Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 20

Đến lúc đó, có lẽ nàng sẽ trở thành vị Hầu phu nhân thứ hai, quãng đời còn lại bị giam cầm trong tòa đại trạch hoa lệ mà lạnh lẽo ấy.

"Thật đáng tiếc, chúng ta vừa mới trở thành bằng hữu."

Ta nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy mọi chuyện không nên như vậy.

"Tại sao?"

Lần đầu tiên, ta thốt lên lời chất vấn.

"Tại sao tỷ chưa từng nghĩ đến việc phản kháng?"

Nghe vậy, Trịnh Thù Du ngẩn người một lát.

Khi chạm phải ánh mắt của ta, nàng đột nhiên hỏi: "Ôn Từ, muội đang tức giận sao?"

Cái gì?

Lần này đến lượt ta ngẩn người.

Ta đang tức giận sao?

Một khi ý nghĩ này nảy ra, trong l.ồ.ng n.g.ự.c tựa như có ngọn lửa bùng cháy.

Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao mình lại khó chịu đến thế.

"Phải, muội rất tức giận."

Giận người, cũng giận cả chính mình.

Ta giận Bùi Tế đã lừa dối ta.

Giận Tạ Tùy mắt mù lòng tối.

Nhưng ta càng giận bản thân mình hơn... vì sao lúc nào cũng lực bất tòng tâm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta biết cơn giận này vốn không nên trút lên người Trịnh Thù Du.

Nhưng ta không cam lòng.

"Có phải muội thấy ta rất nhu nhược không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy ta im lặng, Trịnh Thù Du khẽ nói: "Trước kia khi xem thoại bản, ta cũng từng thắc mắc vì sao những nữ t.ử trong câu chuyện lại nhu nhược đến thế."

"Lúc đó ta xót xa cho nỗi bất hạnh, lại giận họ không chịu tranh đấu, luôn cảm thấy là do nữ chính trong thoại bản không dám phản kháng."

"Nhưng đến khi tự mình trải qua những chuyện này, ta mới phát hiện bản thân cũng chẳng khác gì họ."

Ngừng một chút, nàng nở nụ cười bất lực.

"Chỉ là thế đạo này, phận nữ nhi xưa nay vốn dĩ là vậy." Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Nào có ai cho chúng ta cơ hội để lựa chọn đâu?"

Ta biết chứ, ta biết rõ mà...

Ta hiểu rằng thân là nữ nhi, đây không phải lỗi của nàng.

Nhưng ta... không cam tâm.

"Đừng từ bỏ."

Ta nhìn Trịnh Thù Du, đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.

"Đừng thỏa hiệp."

Đừng thua cuộc vào khoảnh khắc đó.

"Tỷ còn chưa thử qua, sao biết là không thể?"

Trịnh Thù Du ngồi đối diện im lặng hồi lâu.

Sau đó, nàng nhẹ nhàng gỡ tay ta ra.

"Trời tối rồi, nghỉ ngơi sớm đi."

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau trận cãi vã ngày hôm ấy, ta không trở về Bùi gia nữa mà dọn thẳng đến khu an trí.

Thế nhưng thời gian trôi qua, ta chỉ cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ.

Nửa tháng trước khi dân tị nạn tràn vào thành, Bùi Tế nói với ta rằng Tống đại nhân đã tấu trình lên triều đình.

Nhưng cho đến tận hôm nay, ngân lượng cứu trợ vẫn bặt vô âm tín, cũng chẳng thấy kinh thành phái ngự y tới.

Trước đó ta từng chủ động đề nghị muốn đến thăm những người bệnh ở Vương Gia thôn, nhưng thị vệ canh cửa lại ngăn ta lại, nói rằng không được phép vào trong.

Vì sao không cho đại phu vào?

Ta vốn tưởng rằng những người bệnh ở Vương Gia thôn được tách riêng ra sẽ nhận được sự điều trị tốt hơn, nào ngờ mấy ngày sau vào lúc đêm muộn, Giang đại phu đột nhiên chạy vào phòng lay ta tỉnh giấc.

Ta mơ màng mở mắt, nhìn thấy gương mặt kinh hồn bạt vía của ông ấy.

"Không, không xong rồi, có người c.h.ế.t rồi..."

Có người bệnh đã c.h.ế.t.

Giang đại phu đêm khuya thức giấc, vừa tìm được một góc khuất để giải quyết thì nghe thấy tiếng sột soạt.

Ban đầu ông ấy còn tưởng là người khác cũng dậy đêm như mình.

Chuyện này dù sao cũng có chút ngượng ngùng.

Ông ấy cẩn thận ẩn nấp một chỗ.

Nào ngờ lại nhìn thấy hai tên thị vệ ban ngày canh giữ khu an trí Vương Gia thôn, đang khiêng một chiếc bao tải dài đi ra ngoài.

 Ông ấy càng nhìn càng thấy không đúng.

Sao trong bao bố kia giống như chứa người?

Đợi đến khi ông ấy phản ứng kịp đã vô thức đi theo.

Rồi sau đó nhìn thấy cảnh mà cả đời này ông ấy không quên được.

"Là người chết! Trong hố kia toàn là người chết!"

Ông ấy nói xong, cuối cùng ta đã hiểu rõ mọi chuyện.

Thảo nào không cho đại phu vào đó.

Thảo nào xưa nay chưa từng có tin tức bệnh nhân qua đời truyền đi.

Thì ra những người chết bệnh kia đều bị xử lý bí mật như vậy.

Có lẽ Tống đại nhân không báo cáo tình hình dịch bệnh nghiêm trọng với triều đình.

Có lẽ vì trong khu vực ông ta quản lý xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ta sợ bị truy cứu trách nhiệm.

Hoặc có lẽ ông ta cảm thấy một đám nạn dân chết chỉ là râu ria, chỉ cần chờ người chết sạch hết thì không ai lây bệnh nữa.

Giờ phút này, ta chỉ cảm thấy vô cùng thất vọng đau khổ.

Thân là quan phụ mẫu của bách tính lại xem mạng người như cỏ rác như thế!

Nhân lúc đêm khuya, ta là Giang đại phu bàn nhau, định sáng sớm mai trở về báo tin.

Song, chưa chờ đến sáng hôm sau, hai chúng ta vừa mới đến cửa thì đã bị cản lại.

"Ôn Từ tiểu thư, tiểu thư định đi đâu thế?"

Là Tống đại nhân đã lâu không gặp.

Trước mắt bao người, ông ta vẫn cười tủm tỉm tỏ vẻ hiền lành.

Nhưng ta chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.

Ta chợt nghĩ có lẽ tối hôm qua Giang đại phu đã bi bại lộ, trong đầu bắt đầu suy nghĩ phải làm gì mới có thể rời đi.

Mà Tống đại nhân không cho ta cơ hội này.

“Người đâu, mời hai vị đại phu về cho.”

Dứt lời, ông ta xoay người, sắc mặt lập tức thay đổi: “Từ hôm nay, nếu không có sự cho phép của bổn quan, không được để bất kỳ vị đại phu nào rời khỏi khu an trí."

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu