"Bùi tiểu thư quả thực là..." Tạ Tùy nghẹn lời hồi lâu, mới thốt ra được một câu: "Hoạt bát đáng yêu."
Bùi Tế bất lực lắc đầu: "Tiểu Từ, đừng nghịch ngợm nữa."
Nghe vậy, ánh mắt của Tạ Tùy và Trịnh Thù Du đều vô thức nhìn về phía ta. Trịnh Thù Du gần như ngay khoảnh khắc này đã chắc chắn về thân phận của ta. Tạ Tùy vẫn còn đang do dự, nhưng đã bị hạ nhân tiến tới tiễn ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Bùi Tế. Ta không nói một lời, bước nhanh tới trước mặt hắn, nắm lấy cổ tay hắnđể bắt mạch. Bùi Tế cũng không phản kháng, cứ thế ngoan ngoãn phối hợp với ta.
Cho đến khi xác nhận cơ thể hắn chỉ hơi suy nhược, không có gì đáng ngại, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thế nào rồi, Tiểu Từ đại phu?" Bùi Tế mỉm cười nhìn ta, dịu dàng hỏi.
Khóe môi ta vô thức muốn nhếch lên, nhưng ta vẫn cố sức mím c.h.ặ.t, không thèm để ý đến hắn. Ta vừa quay người đi ra ngoài, vừa thầm nghĩ lát nữa phải kê cho hắn mấy thang d.ư.ợ.c thiện thật đắng để bồi bổ thân thể.
Bùi Tế có chút bất lực, nhưng vẫn lẳng lặng đi theo sau ta. Hắn không hề nhận được tin ta trở về, vậy mà vẫn nhận ra ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ta vốn là một đứa trẻ mồ côi, năm chín tuổi được Bùi Tế nhận nuôi, trở thành dưỡng nữ của Bùi gia. Bùi gia ít người, nhưng mối quan hệ giữa Bùi Tế với mẫu thân và ấu đệ lại chẳng mấy hòa thuận.
Bùi phu nhân không thích đứa con trai ốm yếu bệnh tật này, Bùi tam thiếu gia cũng chẳng ưa gì người huynh trưởng hơn mình năm tuổi, thế nhưng họ lại không thể không dựa dẫm vào hắn. Ngày Bùi Tế quyết định nhận nuôi ta, Bùi phu nhân đã cãi nhau với hắn một trận nảy lửa.
Chẳng ai biết họ đã nói những gì, chỉ biết sau ngày hôm đó, hai mẹ con họ rất ít khi gặp mặt, ngay cả Bùi phu nhân cũng chẳng ưa gì ta. Ta biết, họ đều mong Bùi Tế sớm ngày quy tiên.
Thế nhưng Bùi Tế lại chẳng hề để tâm, xưa nay tính cách của hắn ôn hòa. Dẫu cho cơ thể nhiều bệnh tật, hắn vẫn có thể tìm thấy niềm vui trong gian khổ.
Thuở ta mới học y, việc thường làm nhất chính là bắt mạch cho hắn. Mỗi lần bắt mạch xong, thấy ta nhíu c.h.ặ.t đôi mày, Bùi Tế còn lên tiếng trêu chọc: "Năm xưa từng có vị thần y khẳng định ta khó lòng sống quá ba mươi tuổi, Tiểu Từ đại phu thấy sao?"
"Phỉ phỉ phỉ!" Ta vội vàng che miệng hắn lại: "Thần y gì chứ! Rõ ràng là hạng lang băm! Ông ta dựa vào cái gì mà khẳng định như vậy!"
Mà Bùi Tế vẫn cứ vô tư lự mỉm cười lắc đầu: "Nếu muội biết người đó là ai, muội sẽ không nói như vậy đâu."
Sau này ta hỏi Chu bá, vì sao Bùi Tế lại nói như vậy. Ông ấy ngẫm nghĩ một hồi, mới trầm giọng đáp: "Vị thần y mà gia chủ nhắc tới, chắc hẳn là Viện sứ Thái y viện năm đó, Hoa đại phu."
"Năm xưa Hoa gia và Bùi gia suýt chút nữa đã kết thành thông gia. Hoa gia không có con trai, gia chủ lại là thứ t.ử, trưởng bối hai nhà đã bàn bạc để gia chủ ở rể."
"Gia chủ thuở nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, phần lớn thời gian đều sống ở Hoa gia." TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta tò mò hỏi dồn: "Vì sao lại là suýt chút nữa?"
"Bởi vì sau đó Hoa gia không còn nữa." Nhắc đến chuyện này, giọng điệu Chu bá trở nên nặng nề, "Khi ấy Nghịch Vương, tức Tam hoàng t.ử mưu đồ phản nghịch, Hoa gia bị cuốn vào trong đó, cuối cùng bị phán tru di cửu tộc. Mà gia chủ lúc bấy giờ đang tầm sư học đạo tại Vân Thâm thư viện ở Thanh Châu, khi nhận được tin thì đã quá muộn, ngay cả mặt cuối cùng cũng không kịp gặp."
TruyenLau.com
Dứt lời, chẳng hiểu sao lòng ta đột nhiên đau thắt đến nghẹt thở.
"Tiểu Từ?" Bên tai truyền đến giọng nói dịu dàng của Bùi Tế, cắt đứt dòng hồi ức của ta.
Đang định lên tiếng, bỗng nhiên từ phía sau truyền đến một chuỗi bước chân dồn dập. Ta vô thức quay đầu nhìn lại…
Ngay giây tiếp theo, chiếc mặt nạ trên mặt ta đột nhiên bị ai đó dùng lực lột xuống. Ngọn gió tạt tới làm tung bay những lọn tóc mai bên tai ta, ánh nắng bất chợt rọi thẳng vào khuôn mặt ta.
Ta ngỡ ngàng ngước mắt, vừa vặn đối diện với tia kinh diễm thoáng qua trong mắt Tạ Tùy.
TruyenLau.com
*
"Tiểu hầu gia định làm gì vậy?"
Còn chưa kịp phản ứng, Bùi Tế đã nhanh ch.óng kéo ta ra sau lưng. Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn sa sầm nét mặt.
Lúc này Tạ Tùy mới sực tỉnh, vội vàng xin lỗi: "Thật xin lỗi, đã thất lễ rồi, là ta nhận nhầm người."
Bùi Tế nhíu c.h.ặ.t mày đang định lên tiếng, ta đã nhanh hơn một bước hỏi: "Tiểu hầu gia nhận nhầm ta thành ai?"
Nghe thấy giọng nói của ta, Tạ Tùy lại kinh ngạc thêm lần nữa. Y nói với giọng điệu có chút ngượng ngùng: "Mạo muội hỏi một câu, tiểu thư có phải tên là Ôn Từ?"
Nghĩ lại thì trong lúc rời đi vừa rồi, chắc hẳn y đã dò hỏi được tên của ta, biết được ta là dưỡng nữ của Bùi gia.
"Phải thì đã sao?" Ta bình tĩnh đáp.
"Vậy thì đúng rồi." Tạ Tùy thở phào nhẹ nhõm, "Vị y nữ từng chữa mắt cho ta trước kia cũng tên là Ôn Từ, tình cờ trùng tên với tiểu thư, giọng nói cũng có vài phần tương tự."
"Ồ?" Ta cố ý hỏi: "Y nữ mà ngài nhắc tới là người thế nào? Ta và nàng ta thực sự giống nhau đến vậy sao?"
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.