Ngọc Lương Thôn là một thôn rất nhỏ, sống trong thôn phần lớn là những người tuổi đã cao, người trẻ tuổi không nhiều, nên mỗi năm đến mùa thu hoạch, đều có Tiên Quân tới từ Tử Sinh Đỉnh giúp đỡ.
Chuyện uỷ thác này không liên quan tới việc tu đạo, đặt trên tiên môn khác tuyệt đối không có người nhận, nhưng Tiết Chính Ung cùng với đại ca của ông dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, từ nhỏ đã suốt ngày vất vả, nghe nói ăn cơm mọi nhà để lớn, nên đối với thỉnh cầu này của nhà nông, ông không những chẳng cự tuyệt nổi, còn mỗi lần nhận được uỷ thác, đều phái đệ tử đi làm.
Thôn kia cách Tử Sinh Đỉnh không xa, không gần, chỉ là đi bộ thì phiền, ngồi xe ngựa thì làm cao quá.
Nên Tiết Chính Ung chuẩn bị cho họ hai con ngựa, Sở Vãn Ninh xuống sơn môn trước, thấy Mặc Nhiên đứng dưới một gốc phong cao to, giờ đã là cuối thu, tầng tầng lớp lớp nhuộm màu, lá phong đỏ rực, gió thổi qua, lá cây nhỏ bé xào xạc rực rỡ như gấm, như cá chép đỏ tung tăng bơi lội.
Trong tay Mặc Nhiên giữ cương một con ngựa đen, mà con ngựa trắng khác lại thân mật cọ cọ lên mặt hắn, hắn đang cầm một ngọn cỏ hoa linh lăng đùa tụi nó, nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu, đúng lúc vài lá phong đỏ bay xuống, Mặc Nhiên giữa hoa lá ngửa đầu cười.
“Sư tôn.”
Bước chân Sở Vãn Ninh hơi ngừng lại, cuối cùng dừng trên mấy bậc thang.
Ánh mặt trời chiếu qua khe hở của lá, thấm vào rêu xanh trên thềm đá, y đứng đó nhìn nam nhân cách không xa kia, có lẽ vì làm việc nhà nông, Mặc Nhiên hôm nay không mặc đồng phục của đệ tử Tử Sinh Đỉnh, cũng không mặc bộ y phục trắng đem theo lúc về kia.
Hắn mặc bố y màu đen, vạt tay áo được bao cổ tay buộc chặt, vừa đơn giản vừa gọn gàng, nhưng hắn eo thon chân dài, vai rộng, nhìn dáng người rất đẹp, rất dễ nhìn, vì cổ bố y mở xuống thấp, có thể nhìn thấy cơ ngực rắn chắc căng chặt, làn da màu mật theo hô hấp mà lên xuống.
Nếu nói Tiết Mông cả người đều lấp lánh ánh giáp là làm màu, là khổng tước xoè đuôi, Mặc Nhiên sẽ là, phong tao hơi buồn, phong tao vô tội, phong tao thanh thuần lại hơi lỗ mãng—— Tóm lại một câu, ta là người thành thật, không trêu đùa bừa, trừ cúi đầu chăm chỉ làm việc, cái gì ta cũng không làm.
“…” Sở Vãn Ninh nhìn hắn mấy lần, mở miệng, “Mặc Nhiên.”
“Dạ? Sư tôn sao vậy?” Nam nhân thân thể rắn chắc cười hỏi.
Sở Vãn Ninh mặt vô biểu tình: “Cổ áo mở rộng như thế, ngươi không lạnh à?”
Mặc Nhiên hơi giật mình, chợt cảm thấy sư tôn là đang quan tâm tới mình, thực vui vẻ, hắn thả lại cỏ hoa linh lăng vào sọt đựng cỏ cho ngựa, vỗ tay, chạy lên bậc đá xanh, anh tuấn đĩnh bạt đứng trước mặt Sở Vãn Ninh, không đợi Sở Vãn Ninh phản ứng, đã cầm lấy tay Sở Vãn Ninh.
“Không lạnh, sáng sớm đi vội, thật ra ta rất nóng.” Hắn lòng không suy nghĩ mà cười, ấn tay Sở Vãn Ninh lên trên ngực mình, “Sư tôn xem, có đúng không?”
Thật nóng.
Ngực nam nhân trẻ tuổi thực ấm áp, tiếng tim đập thình thịch, còn có đôi mắt như sao trời, Sở Vãn Ninh cảm thấy lưng tê rần, cuống quít đẩy tay hắn ra, sắc mặt hơi trầm xuống.
“Chẳng ra thể thống gì.” Website TruyenLau.com
“A… Có gì không ổn sao?” Mặc Nhiên hiểu sai ý, hắn cho là Sở Vãn Ninh không thích nam nhân, chút gút mắc triền miên ở kiếp trước đều là do mình ngang ngược vô lý cưỡng ép, hắn cũng không cảm thấy Sở Vãn Ninh có ý với mình, vì thế chỉ coi là sư tôn không vui, coi như không chịu nổi nhiệt độ hơi nóng trên người mình.
Nhớ tới Sở Vãn Ninh thích sạch sẽ như thế, không muốn tiếp xúc với người khác, Mặc Nhiên không khỏi ngại ngùng, gãi đầu nói: “Là ta nhất thời lỗ mãng…”
Nếu hắn nhìn cẩn thận, sẽ phát hiện cần cổ xinh đẹp của Sở Vãn Ninh ửng đỏ, lông mi cao lãnh buông xuống che đi tình ý nhàn nhạt.
Nhưng hắn không phát hiện, Sở Vãn Ninh cũng sẽ không cho hắn có cơ hội để phát hiện. Giày y trắng tinh bước trên đá xanh trơn ướt, lập tức đến bên ngựa đen, xoay người, lên ngựa, động tác nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát. Website TruyenLau.com
Dương quang che trời, núi phong trùng điệp, y một thân bạch y, cưỡi trên ngựa đen, nghiêng mặt nhìn đồ đệ bên dưới, khuôn mặt như băng như ngọc có vẻ thực cao ngạo, vẫn là Ngọc Hành trưởng lão sắc bén, đẹp tới không thể đẹp hơn.
“Ta đi trước, ngươi mau đuổi kịp đi.”
TruyenLau.com
Dứt lời, hai chân thon dài kẹp vào bụng ngựa, giữa hồng trần, giục ngựa nghênh ngang bỏ đi.
Mặc Nhiên đứng yên một chỗ, sửng sốt một lát, cầm lấy sọt cỏ cho ngựa, đặt lên con ngựa trắng, cũng xoay người lên ngựa, dở khóc dở cười nói: “Ngựa đen mới là ngựa của ta nha, sư tôn sao cứ cưỡi bừa… Sư tôn! Đợi ta với!”
Hai người phi ngựa rất nhanh, không tới nửa canh giờ, đã tới Ngọc Lương Thôn.
Ngoài thôn có mấy chục mẫu ruộng, vàng rực mênh mông, ngoài ruộng có khoảng ba mươi nông dân bận rộn, vì nhân số không nhiều, nên kệ là trẻ tuổi, hay đã già, đều làm việc, họ sắn quần lên, kéo lưỡi hái, gương mặt chảy đầy mồ hôi, nhìn lên hết mực cố sức.
Mặc Nhiên lập tức đi tìm trưởng thôn, đưa hàm thư cho ông, sau đó không nhiều lời, thay giày liền xuống giúp. Sức hắn lớn, tinh lực vượng, hơn nữa là người tu đạo, gặt lúa không phải nói chơi. Bận rộn gần nửa ngày, gặt được hai ruộng lúa lớn.
Bông lúa càng chói bên bờ ruộng, phơi một ngày, toàn mùi thanh nhạt của ngũ cốc. Giữa núi có tiếng nông dân lia lưỡi hái soàn soạt, còn có khuê nữ ngồi trên bờ ruộng, vừa dọn rạ, vừa thản nhiên hát nông ca.
“Mặt trời xuống núi hoa hồng lấp ló, bốn núi hồng nha hoa hồng với mẫu đơn, hát lên khúc tình ca như cây quạt đỏ, hỏi tình lang hoa tú cầu có đẹp không. Ta kéo đai lưng chàng, cho tới bao giờ. Ta hôm nay không rảnh rồi nha, sáng mai còn phải chẻ củi, ngày kia ta ấy à lại chăm em gái trong nhà nè.”
Tiếng cười mềm mại ngọt ngào, e thẹn hát lên, từ miệng nữ nông gia vô tình quanh quẩn, giữa trời đất, dừng lại trong lòng người nghe.
“Ta hôm nay—— không rảnh rồi nha, sáng mai còn phải chẻ củi, ngày kia ta ấy à—— lại chăm em gái trong nhà nè.”
Sở Vãn Ninh không xuống ruộng, ôm một bình nước ấm dựa vào cây uống, nghe bài ca này, ánh mắt nhìn tới thân ảnh đen cần mẫn xa xa kia, tâm ý nổi lên, nước chảy xuôi xuống cổ, nhưng không xuống bụng, mà ngược lại ào ạt chảy vào ngực, thật nóng.
“Tà âm.” Uống nước xong rồi, y lạnh lùng nói bốn chữ. Trả lại bình sứ cho trưởng thôn.
Thôn trưởng hơi do dự mà nhìn y.
Sở Vãn Ninh đang có chút nóng nảy, hỏi: “Sao vậy?”
“… Tiên Quân … Không xuống ruộng sao?” Lão thôn trưởng là người ngay thẳng, nếu y hỏi, liền run rẩy đáp, râu bạc run lên, mi trắng nheo lại, “Tiên Quân… Là tới canh chừng thôi ư?”
“…”
Sở Vãn Ninh lần đầu cảm thấy xấu hổ như vậy.
Xuống ruộng…
Tiết Chính Ung không phải nói với y, chỉ cần ở bên cạnh nhìn Mặc Nhiên làm là được à? Thật sự vẫn cần y xuống?
… Y sẽ không đi đâu!!
Lão thôn trưởng bất đắc dĩ nhìn y muốn nói lại thôi, mấy đứa trẻ bên cạnh bà lão cũng ngẩng đầu, nhìn nam nhân áo mũ chỉnh tề này.
Trẻ con nói không kiêng dè thứ gì, có đứa nhỏ tóc hai chùm giòn giã mà hỏi: “A bà a bà, đạo trưởng ca ca này mặc trắng như thế, sao xuống ruộng được đây?”
“Tay áo huynh ấy thật dài…” Một đứa trẻ khác nói.
“Giày cũng thật sạch sẽ…”
Sở Vãn Ninh như bị kim châm vào lưng, đâm ra giận lẫy. Đứng im một lát, thật sự không có thể diện mà nhàn nhã đi xuống, chọn một lưỡi hái, giày cũng không cởi mà xuống ruộng, bùn ướt dính lên chân y, nước lạnh lại không qua mắt cá chân, Sở Vãn Ninh đi thử hai bước, cảm giác trơn trượt làm người ta nhíu chặt mày, lại thử lưỡi hái, đáng tiếc dùng lực không chuẩn, gặt rất vụng về.
“… Phì, đạo trưởng ca ca này thật ngốc nha.” Có hai đứa bé nâng má, dưới cây dâu thấy hành động của y, cười hì hì nói y như thế.
Sở Vãn Ninh: “…”
Mặt đen hơn phân nửa, không tình nguyện thân cận với người ta, Sở Vãn Ninh cố sức tỏ vẻ thong dong đi trong bùn, ngũ quan tuấn tiếu, đi tới thân ảnh gặt lúa ở xa xa.
Y muốn nhìn trộm xem Mặc Nhiên làm thế nào.
Trong ba người đi chung đường ắt có người là thầy mình, y muốn tìm thầy.
Đối với việc nông, Mặc Nhiên hiển nhiên thành thạo hơn Sở Vãn Ninh nhiều, chỉ thấy dưới mặt trời chói trăng, hắn cúi người, giơ tay cắt qua, bông lúa vàng chói được gặt xuống, mềm mại nằm trong vùng ngực rộng của hắn. Hắn thu bông lúa ôm trên một tay, ôm thành bó, sau đó đặt vào giỏ tre phía sau.
Hắn làm việc thực nghiêm túc, cũng không thấy Sở Vãn Ninh tới, mà chỉ thành thành thật thân rũ mi mềm mại chăm chỉ làm việc, cánh mũi cao thẳng có bóng mờ mờ, mồ hôi chảy theo sườn mặt hắn, trên người hắn có loại hơi thở gần như dã tính, nóng rực cuồng dã, nặng nề nhưng mãnh liệt tình cảm. Dưới ánh nắng, làn da hắn như bị hun đỏ như sắt, vụn lửa kinh người, như còn ở Chú Kiếm Trì nguy hiểm mờ khói, nhiều như vậy, sáng lạn như vậy.
Sở Vãn Ninh không xa không gần nhìn một lát, bỗng nhiên nhận ra mình đang làm gì, lập tức cau mày lắc đầu, lầu bầu một câu gì đó, lại xụ mặt nhìn phía trước.
Y muốn tìm thầy đó!
Y muốn xem rốt cuộc Mặc Nhiên hạ lưỡi hái xuống thế nào, độ cung độ nghiêng hạ thế nào, vì sao lúa ở trong tay mình cứng như dây thép, tới tay Mặc Nhiên lại nhu nhược như cô nương không xương, cam tâm tình nguyện hết lần này tới lần khác dựa vào ngực hắn.
Có lẽ nhìn quá chăm chú, Sở Vãn Ninh không chú ý tới có một ếch xanh “Ộp” một tiếng nhảy lên, nhảy quanh ruộng lúa.
Sở Vãn Ninh lắp bắp kinh hãi, vội rút chân né, nhưng ruộng quá trơn, y không cẩn thận một chút, đường đường là Ngọc Hành trưởng lão lại bị một con ếch xanh hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, đột nhiên nhảy tới phía y!
“Xoạt!”
Mắt thấy sắp phải chôn mặt xuống bùn, Sở Vãn Ninh cũng mặc kệ thi pháp, lại theo bản năng kéo thân ảnh bận rộn phía trước kia.
Hoàng hoa khuê nữ vẫn ngân nga câu hát: “Ta kéo đai lưng chàng—— Cho tới bao giờ——“
Vừa khéo, Sở Vãn Ninh đột nhiên tóm chặt lấy đai lưng Mặc Nhiên, thất tha thất thiểu ngừng mấy bước, sau đó liền ngã vào lồng ngực rộng lớn nóng rực, tản ra hơi thở nam tính, một đôi tay rắn chắc ôm lấy y.
Tác giả có lời muốn nói:
Nữ trợ công: Chương này ta đã online rồi, thật đó.
Mặc Nhiên: … Ờm … Là con ếch xanh kia đó hả?
Nữ trợ công: Gặp lại sau.
- [HUSKY] CHƯƠNG 1: BỔN TOẠ ĐÃ CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 2: BỔN TOẠ SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 3: SƯ CA CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 4: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 5: BỔN TOẠ KHÔNG CÓ TRỘM
- [HUSKY] CHƯƠNG 6: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 7: BỔN TOẠ THÍCH ĂN HOÀNH THÁNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 8: BỔN TOẠ BỊ PHẠT
- [HUSKY] CHƯƠNG 9: BỔN TOẠ KHÔNG TÀI NĂNG DIỄN XUẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 10: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 11: BỔN TOẠ SẮP HÔN RỒI, VUI QUÁ!
- [HUSKY] CHƯƠNG 12: BỔN TOẠ HÔN NHẦM NGƯỜI… HOANG MANG QUÁ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 13: TÂN NƯƠNG CỦA BỔN TOẠ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 14: BỔN TOẠ THÀNH THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 15: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU TIÊN BIẾT CÓ KIỂU ĐỘNG PHÒNG NÀY
- [HUSKY] CHƯƠNG 16: BỔN TOẠ SỢ NGÂY NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 17: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ BỊ THƯƠNG, BỔN TOẠ THẬT LÀ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 18: BỔN TOẠ ĐÃ TỪNG CẦU XIN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 19: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 20: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 21: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 22: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ, MUỐN NỔI GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 23: BỔN TOẠ KHÔNG NGĂN ĐƯỢC Y
- [HUSKY] CHƯƠNG 24: BỔN TOẠ VÀ Y CHIẾN TRANH LẠNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 25: BỔN TOẠ GHÉT Y MUỐN CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 26: BỔN TOẠ VÀ QUÂN KHI MỚI GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 27: BỔN TOẠ NẤU CHO NGƯƠI MỘT BÁT MÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 28: LÒNG BỔN TOẠ HƠI LOẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 29: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 30: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN ĂN ĐẬU PHỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 31: BÁ PHỤ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 32: BỔN TOẠ DỖ NGƯƠI, ĐÃ ĐƯỢC CHƯA?!
- [HUSKY] CHƯƠNG 33: BỔN TOẠ PHẢI ĐI TÌM VŨ KHÍ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 34: BỔN TOẠ BỊ THẤT SỦNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 35: BỔN TOẠ TRƯỢT CHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 36: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ ĐIÊN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 38: BỔN TOẠ Ở DƯỚI ĐÁY BIỂN HAI VẠN TRƯỢNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 39: VŨ KHÍ MỚI CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 40: BỔN TOẠ ĐÚNG LÀ GẶP QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 41: BỔN TOẠ LẠI HÔN NHẦM NGƯỜI RỒI…
- [HUSKY] CHƯƠNG 42: BỔN TOẠ CŨNG HƠI THÔNG MINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 43: BỔN TOẠ LÀ TẾ PHẨM???
- [HUSKY] CHƯƠNG 44: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NỢ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 45: BỔN TOẠ BIẾT HUYNH SẼ ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 46: BỔN TOẠ TỈNH RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 47: BỔN TOẠ THẤY CÓ CHỖ KHÔNG ĐÚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 48: LÃO LONG CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 49: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ RẤT GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 50: BỔN TOẠ THÍCH HUYNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 51: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ… PHỤT HA HA HA
- [HUSKY] CHƯƠNG 52: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ CÒN CHƯA ĐƯỢC LÊN SÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 53: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ NHƯ TÊN THIỂU NĂNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 54: BỔN TOẠ GIÀNH ĐIỂM TÂM NGỌT
- [HUSKY] CHƯƠNG 55: BỔN TOẠ BẤT AN
- [HUSKY] CHƯƠNG 56: BỔN TOẠ LÀM SỦI CẢO
- [HUSKY] CHƯƠNG 57: BỔN TOẠ GHÉT NGHE QUÂN ĐÁNH ĐÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 58: BỔN TOẠ HƠI HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 59: BỔN TOẠ CHỈ CÓ CHÚT TIỀN ĐỒ NHƯ VẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 60: BỔN TOẠ PHÁT HIỆN MỘT BÍ MẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 61: BỔN TOẠ TỐT SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 62: BỔN TOẠ ĐẾN LÂM AN CỔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 63: BỔN TOẠ GẶP ĐƯỢC AI NÀY!
- [HUSKY] CHƯƠNG 64: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ CHO SƯ ĐỆ
- [HUSKY] CHƯƠNG 65: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ RẤT KHÓ NGHE
- [HUSKY] CHƯƠNG 66: BỔN TOẠ GẶP THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 67: BỔN TOẠ ĐAU LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 68: BỔN TOẠ KHÔNG ĐÀNH LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 69: BỔN TOẠ THEO NGƯƠI HỌC NHE~
- [HUSKY] CHƯƠNG 70: BỔN TOẠ TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 71: BỔN TOẠ BỊ OAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 72: BỔN TOẠ HẦM CANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 73: BỔN TOẠ HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 74: BỔN TOẠ KHÔNG TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 76: BỔN TOẠ GẶP LẠI KẺ KIA
- [HUSKY] CHƯƠNG 77: BỔN TOẠ RẤT KHÓ XỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 78: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ GẶP ÁC MỘNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 79: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ DIỄN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 80: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ… ĐẾN RỒI!
- [HUSKY] CHƯƠNG 81: BẤT QUY CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 82: BỔN TOẠ KHÔNG DÁM TIN
- [HUSKY] CHƯƠNG 83: BỔN TOẠ MUỐN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 84: BỔN TOẠ HÔN TRỘM NGƯƠI, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 85: CHỈ MỘT NGÀN NĂM TRĂM SAO CÓ THỂ ĐUỔI BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 86: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ KHÔNG PHẢI ĐÈN CẠN DẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 87: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI NHẬN ĐỒ ĐỆ NỮA
- [HUSKY] CHƯƠNG 88: BỔN TOẠ GẶP NGƯỜI THỨ HAI TRỌNG SINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 89: CHUYỆN NĂM ĐÓ CỦA BỔN TOẠ VÀ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 90: BỔN TOẠ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ KHÔNG SAI
- [HUSKY] CHƯƠNG 91: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ LÀ ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 92: BỔN TOẠ LẠI TỚI TRẤN THẢI ĐIỆP
- [HUSKY] CHƯƠNG 93: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ AI DÁM ĐỘNG ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 94: BỔN TOẠ GẶP LẠI THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 95: CHI KIẾP KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 96: NỖI HẬN KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 97: BỔN TOẠ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 98: SƯ TÔN, XIN NGƯỜI, ĐỂ Ý TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 99: VŨ KHÍ THỨ BA CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 100: CÂU CUỐI CÙNG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 101: SƯ TÔN, NGỌN LỬA CUỐI CÙNG TRÊN THẾ GIAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 102: SƯ TÔN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 103: SƯ TÔN, TA TỚI TÌM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 104: HOÀNH THÁNH CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 105: NHÂN HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 106: BẮT ĐẦU TÌM SƯ TÔN Ở NƠI NÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 107: CHÂN DUNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 108: ĐỊA HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 109: ĐỊA HỒN THỨ HAI CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 110: SƯ TÔN KHÔNG BIẾT CHUYỆN CŨ CỦA CHÓ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 111: SƯ TÔN NHƯ ĐAO QUÂN NHƯ NƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 112: SƯ TÔN KHÔNG THỂ CHỊU NHỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 113: SƯ TÔN BỊ NHỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 114: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐỒNG Ý VỚI TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 115: SƯ TÔN ĐÃ THÀNH HÔN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 116: SƯ TÔN GẶP DUNG CỬU
- [HUSKY] CHƯƠNG 117: SƯ TÔN BẢO TA CÚT ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 118: SƯ TÔN THỈNH THOẢNG SẼ MẮC MƯU
- [HUSKY] CHƯƠNG 119: BỐN HỒN CỦA SƯ TÔN TỀ TỰU
- [HUSKY] CHƯƠNG 120: SƯ TÔN BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 121: SƯ TÔN MỚI LÀ TÔNG SƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 122: HÌNH BÓNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 123: SƯ TÔN ĐI VÀO MỘNG TA, BIẾT TA ĐÃ NHỚ NHUNG LÂU NAY*
- [HUSKY] CHƯƠNG 124: SƯ TÔN SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 125: SƯ TÔN KHÔNG CẦN TÌM ĐẠO LỮ
- [HUSKY] CHƯƠNG 126: SƯ TÔN, CHỜ TA THÊM MỘT CHƯƠNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 127: SƯ TÔN, CẨN THẬN ĐẤT TRƠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 128: SƯ TÔN, Y PHỤC KHÔNG THỂ MẶC BỪA
- [HUSKY] CHƯƠNG 129: SƯ TÔN, NGƯỜI XEM CÓ HÀI LÒNG KHÔNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 130: SƯ TÔN, CHẠY QUA NĂM NĂM TỚI GẶP NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 131: SƯ TÔN ĐỌC SÁCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 132: SƯ TÔN VÀ SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 133: SƯ TÔN THANH TÂM QUẢ DỤC NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 134: SƯ TÔN CÓ THỂ ĂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 135: SƯ TÔN TÌM THẦY
- [HUSKY] CHƯƠNG 136: SƯ TÔN THẢ LỎNG CHÚT
- [HUSKY] CHƯƠNG 137: SƯ TÔN VÀ TA NGỦ Ở NGOÀI
- [HUSKY] CHƯƠNG 138: SƯ TÔN MUỐN ĐÙA CHẾT TA SAO
- [HUSKY] CHƯƠNG 139: SƯ TÔN MƠ ĐẸP
- [HUSKY] CHƯƠNG 140: SƯ TÔN, LẬT LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 141: SƯ TÔN, ĐỪNG CỞI!!!
- [HUSKY] CHƯƠNG 142: SƯ TÔN, ĐÂY LÀ KHỔ HÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 143: SƯ TÔN VỐN LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG, NỐT CHU SA, TÂM ĐẦU HUYẾT, MỆNH TRUNG KIẾP
- [HUSKY] CHƯƠNG 144: SƯ TÔN, TA THÍCH NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 145: SƯ TÔN CÓ NGƯỜI ĂN CƠM CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 146: SƯ TÔN, NÀNG MUỐN THÀNH THÂN THẬT SỰ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA ĐÂU
- [HUSKY] CHƯƠNG 147: SƯ TÔN, CHUYỆN GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ
- [HUSKY] CHƯƠNG 148: SƯ TÔN, TỰ NHIÊN ĐÙA GIỠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 149: SƯ TÔN, TA KHÔNG DẬY NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 150: SƯ TÔN VÀ TA ĐỔI PHÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 151: SƯ TÔN, TA CHỈ MUỐN NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 152: SƯ TÔN, NHÌN KÌA! MAI HÀM TUYẾT!
- [HUSKY] CHƯƠNG 153: SƯ TÔN GHÉT TRƯỞNG MÔN NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 154: SƯ TÔN, TA ĐI TÌM DIỆP VONG TÍCH
- CHƯƠNG 155: SƯ TÔN, CHẤN KHÔNG KHIẾP SỢ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 156: SƯ TÔN CƯỠI NGỰA THẬT GIỎI
- [HUSKY] CHƯƠNG 157: SƯ TÔN, ĐÊM TÂN HÔN NĂM ẤY, KÌ THỰC TA…
- [HUSKY] CHƯƠNG 158: SƯ TÔN, UỐNG RƯỢU MỪNG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 159: SƯ TÔN, TA SỢ NHẤT THIÊN VẤN
- [HUSKY] CHƯƠNG 160: SƯ TÔN, NGƯỜI CÒN NHỚ RÕ ĐỔI ÂM THUẬT Ở KHÁCH ĐIẾM NĂM ĐÓ KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 161: SƯ TÔN, ĐƯA NGƯỜI BAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 162: SƯ TÔN, CÙNG NGƯỜI CHIẾN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 163: SƯ TÔN VÀ BẤT QUY
- [HUSKY] CHƯƠNG 164: SƯ TÔN ĐỒ SÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, LÀ HẮN!
- [HUSKY] CHƯƠNG 166: SƯ TÔN KÍNH TRỌNG DUNG PHU NHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 167: SƯ TÔN, TA KHÔNG MUỐN NGƯỜI LẠI BỊ KẺ KHÁC MẮNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 168: SƯ TÔN, CÓ XÁC CHẾT VÙNG DẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 169: SƯ TÔN, ĐỆ NHẤT CẤM THUẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 170: SƯ TÔN, DƠ LẮM ĐỪNG NHÌN
- [HUSKY] CHƯƠNG 171: SƯ TÔN, NHO PHONG MÔN VONG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 172: SƯ TÔN KHÔNG ĂN TRẺ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 173: SƯ TÔN, CÓ NGƯỜI MUỐN ĐUỔI CHÚNG TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 174: TÚI GẤM CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 175: SƯ TÔN, CÓ PHẢI NGƯỜI THÍCH TA KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 176: SƯ TÔN, NGƯỜI MUA TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 177: SƯ TÔN GIẢ VỜ NGỦ
- [HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA
- [HUSKY] CHƯƠNG 179: VÃN NINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 180: SƯ TÔN, CÔ PHỤ ĐIỀU GÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 181: HỒI ỨC CỦA SƯ TÔN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 182: TIỂU CHÚC LONG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 183: SƯ TÔN, TA KIÊNG ĂN CAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 184: SƯ TÔN, TA ĐỂ NGƯỜI ĐỢI LÂU RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 185: SƯ TÔN LÉN HẸN HÒ BỊ BẮT GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 186: SƯ TÔN, TIẾT MÔNG THẬT DỄ LỪA, HA HA HA.
- [HUSKY] CHƯƠNG 187: SƯ TÔN, NGƯỜI LÀ NGỌN ĐÈN CỦA TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 188: SƯ TÔN, TA THẬT SỰ RẤT YÊU NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 189: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 190: SƯ TÔN LẠI BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 191: SƯ TÔN, TA VÀ TIẾT MÔNG…
- [HUSKY] CHƯƠNG 192: SƯ TÔN, CHO TA MẠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 193: SƯ TÔN, NGƯỜI CƯỚI TA SAO ?
- [HUSKY] CHƯƠNG 194: SƯ TÔN, TA KHÔNG PHẢI NHIÊN MUỘI CỦA NGƯỜI SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 195: SƯ TÔN LỢI HẠI NHẤT.
- [HUSKY] CHƯƠNG 196: SƯ TÔN, TẮM KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 197: SƯ TÔN KHÔNG PHẢI HỒ LY TINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 198: SƯ TÔN ĐẾN HOÀNG SƠN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 199: ĐỒ ĐỆ THỨ NHẤT CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 200: SƯ TÔN, HOÀNG SƠN MỞ
- [HUSKY] CHƯƠNG 201: SƯ TÔN, TA NÊN LÀM NHỤC NGƯƠI THẾ NÀO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 202: SƯ TÔN LẦN ĐẦU GẶP ÁC MA
- [HUSKY] CHƯƠNG 203: SƯ TÔN THẢ NHẦM LỆ QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 204: SƯ TÔN BẢO VỆ TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 205: SƯ TÔN, ĐẠI NẠN GIÁNG XUỐNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?
- [HUSKY] CHƯƠNG 207: SƯ TÔN, TA MUỐN NÓI CHO NGƯỜI MỘT CHUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 208: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT SỰ MUỐN TA TRỐN DƯỚI GIƯỜNG SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 209: SƯ TÔN, CÓ KÍCH THÍCH KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 210: KHĂN TAY CỦA SƯ TÔN CHỈ CÓ THỂ TẶNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 211: SƯ TÔN, VÀO GIAO SƠN THÔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 212: [GIAO SƠN] CHƯỞNG MÔN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 215: [GIAO SƠN] TÀN THÂN THIÊU
- [HUSKY] CHƯƠNG 216: [GIAO SƠN] ĐOẠ THÀNH NÔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 217: [GIAO SƠN] ÁC MỘNG BẮT ĐẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 218: 【 GIAO SƠN 】 QUÂN LẠI VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 219: [GIAO SƠN] MẠC TƯƠNG LY
- [HUSKY] CHƯƠNG 220: [GIAO SƠN] SÓNG VAI ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 222: [GIAO SƠN] KINH HỒN BIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 223: [GIAO SƠN] TIÊU DAO DU*
- [HUSKY] CHƯƠNG 224: [GIAO SƠN] QUÂN TỬ NẶC
- [HUSKY] CHƯƠNG 225: [GIAO SƠN] CƯỜI TA ĐIÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 226: [GIAO SƠN] MÃI KHÔNG QUÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 227: [GIAO SƠN] LỜI NGÀY XƯA
- [HUSKY] CHƯƠNG 228:【 GIAO SƠN 】CÔNG DÃ TRÀNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 229: [GIAO SƠN] MẤT TỪ ĐÂY
- [HUSKY] CHƯƠNG 230: [GIAO SƠN] THIẾU NIÊN LANG
- [HUSKY] CHƯƠNG 231: [GIAO SƠN] DƯỢC TÔNG ĐẤU
- [HUSKY] CHƯƠNG 232: [GIAO SƠN] MÙ HAI MẮT
- [HUSKY] CHƯƠNG 233: BỔN TOẠ MUỐN ĐỔI TIÊU ĐỀ THÌ ĐỔI! TUỲ HỨNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 234: [GIAO SƠN] ĐẾ QUÂN VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 235: [GIAO SƠN] BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 236: [LONG HUYẾT SƠN] VIÊN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 237: [LONG HUYẾT SƠN] THẦN MỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 238: [LONG HUYẾT SƠN] VÔ HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 239: [LONG HUYẾT SƠN] CÓ TÂM
- [HUSKY] CHƯƠNG 240: [LONG HUYẾT SƠN] LÀM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 241: [LONG HUYẾT SƠN] CHÂN TƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 242: [LONG HUYẾT SƠN] SỞ PHI
- [HUSKY] CHƯƠNG 243: [LONG HUYẾT SƠN] ĐỆ TAM
- [HUSKY] CHƯƠNG 244: [LONG HUYẾT SƠN] RẮN LỘT XÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 245: [LONG HUYẾT SƠN] TÌNH ĐỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 246: [LONG HUYẾT SƠN] TRÓI BUỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 247: [LONG HUYẾT SƠN] HỒNG NHẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 248: [LONG HUYẾT SƠN] QUÊN LÃNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC
- [HUSKY] CHƯƠNG 250: [LONG HUYẾT SƠN] CHẤP NIỆM
- [HUSKY] CHƯƠNG 251: [LONG HUYẾT SƠN] TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 252: [LONG HUYẾT SƠN] LIỆT HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 254: [LONG HUYẾT SƠN] NHỚ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 256: [THIÊN ÂM CÁC] THÂN THẾ CHÌM NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 257: [THIÊN ÂM CÁC] LÂM GIANG TIÊN TỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 258: [THIÊN ÂM CÁC] NHU CỐT TRANH TRANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 259: [THIÊN ÂM CÁC] CÙNG TỬ CÙNG BÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 260: [THIÊN ÂM CÁC] ĐỜI NHƯ LÒ LUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 261: [THIÊN ÂM CÁC] TỘI DANH Ô THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 262: [THIÊN ÂM CÁC] HẠ MÀN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 263: [THIÊN ÂM CÁC] MỘNG CŨ TÁI DIỄN
- [HUSKY] CHƯƠNG 264: [THIÊN ÂM CÁC] ĐẾ QUÂN NHƯ HẮN
- [HUSKY] CHƯƠNG 265: [THIÊN ÂM CÁC] HAI SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 266: [THIÊN ÂM CÁC] SƯỞI ẤM VÌ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 267: KIM LONG BÀN TRỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 268: [THIÊN ÂM CÁC] NHƯ VỀ VU SƠN
- CHƯƠNG 269: [THIÊN ÂM CÁC] QUÂN ĐỪNG XA NHAU
- [HUSKY] CHƯƠNG 270: [THIÊN ÂM CÁC] PHÁN XỬ TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 271: [THIÊN ÂM CÁC] THẨM VẤN CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 272: [THIÊN ÂM CÁC] MIỆNG ĐỜI ĐÁNG SỢ
- [HUSKY] CHƯƠNG 273: [THIÊN ÂM CÁC] KHÔNG GIỐNG BẠN ĐỒNG HÀNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 274: [THIÊN ÂM CÁC] NGHÌN CÂN TREO SỢI TÓC
- [HUSKY] CHƯƠNG 275: [THIÊN ÂM CÁC] LÒNG SON RÁCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 276: [THIÊN ÂM CÁC] TA TỚI TUẪN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 277: [THIÊN ÂM CÁC] BỔN TỌA CÔ HÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 278: [TỬ SINH ĐỈNH] XƯA NAY CHƯA PHỤ QUÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 279: [TỬ SINH ĐỈNH] QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI GỬI VÀO ĐÊM TUYẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 280: [TỬ SINH ĐỈNH] GIỮA MIỆNG LƯỠI THIỆN ÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 281: [TỬ SINH ĐỈNH] TA MONG NHIỀU VÌ THIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 282: [TỬ SINH ĐỈNH] CÔ LANG NHẬP TUYỆT CẢNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 283: [TỬ SINH ĐỈNH] KHÓI LỬA CUỐI CÙNG ĐÃ CHÁY LÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 284: [TỬ SINH ĐỈNH] NGÔ NHI TRÂN TRỌNG NHIỀU
- [HUSKY] CHƯƠNG 285: [TỬ SINH ĐỈNH] PHƯỢNG HOÀNG LIỆU THIÊN NHẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 286: [TỬ SINH ĐỈNH] LANG BẠC THÂM TÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 287: [TỬ SINH ĐỈNH] MỆNH KHÓ TÁCH RỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 289: [TỬ SINH ĐỈNH] THĂM VÙNG ĐẤT XƯA NỬA THÀNH QUỶ
- CHƯƠNG 291: [TỬ SINH ĐỈNH] HAI ĐỜI CUỐI CÙNG ĐAN XEN
- [HUSKY] CHƯƠNG 292: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN SÂU NHƯ BIỂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 293: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐẾ QUÂN TRƯỜNG MÔN OÁN
- [HUSKY] CHƯƠNG 295: [TỬ SINH ĐỈNH] TUẪN ĐẠO KHÓ HỒI HƯƠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 296: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐÚNG NHƯ MỘNG NĂM ĐÓ
- [HUSKY] CHƯƠNG 297: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐIỆP CỐT MỸ NHÂN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 298: [TỬ SINH ĐỈNH] NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 299: [TỬ SINH ĐỈNH] CẢ ĐỜI KHÓ NGỪNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 300: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN NHƯ LÒNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 301: [TỬ SINH ĐỈNH] CHUYỆN CŨ LẶP LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 302: [TỬ SINH ĐỈNH] HỒN ĐOẠN VU SƠN ĐIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 303: [TỬ SINH ĐỈNH] TIẾT MÔNG KIẾP TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 305: [TỬ SINH ĐỈNH] THÂN THẦN TUẪN MA ĐẠO
- [HUSKY] CHƯƠNG 306: [TỬ SINH ĐỈNH] XÓT THƯƠNG TA THÂN DỊ TỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 307: [TỬ SINH ĐỈNH] DƠI HOÀNG HÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 308: [TỬ SINH ĐỈNH] HỢP LỰC NGỰ NƯỚC LŨ
- [HUSKY] CHƯƠNG 309: [TỬ SINH ĐỈNH] MẶC NHIÊN CHƯA RỜI XA
- [HUSKY] CHƯƠNG 310: [TỬ SINH ĐỈNH] MỘT LÁ BÀI CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 311: ĐẠI KẾT CỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 312: PHIÊN NGOẠI VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 313: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (1)
- [HUSKY] CHƯƠNG 314: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 315: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 316: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (4)
- [HUSKY] CHƯƠNG 317: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (5)
- [HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 320: AI ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 321: AI ĐÃ ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1
- CHƯƠNG 345: CHƯƠNG 345
- CHƯƠNG 346: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 4
- CHƯƠNG 347: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 5
- CHƯƠNG 348: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 6
- CHƯƠNG 349: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 7
- CHƯƠNG 350: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG (HOÀN)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Tác giả :
Nhục Bao Bất Cật Nhục