Giang đại phu vừa khóc vừa xin lỗi ta, nói rằng chính ông ấy đã liên lụy ta.
“Là lão phu ngu muội, khiến Ôn y nữ cũng bị liên lụy, giờ biết làm sao đây?”
Làm sao đây, làm sao đây...
Ta cũng bắt đầu cảm thấy bất lực.
Nếu tin tức cứ mãi bị bưng bít, kinh thành sẽ không phái ngự y tới, đến lúc đó tất thảy mọi người trong khu an trí chỉ còn nước chờ c.h.ế.t.
Lê Tam Nương sau khi biết chuyện này cũng cảm thấy bản thân đã làm khổ ta.
“Đều tại ta, Ôn y nữ đều là vì giúp ta nên mới bị tên cẩu quan kia ghi hận.”
Ngày hôm đó sau khi trở về, ta đã nói cho Lê Tam Nương biết suy đoán của mình. Sau khi biết cái c.h.ế.t của trượng phu có liên quan đến Tống đại nhân, nàng ấy liền bắt đầu gọi ông ta là cẩu quan.
Miêu Hổ biết Tống đại nhân đã hại cha mình, cũng tức giận bừng bừng giúp mẹ mắng c.h.ử.i: “Cẩu quan! Cẩu quan!”
Ta nắm lấy tay Lê Tam Nương, khẽ lắc đầu: “Kế sách hiện giờ, chỉ có thể tự chúng ta nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c thôi.”
Đây là biện pháp cuối cùng rồi.
Nếu không có ai cứu, chỉ có thể tự cứu lấy mình.
TruyenLau.com
Vốn dĩ các đại phu trong khu an trí cứ cách vài ngày lại được về thăm nhà một lần, nay Tống đại nhân hạ lệnh phong tỏa khu an trí, không cho phép đại phu ra ngoài nữa.
Các đại phu tuy có lòng bất mãn nhưng cũng chỉ dám giận mà không dám nói.
Cũng may Tống đại nhân vốn ưa sĩ diện, d.ư.ợ.c liệu và lương thực trong khu an trí không bị cắt xén khắt khe. Website TruyenLau.com
Thế nhưng chẳng ngờ mấy ngày sau, thị vệ canh gác tới báo rằng Bùi Tế đã đến.
“Tiểu Từ, huynh đến đón muội về nhà.”
Website TruyenLau.com
Vẫn như vô số lần trước đó, Bùi Tế vẫn nở nụ cười dịu dàng như cũ.
Thị vệ canh cửa chỉ thả một mình ta ra ngoài.
Đợi đến khi lên xe ngựa, ta nén giận mở lời hỏi: “Huynh đã đưa cho ông ta bao nhiêu lợi lộc rồi?”
Sự tình đã đến nước này, ta không khỏi hoài nghi liệu có phải Tống đại nhân cố ý hay không. Cố ý lấy ta ra để uy h.i.ế.p Bùi Tế, chỉ vì muốn chiếm được nhiều lợi lộc hơn.
Bùi Tế thoáng kinh ngạc rồi nói: “Cũng không bao nhiêu, chẳng qua là nửa năm tiền thu chi của các sản nghiệp dưới danh nghĩa Bùi gia mà thôi.”
Hắn nói đùa: “Dùng để đổi lấy Ôn đại phu, rất đáng giá.”
Ta c.ắ.n môi: “E rằng hiện giờ cả thành Dung Châu đều nằm trong sự khống chế của ông ta rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc lên xe ta đã chú ý thấy, phu xe không phải là người thường ngày vẫn gặp. Chỉ e là tuy ta đã được Bùi Tế bỏ tiền chuộc ra, nhưng vẫn nằm dưới sự giám sát của Tống đại nhân.
Ta buồn bã nói: “Giờ huynh đã biết ta cứu hai mẹ con họ, có phải cũng cảm thấy ta đang lo chuyện bao đồng không?”
Rõ ràng chỉ cần khoanh tay đứng nhìn như lời Tạ Tùy nói thì đã không dẫn đến kết cục như hiện tại. Lại còn hại Bùi Tế phải tốn nhiều bạc như vậy để chuộc ta.
Thế nhưng Bùi Tế chỉ lắc đầu.
“Tiểu Từ, là huynh nên xin lỗi muội trước mới phải.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Về việc lật lại bản án của Hoa gia, là huynh đã quá viển vông rồi.” Giọng hắn rất nhẹ nhưng vô cùng nghiêm túc: “Nay chuyện đã xảy ra, tiếp theo muội muốn làm gì cứ việc buông tay mà làm, không cần sợ liên lụy đến huynh.”
“Huynh và Bùi gia mãi mãi là hậu thuẫn của muội.”
Nghe những lời hắn nói, mắt ta không kìm được mà cay xè: “Nhưng giờ ta phải làm sao đây?”
Nếu mãi không nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c, dịch bệnh sớm muộn gì cũng lan ra khắp khu an trí, đến lúc đó chỉ có thêm nhiều người c.h.ế.t hơn mà thôi.
“Mấy ngày trước, tiểu Hầu gia đã khởi hành về kinh rồi.” Bùi Tế đột nhiên nói.
“Trước khi đi, y có tới Bùi phủ một lần cuối, nhưng vì Bùi gia không thể đồng ý đứng về phía Hầu phủ nên y đã cãi nhau một trận kịch liệt với biểu muội.”
“Cuối cùng Tống đại nhân không còn cách nào khác, đành phải đích thân tiễn đưa, còn sắp xếp thị vệ hộ tống y trở về.”
“Biểu muội thì vì thân thể không khỏe nên tạm thời ở lại Bùi gia.”
Nghe xong, dường như ta hiểu ra điều gì, đột ngột nhìn về phía Bùi Tế: “Huynh nói là biểu tỷ và tiểu Hầu gia cãi nhau sao?”
Nhưng rõ ràng Trịnh Thư Du vốn không phải là người sẽ tranh cãi với ai.
Là ta đã quên mất, trong khắp thành Dung Châu này vẫn còn một Tạ Tùy với thân phận tôn quý là người kế thừa của Hầu phủ. Tống đại nhân cho dù có bản lĩnh thông thiên, phong tỏa mọi tin tức, thì e rằng cũng không dám ra tay với Tạ Tùy.
Theo lý mà nói, từ Dung Châu về kinh, đi đường thủy nhanh nhất cũng mất khoảng nửa tháng. Thị vệ hộ tống Tạ Tùy đều là người của Tống phủ, Tống đại nhân lấy cớ dạo này nước sông dâng cao, đi đường thủy không an toàn nên đã chuẩn bị xe ngựa cho y đi đường bộ.
Có lẽ ông ta muốn kéo dài thời gian của Tạ Tùy để có thể xóa sạch dấu vết của dịch bệnh trong khoảng thời gian này.
Thế nhưng ông ta đã đ.á.n.h giá thấp Tạ Tùy.
Tạ gia vốn xuất thân võ tướng, Tạ Tùy là đích t.ử của Hầu phủ, thân thủ tự nhiên không hề tệ.
Hầu phu nhân yêu thương đích t.ử, chuyến đi này đã sắp xếp cho y những hộ vệ có võ công cao cường nhất Hầu phủ.
Đợi đến khi đám thị vệ hộ tống Tạ Tùy phát hiện người trong xe ngựa đã không còn tăm hơi thì đã muộn rồi.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.