Nửa tháng sau, từ trong kinh truyền đến tin tức.
Nghe nói vị Tiểu Hầu gia nhà họ Tạ kia đã một mình thúc ngựa cấp tốc, đi đêm đi ngày, cuối cùng cũng đã đến được kinh thành vào ngày thứ mười.
Trước đó, tin tức truyền về kinh thành luôn nói rằng dịch bệnh ở Dung Châu đã sớm được khống chế, không có bá tánh nào t.ử vong sau khi nhiễm bệnh, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa sẽ hoàn toàn bình phục.
Tống đại nhân phong tỏa tin tức, bá tánh trong thành Dung Châu chỉ biết trong khu an trí có người nhiễm bệnh, chứ không hề biết đã có nhiều người c.h.ế.t đến thế.
Vậy nên khi bệ hạ biết được dịch bệnh ở Dung Châu đã nghiêm trọng đến mức này, ngài đã nổi trận lôi đình ngay trên triều đường, lập tức bổ nhiệm Khâm sai đại thần, thay mặt thiên t.ử đi tuần thú, đích thân áp tải tiền cứu trợ thiên tai đến Dung Châu.
Mà hiện giờ, Khâm sai đã đang trên đường tới Dung Châu rồi.
Tống đại nhân hoàn toàn hoảng loạn. Lúc này mới đi xử lý những người bệnh trong khu an trí thì đã không còn kịp nữa.
Cho dù ông ta có một tay che trời ở thành Dung Châu này thì cũng không thể khiến bấy nhiêu con người biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt.
Vài ngày sau, Khâm sai đại thần mang theo tiền cứu trợ đến Dung Châu.
Giữa trưa ngày hôm đó, khi xe ngựa của Khâm sai đại thần vừa vào trong thành Dung Châu, có một nữ tử mặc áo trắng nhanh như cắt xông đến trước xe ngựa quỳ xuống.
“Đại nhân! Khâm sai đại thần!”
Lê Tam Nương quỳ trên mặt đất, hai tay giơ cao tờ cáo trạng.
"Dân phụ có oan! Cầu xin đại nhân minh xét, giải oan cho dân phụ!"
*
TruyenLau
Tống đại nhân ở bên cạnh vốn đang nghênh đón, sắc mặt xanh mét.
Nghe thấy có người chặn đường kêu oan, rèm xe ngựa liền được vén lên. Lúc này ta mới nhìn thấy vị Khâm sai đại nhân kia, trông y còn rất trẻ.
Khâm sai đại thần họ Quý, tên Quý Hoài. Nghe Bùi Tế nói, y chính là Trạng nguyên năm Vĩnh Ninh thứ mười chín.
TruyenLau.com
"Kẻ nào ở đây kêu oan?"
Lê Tam Nương lập tức tiến lên, trình bày nỗi oan khuất của mình. Nhắc đến lúc trượng phu qua đời, nàng không kìm được mà rơi lệ.
Dân chúng vây xem thấy vậy, tức khắc bắt đầu bàn tán xôn xao.
Website TruyenLau.com
Mà sắc mặt Tống đại nhân lại càng thêm khó coi.
"Người đâu, mụ điên này dám chặn đường mạo phạm Khâm sai đại nhân, còn không mau lôi mụ xuống!"
Ông ta mưu toan gán cho người phụ nữ đáng thương vừa mất chồng này cái danh kẻ điên. Bởi lẽ, ai lại đi tin lời một kẻ điên nói bao giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đang định tiến lên giúp Lê Tam Nương, thì Bùi Tế ở bên cạnh đã giữ ta lại.
"Đợi thêm chút nữa xem sao."
Chỉ thấy thị vệ sau lưng Tống đại nhân vừa định ra tay, đã bị người của Khâm sai đại thần ngăn lại.
"Tống đại nhân, cần gì phải so đo với một người nữ tử?" Quý Hoài tuy nói vậy, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng.
"Người đâu, đưa phụ nhân này xuống trông nom cẩn thận, đợi bản quan đi xem bệnh nhân ở khu tị nạn về sẽ thẩm vấn sau. Còn phải làm phiền Tống đại nhân dặn dò thuộc hạ cho kỹ, chớ để xảy ra sai sót gì mới tốt."
Ý của y là không hy vọng người xảy ra chuyện ngay dưới mí mắt Tống đại nhân.
"Quý đại nhân nói lời này là ý gì, đều là việc hạ quan nên làm cả." Tống đại nhân vội vàng tiến lên cười xòa.
Biết Khâm sai đại thần sắp đến, ông ta vốn định nhận lỗi trước, thừa nhận là do bản thân sơ suất, sau đó dùng khổ nhục kế để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.
Nhưng giờ đây sự xuất hiện của Lê Tam Nương đã làm xáo trộn kế hoạch của ông ta.
Lúc này nếu ông ta còn diễn khổ nhục kế, e rằng ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ. Cuối cùng, ông ta chỉ đành khúm núm đích thân dẫn Quý Hoài đến khu an trí người tị nạn để thăm hỏi bệnh nhân.
Mà Giang đại phu vốn ở trong khu an trí đã chuẩn bị sẵn sàng, sau khi nhóm người Quý Hoài vừa đến, liền đưa họ tới chỗ những bệnh nhân của Vương Gia thôn.
Quý Hoài lần này tới dẫn theo không ít Ngự y trong cung, vừa nhìn thấy bệnh nhân trong khu an trí, lập tức có Ngự y tiến lên bắt mạch, sau một hồi vọng văn vấn thiết thì đưa ra kết luận, dịch bệnh lần này tương tự như trận dịch hai mươi năm trước.
Nhưng vấn đề chính là ở chỗ này, phương t.h.u.ố.c của Hoa đại phu hai mươi năm trước đã sớm thất lạc sau lần cung biến bị tịch biên gia sản năm đó.
Hiện giờ cho dù có nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c mới, cũng phải mất một khoảng thời gian.
Nghe các Ngự y nói vậy, Tống đại nhân đứng bên cạnh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nhưng Quý Hoài lại không giống như ông ta nghĩ, y không hề truy cứu trách nhiệm ngay lập tức, mà trái lại bảo các Ngự y dốc toàn lực cứu chữa trước.
Sau đó, Quý Hoài nghỉ lại tại Tống phủ.
Có Khâm sai đại thần tọa trấn, Tống đại nhân không dám che giấu tình hình cụ thể của dịch bệnh thêm nữa.
Theo tin tức ngày càng nhiều bệnh nhân qua đời truyền ra, khắp thành Dung Châu rơi vào hoảng loạn.
Ta một lần nữa trở lại khu an trí, cùng các Ngự y mới đến nghiên cứu phương t.h.u.ố.c.
Trong số các Ngự y có một vị đại phu họ Hứa, trước đây từng là đệ t.ử dưới trướng Hoa đại phu, cũng chỉ có ông ấy là am hiểu thói quen dùng t.h.u.ố.c của Hoa đại phu nhất.
Các Ngự y khác đều lấy phương t.h.u.ố.c ông ấy kê làm trung tâm, bắt đầu từng đợt thử t.h.u.ố.c.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.