Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA

Edit: LuBachPhong36
Beta: Chu
Sáng
sớm hôm sau, Sở Vãn Ninh rời giường với đôi mắt thâm quầng, tối hôm qua y căn bản
không ngủ ngon, bởi vậy cả người có vẻ phá lệ âm trầm, khuôn mặt vốn đã rất lãnh
đạm giờ lại kết thêm một tầng băng mỏng, không có chút nhiệt khí.
Y
đẩy cửa ra ngoài, nhìn thấy Mặc Nhiên đang ở bên ngoài giặt y phục.
……
Mới sáng sớm sao lại muốn giặt y phục?
Tối Nguồn copy từ TruyenLau.com
hôm qua không phải đã giặt sạch rồi à?
Nhìn
thấy y từ trong phòng ra, Mặc Nhiên có vẻ có vài phần xấu hổ, trên má vẫn còn
dính bọt bồ kết, quay đầu sang chào Sở Vãn Ninh: “Sư tôn.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ừ.”
“Tôn
TruyenLau Tam Nương cũng giữ chữ tín, đã nhận tiền rồi nên sáng sớm liền đem đồ ăn đưa tới
từng nhà. Ta đặt ở trên bàn đá trong viện, sư tôn mau đi ăn đi.”
“Vậy
còn ngươi?”
“Ta
đã ăn rồi.” Cánh tay Mặc Nhiên vẫn ngâm dưới dòng nước trong vắt, đường cong mạnh
mẽ mà khoan khoái, “Chờ sư tôn dùng xong bữa sáng, chúng ta cùng đi bán bướm và
hoa.”
Thức
ăn Tôn Tam Nương đưa khá đơn giản, nhưng lượng lại không nhỏ, màn thầu có đến
ba cái.
Y
ngồi trong tiểu viện chậm rãi gặm bánh, vừng dương vừa ló ở phương đông, ánh
sáng chiếu xuyên qua giàn nho trên đỉnh đầu, dây nhỏ thân bé quấn quanh giàn rũ
xuống, đổ bóng nắng loang lổ trên mặt bàn.
Y
quay đầu lại, liếc mắt nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Mặc Nhiên, trong lòng
sinh ra một loại nhiệt ý kích động mơ hồ.
Y
lại dùng sức cắn một miếng màn thầu thật to.
Hải
đường ánh kim và cánh bướm sắc đỏ vừa xuất hiện, lập tức khơi dậy sóng to gió lớn
ở khu chợ quanh năm nhàm chán bất biến tại ĐảoPhi Hoa. Ngư dân trên đảo đều vây
lại xem, kể cả những người vốn dĩ không dự định dạo chợ cũng bị hấp dẫn mà đến
xem.
“Hoa
kìa!”
“Hoa
thì có gì lạ, ngươi chẳng lẽ chưa từng thấy hoa à?”
“Hải
đường ánh kim! Dùng linh lực làm ra! Nở suốt cả năm đây! Còn có thể truyền âm!”
“Oa!!
Ở đâu ở đâu?”
Cứ
như thế từng đợt từng đợt sóng người đổ tới.
“Bươm
bướm kìa!”
“Bươm
bướm có cái gì đẹp, mùa xuân bắt cái được cả đống.”
“Màu
đỏ! Dùng linh lực làm, có thể đuổi tiểu tà tiểu túy nha! Hơn nữa đặc biệt đẹp,
còn rất nghe lời, sẽ không bay loạn, chỉ bay ở xung quanh người thôi!”
“A!
Thật sao? Ở đâu ở đâu?”
Sóng
người lại đổ tới thêm một đợt.
Tôn
Tam Nương đang ở trong phủ kê cao gối mà ngủ, trong gian viện vắng vẻ cũng nghe
được tin này, liền nhịn không được dẫn theo vài tùy tùng ra phố. Còn chưa đi tới
cửa, đã thấy xa xa giữa rừng người, phát ra từng tia từng tia sáng màu hồng và
ánh kim, khiến người nhịn không được mà tấm tắc kinh ngạc.
Trong
lòng nàng như kiến cắn, đuổi mắng người dân đang vây quanh, bước đến xem.
Chỉ
thấy hai vị Tiên quân vừa đến ngày hôm qua, một người tươi cười sáng lạn, đang ở
bên kia làm ảo thuật trêu hoa ghẹo nguyệt, chào mời buôn bán. Người còn lại mặt
không biểu tình, vẻ mặt lạnh nhạt mà ôm cánh tay đứng dưới tàng cây, trầm mặc không
nói một lời.
“Bán
bươm bướm, bán bươm bướm ——” Nam nhân khuôn mặt anh tuấn quay đầu về phía nam
nhân khuôn mặt lạnh nhạt, cười nói: “Sư tôn, sao người không hô to?”

to?
Sở
Vãn Ninh trong lòng hừ lạnh.
Y
không biết hai chữ “hô to” này viết như thế nào. Chẳng lẽ muốn y không biết xấu
hổ mà giống tên Mặc Vi Vũ thô bỉ này, ở trước mắt bao nhiêu người rao: “Bán
hoa, bán hoa hải đường”?
Hừ,
nghĩ cũng đừng nghĩ!
“Con
bướm này bán thế nào?” Cảm thấy tiên vật như vậy nhất định rất quý, mọi người sau
khi chần chừ thật lâu, cuối cùng có người gan lớn bước lên hỏi giá.
Mặc
Nhiên nói: “Mười kim một con.”
Sở
Vãn Ninh ở phía sau hắn ho khan một tiếng.
Mặc
Nhiên nói: “… Ba đồng một con.”
“Rẻ
dữ vậy?” Đám người xung quanh đều kinh ngạc, ào ào tiến lên đòi mua, Mặc Nhiên
liền tay trái một cánh bướm, tay phải một bông hoa, đang lúc bận rộn, lại nhìn
thấy nơi xa xa có một bé gái y phục tả tơi đang ngậm đầu ngón tay, khao khát
nhìn về phía cảnh tượng náo nhiệt bên này.
Mặc
Nhiên cười cười, cũng không nhiều lời, bỗng nhiên năm ngón tay hợp lại, ngưng
ra một cánh bướm đuôi phượng cực kỳ xinh đẹp, nhẹ nhàng thổi một cái, cánh bướm
liền bay xuyên qua biển người, đến bên cạnh bé gái, đậu trên bím tóc cô bé.

gái ngẩn người ra, đầy mặt ngạc nhiên, ngậm ngừng bước đến vài bước, sau đó lại
dừng lại, lắc lắc đầu.

bé không có tiền…
Đừng
nói ba đồng, một đồng cũng không có.
Mặc
Nhiên hướng phía cô bé vẫy vẫy tay, dùng khẩu hình nói với bé: “Cho em đó”, sau
đó liền chớp chớp mắt, vừa cười vừa xoay đầu đi, tiếp tục bận rộn.
Tôn
Tam Nương mắt thấy những linh vật kim quang chói mắt xinh đẹp đó bị mua đi, có
cô nương ham đẹp liền lập tức cài đóa hải đường giữa búi tóc đen nhánh, thoáng chốc
mái tóc đen đã rực rỡ lấp lánh, toàn thân sáng rực chói lọi, khí chất quý phái
nói không nên lời. Nàng liền có chút nhịn không được.
“Mấy
con bướm và hoa này, ta đều lấy hết.”
Mặc
Nhiên nhướn mắt lên, tươi cười không tắt: “Ta đang nghĩ nhân vật lớn nào, hóa
ra là Tam nương.”
“Còn
lại bao nhiêu đóa? Đếm đi, toàn bộ ta đều lấy về phủ hết.”
“Cái
này không thể được.” Mặc Nhiên cười nói, “Chuyện gì cũng phải có thứ tự trước
sau, những người khác tới trước ngươi, bọn họ còn chưa mua xong, ta không thể lấy
những thứ này bán trước cho ngươi được.”
Tôn
Tam Nương nhìn một đám hương dân đang chen chúc, nhất thời có chút sốt ruột, sợ
bán hết, nói: “Vậy ta tăng giá.”
“Ta
không tự quyết được.” Mặc Nhiên nói, “Ta chỉ là người giúp thôi, chuyện giá cả,
ngươi đi hỏi sư tôn của ta đi.”
Tôn
Nam Nương liền đến dưới tàng cây, tìm thấy đạo trưởng bán hoa vẻ mặt cao lãnh –
Sở Vãn Ninh.
“Tiên
quân, mấy đóa hoa và bươm bướm kia đều bán cho ta đi, chúng ta đều là người làm
ăn, giá cả có thể thương lượng.”
Sở
Vãn Ninh lãnh đạm mở miệng: “Mười kim một con.”
Mặc
Nhiên bên cạnh nghe xong, nhịn không được cười ra tiếng, quay đầu lại liền nhìn
thấy cặp mắt phượng đen huyền như đêm dài vô tận của Sở Vãn Ninh, nhất thời buồn
cười, trong lòng lại sinh ra mần non tươi tốt mềm mại, hắn không khỏi vò đầu nhếch
miệng, má lúm đồng tiền thật sâu, bộ dáng thật đẹp mắt.
Tôn
Tam Nương giàu đến chảy mỡ, số tiền này với nàng mà nói chỉ là con số nhỏ, rất
nhanh đã ra lệnh gia đinh đem hết vãn dạ hải đường và cánh bướm đuôi phượng
mang về.
Trở
về phủ, nàng lập tức vui vẻ rạo rực mà chải cao búi tóc, sau đó cài hơn năm
mươi đóa hải đường rực rỡ lung linh kim sắc lên đầu, lại làm những cánh bướm nhẹ
nhàng bay lượn xung quanh mình, bọn gia đinh nhìn nàng kim quang đầy đầu, nhìn
xa quả thực giống như một cây nến đang bùng cháy, không khỏi buồn cười, nhưng bất
hạnh đó lại là chủ tử nhà mình, nên phải nhịn cười, nhịn đến mức xương sườn đều
sắp gãy cũng không dám cười ra tiếng.
Tôn
Tam Nương cũng không vui được lâu, bên ngoài đã có người tới báo, nói hai Tiên quân
kia lại bán vài thứ khác ở chợ. Nàng nghe vậy cả kinh, để nguyên cái đầu với
búi tóc hoa hòe phát sáng tán loạn, cả đàn ong bướm bay loạn quanh thân, lại lần
nữa hướng chợ chạy đi.
“Bán bươm bướm —— bán bươm bướm ——”
Tôn
Tam Nương chen đi qua, tay chống eo giận không thể nén: “Khi nãy không phải tất
cả đều bị ta mua hết rồi sao? Tại sao giờ lại có?”
Mặc
Nhiên chớp chớp mắt: “Mới làm.”
“Nếu
có thể làm cái mới, vậy sao khi nãy lại bán cho ta mười kim một con?!”
Mặc
Nhiên cười: “Ngươi nghĩ xem, ngươi sáng sớm thức dậy, đi đến một nhà bán bánh
bao chiên đang có rất nhiều người xếp hàng, ngươi muốn mua bánh bao mới, người
khác đều đang xếp hàng, ngươi muốn chen ngang, chưởng quầy liền nói với ngươi, muốn
ăn trước cũng có thể, nhưng ngươi phải trả nhiều tiền hơn, điều này có sai
không?
Tôn
Tam Nương cả giận: “Ngươi, ngươi cái tên gian thương này, ngươi……”
Nàng
đang suy nghĩ nên phản bác tên ngụy biện này như thế nào, chợt thấy vị Tiên
quân vẫn luôn không hé răng kia đã đi đến bên cạnh mình. Đầu ngón tay Sở Vãn
Ninh chợt lóe quang hoa, đã ngưng ra được một cành tịnh đế hải đường song
sinh.
Tôn
Tam Nương tuy rằng đang buồn bực, nhưng cũng bị hấp dẫn chú ý, hỏi: “Đây lại là
cái gì? Tại sao không giống những cái trước?”
“Loại
hải đường này khác ở chỗ đã thêm vào Hoán Nhan Thuật, trước khi ngủ đặt ở đầu
giường, có thể bảo đảm sáng hôm sau nét mặt toả sáng, có công dụng đến mười lăm
ngày.” Sở Vãn Ninh không chút để ý mà đem hoa đưa cho Mặc Nhiên, nói: “Đi bán
đi, một trăm kim một đóa.”
“Chậm đã.” Tôn tam nương e sợ nếu đợi thêm
chút nữa hai người này sẽ nói nàng chen ngang, rồi lại muốn tăng thêm tiền, do
đó tuy rằng trong lòng tức giận, nhưng vẫn nói, “Đừng mang đi, ta lấy đóa hoa
này. Ngươi còn có thể làm được mấy đóa? Ta đều lấy hết!”
Sở
Vãn Ninh nói: “Pháp thuật giống nhau không muốn thực hiện quá nhiều lần, chỉ
làm ba đóa.”
“Vậy
ba trăm kim, đưa ngươi.”
“Mặc
Nhiên lấy tiền.” Sở Vãn Ninh nói, cúi đầu ngưng ra hai đóa khác, giao cho Tôn
Tam Nương, sau đó bắt đầu ngưng ra đóa thứ tư.
Tôn
Tam Nương không vui: “Ngươi không phải đã nói chỉ làm ba đóa?”
“Đóa
này thêm vào chính là Diệu Âm Quyết.” Sở Vãn Ninh nhàn nhạt nói, “Cài lên người
có thể khiến giọng nói nữ tử trở nên êm tai.”
“……” Tôn Tam Nương tuy ham tài, nhưng lại càng
ham năm tháng thanh xuân hơn, nàng hai mắt thèm muốn nhìn vị Tiên quân Tử Sinh
Đỉnh này ngưng ra một đóa lại một đóa hải đường kỳ diệu, hận đến ngứa răng, lại
cũng chỉ có thể nói: “Được được được, ta mua, ta mua.”
Buổi
tối trở về đóng cửa, thầy trò hai người ngồi ở cạnh bàn đem tiền ra tính toán,
phát hiện cũng đủ cho đoàn người ở đây ăn uống cho đến khi lửa ở bờ bên kia tắt
hẳn, Sở Vãn Ninh đem một nửa ngân lượng đẩy cho Mặc Nhiên, một nửa giữ, nói:
“Chờ đến trước khi rời đi, đem ngân lượng còn dư đưa cho Tôn Tam Nương.”
Mặc
Nhiên ngẩn ra: “Vì sao?”
“Đảo
Phi Hoa cách Lâm Nghi đường xá xa xôi, vật tư thiếu thốn, cái ăn cái mặc cực kỳ
bất tiện. Nhưng ngươi xem ngư dân trên đảo, đại để đều có thể sinh sống ấm no, có
phải có chút kỳ quái không?”
“… Dạ.” Y nói như vậy, Mặc Nhiên cẩn thận ngẫm
lại, quả thật cảm thấy đúng như thế.
Sở
Vãn Ninh nói: “Đi hỏi thăm một chút sẽ biết. Hôm nay lúc ngươi thu dọn sạp, ta
đã đi tìm thôn trưởng, hỏi hắn một vài việc. Kỳ thực vị Tôn Tam Nương này, vốn
là người của Lâm Nghi Nho Phong Môn, bởi vì nàng thiên tư không cao, sư phụ lại
không quản nàng, bái nhập sư môn năm năm, vẫn chỉ biết kiếm thuật đơn giản.”
Mặc
Nhiên hơi hơi giật mình: “Nàng là người Nho Phong Môn? Vậy sư tôn có phải đã gặp
qua ——”
“Không
có.” Sở Vãn Ninh nói, “Thôn trưởng nói, năm ấy khi nàng mười bảy tuổi đã theo tu
sĩ Nho Phong Môn tới Đảo Phi Hoa thu nạp đệ tử mới. Những danh môn tu sĩ đó ỷ
vào khoảng cách đường xá xa xôi, trên đảo lại đều là phàm nhân, lúc bị ức hiếp
cũng không có khả năng mà vượt ngàn dặm xa xôi để chạy đến Nho Phong Môn mách tội,
cho nên ở khoảng thời gian đó đã làm xằng làm bậy đối với cư dân trên đảo, ăn
không, giựt tiền, thậm chí…”
“Thậm
chí?”
“Thậm
chí dâm lược thiếu nam thiếu nữ.”
“……”
Sở
Vãn Ninh nói: “Tôn tam nương không chịu được, liền cùng các sư huynh sư tỷ
tranh chấp, nàng không đủ tiếng nói, tính tình lại kịch liệt, đắc tội đồng môn,
cuối cùng bị ám hại, bị một trong số các sư huynh đâm một kiếm, sau đó lại bị đẩy
xuống vực biển.”
Mặc
Nhiên lẩm bẩm nói: “Lại có chuyện như vậy? Khó trách trước đó nghe thôn trưởng
khuyên nàng nói cái gì, không phải người Nho Phong Môn, thật không ngờ…… Ai……”
“Ừ.
Nàng mạng lớn, một kiếm kia không đâm trúng chỗ hiểm, nàng trôi dạt trên biển,
sau đó được một ngư dân tìm thấy. Vốn trong nhà
ngư dân kia cũng có hai người con gái, nhưng vô phước mất sớm, do đó sau
khi cứu được nàng đã nhận nàng làm nghĩa nữ, dạy nàng săn bắt và đánh cá, dạy
nàng làm ăn buôn bán. Sau đó nghĩa phụ nàng qua đời, nàng liền thừa kế di sản, dần
dần trở thành nhà giàu nhất trên Đảo Phi Hoa.”
Sở
Vãn Ninh dừng một chút, nói: “Ngươi cũng nghe thấy nàng nói Đảo Phi Hoa năm nay
thu hoạch không tốt, từng hộ từng nhà đều nhờ nàng mở kho cứu tế. Tôn Tam Nương
việc làm ăn tuy giỏi, nhưng chỉ lột tiền trên người những tu sĩ, cũng không lấy
tiền của cư dân trên đảo, thậm chí sẽ trợ cấp họ khi khốn cùng.”
Mặc
Nhiên không lên tiếng, lại nhớ tới ban ngày ở chợ nhìn thấy cô bé nghèo khát khao
cánh bướm. Cô bé ăn mặc đạm bạc như vậy, diện mạo lấm lem, vừa nhìn thấy liền
biết đã mất cha mất mẹ. Nhưng em cũng không gầy, gương mặt phúng phính, trong ánh
mắt lộ ra ánh sáng thanh trong. Nếu không phải có người đang tiếp tế cho em,
thì một cô bé sống nhờ vào khất thực như thế chẳng phải sẽ trở nên xanh xao
vàng vọt sao?
“Tôn
Tam Nương một năm ra biển hơn hai mươi lần, mỗi một lần đi đi về về cũng phải mất
bảy tám ngày, tính ra hơn phân nửa cuộc sống của nàng đều trôi qua trên biển. Ngươi
xem, nàng có dinh thự xa hoa, giàu có và đông đúc đến cực điểm, tội gì đã qua
tuổi nửa trăm, còn muốn đi đi về về nơi sóng gió? Mỗi năm không ngại cực khổ mà
vận chuyển đồ vật trên đảo đến Lâm Nghi bán lấy tiền, rồi lại đi Lâm Nghi tìm
kiếm vật tư, mang về Đảo Phi Hoa?” Sở Vãn Ninh nói, “Rõ ràng nàng không phải
thiếu tiền.”
“…
Ta biết rồi.” Mặc Nhiên nghe xong, trong lòng khó chịu, lập tức đứng dậy cầm lấy
một nửa số tiền kia định đi. Sở Vãn Ninh gọi hắn lại.
“Đi
đâu?”
“Ta
đem số tiền lời kiếm được từ nàng, đều đưa cho nàng.”
“Ngồi
xuống.”
Sở
Vãn Ninh nhàn nhạt nói.
“Ngươi
sao lại ngốc như vậy.”
“Hả?”
“Ngươi
xem loại người như Tôn Tam Nương, tính tình cương liệt, cực kỳ hiếu thắng. Nàng
hận nhất chính là tu sĩ… Ngươi nói ngươi cứ như vậy đem tiền dư đưa qua cho
nàng, có thể nàng sẽ loạn côn đánh ngươi từ trong phủ đánh ra ngoài.”
“……”
Mặc
Nhiên nghĩ nghĩ, đột nhiên có cảm giác lưng có chút đau, không khỏi thở dài, hỏi:
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Ta
đã nói với thôn trưởng, chờ sau khi chúng ta đi, sẽ đem số tiền dư đó đưa cho hắn,
bảo hắn tìm một cơ hội tốt giao lại cho Tôn Tam Nương.” Sở Vãn Ninh nói, “Khi
đó chúng ta đều đã đi hết rồi, tiền tài chung quy cũng có thể giúp Đảo Phi Hoa mua
được những vật tư tốt hơn, nàng sẽ không từ chối.”
Mặc
Nhiên rũ mắt suy nghĩ một lát, rồi sau đó gật gật đầu.
“Sư
tôn nói đúng, vậy cứ làm theo lời sư tôn đi.”
Sở
Vãn Ninh thở dài, nói: “Trên đời này luôn có rất nhiều sự việc, không thể chỉ
nhìn bề ngoài là có thể phán xét, thậm chí đôi khi, dưới một tầng biểu hiện, cũng
không hẳn đã là chân tướng cuối cùng. Ta thường nhắc nhở chính mình, cần tĩnh
tâm lại, đánh giá một sự vật hay sự việc cũng thế, cần phải thật thận trọng,
nhưng cũng có đôi khi vẫn cứ nhịn không được.”
Y
nói những lời này, khiến Mặc Nhiên cực kỳ khó chịu.
Chỉ
nhìn bề ngoài đơn thuần liền đưa ra phát xét, phán người tốt xấu lẫn lộn, phán
việc thiện ác bất phân, đây không phải là việc hắn từng làm đối với Sở Vãn Ninh
sao?
Ngoại
trừ y, đại đa số người lai vãng chốn hồng trần, với cảm tình kịch liệt trước mặt,
đều rất khó giữ một đôi mắt thanh minh, một trái tim thanh tĩnh, để suy nghĩ, để
nhìn nhận chân tướng chôn vùi dưới lớp bụi hồng trần.
Hắn
đối với Sở Vãn Ninh, Nam Cung Tứ đối với mẫu thân mình —— bọn họ đều bị cảm xúc
mê hoặc thần trí, bị chấp niệm che mờ hai mắt, cuối cùng tạo nên sai lầm đau khổ
không thể quay đầu lại.

lẽ chỉ có loại người như Sở Vãn Ninh, nhìn như lạnh nhạt bất cận nhân tình, nhưng
trong lòng lại luôn cố chấp dành một chỗ quay đầu cho mỗi một người, tận lực không
dùng ác ý để phán đoán mỗi một sự việc. Do đó, Mặc Nhiên càng tìm hiểu y, sẽ
càng phát hiện hóa ra vị Bắc Đẩu Tiên Tôn đối với bất cứ ai cũng đều có vẻ gắt
gỏng này, lại có một trái tim thanh sạch chưa từng nhuốm tầng lệ khí.
Bên
dưới khuôn mặt lãnh đạm kiêu căng của người này, kỳ thật cất giấu một tấm lòng
khoan dung nhân từ.
Hắn
bởi vì tấm lòng y thanh sạch như thế mà càng thêm thương tiếc Sở Vãn Ninh,
trong lòng bộc phát mạnh mẽ ý muốn bảo vệ y. Có lẽ nguyên nhân chính bởi vì hắn
đã từng bước qua thây sơn biển máu, hai tay dính đầy máu tươi, cho nên hắn càng
hiểu rõ trên đời này không có gì trân quý hơn so với một trái tim son sắt.
Đó
là tiếng sáo* thanh trong giữa khói lửa, là đóa hoa rực rỡ giữa chiến hào.

thế, Đạp Tiên Đế Quân đã từng làm hại thiên hạ, ở gần bên linh hồn như thế, yên
lặng mà nghĩ ——
Nếu
có một ngày, sư tôn yêu cầu, hắn sẽ chẳng sợ mình đầy thương tích, huyết lệ chảy
khô, chẳng sợ chết không toàn thây, hôi phi yên diệt, cũng muốn dâng lên thủ cấp
và linh hồn khiếm khuyết không chịu nổi của mình.
Hắn
nhất định phải bảo hộ vị Bắc Đẩu Tiên Tôn thanh thanh tịnh tịnh này.
“Đang suy nghĩ chuyện gì?”
“A, không có gì.” Mặc Nhiên cười, “Chỉ
là suy nghĩ một ít việc vặt thôi.”
“Việc
vặt?”
Mặc
Nhiên nhấp môi, bỗng nhiên nhớ lại lúc sáng đi chợ, Sở Vãn Ninh nói với mình muốn
học thuật ngự kiếm, liền nói: “Sư tôn, người đi theo ta.”
(*
羌笛
:Khương địch: sáo của người Khương tạo ra, loại sáo
thổi ngang.)
Tiểu kịch trường : “Mặc Nhiên vì sao lại
giặt quần áo buổi sáng?”
Mặc Nhiên: Bởi vì thích sạch sẽ.
Sở Vãn Ninh: Ừ, thói quen này tốt (ngây
thơ gật đầu).
Tiết Mông: …………Ta vẫn cảm thấy không
đúng lắm.
Sư Muội: Chậc.
Diệp Vong Tích: ???? Không thể hiểu thế
giới nam nhân của các người.
Nam Cung Tứ: Không hiểu, bị chó liếm
sao?
Mai Hàm Tuyết: (ôm chân cười điên, tư
thái mất nết) ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ta biết. Câu hỏi
này để ta trả lời!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu