Tạ Tùy im lặng, đôi mắt lại đỏ hoe.
Ta hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Nể tình ân nghĩa cũ, ta muốn nhờ tiểu Hầu gia giúp một việc."
Sau đó, ta nhanh ch.óng kể cho y nghe về cảnh ngộ của gia đình Lê Tam Nương.
Nào ngờ Tạ Tùy nghe ta nói xong, dường như nghĩ đến điều gì đó, lông mày khẽ nhíu lại.
"Cho nên, nàng muốn giúp hai mẹ con họ?"
"Đúng vậy."
Nghĩ đến thân phận của Tạ Tùy, cùng với mối quan hệ thế giao giữa y và Tống đại nhân, ta đang định hỏi y xem có thể nghĩ cách lật lại vụ án cho Miêu thợ mộc hay không...
"Ta khuyên nàng tốt nhất đừng nên quản chuyện bao đồng."
Giọng điệu Tạ Tùy mang theo sự cảnh cáo.
"Gã thợ mộc kia đã trộm đồ của chủ t.ử, có kết cục như hôm nay cũng là lẽ đương nhiên, nàng và y chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, việc gì phải lội vào vũng nước đục này?"
Ta cau mày, biết y không muốn giúp đỡ, liền định tiễn khách. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đa tạ Tiểu hầu gia đã nhắc nhở, nhưng con người ta ngày thường vốn thích quản chuyện bao đồng như thế đấy."
Tạ Tùy cuống quýt.
"Vạn vật thế gian đều có mệnh số, gã thợ mộc kia rõ ràng là đã đắc tội với người không nên đắc tội, hai mẹ con họ còn giữ được mạng sống đã là may mắn rồi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ta biết sau lưng nàng có Bùi gia, nhưng nàng có từng nghĩ qua chưa, gia đình này chẳng qua chỉ là bình dân bách tính, nay trượng phu đã c.h.ế.t, một nữ t.ử như nàng ta lại mang theo con nhỏ, ngày tháng sau này biết sống thế nào đây?"
"A Từ, nàng nên khuyên nàng ta nhẫn nhịn một chút."
Ta tức khắc lạnh mặt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Muốn đòi lại công đạo cho người thân c.h.ế.t oan thì có gì sai?"
"Nếu hôm nay người c.h.ế.t là phụ thân huynh, huynh cũng sẽ khuyên Hầu phu nhân nhẫn nhịn sao?"
Tạ Tùy theo bản năng phản bác ta: "Ông ấy là thân phận gì, phụ thân ta là thân phận gì, hai người làm sao có thể đặt lên bàn cân so sánh?"
"Tại sao không thể? Dựa vào cái gì mà không thể?"
Tạ Tùy bị ta hỏi đến mức mặt mũi trắng bệch, nhưng lại cố gắng duy trì thể diện của một thế gia công t.ử, không tiện nói thẳng ra rằng mạng sống của bình dân bách tính trong mắt y vốn thấp hèn hơn quý tộc.
"Còn nữa, ta không cho rằng mất đi trượng phu thì hai mẹ con họ sẽ không sống nổi."
"Về điểm này, dường như tiểu Hầu gia đã xem nhẹ sự kiên cường của nữ t.ử rồi."
Đối diện với ánh mắt của Tạ Tùy, ta đè nén cơn giận trong lòng, nghiêm giọng nói.
"Những năm huynh bị mù, Hầu phu nhân ngày đêm đều lo lắng cho huynh."
"Hậu viện Hầu phủ thê thiếp vô số, thứ không thiếu nhất chính là con dòng thứ."
"Nhưng dù vậy, bà ấy vẫn có thể quản lý tốt cả tòa Hầu phủ rộng lớn, giữ vững vị trí người thừa kế duy nhất cho huynh."
"Huynh thử đoán xem những năm qua, vì đứa con trai là huynh đây, Hầu phu nhân đã phải nhẫn nhịn bao nhiêu uất ức?"
Môi Tạ Tùy run rẩy, bị ta nói đến mức á khẩu không trả lời được.
Có lẽ y không phải chưa từng nghĩ đến những điều này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là đòn công kích do việc mù lòa mang lại quá lớn, khiến y chọn cách ngó lơ những hy sinh mà mẫu thân đã dành cho mình.
"Ngay cả mấy năm mù lòa huynh còn không nhịn nổi, suốt ngày đòi sống đòi c.h.ế.t."
"Nhưng có những người phụ nữ lại phải nhẫn nhịn cả đời."
"Nữ t.ử trên thế gian này, vốn dĩ luôn rất giỏi nhẫn nhịn."
"Nếu huynh là phận nữ nhi, e rằng một khắc cũng chẳng nhẫn nhịn nổi."
"Nếu huynh là phận nữ nhi, e rằng từ lúc sinh ra đã chẳng thể cam lòng khi bản thân chỉ là một nữ t.ử."
Lúc rời đi, từ phía sau truyền đến thanh âm cuối cùng của Tạ Tùy:
"Nhưng ta chỉ muốn nàng được sống."
Ta không ngoảnh đầu lại.
"Ta biết nàng tinh thông y thuật, biết nàng có Bùi gia làm chỗ dựa, cũng biết nàng vẫn còn oán hận chuyện xưa ta không nhận ra nàng."
"Thế nhưng A Từ, dịch bệnh không phải là chứng bệnh tầm thường."
"Nếu nàng ở lại Dung Châu, ta sẽ chẳng thể bảo hộ nàng được nữa."
Ta rũ mắt, tâm chẳng chút d.a.o động.
"Nếu ta là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, thuở ấy đã chẳng cứu huynh rồi."
Dứt lời, không gian phía sau rơi vào một mảnh tĩnh mịch như tờ.
*
Suốt một ngày dài, ta tự nhốt mình trong phòng.
Vào lúc hoàng hôn, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Ôn Từ, là ta."
Là Trịnh Thù Du.
Khi ta mở cửa với đôi mắt hoe đỏ, nàng dường như chẳng mấy bất ngờ.
Sau khi vào phòng, nàng thắp lên ngọn nến, lại rót cho ta một chén trà.
"Nghe nói chiều nay muội và biểu huynh đã cãi nhau."
Nàng không nhắc đến Tạ Tùy, chỉ giống như một người tỷ tỷ ruột thịt mà an ủi ta.
"Tuy ta không thân thiết với biểu huynh, nhưng cũng biết từ nhỏ huynh ấy đã không được cữu cữu và cữu mẫu yêu thương, những năm qua sống vô cùng gian nan."
"Ôn Từ, thực ra muội mới là người xót xa cho huynh ấy nhất, chẳng phải sao?"
Ta mím môi, không đáp lời.
Trịnh Thù Du đưa tay vén lọn tóc mai rủ xuống bên tai ta.
"Chuyến này thăm thân xong trở về kinh thành, ta sẽ phải thành thân với tiểu Hầu gia."
Nàng khẽ thở dài.
"Đợi đến sau khi thành thân, có lẽ ta sẽ chẳng còn cơ hội đến Dung Châu nữa."
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.