Tạ Tùy thoáng ngẩn người, sau đó y khẽ cười nhạt: "Nàng ta chỉ là một cô nhi không nơi nương tựa, y thuật tuy xuất chúng nhưng dung mạo lại tầm thường, tính tình đơn thuần ngây ngô, sao có thể đặt lên bàn cân so sánh với tiểu thư Bùi gia được."
Vừa dứt lời, Trịnh Thù Du rốt cuộc cũng vội vã chạy đến, đúng lúc nghe được lời của Tạ Tùy. Nàng ấy liếc nhìn Bùi Tế một cái, nhanh ch.óng tiến lên nắm lấy tay ta, âm thầm lắc đầu ra hiệu.
"Biểu muội chớ trách, là ta giải thích không rõ ràng, mới khiến tiểu Hầu gia hiểu lầm."
Nàng rõ ràng đã biết thân phận thật sự của ta, vậy mà lại đang giúp ta che giấu. Bùi Tế dường như đã đoán ra điều gì, sắc mặt khẽ biến đổi. Đợi đến khi Trịnh Thù Du và Tạ Tùy rời đi lần nữa, Bùi Tế mới quay sang nhìn ta.
Nhưng ta chỉ biết cúi đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
"Huynh cứ cười ta đi."
Thuở đầu khi rời nhà đã buông lời tuyệt tình như thế, vậy mà sau đó chẳng những nhìn lầm người, lại còn để Bùi Tế tận mắt chứng kiến cảnh tượng bẽ bàng này.
Bùi Tế trầm mặc hồi lâu, khẽ thở dài: "Tiểu Từ chịu ấm ức rồi."
Vốn dĩ ta không thấy quá tủi thân, nhưng khi nghe Bùi Tế nói câu này, sống mũi ta bỗng chốc cay xè, bao nhiêu uất ức dường như đều trào dâng. Bùi Tế tiến lại gần, xoa đầu ta trấn an: "Không sao đâu."
*
Dẫu sao Trịnh Thù Du và Tạ Tùy vẫn chưa thành thân, sau khi thỉnh an Bùi phu nhân, Trịnh Thù Du ở lại Bùi phủ, còn Tạ Tùy thì chuyển đến dịch trạm. Buổi tối, Bùi phu nhân bày tiệc tẩy trần cho Trịnh Thù Du.
Khi Bùi Tế và ta có mặt, căn phòng đang náo nhiệt bỗng chốc im bặt. Bùi phu nhân vốn đang cười nói vui vẻ với Trịnh Thù Du, vừa thấy Bùi Tế và ta đi phía sau, sắc mặt bà lập tức lạnh xuống. Bùi Tế dường như không thấy, vẻ mặt tự nhiên đưa ta tiến lên: "Mẫu thân, Tiểu Từ về rồi." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bùi phu nhân liếc nhìn ta, cười lạnh một tiếng: "Còn biết đường về sao?"
Ta không để tâm đến lời mỉa mai của bà, cúi người hành lễ thỉnh an.
"Đệ đệ con bị con đ.á.n.h năm roi, giờ vẫn còn nằm trên giường dưỡng thương, con đã từng có lấy một lời hỏi han chưa?" Bùi phu nhân không cho ta đứng dậy, vẫn nhìn chằm chằm Bùi Tế: "Giờ đây chẳng qua là một kẻ ngoại nhân trở về, con lại sốt sắng dẫn đến trước mặt ta thỉnh an."
Nghe vậy, ta vô thức nhìn sang Bùi Tế, nhưng thấy sắc mặt hắn vẫn không hề thay đổi.
"Bùi Diễm ở thư viện không tôn trọng sư trưởng, trốn học đi kỹ viện, bại hoại môn phong, chẳng qua con chiếu theo gia quy mà xử lý, mẫu thân có gì mà không hài lòng?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Câm miệng!" Bùi phu nhân theo bản năng liếc nhìn Trịnh Thù Du, mặt đỏ bừng vì hổ thẹn.
Bùi Tế đưa tay đỡ ta đứng dậy, đi đến bàn tiệc ngồi xuống: "Dùng bữa thôi."
Hạ nhân lập tức bắt đầu dâng thức ăn. Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí vô cùng gượng gạo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trịnh Thù Du có lẽ cũng không ngờ quan hệ giữa biểu ca và cữu mẫu lại tệ đến vậy, trong phút chốc có chút luống cuống. Ta lặng lẽ gắp cho nàng một chiếc đùi gà, coi như lời cảm ơn vì hôm nay nàng đã không vạch trần ta trước mặt Tạ Tùy. Trịnh Thù Du khẽ nói lời cảm ơn với ta.
Sau khi dùng bữa xong, Bùi phu nhân hiếm khi lên tiếng bảo Bùi Tế ở lại, nói là có chuyện muốn bàn bạc.
Ta không yên tâm nên đứng canh ở ngoài cửa. Trước khi rời đi, Trịnh Thù Du dường như có điều muốn nói với ta, nhưng cuối cùng nàng chỉ lấy khăn tay khẽ lau khóe miệng cho ta.
"Chẳng hiểu sao, ta vừa gặp biểu muội đã thấy như đã thân quen từ lâu." Nàng không nhắc lại chuyện chúng ta từng gặp nhau ở Hầu phủ, chỉ dịu dàng mỉm cười: "Nếu biểu muội có thời gian, hoan nghênh muội đến tìm ta chơi."
Ta hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
Ta không nói cho nàng biết, thực ra ta cũng rất thích nàng. Ký ức trước năm sáu tuổi của ta đã sớm mờ nhạt, nhưng ta vẫn lờ mờ nhớ rằng mình dường như từng có một người tỷ tỷ.
Từng có người với động tác dịu dàng nắm lấy tay ta, dạy ta viết từng nét chữ. Cảm giác mà Trịnh Thù Du mang lại cho ta rất giống với người tỷ tỷ trong ký ức ấy.
Ta đứng đợi Bùi Tế ở ngoài cửa. Chẳng bao lâu sau, không rõ hai người trong phòng đã nói những gì, đột nhiên ta nghe thấy một tiếng tát vang lên giòn giã.
Ta đẩy cửa xông vào, bàn tay giơ cao của Bùi phu nhân vẫn chưa kịp hạ xuống, mà trên má phải của Bùi Tế đã in hằn một dấu tay đỏ rực.
Bùi Tế bị tát đến đỏ mặt, nhưng hắn chỉ lạnh lùng nhìn Bùi phu nhân, nhàn nhạt nói: "Mẫu thân, còn chuyện gì nữa không? Nếu không còn việc gì, hài nhi xin phép cáo lui."
"Nghịch t.ử!" Bùi phu nhân vì nhất thời nóng giận mà ra tay, nhìn thấy dấu tay trên mặt Bùi Tế, trong mắt bà thoáng qua vẻ hối hận, nhưng vẫn ngẩng cao đầu không chịu yếu thế: "Ta đã tạo nghiệt gì mà lại sinh ra đứa con bất hiếu như ngươi!"
"Không thể khiến mẫu thân hài lòng, đúng là hài nhi bất hiếu."
Ta vô cùng lo lắng, định tiến lên xem vết thương trên mặt Bùi Tế, nhưng y chỉ khẽ lắc đầu với ta: "Không sao đâu."
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.