Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Ta Bị Bắt Trở Thành Hệ Thống Giả

Chương 18: Cho vay khoản lớn

Phủ thần y, gỗ đỏ, ngói đen.

Xà nhà đều là dùng phỉ thúy nạm, phấn vàng để khắc họa tiên hạc cưỡi mây. Cửa lớn đặt hai cái tượng sư tử to mạ vàng, thủ vệ, gia đinh đứng bốn hàng song song.

Người đến tìm thầy trị bệnh không ít.

Có thể lấy ra 500 lượng bạc trắng đến xem bệnh, tất cả đều là quan to quyền quý. Thương Yến Đình cầm 500 lượng không chút nào thu hút, đến đứng cuối hàng.

Từ buổi chiều đến chạng vạng.

Thẳng đến mặt trời sắp lặn, gia đinh của phủ thần y treo đèn lồng ở cửa, mới đến lượt Thương Yến Đình.

Cuối cùng cũng nhìn thấy thần y.

Người này thoạt nhìn mới qua ba mươi tuổi. Diện mạo bình thường, thần sắc lạnh băng mang đến một loại cảm giác cao ngạo cậy tài khinh người.

“Thần y này thật trẻ tuổi a.”

Giả Hi Đồng nhìn hắn cảm thán một tiếng, nàng còn tưởng rằng thần y là một lão nhân bạch y phiêu phiêu cơ.

Thương Yến Đình không thể không giải thích. Người này tuổi đã sớm qua nửa trăm, thoạt nhìn tuổi trẻ chẳng qua là có thuật trú nhan.

“Ngươi trị liệu cái gì?”

“Tại hạ tay chân có chút vấn đề.”

Tạ Khánh Hiền ngồi dậy, kiểm tra Thương Yến Đình một phen, cuối cùng ngắn gọn đưa ra kết luận: “Có thể trị.”

Giả Hi Đồng nghe vậy nháy mắt ngồi dậy, tuy rằng thần y thoạt nhìn rất khó ở, nhưng vẫn có chút tài năng.

“Phí dụng trị liệu là năm ngàn lượng bạc trắng.”

Câu nói tiếp theo của thần y nháy mắt kéo Giả Hi Đồng về hiện thực: “Mặt khác, ba loại thuốc dẫn: Trùng tử, Long Đảm Thảo, cành vô tung Phật này cần ngươi tự chuẩn bị.”

Ba thứ đó, Giả Hi Đồng một cái cũng chưa nghe nói qua, nhưng nàng biết những thứ này nhất định rất đắt. TruyenLau

Người thường khả năng 20 năm đều kiếm không đến 500 lượng bạc, nhưng để trước mặt thần y chỉ được đến ba chữ “có thể trị”.

Hiện tại phí trị liệu cần 5000, còn phải tiêu tiền mua thuốc.

Hơn nữa từ sau khi Thương Yến Đình vào nhà, thần y đánh giá Thương Yến Đình một lát khi nhìn xong liền mang theo loại tư thái khinh thường nhìn xuống. Thành thật nói, Giả Hi Đồng cảm giác thần y có chút bắt nạt người khác.

“Đa tạ thần y.”
TruyenLau
Thương Yến Đình nghe vậy hướng tới hắn hành lễ: “Chờ vãn bối gom đủ ba loại dược vật này lại tiến đến cầu kiến.”

“Ừ.”

Tạ Khánh Hiền nghe vậy hơi hơi gật đầu, thuận tiện nhắc nhở hắn: “Ba loại dược vật này cực kỳ hiếm thấy, nửa tháng sau Vạn Bảo Các trong thành sẽ mở một lần hội đấu giá, ngươi có thể đi xem thử.”

“Đa tạ tiền bối.”

Ra cửa, Giả Hi Đồng nhịn không được dò hỏi: “Thân ký chủ, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy tên thần y này rất giống gian thương sao?”
Website TruyenLau.com
“Hắn vốn dĩ chính là gian thương.”

Thương Yến Đình quay đầu nhìn phủ thần y một cái.

Cửa vàng khắc hoa, nóc nhà toàn trang sức; ngọc lâu cao vút, lầu các chọc trời. Nếu không yêu tài, một cái tiểu thành nho nhỏ sao có thể đủ thỏa mãn sự xa xỉ cực độ của hắn.

##

Ngày kế tiếp, một nam tử ôm ấp tiểu thú quái dị chậm rãi đi dạo vào dược phòng lớn nhất trong thành.

Giả Hi Đồng không quá hứng thú nhìn xung quanh tiệm thuốc, ngay sau đó thấy được có ấm thuốc dán nhãn máu cá văn dao và ngăn kéo dán nhãn cây ám giản huyền.

Đáng tiếc Thương Yến Đình không phải tới mua cái này.

“Ông chủ, ta muốn mua 10 lạng máu ca văn dao cùng với 1000 phân thân cây ám giản huyền.”

Cái gì?

Giả Hi Đồng nghe thấy vậy thì hoài nghi chính mình nghe lầm: “Thân ký chủ, ngươi không phải tới mua thuốc sao?”

“Vậy ta trả lại?”

“Không!”

Giả Hi Đồng vội vàng ngăn cản.

Này quả thực…… Quá tuyệt vời rồi!

“Thân ký chủ là ký chủ tuyệt vời nhất toàn thế giới.”

Chưởng quầy ở bên cạnh nhìn Thương Yến Đình lầm bầm lầu bầu cảm thấy rất quái dị. Chẳng qua đơn hàng lớn ở trước mặt, đừng nói khách hàng tự hỏi tự nói, kể cả có bắt hắn nhảy cầu thần đều được.

“Xin hỏi công tử, mấy thứ này để chỗ nào cho ngài đây?”

Chưởng quầy ở một bên khách khí dò hỏi.

“Tạm thời còn phải nhờ chưởng quầy thay ta bảo quản, sau đó sẽ có người tới lấy.”

Độc có nguyên liệu vẫn chưa được, cần thiết tìm người đem hai dạng nguyên vật liệu này gia công thành giấy và mực thực sự mới được.

Hiện tại còn phải đi tìm người có thể xử lý mấy thứ này.

Việc này cũng không khó, tìm cái cửa hàng bán giấy và bút mực là có thể xong.

Trên cơ bản loại cửa hàng này đều là sản nghiệp của gia tộc, từ sản xuất đến chế tác, từ nhu cầu đến tiêu thụ đều phục vụ theo tiêu chuẩn một con rồng*.
*Tiêu chuẩn một con rồng: là có phục vụ chu đáo, cẩn thận từ đầu đến đuôi.

Thương Yến Đình tìm được cửa hàng tự xưng là một nhà hàng chế giấy truyền thống trăm năm.

Hắn còn cố ý kiểm tra chất lượng giấy và mực mà đối phương chế tạo, sau khi kiểm tra mới đưa mấy nguyên liệu này giao cho chủ quán.

“Công tử xin yên tâm, những tài liệu này chúng ta sẽ xử lý cẩn thận, thời gian đại khái yêu cầu 10 ngày.”

Thương Yến Đình nghe vậy gật đầu: “Làm phiền tiên sinh.”

Nghe xưng hô đó, người nam nhân tuổi đã trung niên vội vàng xua tay: “Không dám nhận, không dám nhận.”

Hắn chẳng qua chỉ là người làm nghề tay chân, làm sao mà xứng đôi với hai chữ tiên sinh.

Giả Hi Đồng ở trong thức hải nghe lén rất hứng thú, đột nhiên nàng nhớ tới bảo bối chính mình mang về từ trong huyệt động: “Thân ký chủ, vô định bí thảo và vây cá vô định cá bạc của ta có thể xử lý không?”

Thương Yến Đình nghe vậy lại trở về khách điếm, lấy ra mỗi loại một chút đem đến tiệm hỏi: “Tiên sinh, hai loại này có thể chế thành giấy và mực không?”

Vô định bí thảo đã bị hái xuống nhiều ngày nhưng rễ cây vẫn xanh tươi như cũ, giống y lúc mới vừa hái xuống.

Vây cá thì ngay sau khi vô định cá bạc chết đã biến thành màu xám, mang theo một mùi tanh nhàn nhạt.

Người nam nhân trung niên dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm đến chỗ rễ bị cắt đứt của vô định bí thảo, tiếp theo lại bẻ một đoạn nhỏ cẩn thận kiểm tra. Ngay sau đó còn cầm lấy vây cá ngửi thử, còn dùng đầu lưỡi liếm liếm.

Quan sát một lát, nam nhân trung niên mày dần dần nhăn lại.

“Công tử, hai loại đồ vật này…… Có chút đặc biệt.”

Hắn lắc đầu, đem vây cá trả lại: “Tiểu nhân làm giấy nửa đời người, tự nhận là toàn thành không có người so với ta lợi hại hơn. Ngài đưa cây này tuy là kỳ quái, nhưng tiểu nhân nguyện ý thử một lần, nhưng tay nghề chế mực này lại không dám đảm bảo với ngài.”

Hắn nói xong dừng một chút, sau đó tiếp tục nói: “Nhưng mà ta có một vị bạn tốt, tay nghề chế mực có thể nói là đứng số một số hai nước Đông Húc. Ngài nếu tin tưởng ta, tiểu nhân giúp đỡ ngài mang sang làm hắn thử xem.”

“Vậy làm phiền tiên sinh.”

An bài xong mọi thứ, Thương Yến Đình chậm rãi đi dạo trở về.

Nguyện vọng được thỏa mãn, Giả Hi Đồng một bên âm thầm vui vẻ, một bên tính toán số tiền Thương Yến Đình còn dư lại.

Hiện giờ mua tài liệu vẽ Di Tu Phù đã tiêu 200 lượng bạc, đem chúng nó đi gia công lại tiêu mất 15 lượng bạc trắng. Hơn nữa hôm qua dùng hết 500 lượng bạc, số bạc trắng bóng này nháy mắt đã dùng hết rồi.

Hiện tại trên người Thương Yến Đình chỉ còn lại có 1 lượng 450 văn.

“Thân ký chủ, ngươi đem toàn bộ tiền mua tài liệu cho ta, chân của ngươi làm sao bây giờ?”

Tiền mua dược liệu không đủ a.

“Số tiền này dù có giữ lại cũng không đủ.”

Thương Yến Đình nhìn cổ tay của chính mình, chỗ kết vảy kia còn chưa bóc ra.

Muốn trị khỏi tay chân hắn khó a.

Trừ phí trị liệu năm ngàn lượng bạc trắng theo như lời Tạ Khánh Hiền, chân chính tốn tiến là ba loại dược liệu.

Dược liệu Tạ Khánh Hiền nói ra, mỗi loại giá cả đều sang quý, hơn nữa số lượng thưa thớt.

Không chỉ có như thế, hắn còn chỉ định rõ địa phương mua.

Nội tình giữa hai bên dễ dàng có thể nhìn ra, chẳng qua là hai bên liên hợp, thần y nói ra tên dược vật, Vạn Bảo Các sưu tập rồi nhân cơ hội nâng giá.

Vốn dĩ giá cả mỗi loại dược liệu đã cao tới ngàn lượng, đi hội đấu giá của Vạn Bảo Các ít nhất tăng gấp hai.

“Dựa theo giá cả Tạ Khánh Hiền đưa ra, muốn chữa khỏi chân của ta phải cần hai vạn lượng bạc trắng.”

Hai vạn lượng bạc trắng.

Đặt ở tám gia tộc lớn, kia cũng là một số lượng không nhỏ.

Thương Yến Đình biết số tiền này trong thời gian ngắn là góp không được, hắn đã đang nghĩ phương thức khác để chữa trị.

Giả Hi Đồng cũng bắt đầu lén lút tính lên.

Hai vạn lượng bạc trắng, đổi thành bùa chú đại khái cần 134 tờ.

Cực kỳ giàu có gian thương dần dần nổi lên ý niệm cho vay khoản lớn, xem xét thân ký chủ người đẹp lại thiện tâm, nàng nguyện ý để tiền lãi thấp một chút.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu