Hoa gia chỉ có một mụn con gái, Bùi gia lại có ba người con trai. Bùi gia chủ động đề nghị, để Bùi Tế sau này sẽ ở rể.
Hoa đại phu vì tôn trọng nên đã tìm đến hỏi ý kiến của Bùi Tế.
Bùi Tế trầm ngâm giây lát rồi gật đầu đồng ý.
Thực tâm, hắn cũng chẳng muốn trở về Bùi gia.
Sau khi định hạ hôn ước, nhận thấy thân thể Bùi Tế đã dần bình phục, Hoa đại phu đề nghị đưa hắn đến thư viện đọc sách.
Đó là Vân Thâm thư viện danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, nằm tận Thanh Châu cách xa nghìn dặm.
Ngày Bùi Tế rời đi, Hoa Niệm Tư luyến tiếc ôm c.h.ặ.t lấy hắn, khóc đến mức hơi thở không thông.
Tiếng khóc ấy khiến trái tim Bùi Tế như tan chảy.
Cuối cùng, vì khóc quá mệt, nàng lả đi rồi ngủ thiếp trong lòng hắn.
Hoa đại phu cùng phu nhân vội sai người bế hài t.ử về phòng, sau đó đích thân tiễn biệt Bùi Tế.
Nào ngờ, đó lại là lần cuối cùng hắn được gặp mặt phu thê Hoa gia.
*
Năm Bùi Tế mười hai tuổi, Hoa Niệm Tư lên sáu.
Hoa phủ bị tịch thu gia sản, xét xử cả gia tộc.
Khi phu thê Hoa gia bị đưa lên pháp trường, trong lòng vẫn đau đáu nhớ về nữ nhi nhỏ dại.
Trước ngày bị tịch biên, Hoa đại phu nhận được mật báo, trong lúc vội vã chỉ kịp nhờ cậy thân tín đưa tiểu nữ nhi đi xa.
Chẳng rõ Niệm Tư giờ đây ra sao, sống có tốt không...
TruyenLau
Giờ lành đã đến, đao phủ vung đao hạ xuống. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Nơi Thanh Châu xa xôi, mãi nửa tháng sau Bùi Tế mới hay tin Hoa phủ gặp nạn. Hắn liều mạng chạy về, nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước. Đến cả lần gặp cuối cùng cũng không gặp được.
*
Năm Bùi Tế mười bốn tuổi, phụ thân và huynh trưởng đột ngột qua đời.
Hắn bị ép ngồi vào vị trí gia chủ, dùng thủ đoạn sấm sét trấn áp toàn bộ đám bàng chi đang dòm ngó gia sản.
TruyenLau.com
Bùi phu nhân sợ hãi hắn, ngay cả Bùi Diễm cũng chẳng dám thân cận.
Dần dà, bên ngoài bắt đầu râm ran lời đồn rằng chính hắn đã khắc c.h.ế.t phụ thân và huynh trưởng.
Về sau, đến cả Bùi Diễm cũng tin vào lời đồn ấy, chỉ tay vào mặt hắn mà mắng: "Chính ngươi đã khắc c.h.ế.t phụ thân và đại ca, cả nhà vị hôn thê của ngươi chắc chắn cũng bị ngươi khắc c.h.ế.t!" TruyenLau
Hắn lạnh lùng nhìn Bùi Diễm mắng xong, rồi thấy y bị Bùi phu nhân vội vàng chạy đến bế đi.
Chẳng ai hay biết trong đêm khuya thanh vắng, ngay cả chính Bùi Tế cũng tự oán hận bản thân.
Vì sao người sống sót lại là hắn? Rõ ràng người thân thể yếu ớt là hắn, người bị đoạn định khó lòng sống quá tuổi ba mươi cũng là hắn.
Vậy mà cuối cùng, phụ thân, huynh trưởng, rồi cả phu thê Hoa gia đều đã khuất núi.
Chỉ còn lại mình hắn, chỉ còn lại mình hắn mà thôi.
Nếu không phải trong lòng vẫn nung nấu ý định lật lại bản án cho Hoa gia, e rằng hắn đã chẳng thể gượng dậy nổi.
*
Bùi Tế vẫn luôn miệt mài tìm kiếm tung tích của Hoa Niệm Tư.
Hắn dùng đủ mọi cách mới tìm được thân tín năm xưa của Hoa đại phu, tốn bao công sức mới cạy được từ miệng y chút tin tức.
Hoa Niệm Tư vẫn còn sống.
Chỉ là năm đó, vì sợ bị liên lụy, tên thân tín kia đã nhẫn tâm bỏ rơi nàng.
Một tiểu cô nương sáu tuổi, thân đơn thế cô, làm sao có thể sống sót giữa thế đạo loạn lạc này?
Bùi Tế chẳng dám nghĩ tiếp.
Hắn như phát điên mà tìm kiếm khắp nơi, nhưng suốt một năm ròng rã vẫn bặt vô âm tín.
Cho đến một ngày, vì muốn thu mua một lô d.ư.ợ.c liệu, hắn đích thân tới Phùng Thành, nơi cách kinh thành ngàn dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phùng Thành nằm ở lưu vực Hoàng Hà, thường xuyên xảy ra lũ lụt.
Khi hắn đến là vào tháng Tám, trong thành có rất nhiều trẻ mồ côi mất đi người thân đang lang thang ăn xin dọc phố.
Niệm Tư nếu còn sống, liệu có giống như những đứa trẻ này, ăn không đủ no, ngủ không yên giấc chăng?
Chạnh lòng thương cảm, hắn sai người mua ít màn thầu chia cho đám trẻ ăn xin trên phố.
Đến nơi hẹn với thương nhân d.ư.ợ.c liệu, khi đang chuẩn bị kiểm hàng, hắn chợt nhận ra một đứa trẻ trong đám lúc nãy đang đuổi theo mình.
Đứa nhỏ ấy khắp người bẩn thỉu, đầu tóc rối bù, chẳng còn nhìn rõ dung mạo vốn có.
Duy chỉ có đôi mắt đen láy là sáng đến lạ kỳ.
Hắn tốt bụng cúi người, định hỏi vì sao đứa nhỏ cứ đi theo mình, phải chăng màn thầu lúc nãy quá ít, ăn chưa đủ no.
Nhưng tiểu gia hỏa kia lại giơ tay chỉ vào số d.ư.ợ.c liệu trong tay gã thương nhân:
"Dược này ngâm qua nước rồi, không tốt."
Nghe vậy, gã thương nhân chột dạ, định xông lên đá văng đứa nhỏ đáng ghét kia đi. Chẳng đợi Bùi Tế lên tiếng, tùy tùng phía sau hắn đã tiến lên ngăn cản.
Bùi Tế nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi, mỗi lúc một nhanh.
Hắn nén lại nỗi xúc động trong lòng, cầm lấy một vị t.h.u.ố.c từ chỗ gã thương nhân. Sợ làm đứa nhỏ hoảng sợ, hắn cố gắng kìm chế, ôn tồn hỏi:
"Đây là t.h.u.ố.c gì, muội có nhận ra không?"
Tiểu gia hỏa nhìn chằm chằm vị t.h.u.ố.c một hồi, lại ghé sát vào ngửi ngửi, cuối cùng chớp chớp mắt:
"Là Nhất Kiến Hỉ."
Bùi Tế cuối cùng cũng nở nụ cười.
"Ta biết rồi."
Tìm thấy rồi.
Hết.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Vừa Gặp Đã Vui
Chương 32
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn