Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 29

Ở tận Dung Châu xa xôi, khi hay tin này, ta thật lòng cảm thấy mừng cho nàng.

Ngày thứ hai sau khi thành thân, tân phụ bái kiến trưởng bối. 

Bùi phu nhân ngồi ở vị trí thượng tọa, nhận lấy chén trà từ tay ta rồi nhấp một ngụm. 

Sau đó, bà tháo chiếc vòng tay đã đeo mấy mươi năm xuống, đeo vào tay ta. 

Ta nhìn Bùi Tế một cái, rồi cúi đầu nói: "Tạ mẫu thân ban thưởng."

Lúc xoay người, ta bắt gặp nụ cười thoáng qua nơi khóe môi Bùi Tế. 

Ta nghĩ, có lẽ hắn cũng đang thấy hạnh phúc.

Trên đường trở về, Bùi Tế vẫn nắm tay ta như trước kia. Ta nhìn cái bóng đổ dài bên cạnh hắn, giống như thuở còn thơ ấu, nhẹ nhàng đặt chân giẫm lên.

"Sao vậy?" Bùi Tế nghi hoặc cúi đầu nhìn ta.

"Không có gì." Ta mỉm cười lắc đầu.

Ta không nói cho hắn biết, ta chỉ đột nhiên nhớ lại nhiều năm về trước, có một cô bé luôn cẩn trọng đi theo sau lưng Bùi Tế, chỉ dám lén lút giẫm lên rìa cái bóng của hắn. 

Cô bé ấy không hề biết rằng, chỉ cần nàng ngẩng đầu lên sẽ phát hiện, ánh mắt hắn vẫn luôn lặng lẽ dõi theo nàng.

Phải luôn dẫm lên cái bóng của hắn, rồi sẽ có một ngày, hắn thực sự thuộc về ta.

Ngoại truyện - Trịnh Thù Du

Ngày ta một thân một mình đến Hầu phủ thoái hôn, đã gây ra một trận xôn xao không nhỏ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Tùy nhìn ta với vẻ không thể tin nổi, dường như y chẳng thể ngờ được những lời ấy lại thốt ra từ miệng ta.

Trước đây Trịnh Thù Du ta ôn thuận ngoan ngoãn đến nhường nào, y không phải không biết.

Nữ t.ử đang dõng dạc đòi thoái hôn lúc này, so với Trịnh Thù Du trong ký ức của y quả thực là hai người hoàn toàn khác biệt.
TruyenLau.com
Hầu phu nhân cũng chưa từng thấy nữ t.ử nào tự mình tìm đến cửa đòi thoái hôn bao giờ.

Sau phút kinh ngạc, bà lập tức phái người đến Trịnh gia để hỏi ý kiến của trưởng bối.

Lúc rời đi, Tạ Tùy đã chặn ta lại ngay trước cửa. TruyenLau

"Vì sao lại muốn thoái hôn?" Y nhíu c.h.ặ.t lông mày: "Theo ta được biết, nàng hẳn  rất cần mối hôn sự này."

Xem kìa, người này thực ra điều gì cũng biết rõ.

Y biết ta mang danh khắc phu, hôn sự gặp nhiều trắc trở.

Y cũng biết ngoại trừ y ra, ta chẳng thể tìm được ai tốt hơn nữa.

Ta muốn cười, nhưng lại cảm thấy có chút bi ai. Như thế này thì tính là gì đây? Không hề thích ta, nhưng lại muốn cưới ta.

Trong lòng vương vấn nữ t.ử khác, nhưng lại hy vọng ta gả vào Hầu phủ để làm một hiền thê lương mẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bởi vì, ta không muốn."

Dứt lời, Tạ Tùy sững người.

"Cái gì?"

Ta nhìn y, nghiêm túc lặp lại một lần nữa: "Ta không thích, ta không muốn. Lý do như vậy đã đủ chưa, tiểu Hầu gia?"

Nói xong những lời ấy, ta xoay người rời đi, để lại một mình Tạ Tùy đứng ngẩn ngơ hồi lâu.

*

Kỳ thi khoa cử dành cho nữ t.ử lần thứ nhất, cuối cùng do nữ nhi Trịnh gia ta chiếm được vị trí đầu bảng.

Ngày vào cung tạ ơn, ta đã được diện kiến vị Hoàng hậu nương nương truyền kỳ kia.

Nghe danh Hoàng hậu nương nương xuất thân từ Thôi gia, thế gia trăm năm, cùng tộc với mẫu thân của đương kim bệ hạ, hai người vốn là thanh mai trúc mã.

Năm đó, lần đầu thành thân nàng đã gả nhầm người không tốt, sau khi hòa ly liền được bệ hạ đích thân cầu thân, vượt qua mọi lời dị nghị mà ban cho nàng vị trí quốc mẫu.

Sau khi lên ngôi, vị Hoàng hậu nương nương này luôn dốc lòng giúp đỡ nữ t.ử trong thiên hạ, nâng cao địa vị cho phái yếu, lập ra học đường dành cho nữ t.ử ở nhiều nơi, và cuối cùng là thúc đẩy cải cách khoa cử.

Trong mắt ta, Hoàng hậu nương nương vừa là ân nhân, vừa là tấm gương để ta nỗ lực noi theo.

Chẳng ngờ lúc ra khỏi cung, ta lại một lần nữa chạm mặt Tạ Tùy.

Tạ gia vốn xuất thân võ tướng, sau khi đôi mắt của Tạ Tùy bình phục, y nhờ vào sự che chở của gia tộc mà mưu cầu được một chức quan.

Hai người chúng ta, kẻ từng hai lần định thân rồi lại hai lần thoái hôn, có một ngày lại trở thành đồng liêu cùng đứng trên triều đường.

Vận mệnh đúng là khéo trêu đùa lòng người.

Sau khi chào hỏi, vẻ mặt Tạ Tùy có chút không tự nhiên, nhưng vẫn mở lời: "Chúc mừng nàng."

"Đa tạ." Ta mỉm cười đáp lễ.

Những ân oán trước kia, vào khoảnh khắc này dường như đã chẳng còn quan trọng nữa.

Ta sắp sửa đón chào một cuộc đời tươi đẹp hơn.

*

Chẳng ai ngờ được, hai người từng suýt thành phu thê, sau này lại trở thành chính địch trên triều đường.

Nơi biên cảnh nổ ra chiến sự, nhóm võ tướng do Tạ Tùy đứng đầu chủ trương xuất quân, còn nhóm văn thần do ta đứng đầu lại chủ trương cầu hòa.

Khi hai bên tranh cãi đến mức gay gắt, Tạ Tùy đã lỡ lời thốt ra: "Đúng là lòng dạ đàn bà! Trịnh đại nhân, một nữ t.ử như nàng thì hiểu gì về việc đ.á.n.h trận?"

Sắc mặt ta lập tức trở nên lạnh lùng.

Sau khi định thần lại, Tạ Tùy cũng nhận ra mình đã nói sai, nhưng y vẫn cố chấp không chịu nhượng bộ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu