Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 5

"Liệu có ổn không?" Lê Tam Nương nghe xong, trong lòng vẫn còn vài phần e dè chẳng dám.

"Không sao đâu, tỷ cứ đi đi."

Ta mím môi, lại bồi thêm một câu: "Tỷ tỷ của ta vốn là hạ nhân trong phủ Hầu gia, tỷ ấy từng kể với ta rằng Tiểu hầu gia là người nhân từ bậc nhất."

"Tỷ cứ bế đứa trẻ đang bệnh đến đó, ngài ấy nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn."

Lê Tam Nương bán tín bán nghi. Nhưng vì con trẻ, nàng ấy vẫn lấy hết can đảm mà đi.

Nửa canh giờ sau quay lại, quả nhiên nàng ấy đã lấy được d.ư.ợ.c liệu.

"Vị Tiểu hầu gia kia dung mạo tựa như thần tiên trong tranh vậy, đây là lần đầu ta thấy một nam nhân tuấn tú đến nhường ấy."

"Đúng như lời cô nương nói, quả là người có tấm lòng Bồ Tát!"

Ta mỉm cười, chẳng nói với nàng ấy rằng, sở dĩ Tạ Tùy ban t.h.u.ố.c là bởi nàng ấy là phận nữ nhi, lại còn mang theo con nhỏ.

Năm đó khi Tạ Tùy trúng độc, Hầu phu nhân cũng từng bôn ba khắp nơi cầu y cho y như thế. Những kẻ từng trải qua cảnh ngộ tương đồng thường dễ nảy sinh lòng trắc ẩn.

Chưa kể bản tính Tạ Tùy vốn không xấu, nếu thực sự có thể giúp người, y chẳng bao giờ keo kiệt. Huống hồ lúc này bên cạnh y còn có Trịnh tiểu thư, nàng ấy cũng sẽ không ngó lơ.

Còn nửa ngày nữa thuyền mới cập bến, Tạ Tùy nhận được tin báo từ hạ nhân, nói rằng Bùi gia ở Dung Châu đã phái người chờ sẵn ở bến tàu. Xem ra bọn họ đối với vị biểu tiểu thư nhà họ Trịnh này vô cùng coi trọng.

Tạ Tùy lấy làm hài lòng. Quả nhiên, không màng hiềm khích cũ mà kết thân với Trịnh gia là lựa chọn đúng đắn nhất của y.

Trịnh gia vốn là thế gia trăm năm, mẫu tộc của Trịnh Thù Du là Bùi gia nay lại là thủ phú Dung Châu, nói là giàu nứt đố đổ vách cũng chẳng ngoa.

Nhìn lại Hầu phủ, những năm qua đã sớm chẳng còn như xưa, thế hệ trẻ lại chỉ có mình y là đích t.ử.

Sau này nếu muốn có chút thành tựu chốn quan trường, không thể thiếu việc lo lót trên dưới, chính là cần một mối thông gia đắc lực thế này.

Ba năm qua, Ôn Từ luôn ở bên cạnh y, lại còn chữa khỏi chứng mù lòa cho y, trong lòng y đối với nàng vô cùng cảm kích.

Nhưng cảm kích thì cảm kích, y dù sao cũng là người kế thừa Hầu phủ, không thể cưới một y nữ xuất thân hèn kém làm chính thê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Website TruyenLau.com
Càng huống hồ dung mạo của Ôn Từ... lại bình thường đến vậy.

Hồi tưởng lại nữ t.ử mình thấy vào ngày khôi phục thị lực, Tạ Tùy khẽ thở dài. Y biết bản thân đã tham lam. Ba năm mù lòa kia, y vốn dĩ thật lòng muốn cưới Ôn Từ.

Nếu đôi mắt y mãi mãi không nhìn thấy, y tự nhiên có thể không màng dung mạo, cũng chẳng quản xuất thân của nàng, cứ thế cùng nàng bầu bạn cả đời.

Nhưng trớ trêu thay y lại nhìn thấy được, sao có thể tiếp tục lừa dối bản thân để sống một cuộc đời như thế? Y rốt cuộc là người kế thừa Hầu phủ, vẫn phải nghĩ cho tương lai của gia tộc.

Dĩ nhiên, nếu Ôn Từ nguyện ý, làm một ngoại thất cũng rất tốt. Y đã sớm nghe ngóng được, Trịnh tiểu thư tính tình ôn hòa, lại vì chuyện khắc phu trước đó mà danh tiếng không tốt. TruyenLau

Hầu phủ không màng chuyện cũ, còn bằng lòng định lại hôn ước, Trịnh gia hẳn đã vô cùng cảm kích. Đến lúc đó y muốn nuôi một ngoại thất, có lẽ Trịnh gia cũng chẳng dám có ý kiến gì.

Đợi chuyến này hộ tống Trịnh tiểu thư từ Dung Châu về thăm thân xong, y sẽ tìm Ôn Từ nói chuyện t.ử tế. Dẫu là ngoại thất, y cũng sẽ đối đãi tốt với nàng, không để nàng phải chịu ủy khuất.

Tạ Tùy tính toán rất chu toàn.

Đúng lúc này, hạ nhân mang t.h.u.ố.c vừa sắc xong tới. Đôi mắt y tuy đã nhìn thấy lại, nhưng vẫn phải kiên trì uống t.h.u.ố.c. Nhìn bát t.h.u.ố.c trong tay, đột nhiên Tạ Tùy nhớ tới người phụ nữ đến cầu t.h.u.ố.c lúc trước. Lúc đó y thấy thương xót cho tấm lòng người mẹ, liền ban cho một ít d.ư.ợ.c liệu.

Nhưng giờ đây Tạ Tùy chợt phản ứng lại, người phụ nữ kia làm sao biết được chỗ y có loại d.ư.ợ.c liệu nàng ta cần? Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhìn cách ăn mặc của nàng ta, hẳn là người ở khoang thuyền hạng dưới. Thế mà cũng dám vượt qua tầng tầng lớp lớp, bế con lên tầng trên cầu t.h.u.ố.c, là ai đã cho nàng ta lá gan này?

Y sai hạ nhân liệt kê mấy vị t.h.u.ố.c mà người phụ nữ đó đã cầu, chăm chú nhìn một hồi. Đều không phải d.ư.ợ.c liệu quý giá gì, nói trắng ra là những vị t.h.u.ố.c thường thấy.

Chỉ là trong số những vị t.h.u.ố.c thường thấy ấy, lại có một vị Xuyên Tâm Liên.

Vị t.h.u.ố.c này sinh trưởng ở phương Nam, đại phu bản địa rất ít khi dùng nó làm t.h.u.ố.c, bởi lẽ d.ư.ợ.c liệu có công hiệu tương đương có rất nhiều.

Sở dĩ Tạ Tùy mang theo vị t.h.u.ố.c này là vì trong đơn t.h.u.ố.c Ôn Từ kê cho y có nó. Vì quá đắng, y từng phản đối với Ôn Từ.

Nhưng hiện tại, trong đơn t.h.u.ố.c của người phụ nữ kia cũng có vị này. Liệu có phải trùng hợp? Trong lòng Tạ Tùy chợt dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Đúng lúc này, hạ nhân vào báo thuyền sắp cập bến. Tạ Tùy suy nghĩ một chút, vẫn sai hạ nhân đi tìm người phụ nữ ngày hôm đó.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu