Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 27

Ta nên sớm nghĩ ra mới phải. Một người tâm tư cẩn mật như Bùi Tế, sao có thể đột nhiên rảnh rỗi muốn nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi?

Mà chữ "Ôn" chính là họ ngoại của Hoa tiểu thư kia.

Hắn không để ta đổi sang họ Bùi, mà chỉ đặt cho ta cái tên chứa đựng thâm ý này.

Chẳng trách ngày đó Hứa đại phu nghe thấy tên ta xong lại cười đầy ẩn ý.

Chẳng trách đơn t.h.u.ố.c của Hoa đại phu kia, ta càng nhìn càng thấy quen thuộc.

Sáng sớm hôm sau, ta tìm đến Hứa đại phu: "Ta biết phải sửa đơn t.h.u.ố.c thế nào rồi."

Ký ức của con người sẽ không dễ dàng biến mất.

Dù ta đã sớm quên đi những chuyện trước khi bị tịch thu gia sản năm đó, nhưng lại nhớ mang máng lúc nhỏ dường như đã từng thấy qua đơn t.h.u.ố.c này.

Hứa đại phu sau khi nhận được đơn t.h.u.ố.c mới hoàn chỉnh thì vô cùng kinh ngạc, nhưng sau khi nghiên cứu các vị t.h.u.ố.c trên đó, ông lại lắc đầu: "Trong đó có vài vị t.h.u.ố.c trước đây chúng ta đã thử qua, nhưng d.ư.ợ.c hiệu không tốt. Hiện giờ đơn t.h.u.ố.c này e rằng vẫn không thể trị tận gốc dịch bệnh."

Dung Châu nằm ở phương Nam, mà dịch bệnh xảy ra hai mươi năm trước lại ở phương Bắc, d.ư.ợ.c liệu sử dụng đa phần là sản vật phương Bắc.

Dược liệu vốn khó bảo quản, Dung Châu lại mưa liên miên, nhiều vị t.h.u.ố.c vận chuyển đến đây bị ẩm mốc nên đã mất đi d.ư.ợ.c tính.

Nghĩ đến đây, trong đầu ta chợt lóe lên một tia sáng: "Ta biết rồi!"

Ta nắm lấy tay Hứa đại phu, kích động lắc mạnh: "Dùng Nhất Kiến Hỷ!"
TruyenLau
"Ý cô nương là Xuyên Tâm Liên?"

Nhất Kiến Hỷ là tên gọi khác của Xuyên Tâm Liên. Lúc nhỏ học về d.ư.ợ.c liệu ta đã quen gọi như vậy, mà Hứa đại phu là đệ t.ử của Hoa đại phu, đương nhiên biết đây là thói quen của ai.

"Phải rồi, phải rồi!" Hứa đại phu sau khi phản ứng lại cũng bừng tỉnh đại ngộ. "Vị t.h.u.ố.c này vốn sản sinh ở phương Nam, dùng để thay thế tự nhiên là hiệu quả nhất."

Nói xong ông lập tức đi sắc t.h.u.ố.c. Sau khi bát t.h.u.ố.c đầu tiên sắc xong, ta cạy miệng Bùi Tế, ép hắn uống xuống.
TruyenLau
Suốt cả đêm, ta cứ thế nằm cùng hắn trên một chiếc giường, canh giữ bên cạnh hắn, bắt mạch cho hắn, ta thầm cầu nguyện trong lòng: "Cầu xin huynh, cầu xin huynh..."

Chẳng biết ta đã thiếp đi từ lúc nào, khi mở mắt ra lần nữa, trời ngoài cửa sổ đã lờ mờ sáng.

Bàn tay ta nắm lấy cổ tay Bùi Tế không biết đã buông ra từ lúc nào, khiến lòng ta chợt hoảng hốt.

Không màng đến chuyện khác, ta áp sát đầu vào trước n.g.ự.c Bùi Tế. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn ấm áp đặt lên trán ta.

"Tiểu Từ, ta sắp thở không nổi rồi." Giọng điệu hắn tuy suy yếu nhưng lại mang theo ý cười.

Thình thịch, thình thịch... Nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c dồn dập mà mạnh mẽ. Cảm nhận được xúc cảm ấm áp trên trán, mắt ta tức khắc đỏ hoe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta gục vào lòng Bùi Tế, khóc thật to

Tam Nương, Tam Nương. Cảm ơn nàng đã phù hộ cho ta.

Ngày Tống phủ bị tịch thu gia sản, Dung Châu đổ trận mưa lớn cuối cùng.

Vị Khâm sai đại thần Quý Hoài kia đích thân dẫn người đến khám xét.

Sau khi Bùi Tế khỏi bệnh, hắn đã sai người dâng lên sổ sách chứng minh Tống đại nhân tham ô, kéo theo đó là hơn trăm người bị liên lụy.

Suốt cả ngày hôm đó, tiếng gậy gộc trong Tống phủ không lúc nào ngớt. Máu tươi nhuộm đỏ nền đá xanh, rồi lại bị nước mưa gột rửa sạch sẽ.

Cuối cùng, đám người khám xét đã đào được vàng thỏi dưới chân tường thư phòng của Tống đại nhân.

Bí mật mà Miêu thợ mộc vô tình phát hiện ra có lẽ chính là chuyện này.

Ta và Bùi Tế đứng quan sát toàn bộ quá trình từ lầu trà đối diện Tống phủ.

Ta hỏi Bùi Tế, làm sao hắn có được sổ sách tham ô của Tống đại nhân.

Bùi Tế thản nhiên đáp: "Trong phủ ta có người của ông ta, thì trong phủ ông ta đương nhiên cũng có người của ta."

"Vậy sao huynh lại chắc chắn Khâm sai đại thần sẽ tin huynh?"

 Bên tai ta lúc này, đột nhiên vang lên một giọng nam nhân khác:

"Bởi vì những trò mọn này, ta từng thấy từ năm mười tuổi rồi."

Người tới chính là Quý Hoài. 

Chẳng biết từ lúc nào, y đã lặng lẽ xuất hiện phía sau ta và Bùi Tế. Nghe thấy thanh âm của y, thân hình Bùi Tế khẽ cứng đờ.

"Cái c.h.ế.t của gã thợ mộc kia chẳng qua chỉ là thủ đoạn thường thấy chốn hào môn, phụ thân ta năm xưa cũng vì thế mà tạ thế."

Quý Hoài dứt lời, xoay người nhìn Bùi Tế đang ngoảnh mặt đi chỗ khác: "Xa cách nhiều năm, sư đệ, từ khi chia tay đến giờ vẫn ổn chứ."

Bùi Tế vốn còn định giả vờ không quen: "Vị đại nhân này, ta và ngài dường như không hề quen biết."

Quý Hoài cứ thế nhìn hắn một hồi, rồi buông lời gợi nhắc: "Năm Vĩnh Ninh thứ mười tám, thư viện Vân Thâm."

Tấm lưng vốn đang gồng cứng của Bùi Tế cuối cùng cũng chùng xuống. 

Hắn tựa như đã nản lòng, vẻ mặt chán chường. Đến lúc này ta mới hay, vị Khâm sai đại nhân này vậy mà lại cùng Bùi Tế là huynh đệ đồng môn.

"Năm xưa ân sư nhìn trúng ta, thu nhận làm đệ t.ử ruột. Chẳng ngờ hai năm sau khi tiểu t.ử này nhập học, ân sư lại một lần nữa động lòng trắc ẩn."

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu