Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 1

Năm thứ ba ở Hầu phủ, cuối cùng ta cũng chữa khỏi bệnh về mắt cho Tiểu hầu gia.

Ngày y nhìn thấy ánh sáng trở lại, Hầu phu nhân gọi ta đến trước mặt, hỏi ta muốn ban thưởng điều gì.

"Ngươi ở bên cạnh bầu bạn với con trai ta bấy lâu nay, ta biết nó rất ỷ lại vào ngươi. Thế nhưng giờ đây mắt nó đã lành, dù sao vẫn phải cưới vợ sinh con."

Lúc này ta mới biết, Hầu phủ vốn đã tìm sẵn người thế thân.

Tạ Tùy, người từng dịu dàng vuốt ve đôi lông mày của ta, nói rằng sau khi hồi phục người đầu tiên muốn thấy chính là ta lại lộ vẻ thất vọng khi nhìn thấy một kẻ thế thân có dung mạo tầm thường.

Y quay đầu đi đến Trịnh gia, nơi từng từ hôn hai năm trước để dâng sính lễ một lần nữa.

"Trịnh gia có chỗ dựa là Bùi gia, phú thương giàu nhất Dung Châu, gia chủ đương nhiệm của Bùi gia lại là biểu ca của Trịnh tiểu thư. Hầu phủ nay đã sa sút, rất cần mối hôn sự này." 

"Còn về Ôn Từ? Dù sao thân phận nàng cũng hèn mọn, nếu nàng bằng lòng, có thể cho làm ngoại thất."

Nhưng ta không bằng lòng.

Lúc rời khỏi Hầu phủ, hạ nhân giữ cửa thấy là ta thì không dám cho đi. 

"Ôn y nữ muốn đi sao? Đã báo cho Tiểu hầu gia chưa?"

Ta lắc đầu. "Ta phải về Dung Châu rồi, không cần báo cho Tạ Tùy đâu."

Dung Châu gửi thư tới, dưỡng huynh lâm bệnh nặng, mà ta là người thừa kế duy nhất được huynh ấy chỉ định.
Website TruyenLau.com
*

Nghe vậy, gã sai vặt kia còn tưởng ta đang hờn dỗi Tạ Tùy, nói mạnh miệng thôi. Dẫu sao trước kia Tạ Tùy ỷ lại ta thế nào, bọn họ đều nhìn thấu. 

Khi ấy, câu y nói nhiều nhất chính là: "A Từ, đợi đến khi mắt ta nhìn thấy lại, người đầu tiên ta muốn thấy chính là nàng."

Lúc đó ta đang bốc t.h.u.ố.c cho y. Nghe vậy, ta thuận miệng trêu chọc: "Huynh còn chẳng biết ta trông thế nào, liệu có nhận ra không? Ngộ nhỡ nhận nhầm thì tính sao?"

Tạ Tạ Tùy dỗi, nửa ngày không thốt một lời. Một lát sau, ta bốc t.h.u.ố.c xong, khi đi ngang qua người y. Đột nhiên, y đưa tay ra, nắm lấy tay ta.
TruyenLau
"Ta sẽ không nhận nhầm đâu."

Ta quay đầu nhìn lại.

Vị tiểu Hầu gia vốn luôn lễ nghi tự kìm chế, lúc này ngẩng mặt lên trông có vẻ ấm ức.

"Làm sao có thể nhận nhầm được chứ. Dù cho A Từ có dáng vẻ thế nào, trong lòng ta, nàng vẫn là người đẹp nhất."

Y nâng tay, cẩn trọng chạm vào mặt ta, động tác dịu dàng vuốt ve từng tấc lông mày, đôi mắt, tựa như muốn khắc ghi cảm giác nơi đầu ngón tay vào tận đáy lòng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Như vậy, sẽ không quên được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nhưng về sau, đối diện với kẻ thế thân mà Hầu phu nhân tìm đến... Người trong mắt không giấu nổi vẻ thất vọng, cũng chính là y. Ta nghe thấy y tự thưa chuyện với Hầu phu nhân:

"Ôn Từ tuy có ơn với con, nhưng nàng ấy xuất thân hèn kém, dung mạo lại tầm thường, sao có thể làm chính thê của con?"

"Trịnh gia có chỗ dựa là Bùi gia, phú thương đứng đầu Dung Châu, gia chủ đương nhiệm của Bùi gia lại là biểu huynh của Trịnh tiểu thư. Hầu phủ nay đã sa sút, cần mối hôn sự này."

"Còn về Ôn Từ, dẫu sao cũng có ba năm tình nghĩa, nếu nàng ấy bằng lòng, có thể làm một ngoại thất."

"Nghe nói Trịnh tiểu thư tính tình dịu dàng, chắc hẳn cũng sẽ không làm khó nàng ấy."

Nói xong những lời này, y xoay người đi tới Trịnh gia, nơi đã thoái hôn từ hai năm trước, để hạ sính lần nữa. 

Ban đầu ta định nói cho y biết sự thật. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, đột nhiên ta lại cảm thấy, sự thật hay không, dường như chẳng còn quan trọng nữa. 

Ta nhận ra mình dường như chưa từng thực sự hiểu Tạ Tùy.

Ba năm qua, ta cùng y sớm tối có nhau, còn chữa khỏi mắt cho y. Vậy mà y lại muốn ta làm ngoại thất cho y. 

Đây chẳng phải là lấy oán báo ơn sao? 

Ta đã hiểu ý nghĩa những lời Hầu phu nhân nói với mình. 

Đó là cảm tạ, cũng là răn đe. 

Tạ Tùy sau khi sáng mắt đã chẳng còn coi trọng xuất thân của ta. 

Mà Hầu phủ cũng không cần một nữ chủ nhân tương lai xuất thân y nữ.

Giống như việc Tạ Tùy rõ ràng chỉ cần đưa tay chạm vào là có thể phát hiện, tay của cô nương thế thân kia không thô ráp như tay ta, đôi mắt cũng không phải là mắt hạnh. 

Ngoại trừ giọng nói, ta và nàng ta chẳng còn điểm nào tương đồng.

*

Ba năm trước, vốn dĩ ta không định cứu Tạ Tùy. 

Khi ấy mắt Tạ Tùy vẫn chưa mù hẳn, chỉ là dần dần nhìn không rõ người, ban đầu Hầu phu nhân còn tưởng y mắc bệnh gì. 

Hầu phủ coi trọng đứa con độc nhất này, tìm cho y không ít đại phu, thậm chí ngay cả ngự y trong cung cũng mời tới. Không một ngoại lệ, chẳng ai nhìn ra y bị trúng độc.

Lúc đó ta vừa rời khỏi nhà, mới đến kinh thành, không muốn vì một người xa lạ mà làm lỡ thời gian. 

Chỉ là vào ngày thứ hai tới kinh thành, túi tiền của ta chẳng biết đã bị kẻ nào lấy trộm. 

Họa vô đơn chí, khách điếm  ta ở lại tăng giá tùy tiện, tiền phòng ta dự trữ cũng nhanh ch.óng tiêu sạch.

Cứ ngỡ phải ngủ đầu đường xó chợ, thì tình cờ bắt gặp Hầu phủ đang phát cháo làm việc thiện, cầu phúc cho tiểu Hầu gia đang lâm bệnh.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu