Ngày hôm sau, tin tức Vạn Bảo Các bán một gốc cây thảo dược với giá trên trời cùng thần y Tạ Khánh Hiền ác ý tăng giá hàng kết quả chính mình tự mua nhằm xoay chuyển giá dược vật đồng thời truyền khắp Chiếu thành, khiến cho mọi người nhiệt liệt bàn tán.
“Thiệt hay giả?”
“Tạ thần y hôm qua mới vừa bán đấu giá thảo dược xong liền rời đi, ta nói làm gì có chuyện trùng hợp như vậy.”
“Hắn đã có tiền như vậy mà còn làm loại sự tình này?”
“Nói sai rồi, hắn có nhiều tiền như vậy chính là vì làm nhiều loại sự tình này. Vạn Bảo Các này cũng không phải cái thứ tốt gì, dám ngầm đồng ý cho Tạ Khánh Hiền làm loại chuyện này.”
……
Chỉ trong thời gian một ngày, danh tiếng của thần y kịch liệt trượt xuống, các loại sự tình dơ bẩn làm trong dĩ vãng đều bị quần chúng có đôi mắt sáng như tuyết tự mình đào ra tới.
Thanh danh của Vạn Bảo Các cũng đã chịu liên lụy.
Chẳng qua việc này đều không liên quan đến Thương Yến Đình.
Thương Yến Đình hiện giờ đã trị liệu khỏi chân, có được một kiện vũ khí cấp diệu kim, hiện giờ Chiếu thành đã không còn đồ vật mà hắn cần, là thời điểm khởi hành đi cái địa phương tiếp theo—— thư viện Thánh Đô.
Tuy rằng hắn bởi vì cơ duyên mà có được Tu Nguyên Quyết, nhưng Tu Nguyên Quyết chỉ có tâm pháp tu luyện, không có bí quyết chiêu thức, hiện giờ võ nghệ hắn dùng đều là của gia tộc Thương Mưu, thật sự làm người…… cảm thấy ghê tởm!
Võ giả tu vi càng cao, khi thăng cấp sẽ sinh ra càng nhiều nhân tố ảnh hưởng. Muốn mạnh hơn, không có người thầy chỉ dẫn tuyệt đối không thể thành công được.
TruyenLau.com
Học viện Thánh Đô là học phủ võ tu tối cao của nước Đông Húc, có được giáo viên tốt nhất cùng với toàn bộ sách vở, thư tịch tốt nhất cả nước.
Bất luận là khi trước hay là hiện tại, đều cần thiết đi.
Trước khi đi hắn còn cố ý mua hành lý đi đường một lần nữa.
Website TruyenLau.com
“Thân ký chủ, ta muốn 5 vạn tờ giấy chu sa, 1000 tờ giấy ám giản huyền, còn có bốn loại mực mỗi loại 5 lạng.”
Giả Hi Đồng nhân cơ hội cũng bắt đầu độn vật tư cho chính mình.
Sau hội đấu giá trên người Thương Yến Đình chỉ còn lại có 200 lượng bạc trắng. Lúc sau Lương Đinh lại đưa 1000 lượng để đặt cọc cho 20 tờ bùa chú, hiện giờ tổng cộng có 1200 lượng bạc trắng.
Trong lòng Giả Hi Đồng biết trong đó có 99% đều là tiền kiếm được từ bùa mình vẽ, nên nàng không hề có gánh nặng mà bắt đầu mua mua mua.
Nàng coi trọng bình sứ nhỏ ở quán ven đường —— đẹp, không đắt, mua. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một tấm áo tơi* lớn vô địch—— tìm kiếm cái lạ, có thể cất chứa, mua.
*Áo tơi: kiểu áo choàng được đan bằng rơm dùng để che mưa.
Điểm tâm bề ngoài tinh xảo trong suốt —— đẹp, không quá đắt, mua.
Vịt quay ven đường 100 văn tiền năm con —— giá ưu đãi nha, mua!
Một tấm da thú Bạch Hổ hoàn chỉnh……
“Ngươi lại không cần mấy thứ đó.”
Thương Yến Đình xoa xoa đầu lông mày.
“Chẳng lẽ ngươi không phát hiện xe ngựa nhỏ của chúng ta trừ bỏ tấm ván gỗ còn lại cái cũng đều không có sao? Để một tấm da hổ ở bên trong khí phách hơn nhiều nha.”
Giả Hi Đồng nhớ tới con ngựa gầy của bọn họ khi trước: “Ta còn muốn mua cho Tiểu Hôi Hôi hai bó thức ăn tốt nhất. Khi trước chúng ta mới tới, cảm giác nó hình như có chút táo bón.”
Thương Yến Đình:……
Cuối cùng hắn không chỉ mua có mỗi da hổ, mà thức ăn chăn nuôi ngựa, thậm chí thuốc trị tiêu hóa cho ngựa cũng mua.
Đến khi hai cái Di Tu Phù sắp chứa đầy những vật nhỏ vô dụng này, cuối cùng thì hắn cũng tới được nơi chính mình muốn đến —— cửa hàng vũ khí.
Cửa hàng vũ khí này không nhỏ.
Các loại vũ khí trưng bày đa dạng, đến cả vách tường cũng treo đầy.
Tiểu nhị trông cửa hàng thấy hắn tiến vào, vội vàng tiến lên nhiệt tình tiếp đón: “Công tử muốn xem cái gì?”
Thương Yến Đình: “Một thanh trường kiếm, còn có một bộ áo giáp.”
“Thân ký chủ, không phải ngươi đã có một thanh kiếm sao?”
Một thanh diệu kim pháp khí không đủ cho hắn dùng sao?
“May mắn có được đồ vật vượt qua phạm vi năng lực bản thân, nếu không cẩn thận che giấu, sẽ bị cướp đi.”
Hắn nói, nhìn con rối tiểu racoon trong lòng ngực.
“À đúng! Ngươi hiện tại mới Võ Đồ trung kỳ, cầm diệu kim pháp khí xác thật dễ dàng bị đoạt mất.”
Giả Hi Đồng gật gật đầu: “Vẫn là thân ký chủ nghĩ chu đáo.”
Nam chủ truyện huyền huyễn đều là đi thăng cấp theo lộ tuyến giả heo ăn hổ, điệu thấp vả mặt.
——
Thương Yến Đình ở trong nhóm vũ khí đông đảo lựa chọn một trường kiếm và bộ áo giáp cấp tinh cương.
“Ánh mắt công tử thật tốt.”
Nhân viên cửa hàng cẩn thận cầm vũ khí lấy xuống: “Đây là vũ khí tốt nhất trong cửa hàng của chúng ta, tổng cộng cần 800 lượng bạc trắng.”
Dù sao cũng đã làm quý công tử hơn hai mươi năm, ánh mắt này của hắn có thể không tốt sao.
Chẳng qua quý công tử đứng tại chỗ không có một phản ứng gì, sau một lát hắn lựa chọn chất lượng kém hơn chút, trang phục cấp tinh cương nhưng chỉ cần 600 lượng bạc trắng.
Quý công tử vậy mà cũng phải cúi đầu trước giá cả.
“Thân ký chủ, chúng ta có 1200 lượng bạc trắng mà.”
Giả Hi Đồng nhắc nhở hắn.
“Ngươi đoán ở trên đường chúng ta đã tiêu bao nhiêu?”
“Đã tiêu rất nhiều sao?”
Nàng nhớ tới chính mình mua những cái vật nhỏ đó, “…… Hiện tại chúng ta còn thiếu bao nhiêu bạc a? Bằng không chúng ta đi đem toàn bộ đồ vật trả lại.”
Dù sao khổ gì đều được nhưng không thể để hài tử khổ.
“Không có việc gì.”
Bàn tay Thương Yến Đình vuốt ve đầu tiểu racoon: “Ta nói rồi, sẽ cho ngươi toàn bộ những thứ ngươi muốn.”
Chỉ cần ngươi không phản bội ta.
##
Khảo thí chiêu sinh của học viện Thánh Đô ở các thành lớn đã sớm kết thúc, chẳng qua trong học viện Thánh Đô có truyền thống khảo thí chiêu sinh cả năm không nghỉ, tu giả tuổi tác không vượt qua 25 tuổi đều có thể tham gia.
Mỗi lần sau khi kết thúc kì chiêu sinh của học viện Thánh Đô, khảo thí truyền thống lại sẽ nghênh đón một đợt cao trào báo danh —— những cái thí sinh bị trượt trong cuộc khảo thí nhập học của các thành thị, nhưng lại tự cho mình siêu phàm đều sẽ lựa chọn tham gia thêm một lần khảo thí truyền thống.
Khoảng cách học viện Thánh Đô càng ngày càng gần, Thương Yến Đình gặp được thí sinh tham gia khảo thí tụ tập lại các ngày càng nhiều. Tuy rằng không nói với nhau từ trước, nhưng mọi người đều tự giác tụ ở bên nhau hành động và qua đêm.
Đường đến học viện Thánh Đô đại khái còn tầm ba ngày.
Tưởng tượng càng ngày càng đến gần thánh địa cầu học, tất cả mọi người không kìm nén được kích động. Thậm chí từ bỏ cả việc mua sắm tiếp viện ở ven đường trong trấn nhỏ, tiết kiệm thời gian sớm ngày đến học viện Thánh Đô.
##
Đêm khuya, độ ấm bên ngoài hạ thấp.
Gió lạnh lùa vào bên trong xe ngựa hoặc là xe bò, làm mọi người vốn mệt nhọc vì bôn ba cả ngày lạnh đến mức tỉnh dậy.
“Cái thời tiết quỷ gì đây!”
Thí sinh đem chính mình bọc thành một quả cầu run run rẩy rẩy đi ra ngoài: “Ta đã mặc toàn bộ quần áo mang đến, mà vẫn còn lạnh như vậy.”
“Ta còn tưởng rằng chỉ mỗi ta là sợ lạnh tới như vậy.”
Một cái thí sinh khác từ bên trong xe ngựa đi ra.
Lục tục, rất nhiều người bởi vì chịu không nổi rét lạnh mà đi ra.
Những người này tự động thu thập bó củi ở bốn phía, đốt lửa sưởi ấm.
Chỉ trong chốc lát, bên ngoài truyền đến tiếng thảo luận công pháp, tâng bốc lẫn nhau cùng với thanh âm đao thương kiếm kích va chạm vào nhau, thật náo nhiệt.
Nhưng mà náo nhiệt như vậy chỉ giằng co gần nửa canh giờ, bên ngoài trời bắt đầu mưa.
Mưa mùa đông đều là mưa dầm kéo dài.
Mưa không lớn, nhưng càng lúc càng lạnh, cũng đủ ướt nhẹp bó củi với quần áo.
Nguyên bản mọi người dựa lửa trại ấm áp để sưởi ấm, không thể không quay trở lại bên trong xe ngựa của chính mình, có người đi xe ngựa, xe bò không có nóc, chỉ có thể mặc áo tơi cố chịu đựng.
Mọi người đều ngóng trông trời tạnh mưa, nhưng mà trời mưa nguyên một đêm. Đến tận giữa trưa hôm sau vẫn như cũ, không có chút dấu hiệu nào là sẽ ngớt mưa.
Không khí càng ngày càng ẩm ướt, thùng xe được tạo thành từ 1 lớp gỗ cùng với vải dệt tạo thành mành cửa do hấp thu hơi nước trở nên vừa ẩm ướt, vừa trơn trượt thậm chí còn bị kết băng.
Nhưng mà lộ trình kế tiếp không có thành thị hoặc thôn trang nào, nhóm võ giả cầu học thong thả đánh xe dưới trời mưa, tất cả đều cắn răng chịu đựng.
Chính là vào thời khắc này, Thương Yến Đình xuất hiện.
Hắn mang theo chiếc áo tơi - cỡ siêu lớn vô địch - dùng để sưu tầm mà Giả Hi Đồng bởi vì muốn tìm kiếm cái lạ mua về.
Mở áo tơi ra, hoàn mỹ che kín nóc xe. Phần chìa ra giống cái mái hiên vừa đủ để hắn ngồi đánh xe ngựa.
Xung quanh xe ngựa truyền ra tiếng kêu kinh ngạc khe khẽ “Vãi thật”.
Vài phút ngắn ngủi, Thương Yến Đình thu được vô số ánh mắt hâm mộ từ mọi người xung quanh.
Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.