Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 4

"Ôn y nữ, đa tạ cô nương."

Cuối cùng nàng ấy cũng trở lại cô nương giống chú hươu nhỏ năm xưa.

"Tiểu thư cười lên thật đẹp." Ta thật lòng khen ngợi. "Còn nữa, sau này tiểu thư có thể gọi thẳng tên ta, Ôn Từ."

"Được, Ôn Từ."

Nàng ấy dịu dàng nhìn ta, phủi đi cánh hoa vương trên vai.

"Lên đường cẩn thận."

Thực ra ta vốn không muốn trở về Dung Châu.

Dù sao năm đó khi rời nhà, ta từng tranh cãi kịch liệt với một người. Một người tính tình tốt như vậy mà cũng bị ta chọc giận đến mức suýt chút nữa đã làm gãy chiếc quạt xếp hắn yêu quý nhất.

Huống hồ trước khi đi ta còn buông lời cay nghiệt, nhất định phải tìm được người tốt hơn hắn, bầu bạn cả đời, bạc đầu giai lão.

Giờ đây lủi thủi quay về, còn ra thể thống gì nữa? Nhưng mà... nghĩ đến câu "bệnh nặng" trong thư, lòng ta vẫn thắt lại.

Đi Dung Châu phải theo đường thủy, chuyến tàu gần nhất là vào ngày hôm sau. Ta đem trang sức Hầu phu nhân tặng đổi thành ngân phiếu, chuẩn bị ít lương khô. Khó khăn lắm mới lên được thuyền, ta vốn muốn một gian phòng thượng hạng.

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một trận ồn ào, dường như có nhân vật hiển hách nào đó lên thuyền, hạ nhân đang bận rộn khuân vác hành lý.

Phu thuyền khó xử nhìn ta, giọng áy náy: "Thất lễ rồi cô nương, mấy gian phòng cuối cùng đã bị Hầu phủ bao trọn."

Ta theo bản năng hỏi: "Hầu phủ nào?"

"Tạ phủ, Tạ tiểu hầu gia." Phu thuyền cảm thán. "Nghe nói Tạ tiểu hầu gia xót thê t.ử chưa cưới, đích thân hộ tống nàng về nhà ngoại tổ gia thăm thân. Ta nói Trịnh gia tiểu thư này thật đúng là tốt số, nam nhân tốt như vậy giờ chẳng còn nhiều đâu."

Tạ Tùy?
TruyenLau
Ta giật mình kinh hãi. Nhớ lại cuộc đối thoại nghe lén được trong phòng Hầu phu nhân hôm đó, ngoại tổ gia của Trịnh tiểu thư chẳng phải chính là Bùi gia, nhà giàu nhất Dung Châu sao?

"Cô nương, phòng thượng hạng không còn nữa, phòng hạng trung cô nương có lấy không?"

"Không cần đâu, phiền ông cho ta một gian phòng hạ đẳng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phòng hạng trung ngay sát phòng thượng hạng, ta đâu dám bén mảng lên đó. Nói là phòng hạ đẳng, thực chất là  ở tầng dưới cùng khoang thuyền lớn, một đám người chen chúc bên nhau.

Nghĩ đến hành trình về Dung Châu mất nửa tháng, trong lòng ta không khỏi kêu khổ thấu trời. Đều tại Tạ Tùy!

Ngày thứ năm trên thuyền, ta cuối cùng cũng không còn say sóng, cũng đã quen với cuộc sống trong khoang.

Dung Châu trù phú, trên thuyền đa phần là người qua lại kinh doanh. Thương nhân cũng chia năm bảy loại, một con thuyền có thể phân ra đẳng cấp rõ rệt. Kẻ có tiền đều ở phòng thượng hạng bên trên, trong khoang thuyền đa số là tiểu thương bôn ba kiếm sống, cũng có phu khuân vác và thợ thủ công.

Sống cạnh ta là một gia đình ba người, người chồng họ Miêu, là một thợ mộc sống bằng nghề thủ công, định đưa vợ con lên Dung Châu nương nhờ thân thích.
TruyenLau.com
"Ta ở nhà mẹ đẻ xếp thứ ba, cô nương cứ gọi ta là Lê Tam Nương là được." Nữ nhân kia rất thân thiện, hễ rảnh rỗi là kéo ta nói chuyện: "Thân thích nhà ta làm việc trong phủ đại quan ở Dung Châu, nghe nói quý nhân muốn tu sửa phủ đệ. Phu quân nhà ta tay nghề không tệ, định đi tìm việc làm. Dung Châu phồn hoa, con ta nay cũng đến tuổi đi học, đợi đến Dung Châu, ta nhất định phải đưa nó đến thư viện đọc sách!"

Đứa trẻ kia sụt sịt mũi hỏi: "Nương, đọc sách là gì ạ?"

"Đọc sách là biết chữ hiểu lễ nghĩa, sau này còn có thể tham gia khoa cử, làm quan lớn đấy!"

"Nương, làm quan lớn rồi thì mỗi ngày đều có màn thầu bột mì trắng để ăn sao?"

"Đứa nhỏ ngốc này, làm quan lớn rồi con ăn màn thầu bột mì trắng còn có thể kẹp thịt mỡ! Nương con cũng có thể hưởng ké chức Cáo mệnh phu nhân, ôi chao, lúc đó chẳng phải uống nước cũng pha mật ong sao!"

Hai mẹ con kẻ tung người hứng, nam nhân nhà nàng ấy không xen vào được, đứng bên cạnh gãi đầu cười hì hì.

Ta nghe xong, cũng không nhịn được cười. vốn định nói khoa cử làm quan chẳng hề đơn giản như họ nói. Nhưng nhìn vào đôi mắt to tràn đầy khát vọng màn thầu kẹp thịt của đứa trẻ, lại thấy cứ nghĩ như vậy cũng chẳng có gì không tốt.

Cứ thế lại qua vài ngày, một sớm tỉnh dậy, đứa trẻ kia bỗng nhiên sốt cao. Hai vợ chồng lập tức hoảng loạn. Còn vài ngày nữa thuyền mới cập bến, lúc này trên thuyền nhất thời không tìm thấy đại phu.

Hai vợ chồng ôm đứa nhỏ mặt đỏ bừng vì sốt, chạy khắp khoang thuyền hỏi xem có thương nhân nào bán d.ư.ợ.c liệu không.

Ta vốn không muốn lo chuyện bao đồng. Nhưng trong đầu cứ vang vọng mãi cuộc đối thoại ngày hôm đó.

Do dự hồi lâu, ta vẫn muốn để đứa trẻ này sau này có thể ăn được màn thầu kẹp thịt mỡ.

"Ta là đại phu, để ta xem cho."

Hai vợ chồng lập tức như tìm được cứu tinh. May mà đứa trẻ chỉ là không hợp nước non cộng thêm nhiễm lạnh mới dẫn đến sốt cao, không có gì đáng ngại. Nhưng d.ư.ợ.c liệu trên thuyền dù sao cũng có hạn.

 Ta suy nghĩ hồi lâu, chợt gọi Lê Tam Nương lại gần, ghé tai nàng ấy khẽ dặn dò mấy câu.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu