"Gia chủ đại nhân hà tất phải như vậy..." Chu Bá vô cùng bất lực: "Tiểu thư chẳng qua là vẫn chưa hiểu chuyện mà thôi."
Bẵng đi một hồi lâu, ông chỉ nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt.
"Chính vì nàng chưa hiểu chuyện." Bùi Tế khẽ giọng nói: "Nếu ta lừa gạt lúc nàng chẳng hiểu gì, thì mới thật là uổng công làm người."
Ôn Từ cái gì cũng không biết.
Hôn ước năm xưa, giờ đây cũng sớm chẳng còn tính toán được nữa.
Người bị vây khốn trong quá khứ, từ đầu đến cuối chỉ có mình hắn mà thôi.
"Nàng muốn thế nào, muốn ý trung nhân là ai, cứ tùy nàng đi."
Sau ngày hôm đó, Bùi Tế bệnh nặng một trận, phải tĩnh dưỡng rất lâu mới thuyên giảm đôi chút.
Không lâu sau, từ kinh thành truyền tới tin tức, Ôn Từ đã ở lại hầu phủ để chữa trị bệnh mắt cho tiểu Hầu gia.
Suốt ba năm sau đó, tin tức từ kinh thành vẫn không ngừng truyền về.
Nào là tiểu Hầu gia bị Trịnh gia thoái hôn, nào là quan hệ giữa Ôn Từ và tiểu Hầu gia ngày càng gắn bó.
Trong hầu phủ thấp thoáng có lời đồn rằng, tiểu Hầu gia sẽ cưới Ôn y nữ làm thê t.ử.
Khi tin tức truyền đến Dung Châu, Bùi Tế nhìn những hàng chữ trên thư, trầm mặc thất thần hồi lâu.
Sau đó, hắn khẽ lẩm bẩm như đang tự nhủ: "Hóa ra là vậy..."
"Cũng tốt, như vậy cũng tốt..."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chu Bá nhìn thấy mà trong lòng nóng như lửa đốt.
Thế là sau khi trở về phòng, ông đã giấu Bùi Tế, đặt b.út viết nên phong thư ấy. Cũng may, ông đã kịp thời gửi đi. Mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được.
Phiên ngoại - Niệm Tư
Năm Bùi Tế lên bảy, hắn bị bệnh nặng.
Nhờ vào mối quan hệ thế giao, gia đình đã mời được Hoa đại phu, khi ấy là Viện sứ Thái y viện đến chẩn trị. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kể từ đó, hắn chuyển đến Hoa gia ở kinh thành và lưu lại một thời gian dài.
Thầy bói phán rằng phải nuôi dạy hắn như nữ nhi mới dễ bề sống sót, vì vậy Hoa gia bèn tuyên bố với bên ngoài rằng họ có hai người con gái.
Hoa đại phu y thuật cao minh, tính tình lại hài hước phong nhã, là người có tấm lòng nhiệt thành nổi danh khắp vùng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoa phu nhân là một nữ t.ử Giang Nam dịu dàng, vì xót xa Bùi Tế tuổi còn nhỏ đã thường xuyên đau ốm nên thường tự tay xuống bếp nấu món ngon bồi bổ cho hắn. Đôi phu thê ấy đã lấp đầy mọi ảo tưởng của Bùi Tế về cha mẹ.
Dường như ông trời thương xót hắn, nên đã tìm cho hắn một đôi phụ mẫu mới.
Năm Bùi Tế bảy tuổi, ta mới tròn một tuổi. Khi mới đến Hoa phủ, vì sợ làm phiền người khác nên hắn rất ít khi ra khỏi cửa.
Lần duy nhất hắn rời khỏi viện của mình là vào ngày ta tròn một tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoa đại phu yêu thương con gái, bèn tổ chức lễ thôi nôi cho ta.
Bùi Tế đứng ngoài đám đông, nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói nũng nịu của Hoa đại phu: "Bắt lấy y thư đi, Niệm Tư, bắt lấy y thư!"
Ngay sau đó là giọng của Hoa phu nhân: "Con gái ngoan, đừng nghe lời cha con, bắt lấy thi tập đi, sau này làm một tài nữ!"
Bùi Tế cảm thấy có chút buồn cười, bèn tiến lại gần hơn.
Chẳng ngờ hắn vô ý bị ai đó va phải, suýt chút nữa thì ngã nhào. Đến khi định thần lại, trước mặt hắn đã xuất hiện một đôi tay nhỏ bé mũm mĩm.
Đôi tay ấy túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của hắn, nhất quyết không buông.
Hắn cúi đầu xuống, bắt gặp một đôi mắt to tròn đen láy.
Tiểu cô nương miệng còn đang chảy nước miếng, vậy mà lại vui vẻ túm lấy ống tay áo hắn mà lắc lắc.
Trong lễ thôi nôi năm một tuổi, Hoa Niệm Tư ta đã bắt trúng Bùi Tế.
Năm Bùi Tế chín tuổi, ta lên ba.
Hắn nắm lấy tay ta, dạy ta viết từng nét tên của chính mình. Tay ta khi ấy chẳng có chút sức lực nào, chữ viết ra cứ vặn vẹo, chẳng hề đẹp mắt.
Thế nhưng ta lại tỏ ra vô cùng mãn nguyện.
"Ta biết viết tên mình rồi!" Ta ngắm nghía "tác phẩm" của mình một hồi, rồi đột nhiên nhíu mày: "Nhưng tỷ tỷ ơi, vì sao muội lại tên là Niệm Tư? Niệm Tư có nghĩa là gì ạ?"
Bùi Tế mỉm cười, ôn tồn giải thích: "Niệm tư tại tư, ý muốn nói là mãi mãi không quên."
"Vậy xem ra cha rất yêu quý Niệm Tư rồi!"
"Phải." Hắn đáp: "Tất cả mọi người đều yêu quý muội."
Năm Bùi Tế mười tuổi, ta lên bốn. Ta đã có thể nhận biết được một vài loại thảo d.ư.ợ.c đơn giản.
Duy chỉ có vị t.h.u.ố.c Xuyên Tâm Liên là Hoa đại phu hay gọi bằng tên khác là Nhất Kiến Hỷ.
Tiểu cô nương lại nảy sinh thắc mắc.
"Vì sao Nhất Kiến Hỷ lại gọi là Nhất Kiến Hỷ?"
Câu hỏi này không ngờ lại làm khó được Bùi Tế.
Hắn vốn dĩ chẳng hiểu về thảo d.ư.ợ.c. Nhưng thấy ta cứ gặng hỏi mãi, hắn đành mím môi, tùy tiện bịa ra một lý do:
"Có lẽ là vì... vừa thấy muội, trong lòng không kìm được mà vui vẻ."
Tiểu cô nương là ta đây cứ thế mà bị hắn lừa gạt thành công.
Năm Bùi Tế mười một tuổi, ta lên năm.
Trưởng bối hai nhà thấy quan hệ giữa chúng ta tốt như vậy, lại thêm Hoa đại phu có ơn cứu mạng với Bùi Tế, nên đã nảy sinh ý định kết thân.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.