Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 18

"Ta không tin! Hổ T.ử còn nhỏ như vậy, sao y nỡ bỏ lại hai mẹ con ta mà đi chứ?"

"Ta muốn kêu oan cho y nhưng tên quản gia Tống phủ kia lại lấy cớ phu quân của ta tay chân không sạch sẽ mà đuổi hai mẹ con ta ra ngoài."

"Ta dẫn theo Hổ T.ử không nơi nương tựa, nghe nói Bùi gia đang phát cháo ở khu an trí người tị nạn, nên mới đưa Hổ T.ử đến đây tá túc."

Nào ngờ cuối cùng lại bị nhầm thành người của Vương Gia thôn, bị tách riêng ra.

Nghe xong những lời Lê Tam Nương kể, ta chỉ cảm thấy chỗ nào cũng lộ ra vẻ bất thường.

Nhưng đối diện với ánh mắt đẫm lệ của hai mẹ con, ta hoàn toàn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Thấy họ không nơi nương tựa, ta đành đưa người về hậu viện ngôi chùa đổ, nơi các đại phu đang ở.

Mấy vị lão đại phu vốn coi thường ta lúc trước thấy ta dẫn người về, ai nấy đều lộ vẻ bất mãn.

Ta vốn định mặc kệ họ như trước đây, lại nghe thấy một kẻ trong số đó nói giọng móc mỉa.

"Chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta là người của Bùi gia cơ chứ."

Có người không hiểu chuyện: "Bùi gia thì làm sao?"

Trong ngôi chùa đổ này, tuy các đại phu đều đến từ thành Dung Châu, nhưng trong đó có hai nhóm người đặc biệt đoàn kết.

Một bên là các đại phu đến từ Tế Từ Đường dưới danh nghĩa Bùi gia, bên còn lại là các đại phu của Huệ Nhân Đường thuộc Trương gia, đối thủ cạnh tranh của Bùi gia.

 Chỉ thấy một vị đại phu của Huệ Nhân Đường cười lạnh một tiếng: "Ai mà chẳng biết Bùi gia bọn họ năm nào cũng dâng lễ vật lên cấp trên?"

Ta nghe xong bất chợt quay đầu lại.

"Ý gì đây?" TruyenLau.com

*

Khi trở về Bùi phủ, Bùi Tế đang ở trong thư phòng xem sổ sách.

Dạo gần đây, giá gạo muối lương dầu trong thành tăng lên không ít, giá d.ư.ợ.c liệu lại càng nước lên thuyền lên, nhưng tất cả các cửa tiệm dưới danh nghĩa Bùi gia đều theo lệnh của Bùi Tế mà kiên trì không tăng giá.

Ngày ấy tại phủ Tống đại nhân, Bùi gia đi đầu quyên góp đã tạo nên tác dụng dẫn dắt, gần nửa tháng qua không ít phú thương trong thành Dung Châu đều lần lượt quyên tiền, đến nay đã gom được không ít tiền từ thiện. TruyenLau.com

Bùi Tế nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu lên, thấy ta trở về, hắn mỉm cười lên tiếng: "Tiểu Từ, sao hôm nay muội về sớm thế..."

Mà ta trực tiếp ngắt lời hắn.

"Chuyện Bùi gia năm nào cũng phải dâng lễ cho Tống tri phủ là thật sao?"

Nụ cười trên mặt Bùi Tế tức khắc cứng đờ.

Hắn dời tầm mắt như để che giấu. TruyenLau

"Ta không hiểu lắm ý của muội."

"Huynh biết ta đang nói gì mà."

Ta sớm nên đoán ra mới phải.

Vị tri phủ đại nhân cao cao tại thượng kia, sao có thể vô duyên vô cớ xưng huynh gọi đệ với một kẻ thương nhân?

Trừ phi, trong tay Bùi Tế có lợi lộc mà ông ta muốn.

Là người giàu nhất Dung Châu, thứ Bùi gia không thiếu nhất chính là bạc.

Chỉ là vì có lời đồn đại từ trước, cộng thêm lần đầu gặp mặt Tống đại nhân đã ngụy trang quá tốt, khiến ta thực sự tin rằng ông ta là một vị quan thanh liêm chính trực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tại sao phải làm vậy?"

Khoảnh khắc này, thậm chí ta còn mong chờ Bùi Tế nói ra rằng hắn bị ép buộc.

Chỉ cần hắn nói hắn bị ép, ta sẽ tin hắn.

Nhưng qua hồi lâu, ta chỉ nghe thấy một tiếng thở dài thật khẽ.

"Nếu muốn lật lại vụ án của Hoa gia, ngoài cách này ra, không còn con đường nào khác."

Bùi Tế quay đầu nhìn ta, giọng nói khàn đặc.

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

Rõ ràng là tiết trời tháng sáu, vậy mà ta lại cảm thấy thân mình có chút phát lạnh.

"Nhưng huynh làm vậy chẳng khác nào mưu sự với hổ!"

Ta vốn định nói với hắn rằng, vị Tống đại nhân kia có lẽ không hiền lành như những gì ông ta thể hiện.

Nếu như có một ngày, lòng tham của ông ta lớn dần, không được thỏa mãn nữa, đến lúc đó phải làm sao?

Nhưng Bùi Tế chỉ khẽ nói: "Tiểu Từ, ta biết mình đang làm gì."

Ánh mắt hắn u tối.

"Lý do ta sống tạm bợ đến tận bây giờ, cũng chỉ vì một chuyện này thôi."

Lật lại vụ án cho Hoa gia, dường như đã trở thành ý nghĩa lớn nhất để hắn còn tồn tại trên thế gian này.

*

Lúc rời khỏi thư phòng của Bùi Tế, hạ nhân vào báo rằng Tạ Tùy đã đến, còn chỉ đích danh muốn tìm ta.

"Không gặp." Trong lòng ta phiền muộn, vốn định trực tiếp từ chối.

Nhưng trong đầu đột nhiên nhớ lại những lời Tạ Tùy đã nói lần trước ở Tống phủ.

"Thôi bỏ đi, để y vào."

Đợi đến khi gặp mặt, chưa kịp để ta lên tiếng, Tạ Tùy đã nhanh ch.óng nói: "Dung Châu hiện giờ dịch bệnh tràn lan, đã không còn thích hợp để ở lại nữa rồi."

"Ta đến là muốn hỏi nàng, có muốn cùng ta trở về kinh thành không?"

Dứt lời, ta chỉ cảm thấy nực cười.

"Cùng huynh về kinh thành? Về để làm ngoại thất của huynh sao?"

Sắc mặt Tạ Tùy tức khắc thay đổi.

"Nàng... đều nghe thấy rồi sao?"

Thấy ta cười lạnh, y lập tức hốt hoảng giải thích: "Là lỗi của ta, ta không biết mẫu thân sẽ tìm người thế thân thay thế nàng."

"Xin lỗi, vốn dĩ ta cũng từng nghĩ qua..."

"Không quan trọng nữa rồi."

Ta lên tiếng ngắt lời y.

"Bây giờ nói những điều này đều không còn quan trọng nữa, tiểu Hầu gia."

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu