Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 15

Gã sai vặt khó xử một hồi, cuối cùng vẫn ghé sát lại nói nhỏ: "Ta nghe các ca ca ở nội viện nói, vị thợ mộc kia trong lúc tu sửa thư phòng cho đại nhân đã nảy sinh lòng tham, trộm mất một nghiên mực vô cùng quý giá của đại nhân, sau khi bị quản gia phát hiện thì đã báo quan."

"Chứng cứ rành rành, vị thợ mộc kia không quá hai ngày đã tự sát trong lao rồi."

"Nương t.ử của hắn sau khi hắn c.h.ế.t đã dẫn theo con nhỏ rời đi, giờ đi đâu ta cũng không biết."

Lời vừa dứt, trong tâm trí ta thoáng hiện qua một gương mặt đen sạm với nụ cười chất phác. Một người thợ mộc đến chữ nghĩa cũng chẳng biết được mấy chữ, thật sự sẽ đi trộm một nghiên mực sao?

Ta đang định hỏi thêm vài câu, thì đột nhiên từ phía sau truyền đến một giọng nam nhân…

"Ôn Từ tiểu thư, đang cùng hạ nhân nhà ta nói chuyện thú vị gì thế?"

Ta vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt cười híp mắt của Tống đại nhân. Phía sau y, Bùi Tế vốn không nên xuất hiện ở tiền viện cũng nhìn ta với vẻ khó hiểu.

Gã sai vặt kia sợ tới mức vội vàng hành lễ, không dám ngẩng đầu lên. Lúc này, tỳ nữ đi tìm ngọc bội ban nãy rốt cuộc tìm tới nơi, sau khi nhìn thấy Tống đại nhân, sắc mặt nàng ta cũng đại biến.

"Ôn Từ tiểu thư, sao người lại chạy đến đây?" Nàng ta có vẻ hơi sợ hãi, tiến lại gần rồi xòe tay ra, trong lòng bàn tay chính là miếng ngọc bội ta cố ý đ.á.n.h rơi trong phòng lúc nãy.

"Người xem, đây có phải miếng ngọc bội người đ.á.n.h mất không?"

"Đúng đúng đúng, chính là nó!" Ta giả vờ vui mừng nhận lấy ngọc bội, sau đó cười nói với Tống đại nhân: "Vừa nãy đi đến hoa viên mới phát hiện mất ngọc bội, nên mới nhờ vị tỷ tỷ này quay về tìm giúp. Nào ngờ một mình ta ở trong phủ lại bị lạc đường, vô tình chạy đến tiền viện, vừa hay gặp vị tiểu ca này nên mới hỏi đường một chút. Đại nhân ngàn vạn lần đừng trách phạt bọn họ."

Gã sai vặt kia vội vàng gật đầu, lúc này Tống đại nhân mới nở nụ cười: "Hạ nhân trong phủ làm việc không chu toàn, để khách nhân chê cười rồi."

Bùi Tế cũng cười theo: "Là Tiểu Từ nghịch ngợm, cũng trách ta không dặn dò muội ấy trước." Nói đoạn, hắn liếc nhìn ta một cái: "Về nhà rồi thì hãy tự kiểm điểm cho tốt, sau này không được chạy loạn khắp nơi nữa."

Ta làm bộ ấm ức gật đầu.

Đợi đến khi về đến Bùi phủ, vừa xuống xe ngựa, ta lập tức phân phó người đi tìm mẹ con Lê Tam Nương. Bùi Tế thấy ta hôm nay có nhiều biểu hiện khác lạ, nhíu mày hỏi: "Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Ta không muốn để hắn biết ta đang lo chuyện bao đồng, lại còn là chuyện của phủ đại quan, cũng không muốn để hắn phải lo lắng cho mình, bèn lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không có gì, chỉ là có người nợ tiền ta, ta nghe ngóng tung tích đối phương thôi."
TruyenLau
Bùi Tế nghe vậy bất giác mỉm cười: "Người ta nợ muội bao nhiêu bạc mà muội để tâm thế?"

"Rất nhiều, rất nhiều." Ta tùy tiện nói bừa một câu, rồi nhanh ch.óng chạy về viện t.ử của mình.

Mưa cứ rả rích rơi suốt nửa tháng trời. Sang tháng sáu, thời tiết đã trở nên nóng bức rõ rệt. Cả thành Dung Châu dường như biến thành một xửng hấp khổng lồ. Lượng nạn dân đổ vào thành ngày một nhiều. Đích thân Tống đại nhân đứng ra, quy hoạch một khu đất ở phía Đông thành làm khu an trí cho nạn dân.

Bùi gia đã bỏ ra rất nhiều nhân lực vật lực, dựng lên những lán cỏ, ngày ngày thí cháo. Thế nhưng khi nhiệt độ tăng cao, ta bắt đầu lo lắng về một chuyện khác. TruyenLau.com

Quả nhiên, vào một buổi hoàng hôn vài ngày sau đó, từ khu an trí đột ngột truyền đến tin tức, nói rằng có vài người bắt đầu phát sốt. Ta biết, dự cảm chẳng lành của mình đã trở thành sự thật. Đó chính là dịch bệnh dễ xuất hiện nhất sau thiên tai lũ lụt!

Trong phút chốc, khu an trí rơi vào tình trạng hoảng loạn. Tống đại nhân quyết đoán hạ lệnh, phái thị vệ đến trấn giữ. Không ít người sinh lòng sợ hãi muốn bỏ trốn, nhưng đều bị thị vệ ngăn cản.

Chẳng mấy ngày sau, số người phát sốt ngày càng nhiều. Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, tìm đến Bùi Tế và đề đạt ý muốn được đến khu an trí. TruyenLau

"Tống đại nhân đã cấp báo lên triều đình, tất cả đại phu trong thành từ mấy ngày trước đã được phái đến khu an trí rồi. Các phú thương trong thành, đứng đầu là Bùi gia, cũng đã quyên góp không ít tiền bạc, tất cả đều sẽ được dùng để chữa bệnh cứu người."

“Tiếp theo chỉ cần đợi tin tức truyền về kinh đô, khi ấy Bệ hạ tự khắc sẽ phái ngự y cao minh nhất tới.”

“Tiểu Từ, chẳng có việc gì muội cần phải đi làm cả."

Lúc Bùi Tế nói lời này, ánh mắt hắn bình tĩnh đến mức đáng sợ. Ta biết, hắn chỉ là đang lo lắng cho sự an nguy của ta. Thế nhưng…

“Nếu Hoa đại phu ở nơi này, liệu ông ấy có khoanh tay đứng nhìn không?”

Chỉ một câu nói, tức khắc ánh mắt Bùi Tế dịu lại.

Ta biết, mình đã hỏi đúng người rồi.

Thuở trước ở kinh thành, ngoài vị Hoa tiểu thư kia, ta cũng từng nghe ngóng về sự tích của Hoa đại phu. Hai mươi năm trước, một tòa thành phương Bắc bùng phát trận ôn dịch kinh hoàng.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu