Qua nhiều ngày chung sống, họ sớm đã biết rõ chuyện của Lê Tam Nương.
Lúc này, bỗng có một người bệnh lớn tiếng nói: "Ôn y nữ, cô nương không làm gì sai cả!"
Lời vừa dứt, những người khác cũng đồng loạt hưởng ứng theo.
"Phải đó, Ôn y nữ, cô nương không làm sai chuyện gì hết!"
"Ôn y nữ, đừng tự trách mình!"
"Đừng khóc, Ôn y nữ!"
Hứa đại phu vừa vặn đến tìm ta để cùng đi thử t.h.u.ố.c, sau khi chứng kiến cảnh này lập tức bước tới.
"Ôn Từ tiểu thư." Ta nghe thấy sự kích động trong giọng nói của ông. "Tìm thấy phương t.h.u.ố.c của Hoa đại phu năm xưa rồi!"
Từ phía Kinh thành truyền tới tin tức, đã tìm thấy tàn quyển phương t.h.u.ố.c của Hoa đại phu năm ấy.
Tuy nhiên, chữ viết của nhiều loại d.ư.ợ.c liệu đã bị nhòe mờ, cần phải thử t.h.u.ố.c lại một lần nữa.
Lần này, Hứa đại phu rốt cuộc cũng có thêm lòng tin.
Trải qua từng đợt thử t.h.u.ố.c, những bệnh nhân nặng trong khu cách ly rõ ràng đã có chuyển biến tốt. Số người nhiễm bệnh trong thành cũng được khống chế.
Tuy chưa thể trị tận gốc, nhưng đã nhìn thấy hy vọng thành công.
Ta và Hứa đại phu cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng còn chưa kịp thở ra một hơi, phía Bùi phủ lại một lần nữa truyền tới tin dữ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người nhiễm bệnh lần này là Bùi Tế.
Đến khi ta vội vã trở về Bùi phủ, cũng giống như lần trước, Bùi Tế đã bắt đầu phát sốt.
Nhìn Bùi Tế đang nhắm nghiền hai mắt, hơi thở yếu ớt trên giường bệnh, ta mới chợt nhận ra mình đã lâu lắm rồi không gặp hắn.
Gần đây Bùi Tế bận rộn đến mức chân không chạm đất, còn ta cũng luôn ở trong khu cách ly chưa từng bước ra.
Vào lúc ta không hay biết, dường như hắn lại gầy đi rất nhiều. Lúc này nằm trên giường bệnh, giống như như gió thổi một cái là sẽ tan biến mất. TruyenLau.com
Những ngày gần đây, giá gạo dầu muối trong thành tăng vọt, tuy dưới sự kiểm soát của Bùi gia không xảy ra tình trạng bách tính bị đói, nhưng hành động này của Bùi Tế đã làm kẻ khác chướng mắt.
Lúc này Bùi Tế nhiễm dịch bệnh, đối với Bùi gia mà nói chắc chắn là một đòn giáng nặng nề.
TruyenLau.com
Chu bá tuy đã sớm phong tỏa tin tức, nhưng chẳng hiểu sao lời đồn Bùi Tế nhiễm bệnh vẫn truyền ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong phút chốc, các cửa tiệm dưới danh nghĩa Bùi gia liên tiếp bị chèn ép, đám chưởng quỹ như rắn mất đầu, đều chạy đến Bùi gia cầu một lời giải thích.
Vậy mà Bùi phu nhân và Bùi Diễm lại chỉ mong Bùi Tế sớm ngày c.h.ế.t đi.
Chu bá tìm đến ta, lấy ra tín vật mà Bùi Tế đã sớm chuẩn bị cho ta từ trước.
"Gia chủ đại nhân đã sớm đoán được sẽ có lúc này."
"Kể từ giờ phút này, tiểu thư có thể tạm thay gia chủ đại nhân thực hiện mọi quyền hạn."
Cuối cùng, đích thân ta ra mặt, tay cầm tín vật, trấn an đám chưởng quỹ. Cũng chính lúc này ta mới phát hiện, Bùi Diễm lại thừa dịp Bùi Tế bận rộn, lén lút câu kết với chưởng quỹ của một tiệm gạo dưới trướng Bùi gia, lén lút bán gạo giá cao sau lưng hắn.
Khi ta đùng đùng nổi giận tìm đến Bùi Diễm, hắn ya vẫn còn đang cùng một đám công t.ử uống rượu vui chơi trong t.ửu lầu. Ta không chút do dự tiến lên, một chân đá văng bàn tiệc.
Bùi Diễm nổi trận lôi đình: "Ôn Từ, ngươi là cái thá gì!"
"Ta khuyên ngươi bây giờ tốt nhất đừng có chọc vào ta, Đại ca bệnh tật kia của ta mắt thấy là sắp không xong rồi, Bùi gia sớm muộn gì cũng rơi vào tay ta thôi."
"Ngươi bây giờ biết điều một chút, ta còn có thể giữ lại cho ngươi một mạng."
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, tiến lên vung một roi.
Bùi Diễm bị ta quất cho nhảy dựng lên, vẫn còn cứng cổ không chịu phục tùng. Cuối cùng, ta đích thân áp giải hắn ta đến quỳ trước từ đường Bùi gia.
Sau khi Bùi phu nhân biết chuyện, lập tức tìm tới.
Lúc đó ta đang đút t.h.u.ố.c cho Bùi Tế.
Thân thể Bùi Tế vốn dĩ đã yếu, sau khi nhiễm dịch bệnh phần lớn thời gian đều hôn mê bất tỉnh, ta đành phải dùng sức cạy miệng hắn ra để đổ t.h.u.ố.c vào.
Bùi Tế trong cơn hôn mê bỗng ho khan hai tiếng, nước t.h.u.ố.c thuận theo cổ hắn chảy xuống xương quai xanh, rồi biến mất sau cổ áo.
Lúc này Bùi phu nhân đến.
Vừa bước vào cửa, bà ta đã mang vẻ mặt đầy giận dữ chất vấn ta: "Bùi Diễm cho dù có phạm lỗi, cũng là Nhị thiếu gia của Bùi gia, ngươi có tư cách gì mà đ.á.n.h nó?"
"Phu nhân." Ta lạnh nhạt nhìn bà ta: "Sau khi gia chủ đại nhân lâm trọng bệnh, đây vẫn là lần đầu tiên người đặt chân đến viện này."
Bùi phu nhân ngẩn ra, lúc này mới nhìn về phía Bùi Tế trên giường, Bùi Tế đang phát sốt cao.
Vì quanh năm bệnh tật, làn da hắn vốn dĩ trắng hơn người thường, lúc này phát sốt lên, cả khuôn mặt và cổ đều ửng đỏ.
Sau khi Bùi Tế lâm trọng bệnh, cả Bùi gia tựa như mất đi cột trụ vững chãi.
Bùi phu nhân vốn thiên vị con út, chuyện này ngày thường ai nấy đều nhìn thấu. Thế là dần dà, hạ nhân trong phủ chia làm hai phe, mà đa số đều chọn đứng về phía Bùi phu nhân và Bùi Diễm.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.