Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 23

Hứa đại phu khi nhìn thấy ta lần đầu tiên, trước tiên là ngẩn người, sau khi biết ta là con nuôi của Bùi gia ở Dung Châu, ánh mắt ông ấy nhìn ta đã thay đổi.

Ta cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ lại trước kia Hoa gia từng suýt chút nữa định thân với Bùi gia, có lẽ là vì mối quan hệ này chăng.

"Cô nương tên là gì?"

"Ôn Từ."

"Họ Ôn? Ôn Từ, Ôn Từ..." Ông ấy lẩm bẩm vài câu, sau đó lại cười. "Là một cái tên hay."

Rồi trong những lần thử t.h.u.ố.c tiếp theo, ông ấy bắt đầu dẫn ta theo bên cạnh.

*

Nhưng còn chưa đợi chúng ta nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c, phía Bùi phủ đã truyền đến tin tức: Miêu Hổ đang ở Bùi gia đã nhiễm dịch bệnh.

Tim ta thắt lại, ta không kịp suy nghĩ nhiều, vội vã trở về Bùi gia. Chỉ thấy cậu nhóc nằm trên giường đã phát sốt cao, trong miệng vẫn luôn gọi: "Nương, nương..."

Trước đó vì lo lắng Miêu Hổ đi theo mình sẽ không an toàn, theo lời khuyên của ta, Lê Tam Nương đã để đứa trẻ lại Bùi gia. Lại không ngờ hiện giờ Lê Tam Nương không sao, mà Miêu Hổ lại nhiễm bệnh.

Ta lập tức hỏi han người hầu chăm sóc Miêu Hổ xem gần đây cậu bé đã tiếp xúc với những gì, nhưng kết luận đưa ra là không có gì bất thường.

Ta biết, đây nhất định là thủ đoạn của Tống đại nhân.

Quả nhiên, biết tin Miêu Hổ nhiễm bệnh, Lê Tam Nương lập tức không ngồi yên được nữa.

Vụ án của nàng vẫn chưa được xét xử, mấy ngày nay người của nha môn luôn tìm đủ mọi lý do để trì hoãn, chậm chạp không triệu tập nhân chứng đến hỏi chuyện.

Phía Quý Hoài cũng bị Tống đại nhân quấn lấy, tạm thời không có tâm trí để hỏi han đến những việc này.

Miêu Hổ là ca bệnh đầu tiên xuất hiện trong thành.

Trong phút chốc, mọi người ai nấy đều tự cảm thấy bất an. Chưa đầy một ngày, trong thành lại xuất hiện thêm rất nhiều bệnh nhân phát sốt.

Lê Tam Nương không nhiễm bệnh, nhưng vì Miêu Hổ, nàng vẫn tự nguyện quay lại khu an trí.

Ta xin lỗi nàng, nói rằng ta đã không thể chăm sóc tốt cho Miêu Hổ. Nhưng Lê Tam Nương chỉ lắc đầu: "Ôn y nữ, cô nương không cần phải xin lỗi, ta đã sớm đoán được sẽ có ngày hôm nay."

Chỉ cần nàng còn muốn giải oan cho trượng phu, Tống đại nhân sớm muộn gì cũng sẽ ra tay với hai mẹ con nàng.
Website TruyenLau.com
Mà trên thế gian này, thứ có thể uy h.i.ế.p được một người mẹ, chỉ có con cái.

"Ôn y nữ, ta tin cô nương nhất định sẽ nghiên cứu ra phương t.h.u.ố.c."

Nhưng sau khi nói xong câu đó chưa đầy hai ngày, ngay cả chính Lê Tam Nương cũng nhiễm bệnh. Việc thử t.h.u.ố.c vẫn không có tiến triển. Bệnh nhân trong khu an trí mỗi ngày một tăng thêm, ngày nào cũng có người qua đời.
TruyenLau.com
Người phụ nữ trẻ tuổi ta gặp khi mới đến khu an trí trước đó đã bị bệnh nặng, vô phương cứu chữa.

Lần này, nàng không còn hỏi ta liệu nàng có c.h.ế.t hay không nữa.

Nàng chỉ nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, khẽ lẩm bẩm: "Ôn y nữ, ta thật không cam lòng, ta thật sự không cam lòng mà..."

Không cam lòng cứ thế mà c.h.ế.t đi. Không cam lòng khi nàng ấy vẫn còn trẻ thế này. Nói xong câu đó không lâu, nàng ấy trút hơi thở cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi t.h.i t.h.ể được người tới xử lý kéo ra ngoài, trên người vẫn còn vương chút hơi ấm.

Vậy mà rõ ràng ta đã từng hứa với nàng sẽ không để nàng phải c.h.ế.t.

Ta nén đau thương, tiếp tục cùng Hứa đại phu thử t.h.u.ố.c. Thế nhưng đợi đến đêm khuya, khi mọi người đã say giấc, ta nắm lấy tay Lê Tam Nương trên giường bệnh, khóc đến chẳng thể kìm lòng.

"Tam Nương, ta phải làm sao đây?"

"Ta rất sợ, ta thật sự rất sợ..."

Lê Tam Nương đang sốt cao nên chẳng thể đáp lời ta.

Số người bệnh được đưa đi vẫn cứ ngày một nhiều thêm. Ta dốc hết sức lực thử nghiệm đủ loại phương t.h.u.ố.c, lo lắng đến mức khóe miệng nổi đầy mụn nước. Nhưng vô dụng, vẫn cứ là vô dụng.

Người ra đi trước là cậu bé Miêu Hổ tuổi đời còn nhỏ. Đứa trẻ từng nói sau này muốn làm quan lớn, ngày ngày được ăn bánh bao kẹp thịt mỡ, cuối cùng vẫn chẳng thể nếm được miếng bánh ấy.

Trước khi lâm chung, nó vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay nương mình.

Còn người phụ nữ từng nói muốn làm Cáo mệnh phu nhân, uống nước pha mật ong, trước khi c.h.ế.t cứ luôn miệng lẩm bẩm trong miệng đắng ngắt.

"Đắng quá, đắng quá..."

Thế đạo khổ, lòng người cũng khổ.

Ta ôm lấy Lê Tam Nương, cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, òa lên khóc nức nở.

"Tam Nương, xin lỗi, thật sự xin lỗi..."

"Ta hối hận rồi, ta hối hận rồi..."

Giá như ngày ấy ta không lo chuyện bao đồng, giá như sau khi biết kẻ đứng sau là Tống đại nhân, ta khuyên họ từ bỏ báo thù, đưa hai mẹ con rời khỏi Dung Châu... Liệu như vậy, họ có không phải c.h.ế.t chăng?

"Ôn y nữ..."

Trước lúc lâm chung, đột nhiên Lê Tam Nương cất tiếng gọi tên ta. Ta lập tức lau khô nước mắt, ghé sát tai lắng nghe.

Chỉ nghe thấy nàng dùng hơi tàn thều thào:

"Đừng sợ, đừng sợ..."

"Ta sẽ... phù hộ cho cô nương..."

Nói xong câu ấy, nàng ấy ngã gục trong lòng ta.

Ta liều mạng muốn níu giữ nàng lại, nhưng vẫn chỉ có thể cảm nhận được thân thể nàng dần trở nên lạnh lẽo trong vòng tay mình.

"Xin lỗi, xin lỗi..."

"Là ta sai rồi, là ta sai rồi..."

Trong khu cách ly, những người bệnh khác chứng kiến cảnh này cũng lần lượt lộ vẻ không đành lòng.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu