Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 11

Trước kia Chu bá từng dặn ta, tuyệt đối không được nhắc đến Hoa gia trước mặt Bùi Tế, đó là điều cấm kỵ của hắn. Nhưng giờ đây nhìn lại, chẳng qua là vì ký ức quá đỗi tốt đẹp, mới khiến người ta không thể kìm lòng mà tức cảnh sinh tình.

"Vừa rồi tại sao huynh lại nói với phu nhân như thế?"

Sau khi rời khỏi viện của Bùi phu nhân, ta xách đèn l.ồ.ng, cùng Bùi Tế người trước người sau bước đi trên con đường trở về.

"Nói cái gì mà giao Bùi gia cho ta... Huynh cố ý muốn đối nghịch với phu nhân sao?"

Chẳng trách ta lại suy đoán như vậy, quan hệ giữa Bùi Tế và Bùi phu nhân hiện giờ thực sự không giống mẹ con. Nếu hắn chỉ nói vậy để chọc giận Bùi phu nhân, ta tự nhiên sẽ không để tâm.

"Dẫu sao phu nhân vẫn thương xót huynh, bà ấy cũng vì tương lai của Bùi gia và biểu tỷ Trịnh gia nên mới muốn huynh đồng ý hợp tác với Hầu phủ, huynh cứ từ từ giải thích là được, cần gì phải chọc bà ấy nổi giận."

"Thân thể huynh vốn đã không tốt, sau này nên ít tranh chấp với người khác, ít thức đêm, cũng bớt lo toan đi. Ngày mai ta sẽ kê một đơn t.h.u.ố.c bổ để bồi bổ thân thể cho huynh..."

Ta lải nhải nói một tràng dài.

"Ta nghiêm túc đấy."

Lời vừa dứt, đám mây che khuất vầng trăng trên cao vừa vặn trôi đi.

Kinh ngạc, ta ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Bùi Tế.

Ánh trăng lạnh lẽo phủ lên người hắn, đôi lông mày và ánh mắt khi hắn nhìn ta dịu dàng đến mức không tưởng nổi. Rõ ràng là một người dịu dàng lại mạnh mẽ đến thế... Vậy mà trong khoảnh khắc này, hắn lại mong manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

"Tiểu Từ, ta đợi không được nữa rồi."

Giọng hắn rất khẽ.

"Ta sợ mình không còn thời gian nữa."

*

"Nói bậy!"

Ngay lập tức, ta lớn tiếng quát hắn.

"Đã bảo huynh đừng tin lời tên lang băm kia nữa, huynh chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta nhất định sẽ khiến huynh sống lâu trăm tuổi!"

Thế nhưng Bùi Tế chỉ mỉm cười, không nói thêm lời nào nữa.

Hắn lúc nào cũng vậy.

Thấy ta sắp sửa nổi giận, Bùi Tế vội vàng chuyển chủ đề, đưa ta đi thăm Bùi Diễm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Bùi Diễm bị ăn roi, ngay cả lúc ngủ cũng chỉ có thể nằm sấp trên giường.

Ta xem qua vết thương cho hắn ta, sau khi xác định không có vấn đề gì lớn mới đích thân giúp hắn ta thay t.h.u.ố.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bùi Diễm bị đ.á.n.h thức, bất thình lình nhìn thấy ta thì giật nảy mình.
TruyenLau.com
"Ngươi về từ bao giờ thế?"

"Hôm nay." Ta tức giận đáp.

Mối quan hệ giữa ta và Bùi Diễm vốn chẳng tốt đẹp gì.

Trước kia hắn cậy được Bùi phu nhân sủng ái, thường xuyên nói xấu Tạ Tùy, ta đã không ít lần nhân lúc người lớn vắng mặt mà đ.á.n.h nhau với hắn ta. Sau này hắn ta lớn lên, đ.á.n.h không lại nữa, ta bắt đầu dùng chiêu trò ngầm, hạ t.h.u.ố.c vào chén trà bát cơm của hắn ta.

Thấy Bùi Tế đến, Bùi Diễm tức thì như bánh pháo bị châm ngòi.

"Bùi Tế! Ca còn mặt mũi đến thăm ta sao? Có ai đối xử với đệ đệ ruột thịt như ca không?"

Từ nhỏ hắn ta đã được nuông chiều, phụ mẫu yêu thương, dưỡng thành tính cách kiêu căng hống hách, nhưng duy chỉ có người huynh trưởng là Bùi Tế này không bao giờ dung túng cho hắn.

Bùi Tế chẳng mảy may để tâm đến những lời mắng nhiếc của hắn ta, hắn thắp vài ngọn nến trên giá nến bên cạnh để ta nhìn cho rõ hơn.

Bùi Diễm càng thêm tức giận, lời lẽ thốt ra cũng càng thêm bẩn thỉu.

"Bùi Tế, cái đồ ở rể không ai thèm! Vị hôn thê của mình c.h.ế.t rồi, giờ còn không cho ta đi tìm nữ nhân."

"Lời đồn bên ngoài nói không sai chút nào, ngươi chính là khắc tinh thiên sát cô tinh! Phụ thân và đại ca đều là bị ngươi khắc c.h.ế.t, ngay cả vị hôn thê kia của ngươi cũng vậy!"

Lời còn chưa dứt, lực tay của ta đột ngột siết c.h.ặ.t, Bùi Diễm tức thì đau đến mức gào thét t.h.ả.m thiết.

“Đi thôi.”

Ta đứng dậy, kéo Bùi Tế đi ra ngoài.

“Ta thấy hắn ta dường như chẳng cần bôi t.h.u.ố.c nữa đâu, cứ để hắn ta đau c.h.ế.t đi cho xong.”

“Ôn Từ! Đồ nữ nhân điên này! Ta sẽ mách nương cáo trạng!”

Bùi Diễm ở phía sau vẫn còn đang mắng nhiếc om sòm.

Ta siết c.h.ặ.t lấy tay Bùi Tế, trong lòng thầm tính toán ngày mai nên hạ loại t.h.u.ố.c gì cho Bùi Diễm.

Người bên cạnh hồi lâu vẫn không có động tĩnh gì. Ta ngước mắt nhìn sang, lại thấy Bùi Tế đang nhìn mình mỉm cười.

Ta lập tức xù lông nhím: "Tại sao huynh không tức giận?”

“Chẳng có gì đáng để giận cả.” Bùi Tế lắc đầu:“Dẫu sao lời hắn nói cũng là sự thật.”

Cái danh ác độc khắc c.h.ế.t cha anh, hắn đã sớm gánh chịu trên vai. Những năm qua, Bùi Tế khước từ vô số bà mai đến dạm hỏi.

Ba năm trước, ngay cả Bùi Diễm nhỏ tuổi hơn hắn cũng đã định xong thân sự, vậy mà hắn vẫn lẻ bóng một mình.

 

Ta không kìm được mà đi hỏi Chu bá, vị Hoa tiểu thư đính hôn từ bé với Bùi Tế là người như thế nào? Phải là một cô nương tốt đẹp ra sao mới khiến Bùi Tế bao năm qua vẫn mãi nặng lòng thương nhớ?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu