Có lẽ do cháo của Tạ phủ quá đặc, ta ăn no quá hóa rảnh rỗi. Khi một vị đại phu khác lắc đầu bước ra khỏi Hầu phủ, ta tốt bụng tiến lên nhắc nhở một câu: "Liệu có khả năng là trúng độc không?"
Thế là ta được đưa đến trước mặt Tạ Tùy.
Đám hạ nhân Hầu phủ ban đầu còn đề phòng ta là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, dẫu sao thời gian qua kẻ mượn danh chữa bệnh cho tiểu Hầu gia để đến lừa gạt không phải là ít.
Gã sai vặt dẫn ta vào phủ lại càng nhìn ta chằm chằm, sợ ta thừa lúc hắn không chú ý mà lén cuỗm đi bảo vật trị giá nghìn vàng nào đó của Hầu phủ.
Đến nơi, phía trước còn một đám đại phu đang xếp hàng bắt mạch cho tiểu Hầu gia, ta là người cuối cùng.
Đến lượt ta, sau khi bắt mạch, ta đưa ra kết luận: "Ừm, đúng là trúng độc rồi."
Hơn nữa độc này còn hơi khó giải, không có vài năm thời gian thì không xong. Hầu phu nhân vẫn là lần đầu nghe thấy có đại phu nói như vậy. Thấy ta tuổi còn trẻ, lại là một cô nương, lại nghe hạ nhân kể lại chuyện ta vì cháo của Hầu phủ mà đến, bà ta lập tức hiểu ra.
Quả nhiên chỉ bằng một ánh mắt, đám hạ nhân Hầu phủ vội vàng xông lên ấn c.h.ặ.t lấy ta, định bụng đuổi ta ra ngoài.
Ta đang định vùng vẫy, bỗng nghe thấy từ trong màn giường truyền đến một giọng nam trong trẻo: "Mẫu thân, thôi đi."
Màn giường được một đôi tay thon dài như ngọc vén lên, ta đối diện với một đôi mắt u ám không chút ánh sáng. Y khi ấy đã nhìn không rõ mặt người, chỉ là bản năng nương theo nguồn sáng, nhìn về phía cửa sổ sau lưng ta.
"Nếu nàng ấy đã nói là trúng độc, vậy thì cứ để nàng ấy thử xem."
Nói đoạn, y mím môi.
Dù đã không còn ôm hy vọng, nhưng y vẫn cố gắng giữ ngữ khí ôn hòa: "Làm phiền rồi."
Một phen có bệnh thì vái tứ phương, vậy mà lại thật sự khiến ta được ở lại Hầu phủ.
Sau này, ta đã hồi tưởng lại chuyện đó rất nhiều lần.
Có lẽ là do giọng điệu quá giống nhau, hoặc là dáng vẻ suy nhược của y khi ngồi trên giường đã vô cớ khơi gợi lại vài ký ức trong ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từng có người cũng ngồi trên giường bệnh yếu ớt như thế, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn về phía ánh sáng ngoài cửa sổ.
Có lẽ người bệnh nào cũng vậy, luôn khát khao hy vọng được sống.
Gã sai vặt canh cửa chẳng dám thả ta đi. Nhưng ta đã khó khăn lắm mới đợi được lúc Tạ Tùy không có mặt trong phủ.
Nhờ đôi mắt hồi phục, Tạ Tùy trở thành người nổi tiếng khắp kinh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Những công t.ử từng đoạn tuyệt quan hệ trước kia lại bắt đầu gửi thiếp mời y, hẹn cùng du ngoạn.
Tiểu Hầu gia trước khi mù lòa vốn là thiên chi kiêu t.ử xuất chúng nhất kinh thành. Nay trải qua chuyện mù rồi lại sáng, tựa như tô điểm thêm một nét thần thoại cho cuộc đời y.
Thế nhân thích xem thiên chi kiêu t.ử rơi xuống vũng bùn, cũng thích xem thiếu niên ngoan cường nghịch thiên cải mệnh.
Huống hồ Tạ Tùy sau khi hồi phục lại chẳng màng hiềm khích cũ, một lần nữa hạ sính lễ với Trịnh gia, nơi từng thoái hôn với y.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chẳng ai hay biết bên cạnh y từng có một y nữ bầu bạn suốt ba năm, mọi người đều ca ngợi y có phong thái quân t.ử. Hoặc giả có biết, họ cũng chẳng mấy bận tâm.
Chẳng qua chỉ là thêm một nét phong lưu diễm lệ cho lời đồn đại mà thôi.
Khi ta ôm gói đồ nhỏ lần nữa đến viện của Hầu phu nhân, bà dường như chẳng hề bất ngờ trước sự xuất hiện của ta.
Sau khi thở dài một tiếng, bà sai tì nữ bên cạnh đi lấy thứ đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
"Cô nương tốt, là Hầu phủ có lỗi với con."
Giọng điệu của bà vẫn hiền hòa như trước, đột nhiên ta lại kính phục bà.
Chẳng ngờ bà lại thấu hiểu Tạ Tùy đến thế, đã sớm chuẩn bị sẵn người thế thân.
Tạ Tùy không biết diện mạo thật sự của ta, chính là sự nhân từ lớn nhất mà người trước mặt dành cho ta.
Tì nữ dâng lên tạ lễ của Hầu phủ, là một hộp đầy vàng bạc châu báu. Ta cũng chẳng chê bai, thu lấy coi như tiền chẩn trị.
Hầu phu nhân cũng không hỏi ta rời đi sẽ đi đâu, chỉ dặn dò tì nữ thân cận tiễn ta ra ngoài.
Sắp bước ra khỏi hậu viện, bỗng nhiên ta nghe thấy hạ nhân thông báo Trịnh tiểu thư đến.
Ta nghe tiếng nhìn sang, đó là tiểu thư Trịnh gia Trịnh Thù Du, vị hôn thê của Tạ Tùy.
Ta từng thấy nàng ấy hai lần từ xa. Một lần là không lâu sau khi mới đến Hầu phủ.
Đúng dịp Tết Trung thu, Trịnh gia đại thiếu gia dẫn theo muội muội đến tặng lễ tiết. Nói là tặng lễ, thực chất là đến dò xét tình hình của Tạ Tùy. Lúc đó tin tức Tạ Tùy trúng độc vẫn chưa truyền ra ngoài, Hầu phủ đã bịt miệng tất cả đại phu từng đến xem bệnh, người ngoài chỉ nghe nói Tiểu Hầu gia lâm bệnh, chứ không biết cụ thể nghiêm trọng đến mức nào.
Khi Trịnh đại thiếu gia thăm hỏi Tạ Tùy trên giường bệnh, ta vừa mới sắc t.h.u.ố.c xong.
Vừa Gặp Đã Vui
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.