Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 14

Nghe đến đây, ta chợt nhớ tới gia đình người thợ mộc đã quen trên thuyền trước đó, lúc ấy Lê Tam Nương dường như có nói nơi họ định đến chính là phủ của Tri phủ Dung Châu.

"Ta có thể đi cùng huynh không?"

Bùi Tế có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Đến phủ Tống đại nhân, trước cửa đã bắt đầu dựng lều phát cháo, Tống đại nhân đang cùng phu nhân đích thân phát cháo cho dân.

Nạn dân tràn vào trong thành nhiều hơn ta tưởng, không ít người trên mặt vẫn còn mang theo vẻ hoảng hốt sau khi thoát c.h.ế.t, cùng nỗi bi thương vì mất đi người thân.

Nhìn thấy xe ngựa của Bùi gia, Tống đại nhân giao công việc trong tay cho hạ nhân, đích thân nghênh đón.

"Bùi lão đệ."

Xem chừng ông ấy và Bùi Tế rất thân thiết, sau khi tiến lên chào hỏi một tiếng, ánh mắt liền dừng lại trên người ta.

"Tống đại nhân."

Bùi Tế khẽ gật đầu với ông ấy, sau đó giới thiệu về ta.

"Đây là muội muội ta, Ôn Từ."

Ta vội vàng hành lễ, lại cẩn thận quan sát vị Tống đại nhân này.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước kia ở Dung Châu, ta cũng từng nghe không ít lời đồn về ông ấy.

Nghe nói ngày thường ông ấy vô cùng tiết kiệm, y phục rách cũng chẳng nỡ vứt đi. Tuy xuất thân từ thế gia quyền quý, nhưng lại không mắc phải thói hư tật xấu của người quyền quý, làm người rất hòa nhã, ân ái với phu nhân, chưa từng nạp thiếp.

Quả là một vị quan thanh liêm chính trực.

Thoáng thấy miếng vá nổi bật nơi cửa tay áo của Tống đại nhân, ta chớp chớp mắt, xem ra lời đồn quả không sai.

Bùi Tế và Tống đại nhân cần bàn bạc sự vụ quyên góp cứu trợ, ta không tiện dự thính, bèn đi theo Tống phu nhân ra hậu viện dùng trà. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tống phu nhân là một người phụ nữ từ ái hiền hậu, không hề xem thường xuất thân thương gia của ta, bà ôn tồn trò chuyện với ta về tình hình gần đây của Bùi Tế, cuối cùng còn thở dài đầy vẻ tiếc nuối.

"Bùi gia chủ nay tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ, cứ mãi không thành thân cũng chẳng phải cách."

"Cháu gái bên nhà ngoại ta nay vẫn chưa hứa hôn, ta vốn định làm mai, nhưng hắn lại khéo léo từ chối."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe vậy, ta chỉ biết cười gượng hai tiếng, đã có thể hình dung ra dáng vẻ của Bùi Tế khi từ chối người ta rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng bao lâu sau, hạ nhân vào báo rằng thiếu gia ngủ trưa đã tỉnh, đang quấy khóc đòi gặp nương.

Tống phu nhân khó xử nhìn ta, ta tỏ ý thấu hiểu.

Thế là Tống phu nhân dặn dò tì nữ bên cạnh tiếp đãi ta cho tốt, rồi vội vã rời đi.

Đợi đến khi bà ta rời đi, rốt cuộc ta mới có chút thời gian rảnh để hỏi hạ nhân bên cạnh.

"Vị tỷ tỷ này, xin hỏi trong phủ có vị thợ mộc nào họ Miêu không?"

Tỳ nữ kia nghe vậy sắc mặt hơi thay đổi, lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

"Trong phủ không có người này."

Đột nhiên, ta cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng nhìn biểu cảm khép nép sợ hãi của tỳ nữ, ta biết mình không thể hỏi thêm được nữa.

Vừa vặn lúc này cơn mưa bên ngoài đã tạnh, ta bèn mượn cớ muốn ra ngoài đi dạo một chút. Hậu viện của Tống phủ không lớn, khi đi đến hoa viên, ta vờ như hốt hoảng mà sờ lên đai lưng.

"Ái chà, miếng ngọc bội ta đeo lúc ra ngoài sao lại không thấy nữa rồi, chắc chắn là rơi ở trong căn phòng vừa nãy."

"Tỷ tỷ, tỷ có thể giúp ta quay lại tìm thử không?"

Tỳ nữ nghe ta nói vậy trước tiên nhìn ta với ánh mắt nghi hoặc. Thấy vẻ mặt ta không giống như đang giả vờ, lại thêm việc ta là "khách quý" trong miệng Tống phu nhân, nàng ta đành quay về tìm giúp ta, để ta lại một mình đứng đợi trong hoa viên.

Vì cửa trước đang tổ chức phát cháo cứu tế, không ít hạ nhân đều được phái đi giúp sức. Ta lần theo ký ức lúc đến mà mò mẫm ra tiền viện, tùy tiện tìm một gã sai vặt nhỏ tuổi để hỏi chuyện.

"Vị tiểu ca này, không biết trong phủ có vị thợ mộc nào họ Miêu không?"

Gã sai vặt kia nhìn ta với ánh mắt cảnh giác: "Khách nhân hỏi chuyện này làm gì?"

"Ái chà, chẳng qua là vì người này nợ tiền ta!" Ta diễn sâu như thật: "Ngày ấy ta tình cờ ngồi cùng thuyền với phu thê họ đến Dung Châu, trên đường con của hắn bị bệnh mà không có tiền mua t.h.u.ố.c, ta mủi lòng nên đã cho hắn mượn một ít bạc. Lúc chia tay hắn nói sau này có thể đến phủ Tri phủ đại nhân tìm hắn, hắn không phải là lừa ta đấy chứ? Ta đã cho hắn mượn không ít bạc đâu!"

Gã sai vặt kia tuổi đời còn nhỏ, rõ ràng đã bị ta dắt mũi, nghe xong buột miệng: "Vậy thì số bạc này e là không đòi lại được rồi, vị thợ mộc kia đã c.h.ế.t rồi."

"Cái gì?" Ta ngẩn người, lập tức truy hỏi: "C.h.ế.t thế nào?"

Gã sai vặt phản ứng lại, vẻ mặt lộ rõ sự hối hận. Ta nhanh ch.óng lấy ra một mẩu bạc vụn nhét vào tay hắn.

"Bạc không đòi lại được thì thôi vậy, nhưng dù sao cũng phải để ta biết rõ sự thật."

Mẩu bạc cầm trên tay có thể cảm nhận được sức nặng, lại thêm việc ta là người do Bùi Tế dẫn đến, mà Tống đại nhân và Bùi Tế vốn có quan hệ rất tốt.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu