Edit: LuBachPhong36
Sở Vãn Ninh tự biết không
còn lựa chọn nào khác, rốt cuộc vẫn khoác thêm áo
choàng lông chồn thật dày, giương ô giấy, đi đến đại điện Vu Sơn.
Trong điện, trên đế đèn hình cành cây bằng
vàng, bạc, đồng, ngọn lửa lập lòe tỏa ra ánh sáng rạng rỡ, chín mươi chín ngọn đèn dầu khi
mờ khi tỏ rực rỡ như dải ngân hà, khiến toàn bộ Vu Sơn điện ánh lên vẻ huy hoàng.
Người hầu hai bên đối với chuyện Sở Vãn Ninh thị tẩm đã biết
rất rõ, thấy y tiến vào, tất cả đều
rũ mắt hành lễ. Sở Vãn Ninh mặt không biểu tình đi xuyên qua
hành lang thiên môn, bước vào tẩm thất phía sau điện —— đến trước cửa gỗ trạm TruyenLau.com
trổ, y vươn tay, đẩy cửa mà
vào.
Trong phòng rất ấm, không giống với gió lạnh
mưa sa bên ngoài, còn có một mùi hương rượu ngào
ngạt xông thẳng vào mũi. Mặc Nhiên lười biếng nghiêng mình nằm tựa trên giường, Đọc truyện tại TruyenLau.com
ngón tay bạch ngọc cầm chiếc bình đất nung, hắn đang uống rượu.
“Ngươi đến rồi.”
“……”
“Ngồi.”
TruyenLau
Sở Vãn Ninh bước đến chiếu
trúc cách xa hắn nhất, ngồi xuống, khép mắt.
Mặc Nhiên cũng không cưỡng ép y tới gần hắn, hắn đã uống khá say, gương mặt tái
nhợt đã phiếm hồng. Hắn nghiêng nghiêng đôi mắt, trong con ngươi đen đến phát tím
đang lập loè đốm sáng vụn vặt. Lại nhấm một ngụm rượu, Mặc Nhiên ngửa đầu nhìn
cột xà khắc rồng vẽ phượng, ngón tay nhè nhẹ gõ gõ ở đầu gối.
Hắn đột nhiên hỏi: “Sẽ còn làm sủi cảo không?”
Hàng mi Sở Vãn Ninh khẽ động, nhưng
cuối cùng y vẫn nói: “Sẽ không.”
Mặc Nhiên không buông tha: “Ngươi đã từng làm. Chính là năm đó…… năm mà hắn đi.”
“Ta làm không tốt.” Trên
mặt Sở Vãn Ninh không có quá nhiều cảm xúc, “Ngươi nói không
sai, đó là bắt chước bừa.”
Mặc Nhiên nheo lại đôi mắt: “Ngươi đang ghi thù bổn toạ?”
“Không có.”
“Vậy nếu bây giờ bổn
tọa lệnh ngươi làm thì sao?”
Sở Vãn Ninh không nói gì,
ánh mắt Mặc Nhiên như lửa bỏng mãnh liệt mà nhìn gần
y: “Hỏi ngươi đó. Nếu bây giờ ta muốn ngươi
làm, ngươi còn nguyện ý hay không?”
“Nếu thật ta làm…” Sở Vãn Ninh rốt cuộc mở mắt
ra, lãnh đạm mà nhìn hắn, “Ngươi sẽ ăn sao?”
Không ngờ sẽ bị hỏi lại một câu như vậy, trên mặt Mặc Nhiên thoáng chốc hiện lên một
tầng huyết sắc, tựa như do rượu mà đỏ, lại tựa
như tức giận mà thành. Tóm lại cảm xúc trong mắt hắn
bỗng nhiên trở nên rất mơ hồ, thất thần vài khắc, sau đó mới phản ứng lại. Vì thế hắn nghiến răng nghiến lợi, hung tợn “xoảng” một tiếng hất văng chén rượu trên bàn, mỹ
tửu Lê hoa bạch đổ đầy trên đất.
Mặc Nhiên hung ác nham hiểm mà đứng lên, thân ảnh giống như núi
cao. Hắn bước qua mảnh vỡ, đi đến trước mặt Sở Vãn Ninh, túm vạt áo đối
phương kéo lên.
“Ngươi cũng vậy, Tống Thu Đồng
cũng vậy.” Đạp Tiên Quân nghiến răng nghiến lợi, “Các ngươi, tất cả đều
khiến bổn toạ khó chịu.”
Hắn buông Sở Vãn Ninh ra, rồi như một
con trọc ưng mà đi đi lại lại, vòng quanh tại chỗ ——
Bỗng nhiên, bước chân dừng lại.
Hắn quay đầu trừng mắt nhìn Sở Vãn Ninh, hỏi: “Ngươi khi nào đã dạy ta mấy câu như
kiến tín như ngộ, triển tí
n th
ư nhan
?”
Đạp Tiên Quân giờ phút này đã uống đến say chuếnh choáng, nói chuyện một chút lý trí cũng không có, nhớ đến
đâu thì nói đến đó.
“Tại sao ta một chút
cũng không nhớ ra.”
Cổ tay bị một bàn tay to lạnh băng túm lấy, Mặc Nhiên túm chặt lấy y, kéo y đến trước thư án. Bày giấy mài bút mực, trải một quyển trục ra. Mặc
Nhiên nói: “Viết cho ta xem. Dạy lại cho ta.”
Sở Vãn Ninh vốn đang phát
sốt nhẹ, bị hắn thúc ép như vậy, dưới cơn phẫn nộ càng thêm
ức nghẹn, đỏ mặt lên họ sặc sụa.
Mặc Nhiên nhét bút vào trong tay
y, âm trầm bức bối mà nói: “Viết.”
Không kiên nhẫn lại thúc giục: “Nhanh chút.”
Linh hạch Sở Vãn Ninh đã vỡ nát
trong trận quyết đấu giữa hai sư đồ, thân thể vẫn luôn không khoẻ, ho khụ khụ như vậy, trong cổ họng đã sặc ra máu
tươi ——
Mặc Nhiên lúc này mới ngơ ngẩn, nhìn chằm
chằm vết máu tinh tinh điểm điểm kia, sau đó chậm rãi buông lỏng tay.
“Cũng chỉ là thư từ hàn huyên thôi, sao có thể có ý nghĩa gì.” Rốt cuộc, Sở Vãn Ninh ngừng ho, thở
dài một tiếng, lấy khăn lau đi vết máu bên môi.
Y nâng mắt lên, hoãn lại giọng nói, nhìn
Mặc Nhiên: “Trước đây trong mỗi một
phong thư, ngươi đều viết câu này mở đầu. Nhưng ngươi, chỉ sợ là lâu lắm chưa viết thư, cho nên đã quên.”
“Ta…… viết thư?” Đôi con ngươi đen
như mực của Mặc Nhiên nhìn trừng trừng vào mắt y, “Viết cho ai?” Hắn gần
như là phẫn nộ mà nói: “Ta viết thư cho ai?
Trên đời này ta còn có
thể viết thư cho ai?
Vô căn cứ…… vô căn cứ……
Toàn lời xằng bậy!”
Lúc Mặc Nhiên nói những lời này, hắn vừa
khốn khổ lại vừa chán nản, trong mắt lập loè chút ánh sáng mê mê
mang mang.
Lúc đó Sở Vãn Ninh đã mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng khi đó y
không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Mặc Nhiên đã uống say, trí nhớ không tốt. Vì thế chỉ nhíu nhíu mày, cũng không trả lời.
Trong thư phòng Vu Sơn điện có một chiếc
hộp cất thư, tất cả thư từ của Tử Sinh Đỉnh đều đặt trong chiếc hộp càn khôn ấy khoá lại. Mặc Nhiên như thú dữ bị vây trong lồng săn, cuồng chân qua lại vài
vòng, đột nhiên nhớ tới sự tồn tại của cái hộp thư kia, lập tức đem chiếc hộp đã phủ đầy bụi ấy ra, mở từng phong từng
phong thư đã cũ.
Những phong thư này, đại đa số đều là phái
trung đệ tử viết, phân loại theo nhóm đệ tử của
từng trưởng lão. Những người viết thư người phần lớn đều đã chết trong cái năm mà Mặc Nhiên phản bội sư môn
kia. Trong này, thư của đệ tử Ngọc Hành trưởng lão là ít nhất, chỉ có ba người, rất dễ tìm.
Rất nhanh Mặc Nhiên đã lật thấy một xấp thư thật dày.
Hắn run rẩy mở thư ra.
Là chữ viết của hắn không sai, non nớt nghiêng lệch, lại viết cực kỳ nghiêm túc. Xem hết phong
thư này đến phong thư khác, mỗi một phong thư bên trên đều có viết:
“Kiến tín như ngộ, triển tí
n th
nhan.”
Mỗi một phong thư đều viết.
Ngón tay Mặc Nhiên đang run rẩy, trong mắt
loé lên vẻ kỳ quái.
——
“
Mẹ, kiến tín như ngộ,
triển tí
n th
ư
nhan.
”
“
Tuân tỷ tỷ, kiến tín
như ngộ, triển tí
n th
ư
nhan.
”
Những danh xưng từ xa xăm năm cũ khiến người phát hoảng, khiến hắn
run sợ. Con ngươi hắn nheo lại thành một khe hẹp dài, u
ám tích tụ bên dưới gương mặt anh đĩnh.
Sở Vãn Ninh đứng bên cạnh,
lúc đầu không thèm để ý, nhưng càng về sau, vẻ mặt Mặc
Nhiên càng làm y cảm thấy khác thường…… Y nhịn không được dán mắt lên thư án, nhìn đống thư từ xa xưa ào ào trút trên bàn, lại nhìn người nam
nhân cử chỉ đã gần như điên cuồng kia.
Một nỗi hoảng sợ nho nhỏ đột nhiên len lỏi
trong lòng Sở Vãn Ninh, rồi lại như duỗi ra chiếc mỏ sắc
nhọn, cộc cộc mổ thẳng vào buồng tim của Sở Vãn Ninh.
Có chỗ nào đó không đúng.
Y chậm rãi bước qua, nhìn dáng
vẻ ngơ ngẩn mờ mịt lại điên cuồng của Mặc Nhiên đứng
giữa những phong thư.
…… Không đúng chỗ nào?
“Mẹ ta đã chết……” Bỗng
nhiên, Mặc Nhiên lẩm bẩm mở miệng, giương mắt nhìn Sở Vãn Ninh, “Tại sao ta lại viết thư cho nàng?”
Sở Vãn Ninh đứng bên cạnh
nhìn nhất cử nhất động của hắn, nỗi sợ hãi đó tiếp tục đục
phá trong lòng y, tựa như có hắc ám tinh phong huyết vũ sắp phá xác thoát ra.
Mây đen phủ trời.
Quên mất câu hàn huyên “
Kiến tín như ngộ
” từng viết nhiều lần trong thư đã rất kỳ
lạ rồi, nhưng cũng không phải tuyệt không có khả năng.
Nhưng mà, quên chính mình đã từng viết qua nhiều phong thư như vậy, một chút ấn tượng
cũng không có, chuyện này thật sự quá mức kỳ quặc.
Mặc Nhiên vẫn còn đang đứng nhìn trừng
trừng: “
Triển tín
th
ư nhan…… Triển tín
th
ư nhan……
” Đôi con ngươi đen đến phát tím loé ra ánh sáng thống
khổ như thế, mâu thuẫn như thế…
Thực sự giống như đã thiếu mất một đoạn ký ức
quan trọng.
Bên tai phảng phất như nghe được tiếng vỏ
cứng đang nứt toạc.
Sở Vãn Ninh ngưng trụ hô
hấp, cột sống gần như đã có chút tê dại. Trong thư phòng trừ hai người họ, không
còn bất luận kẻ nào khác, giữa một mảnh tĩnh mịch, Sở Vãn Ninh giật giật
khoé môi, rồi sau đó nhẹ giọng nói: “Ngươi không nhớ rõ sao? Ngươi lúc trước có nói qua, tuy rằng
mẫu thân ngươi không nhận được thư, nhưng ngươi vẫn muốn viết thư cho nàng.”
Mặc Nhiên bỗng chốc ngẩng đầu.
Sở Vãn Ninh chỉ cảm thấy máu trong người mình từng chút từng chút lạnh thấu, thổi khí thành băng.
“Danh xưng đầu tiên
ngươi học viết, không phải là tên của mình.”
Mặc Nhiên tim đập loạn nhịp, thấp giọng hỏi: “Đó là cái gì?”
“Ngươi xin ta dạy
cho ngươi viết danh xưng đầu tiên, chính là
mẹ.
”
Bên ngoài sấm sét ầm ầm, cuồng phong thê lương mà gào thét, giống như vô số móng
quỷ đánh vào cửa sổ, chấn động khiến cửa gỗ
mành giấy rầm rập đập vang.
Một luồng tia sét đánh xuống, chớp
trắng một mảnh nhân gian.
Đạp Tiên Đế Quân lẩm bẩm: “…… Là ngươi dạy ta?…… Tại sao một chút ấn tượng cũng không
có…… Một chút cũng không có.”
Gió thổi cây rừng xào xạc lay động, bóng ảnh đong đưa,
oan hồn lệ quỷ đầy núi đầy viện.
Sắc mặt Sở Vãn Ninh trắng bệch, y gắt gao nhìn chằm chằm Mặc Nhiên, mắt như chim ưng: “Ngươi, đều không nhớ
rõ?”
Tim như nổi trống.
Mấy phần trầm mặc, trả lời y, là câu hỏi mê mang mơ hồ của Mặc Nhiên: “Nhớ rõ cái gì?”
Trống ngừng.
Nỗi sợ hãi như chiếc mỏ sắc
kia rốt cuộc phá vỏ thoát xác mà ra, điên cuồng giẫm đạp tuôn
ra phủ trời ngập đất, càng quét đến người duy nhất
còn tỉnh táo trong phòng, sóng lớn tràn bờ!
Da đầu Sở Vãn Ninh đều đã tê rần
—— hắn không nhớ rõ? Sao có thể không nhớ rõ?!
Lúc trước Mặc Nhiên nói phải viết thư cho mẫu thân, viết ước chừng hơn ba trăm phong thư, nói là muốn viết
đủ một ngàn phong thư, rồi sau đó đến lễ Vu Lan đốt đi, đốt cho mẫu thân dưới địa
phủ……
Hơn ba trăm phong thư, sao có thể dễ dàng quên!
Môi y hơi hơi phát run, bỗng nhiên có một suy đoán cực kỳ đáng sợ. Sở Vãn Ninh nói giọng khàn
khàn: “Ngươi…… Có nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Vấn, chính ngươi đã từng nói gì không?”
“Ta đã nói cái gì?” Mặc Nhiên nói, “Chuyện đã qua bao lâu,
sao ta có thể nhớ rõ.”
“Ngươi nói ngươi cũng muốn có thần võ như vậy.” Sở Vãn Ninh nói, “Ngươi cũng muốn có một dây Thiên Vấn……”
Cái người đã uống say kia lập tức hỏi lại
y, trong ánh mắt lộ ra một tia trào phúng: “Ta muốn Thiên Vấn làm cái gì? Là để giết người, hay để thẩm vấn?”
Sở Vãn Ninh thấp giọng nói:
“Con giun.”
Năm đó bên ngoài Hồng Liên Thủy Tạ, thiếu niên non nớt như chồi lộc xanh tươi, mỉm cười mà giương lên một
chiếc ô giấy, nói với y: “Có thể cứu con giun a.”
Nhưng giờ này khắc này, Đạp Tiên Đế Quân
nheo lại đôi con ngươi như lang như hổ, lại có chút khó hiểu mà hỏi
lại: “Con giun cái gì?”
Bên ngoài thiên lôi phá không, tử điện xuyên
đêm.
Ầm ầm vang dội chấn động.
Sở Vãn Ninh bỗng dưng mấp
máy môi, con ngươi màu nâu hơi hơi rung động, co rút lại.
Hàn ý buốt xương.
Buổi tối hôm đó, Mặc Nhiên kỳ thật không có làm gì đối với Sở Vãn Ninh. Đúng là hắn
đã uống hơi nhiều, sau đó tay nắm chặt đống thư từ kia mà ngồi ngẩn người.
Lúc sau, Mặc Nhiên nằm ngủ gục ở trước
thư án, lúc ngủ hắn vẫn còn lẩm bẩm: “Con giun cái gì?…… Không có con giun……”
Đột nhiên một cơn gió mạnh thổi bật cửa
sổ, “ầm” một tiếng vang lên, mưa to gió lớn hỗn loạn thổi vào, thổi tắt vài ngọn đèn dầu bên cửa sổ.
Trong phòng bỗng tối lại.
Sở Vãn Ninh đứng bên cạnh
Mặc Nhiên, môi răng phát lạnh, cúi đầu nhìn nam nhân đang ngủ say kia. Cái ý niệm
chưa xác định trong đầu càng ngày càng sáng tỏ rõ ràng
—— Mặc Nhiên tại sao không nhớ rõ một số chuyện
ngày xưa? Tại sao lại lựa chọn tính dục mà quên mất quá khứ thuần khiết?
Là vì uống say? Hay là trùng hợp? Hay là…… Có ai đó đã cố tình xoá sạch thiện niệm trong lòng hắn đây?
Đạp Tiên Quân nằm trên bàn say ngủ nhẹ giọng
lẩm bẩm một tiếng: “Lạnh……”
Máu trong người Sở Vãn Ninh đều đã lạnh
thấu, cả người y đều đã chết lặng,
nghe được Mặc Nhiên nói lạnh, theo bản năng liền chậm rãi đi đến trước cửa
sổ.
Nâng tay lên, khép lại cửa sổ, chắn đi mưa to gió lớn bên ngoài.
Khép chặt cửa xong, Sở
Vãn Ninh cũng không rời đi, tim y đang đập loạn nhịp, nghiêng
đầu tựa trán trên cánh cửa sổ khắc hoa văn lộc hươu, đốt ngón tay đã trắng bệch
như bạch ngọc.
Qua một hồi lâu, y chậm rãi từ trong vạt áo lấy ra một tờ linh
phù nhăn nhúm.
Thăng long phù.
Y đã không còn linh hạch, Mặc Nhiên cảm thấy y hoàn toàn không thể vận
dụng bất cứ pháp thuật gì, cho nên những linh phù của y hắn cũng lười thu lại.
Thực tế Mặc Nhiên làm vậy cũng không sai, Sở Vãn Ninh cắn rách đầu
ngón tay, trích đến hơn mười giọt máu tươi, gần như đã nhuộm đỏ cả thăng long phù kia, tiểu long mới từ trong linh phù uể oải ỉu xìu mà bay ra.
Cả người nó tản ra thứ ánh sáng suy yếu,
hữu khí vô lực ngẩng đầu lên: “A…… Sở Vãn Ninh…… Đã lâu không
gặp……”
Tiểu long đến đứng cũng đứng không vững nữa, vuốt rồng bấu trên mảnh giấy bước đi
vài bước, lập tức lạch cạch một tiếng nằm liệt trên mặt
giấy. Nó có chút đáng thương lại có chút mờ mịt: “Tại sao lâu rồi ngươi
không tìm bổn tọa vậy? Tại sao lại chỉ cho bổn tọa một
chút linh khí thế này……..Ô, thật là linh khí luôn….. đến linh lực cũng không có…… Ngươi bị làm sao vậy?”
“Nói ra thì rất dài,
nên là không nói.” Sở Vãn Ninh nhẹ nhàng bắt nó lên, đặt trên lòng
bàn tay, “Xin ngươi, giúp ta một việc.”
“Hữu sự Chung Vô Diệm,
vô sự Hạ Nghênh Xuân nha*” Tiểu long thở dài, nhưng sức lực
của nó cũng chung một hơi thở với Sở Vãn Ninh, nên nó lập
tức oán giận vì đến sức lực cũng không có quá nhiều, ủ rũ héo úa mà nói: “Ngươi nói đi, lần này muốn cho bổn
tọa thay ngươi làm cái gì?”
Sở Vãn Ninh mang theo nó,
đặt nó bên tai của Mặc Nhiên đang ngủ say.
Bàn tay y nắm chặt thành quyền, móng tay
cắm nhập vào lòng bàn tay. Sắc mặc vốn dĩ đã khó coi của Sở Vãn Ninh lúc này càng
thêm tái nhợt: “Đi tận lực thử một lần, xem trên người hắn, có pháp chú gì không
nên có hay không.”
Kỳ thật, thiếu niên sáng lạn ngoan ngoãn lúc xưa, đến con giun còn luyến tiếc
không nỡ giết, cuối cùng sao lại trở thành ma đầu.
Y làm sư tôn, sao lại chẳng có chút ngờ vực?
Trơ mắt nhìn đồ đệ giết chết Tiết Chính
Ung, Vương phu nhân, giết chết Khương Hi, Diệp Vong Tích.
Đồ sát Nho Phong Môn.
Đạp tẫn xương khô.
Hắn nhìn Mặc Nhiên giết chóc, nhìn Mặc
Nhiên máu tươi đầy tay, trên mặt trên người đều bắn đầy máu nóng, đứng trên xác
người chất đống mà quay đầu nhìn mình cười dữ tợn.
Y đau lòng rất nhiều, nhưng
sao lại chưa từng cảm thấy kỳ lạ?
Mặc Nhiên vốn không phải người như vậy.
Mà, khi tiểu long đem hết toàn lực, thay Sở Vãn Ninh ra sức vẽ ra hình dạng một loại bùa
chú trên giấy, tuy rằng đã có chuẩn bị trước, nhưng Sở Vãn Ninh vẫn sợ ngây người.
Chung tình quyết.
Trên người Mặc Nhiên thế mà lại có chung tình quyết?!!
Sau khi tiểu long vẽ xong bùa chú, lập tức mất đi chút sức lực cuối cùng, nó hoá thành
một làn khói nhẹ, một lần nữa biến mất trong thăng long phù. Sở Vãn Ninh cầm tờ
giấy mỏng manh, trong đầu như có núi đá nổ tung, vỡ vụn nghiền nát.
Thế nhưng, gắng gượng bình tĩnh lại, sau
khi xem đi xem lại nhiều lần, Sở Vãn Ninh phát giác hình
vẽ chung tình quyết này dường như không đúng ——
Nó lại đảo ngược trái phải.
———————————–
*
Hữu sự Chung Vô Diệm, vô sự Hạ Nghênh Xuân là mộ
t th
ành ngữ. Chung Vô Diệm là Vương hậu của Tề Tuyên Vương (nước
Điền Tề, khoảng năm 342 TCN), Hạ Nghênh Xuân ái thiếp của Tề Tuyên Vương. Tề Tuyên
Vương vô dụng bất tài lại ham chơi, trong khi đó Chung Vô Diệm là kỳ nữ văn võ
song to
àn, tinh thông binh pháp, giúp Tề Tuyên Vương cai trị triều
chính, nhưng do trên mặt có vết bớt xấu xí nên không được Tề vươ
ng y
êu thương, ngược lại Hạ Nghênh Xuân lại xinh đẹp mỹ mạo, được
Tề vương hết mực sủng ái. Tề vương khi có việc triều chính quan trọng thì tìm đến
Chung Vô Diệm, khi cần mua vui thì tìm đến Hạ Nghênh Xuân. Câu thành ngữ trên ý
chỉ: người khác cần giú
p th
ì mới đến tìm mình,
không có việc gì
th
ì vứt mình sang một
bên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.