Vừa Gặp Đã Vui

Tác giả : Như Kỳ

Chương 7

Cũng phải, nếu Bùi Tế thật sự bệnh nặng, có lẽ Chu bá đã không kịp viết thư, đã sớm phái người đi tìm ta rồi.

Là ta quan tâm quá hóa loạn, nên nhận được thư vội vàng chạy về.

Thấy sắc mặt ta không tốt, Chu bá sợ ta hối hận lại đi, lập tức nói thêm: "Nhưng mà, ba năm tiểu thư rời nhà, gia chủ đại nhân vẫn luôn phái người lưu ý tung tích của tiểu thư."

"Năm đó tiểu thư giận dỗi bỏ nhà đi, gia chủ đại nhân lo lắng đến mấy đêm không ngủ ngon giấc."

"Thân thể ngài ấy vốn đã không tốt, sau khi tiểu thư đi lại bệnh nặng một phen, lúc đó phu nhân chuẩn bị cả quan tài rồi..."

Ta vô thức truy hỏi: "Vậy hiện tại huynh ấy thế nào rồi?"

"Vượt qua được rồi, nhưng vẫn là bệnh cũ." Chu bá thở dài.

"Sau này biết tiểu thư ở Hầu phủ chữa bệnh cho tiểu Hầu gia, sống cũng không tệ, ngài ấy mới yên tâm."

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới.

Vừa vặn, có hạ nhân báo có khách đến, Chu bá vội vàng đáp lời.

"Hôm nay trong phủ có quý khách, lúc này gia chủ đại nhân đang ở tiền viện tiếp đãi. Tiểu thư về viện t.ử của mình nghỉ ngơi trước đi, phía gia chủ đại nhân ta sẽ đi thông báo."

*

Rời nhà ba năm, bày trí trong căn phòng cũ vẫn y như ngày ta rời đi. Tắm rửa xong lại thay quần áo, nhớ lại lời Chu bá trước khi đi, lập tức ta đoán được "quý khách" ông nói là ai.

Đến tiền viện, một đám tỳ nữ đang bưng điểm tâm định đưa vào.

Tỳ nữ dẫn đầu thấy ta chợt mỉm cười: "Từ tiểu thư về rồi."

Ta ra hiệu "suỵt" với nàng, đi theo sau nàng trà trộn vào trong.

Sau khi vào trong, các tỳ nữ khác tự giác bưng điểm tâm đến chỗ quý khách.

Tiểu Hầu gia xuất thân cao quý, Bùi gia không dám chậm trễ, trà và điểm tâm dùng để tiếp đãi đều là loại tốt nhất.

Ta vùi đầu thật thấp, bước nhỏ đến bên cạnh Bùi Tế, đặt điểm tâm xuống. Sau đó giống như các tỳ nữ khác, đứng sau tấm bình phong bên cạnh hắn. TruyenLau

Không ai nhận ra ta.

Ngăn cách bởi tấm bình phong, ta mới dám to gan quan sát Bùi Tế.

Dường như hắn gầy hơn ba năm trước một chút, cằm sắc nhọn hơn. Đang độ tháng năm, khí trời đã bắt đầu ấm lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng khi lại gần, ta vẫn nghe thấy tiếng ho khẽ truyền đến từ phía bên kia bình phong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên bàn bày năm sáu đĩa điểm tâm, nhưng hắn lại không hề đụng đũa. TruyenLau

Ta nhìn đĩa bánh táo vừa bưng lên, liếc mắt một cái đã nhận ra đó là món ta thích nhất trước đây.

Xuống thuyền về nhà tắm rửa xong qua đây ngay, ta chưa kịp ăn cơm, lúc này quả thực có chút đói bụng.

Thấy cuộc trò chuyện vẫn chưa vào trọng điểm, ta to gan vươn tay ra... Ừm, quả nhiên rất ngon. Ta ăn một miếng, lại lén lấy thêm một miếng.

Đối diện, Tạ Tùy thấy lời dạo đầu đã nói đủ, cũng cuối cùng nói ra trọng điểm của chuyến đi này.

Y đã định hôn ước với Trịnh gia, sau này hai nhà là thông gia, sau này nếu y bước chân vào triều đình, không thiếu được việc phải lo lót trên dưới.

Mà Bùi gia với tư cách là mẫu tộc của Trịnh Thư Du, lại là phú thương giàu nhất Dung Châu, đương nhiên y hy vọng sau này Bùi gia có thể trở thành trợ lực của mình.

Bình tâm mà xét, Bùi gia chỉ là thương nhân, có thể trèo lên Hầu phủ, có thể nói là trèo cao rồi.

Tạ Tùy vừa nói vừa quan sát phản ứng của Bùi Tế, nhưng khi ánh mắt chạm đến tấm bình phong, đột nhiên y khựng lại.

Trịnh Thù Du đứng bên cạnh thấy vậy, cũng tò mò nhìn theo hướng mắt của y. Để rồi, họ nhìn thấy sau tấm bình phong có một bóng người đang lén lút lấy bánh điểm tâm trên bàn trước mặt Bùi Tế.

Ta còn chưa kịp rụt tay về, bất chợt từ sau tấm bình phong truyền đến một tiếng cười khẽ

Ngay giây tiếp theo, cổ tay ta bị ai đó nắm c.h.ặ.t lấy. Một bàn tay trắng trẻo như ngọc đẩy đĩa bánh táo về phía ta.

"Ăn đi." Hắn khẽ nói.

Ta lập tức cứng đờ người. Hóa ra, hắn đã sớm nhận ra ta.

Chẳng đợi Tạ Tùy và những người khác đoán định thân phận của ta, Bùi Tế đã chủ động giải thích: "Muội muội trong nhà nghịch ngợm, mong tiểu Hầu gia chớ trách."

Lúc này Tạ Tùy mới mỉm cười: "Bùi tiểu thư tính tình hoạt bát, quả thực rất đáng yêu."

Chỉ có Trịnh Thù Du khi nghe lời Bùi Tế nói thì khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc dừng trên bóng dáng ta, hồi lâu không dời đi.

Bị cắt ngang như vậy, đến khi Tạ Tùy một lần nữa mở lời muốn nhà họ Bùi chọn phe, ta lập tức kéo kéo tay áo Bùi Tế.

Bùi Tế không chút biến sắc, lặng lẽ nắm lấy tay ta.

"Chuyện này hệ trọng, xin hãy để Bùi mỗ cân nhắc thêm một thời gian."

*

Trịnh Thù Du đã lâu không đến nhà ngoại, Tạ Tùy ân cần đề nghị cùng nàng ấy ra hậu viện thỉnh an Bùi phu nhân. Bùi Tế lấy cớ còn có việc, sai hạ nhân dẫn họ đi.

Lúc tiễn khách, ta nhanh tay lấy chiếc mặt nạ đã chuẩn bị sẵn đeo lên. Đó là loại mặt nạ dùng trong hí kịch, ta đặc biệt chọn cái dữ tợn nhất. Khi bước ra từ sau bình phong, quả nhiên ta đã khiến Tạ Tùy giật nảy mình.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu