Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 12

Chu bá nói với ta, Hoa gia ở tận kinh thành xa xôi, ông cũng chưa từng diện kiến vị Hoa tiểu thư đó.

Nhưng ông biết Bùi Tế có một chiếc quạt xếp rất quý báu, trên mặt quạt là b.út tích của Hoa tiểu thư để lại, Bùi Tế vô cùng trân trọng, chưa từng để lộ cho ai xem.

Sau đó, ta lén lẻn vào thư phòng của Bùi Tế, quả nhiên thấy chiếc quạt xếp kia được bảo quản kỹ lưỡng trong một chiếc hộp gỗ đàn hương.

Vừa định mở mặt quạt ra, ta đã bị Bùi Tế bắt quả tang tại trận.

Đó là lần đầu tiên Bùi Tế nổi giận với ta.

Ta và hắn đã cãi nhau một trận kịch liệt. Lúc cơn giận bốc lên đầu, lời lẽ khó nghe đến nhường nào ta cũng đều thốt ra hết.

Ánh mắt Bùi Tế nhìn ta ngày hôm đó, đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ.

Trên đường trở về viện, ta lầm lũi đi sau Bùi Tế, vì dỗi hờn mà cố ý giữ một khoảng cách thật xa với hắn.

Đi mãi đi mãi, bỗng nhiên ta nhớ lại, dường như lần đầu tiên đến Bùi gia, ta cũng từng đi theo sau hắn như thế này.

Khi ấy Bùi Tế cao hơn ta rất nhiều, còn ta vì quanh năm ăn không đủ no nên vóc dáng gầy gò nhỏ bé.

Hắn sải bước phía trước, ta phải bước thật dài mới có thể theo kịp. Không dám lại quá gần, cũng chẳng dám cách quá xa.

Ta cẩn thận đi sau hắn, lén lút giẫm lên rìa bóng của hắn trên mặt đất.

Bùi Tế quay đầu nhìn ta, ta lập tức giấu tay sau lưng, giả vờ như đang rất thong dong. Một lần, hai lần...

Phía trước cuối cùng cũng truyền đến một tiếng cười khẽ. Kế đó, bước chân của hắn dần chậm lại. Cuối cùng ta đã có thể bắt kịp nhịp bước của hắn.

Không lâu sau, ta lại nhìn chằm chằm vào bàn tay đang buông thõng bên sườn của hắn.
TruyenLau.com
Tay của Bùi Tế rất đẹp. Khung xương cân đối, ngón tay thon dài, vì quanh năm bệnh tật nên nước da còn lộ ra vẻ trắng bệch yếu ớt. Ta nhìn thấy, chẳng hiểu sao lại mang theo sức mê hoặc lạ kỳ.

Lúc ta đ.á.n.h bạo định nắm lấy tay hắn, đúng lúc lại bị Chu bá nhìn thấy.

Ông lập tức quát lớn: “Nhóc con này, sao lại không có quy củ như thế! Tay của Gia chủ đại nhân mà ngươi cũng dám nắm sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ta bị dọa cho giật mình, vì sợ bị đ.á.n.h nên theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy đầu. Giây tiếp theo, đỉnh đầu chợt nặng xuống.

Quả thực có một lòng bàn tay đặt lên đầu ta, nhưng chỉ là nhẹ nhàng xoa xoa.

“Chu bá, ông dọa tiểu thư sợ rồi.” TruyenLau.com

Dứt lời, ánh mắt Bùi Tế dường như vô tình liếc qua Chu bá một cái, lại khiến thân hình Chu bá cứng đờ.

“Là nô tài thất lễ.”

Sau ngày hôm đó, ta chính thức trở thành dưỡng nữ của Bùi gia.

Bùi Tế trở thành huynh trưởng trên danh nghĩa của ta. Nhưng hắn không bao giờ nắm tay ta nữa...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bùi Tế đang đi, bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến tiếng khóc.

Hắn xoay người lại nhìn, thấy ta càng khóc lớn hơn.

Hắn lập tức sững sờ, sau đó luống cuống muốn dỗ dành ta. Nhưng ta cứ mặc kệ hắn, tự mình khóc đến thương tâm.

Hồi lâu sau, bên tai truyền đến một tiếng thở dài khẽ. Trước mắt ta đột nhiên xuất hiện một bàn tay.

“Muốn nắm tay không?” Hắn hỏi, vẻ mặt đầy vẻ không tự nhiên.

“Muốn.” Ta nức nở đáp, dùng sức nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.

Trên đường về viện, ta cúi đầu lau nước mắt. Ánh mắt liếc thấy bóng của Bùi Tế đổ dài bên chân, ta hết lần này đến lần khác giẫm lên đó.

Lúc ấy ta chỉ cố chấp nghĩ rằng, nếu mỗi lần ta đều giẫm trúng bóng của hắn, liệu hắn có thuộc về ta hay không?

Đến trước viện nơi ta ở, Bùi Tế dừng bước, lấy khăn tay lau sạch mặt cho ta.

Ta đỏ hoe mắt nhìn hắn, hỏi bằng giọng mũi: “Nàng ấy tên là gì?”

“Cái gì?” Bùi Tế đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lộ vẻ bất lực.

“Niệm Từ.” Hắn khẽ thốt lên, “Nàng ấy tên là Hoa Niệm Từ.”

Sau này ta đến kinh thành, qua nhiều lần dò hỏi mới tìm được Hoa gia, muốn biết vị Hoa tiểu thư đó là người như thế nào.

Cuối cùng, ta chỉ nghe ngóng được rằng năm đó Hoa gia có hai người con gái, đại nữ nhi tuổi tác vừa vặn bằng Bùi Tế.

Tin đồn duy nhất về nàng chính là chữ viết cực kỳ đẹp.

*

Hạ tuần tháng Năm, Dung Châu bước vào mùa mưa. Trịnh Thù Du được sắp xếp ở tại viện lạc gần Bùi phu nhân nhất.

Ta thu lại chiếc ô giấy dầu bước vào trong phòng, nàng đã chuẩn bị sẵn trà nóng.

“Biểu muội đến rồi.” Giọng nàng dịu dàng vô cùng.

Căn phòng Trịnh Thù Du ở luôn phảng phất mùi hương trầm, rất dễ chịu.

Bản thân nàng nhìn qua có vẻ không thích chưng diện, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, chất liệu vải nàng mặc, trang sức đeo trên cổ tay, không thứ nào là không được chọn lựa cầu kỳ.

Ta bất chợt cảm thấy rằng, nàng và Bùi Tế thực sự rất giống nhau. Đều tự yêu cầu khắt khe với bản thân, nhưng đối đãi với người ngoài lại vô cùng ôn hòa bao dung, dường như chẳng bao giờ nổi nóng.

Loại người này, chắc hẳn sống sẽ mệt mỏi lắm.

Sau khi ngồi xuống, Trịnh Thù Du đích thân rót cho ta một chén trà nóng. Nhìn ta uống xong, nàng cười híp mắt nói: “Cho nên, chuyện muội nói trước kia về việc về Dung Châu gả người, thực ra là để ta yên tâm nên mới cố ý lừa ta phải không?”

 

May mà trà đã nuốt xuống, nếu không chắc chắn ta đã bị sặc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu