Ta có chút ngượng ngùng, khẽ đáp: “Dẫu sao ta cũng không ngờ lại trùng hợp đến thế, tỷ lại đến tận Dung Châu...”
Còn vừa vặn đụng mặt nhau.
“Yên tâm, ta sẽ giữ bí mật cho muội.” Trịnh Thù Du ôn tồn nói: “Ta lần này đến đây cũng chẳng qua là chịu ủy thác của người khác, bất đắc dĩ mà thôi.”
Ta hiểu ý trong lời nàng, bèn ướm hỏi: “Nếu lần này không được như ý... y có vì chuyện này mà giận lây sang tỷ không?”
Ta vẫn còn nhớ rõ lời Bùi phu nhân ngày hôm đó.
Tuy ta cũng không muốn Bùi Tế hợp tác với Hầu phủ, nhưng nếu vì thế mà liên lụy đến Trịnh Thù Du, khiến nàng sau này sống không yên ổn, ta cũng sẽ vô cùng áy náy.
"Không sao."
Chẳng ngờ Trịnh Thù Du lại khẽ mỉm cười.
"Tuy tương lai ta sẽ gả vào Hầu phủ, nhưng cũng không mong vì bản thân mà ảnh hưởng đến sự phán đoán của biểu ca."
"Vả lại, tiểu Hầu gia không phải hạng người như vậy."
Nàng ấy vừa nói xong, ta đang định phản bác thì nàng lại nói tiếp:
"Ta nhớ trước đây muội từng hỏi ta, liệu giờ này còn thích Tạ Tùy không?"
Nghe nàng chủ động nhắc đến chuyện này, gương mặt ta lộ vẻ nghi hoặc.
Trịnh Thù Du tựa như đang kể một câu chuyện xưa, chậm rãi nói: "Thuở nhỏ, trưởng bối trong nhà quản giáo ta rất nghiêm khắc."
"Trịnh gia là một đại gia tộc, ta lại là đích nữ đại phòng. Gia tộc bồi dưỡng ta, giáo huấn ta, chỉ vì để sau này ta có thể gả vào chốn cao môn hiển quý."
"Mỗi ngày ba bữa ta phải dùng bao nhiêu cơm, khi ngủ phải nằm tư thế nào, lúc ra ngoài dự tiệc phải vận y phục ra sao... tất thảy đều có quy củ."
Nàng giống như một chú chim bị nuôi nhốt nơi lầu cao, từ nhỏ đến lớn, muốn làm việc gì cũng chẳng thể tự mình quyết định.
Ngoại lệ duy nhất, chính là Tạ Tùy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Năm ta mười tuổi, hai nhà định hôn ước."
"Ngày ấy phụ thân và huynh trưởng đều rất vui mừng, duy chỉ có mẫu thân nhìn ta với ánh mắt chứa đựng lo âu."
Chỉ là khi đó nàng vẫn chưa hiểu được hàm ý trong ánh mắt của mẫu thân.
Kể từ sau đó, nàng lại càng bị quản thúc nghiêm ngặt hơn.
TruyenLau.com
"Năm mười hai tuổi vào tiết Nguyên tiêu, các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều hớn hở thay y phục mới, rủ nhau ra ngoài ngắm hoa đăng."
"Còn ta, chỉ vì bài vở ở nữ học ban ngày không giành được hạng nhất mà bị nhốt trong nhà phạt chép phạt."
Đêm hội Nguyên tiêu, trong phủ ngoài phủ đều một mảnh hân hoan vui vẻ, các tỷ muội đều vui sướng kết bạn dạo chơi, chỉ có mình nàng bị bỏ lại trong phủ.
Thế nhưng, rõ ràng nàng đã ao ước có được một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ con từ rất lâu rồi.
Khi những giọt nước mắt làm nhòe đi nét chữ trên tờ tuyên chỉ, tì nữ thân cận đột nhiên vào báo, nói rằng Tạ tiểu Hầu gia tình cờ gặp người của Trịnh gia tại hội hoa đăng, thấy trong đám đông không có nàng nên đã đích thân tìm tới. Website TruyenLau.com
Mãi cho đến khi chạy bước nhỏ tới cửa sau, nàng vẫn không dám tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cách nhau một bức tường, nàng nghe thấy tiếng của Tạ Tùy đang nói chuyện với gã sai vặt.
Nàng khẽ thở dốc, nhưng lại không dám đẩy cánh cửa kia ra.
Đêm khuya gặp gỡ nam nhân bên ngoài, nếu để trưởng bối trong nhà biết được, chẳng biết sẽ bị trách phạt ra sao?
Nàng đứng sau cánh cửa ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn chán nản cúi đầu xuống.
Nhưng chẳng ngờ, người bên ngoài dường như đã nghe thấy tiếng bước chân vừa rồi.
"Trịnh gia muội muội, muội đang ở sau cửa phải không?"
Là giọng nói của Tạ Tùy.
"Vừa nãy ở hội đèn không thấy muội, ta có mang kẹo hoa quế cho muội này."
Nàng há miệng, hít một hơi thật sâu.
Nhưng đến khi mở lời, âm thanh lại nhỏ đến tội nghiệp.
"Ta ở đây..."
Giây tiếp theo, thình lình một cái đầu nhô ra trên đầu tường.
Thì ra là thiếu niên ấy đang giẫm lên vai gã sai vặt thân cận để trèo lên tường.
Bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên nọ toe toét cười với nàng, giơ tay lên lắc lắc.
Trong tay y chính là một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ con.
"Giờ nghĩ lại, chiếc đèn thỏ đó làm chẳng phải là tinh xảo nhất, kẹo hoa quế cũng chỉ là loại tầm thường nhất nơi phố chợ."
"Vậy mà sao lại khiến người ta vương vấn khôn nguôi đến thế..."
Cho nên lúc từ hôn sau này, nàng mới đau lòng đến vậy.
Đột nhiên, ta cảm thấy có chút xót xa cho nàng.
*
Rời khỏi viện của Trịnh Thù Du, ta tình cờ bắt gặp Bùi Tế.
Hắn mặc một bộ thường phục ra ngoài, hạ nhân phía sau che cho hắn một chiếc ô giấy dầu rất lớn, trông có vẻ như sắp đi đâu đó.
Ta quan tâm hỏi: "Mưa lớn thế này, huynh định đi đâu vậy?"
Thân thể Bùi Tế vốn đã không tốt, ngày mưa gió thế này mà ra ngoài, nhiễm lạnh lại càng dễ sinh bệnh.
"Nửa tháng nay mưa dầm dề không dứt, mấy ngày trước đê vỡ, nhấn chìm mấy thôn xóm phía dưới, hôm nay trong thành tràn vào rất nhiều nạn dân."
"Tri phủ Dung Châu là Tống đại nhân đã thượng tấu triều đình, nhưng ngân lượng cứu trợ phát xuống vẫn cần một khoảng thời gian."
"Chuyện liên quan đến bách tính bình dân, Bùi gia không thể khoanh tay đứng nhìn, chuyến này ta tới phủ Tống đại nhân để bàn bạc việc quyên góp cứu trợ thiên tai."
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.