Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)

Edit: Chu
Sau khi nếm đủ kiểu thất bại ở các nhánh nhỏ, Tiết Mông và tiểu Chúc Long rốt cuộc nhận ra được một điều:
Mặc Nhiên có lẽ không gay, nhưng trong cuộc sống chậm rãi của hắn, hắn nhất định sẽ gặp một người tên là Sở Vãn Ninh, sau đó yêu đối phương.
“Nên, chúng ta hao hết tâm tư giới thiệu cho Mặc Nhiên mấy cô gái, không bằng trực tiếp giết Sở Vãn Ninh luôn đi.” Tiểu Chúc Long bất mãn tổng kết nhiệm vụ.
“Hoặc là dứt khoát thay đổi giới tính Sở Vãn Ninh.” Tiết Mông bổ sung thêm.
“Hoặc là thay đổi giới tính Mặc Nhiên.”
“Dù tạo hóa trêu người, cho dù trò chơi này thế nào, có bao nhiêu nhân vật nữ có thể chọn, Mặc Nhiên cuối cùng vẫn sẽ ở bên Sở Vãn Ninh.”
Đối mặt với hai nhân viên kẻ xướng người họa, cục trưởng Khương Hi đen xì cả mặt. Một tay hắn chống cằm, một tay lật xem báo cáo nhiệm vụ dày cộp kia. Tay kia lật cẩn thận các nhánh nữ chủ đã tấn công Mặc Nhiên, kết quả cuối cùng không có ngoại lệ, đều thành đôi với Sở Vãn Ninh.
“Tôi còn từng cho rằng đây là game nuôi dưỡng tình yêu có nhiều kết cục.” Sắc mặt Tiết Mông cũng chả đẹp hơn Khương Hi là bao, “Ai ngờ cái game này là mấy game RPG một kết cục nhàm chán khi xưa. Cục trưởng Khương, ông chơi Tiên Kiếm Kỳ Hiệp truyền kỳ à? Đã chín mươi tám năm… Hoặc một năm, tôi không nhớ rõ, tóm lại chả khác gì cái game PC luôn có một Lâm Như Nguyệt che giấu kết cục cả.”
Cậu nói, có hơi ủ rũ cắn môi dưới: “Tôi cảm thấy cuộc đời Mặc Nhiên còn không bằng tiên kiếm chín mươi tám năm kia. Một kết cục bí ẩn anh ta cũng chả có.”
Người trẻ tuổi đến trước bàn làm việc của cục trưởng Khương khoanh tay oán giận lải nhải, mà cục trưởng Khương không nói một lời, ánh mắt liếc qua bản báo cáo thất bại, mày càng nhíu chặt hơn.
“Kỳ thật không cần cố gắng với Mặc Nhiên đời này.” Cuối cùng, Khương Hi nâng mi lên, “Từng thử các tuyến khác chưa?”
“Sao lại chưa từng thử.” Tiết Mông nói, “Tuyến dân quốc. Tuyến tương lai…. Có thể thử đã thử hết rồi. Ông lật mấy trang sau mà xem.”
Quả nhiên, sau phần báo cáo còn có một bộ kế hoạch nữ chủ khác.
“Tuyến dân quốc làm người ta tuyệt vọng nhất.” Tiểu Chúc Long xen miệng vào, “Chúng ta mô phỏng quay về thời dân quốc, Mặc Nhiên là thiếu gia nhà giàu, cha anh ta đã định hôn ước với đại tiểu thư đồng hương rồi, chỉ còn chờ tiểu thư nhà người ta cập kê là cưới.”
Khương Hi: “Ồ? Không phải quá tốt à?”
Tiểu Chúc Long dở khóc dở cười nói: “Tốt cái gì? Không chờ phải thành thân với con gái người ta, Mặc Nhiên đã trốn nhà gia nhập đảng dân quốc, cũng tuyên bố bảo hắn cần tự do không thích bị ép duyên.”
“… Sau đó thì sao?” Website TruyenLau.com
“Sau đó đi đánh giặc, đánh xong giặc thì lại nội chiến. Lúc nội chiến anh ta bị phái đi làm gián điệp.” Tiết Mông thở dài, kết quả câu chuyện, Khương Hi giở báo cáo nhiệm vụ dài loằng ngoằng xem tuyến dân quốc, “Ông xem đây đi, bức ảnh này. Tiểu tử này lúc khoác da dê trông cứ như con cún, đến cái đuôi quân phiệt cũng chả lộ ra. Đúng không? Cho nên vốn dĩ tất cả đều hoàn hảo.”
Khương Hi cũng đã biết chuyện tiếp theo. Ông không có chút ngoài ý muốn nào, nhàn nhạt nói: “Nên sau đó Sở Vãn Ninh xuất hiện thế nào?”
“Đừng nói nữa.” Tiết Mông phiền chán phất tay, “Cậu ta ở ngay nơi Mặc Nhiên nằm vùng. Có một lần đánh phục kích, Mặc Nhiên dính đạn, mất quá nhiều máu nên bất tỉnh. Là người ta cõng vị quốc đảng này ra từ núi thây biển máu tới chiến hào an toàn.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com “…”
Tiểu Chúc Long thì thầm nói: “Vì cứu gia hỏa này, Sở Vãn Ninh cũng suýt mất mạng.”
Khương Hi thở dài: “Nên khi Mặc Nhiên tỉnh lại, làm phản Quốc Đảng, không lo chuyện nằm vùng nữa, hoàn toàn ở bên cạnh Sở Vãn Ninh.”
Hắn thậm chí chả đưa ra câu hỏi nào, tựa như khói thuốc súng ấy hắn đều biết, chuyển biến hay suy nghĩ, đều biết rõ chuyển biến năm ấy của Mặc Nhiên. Website TruyenLau.com
“Đúng vậy.” Tiết Mông trợn trắng mắt, “Sau đó họ yêu nhau. Họ từ chối hết những nữ đồng chí ưu tú được giới thiệu cho, họ kề vai chiến đấu, nằm trên chiến hào ôm súng ngắm sao. Họ biến viên đạn gắn kết họ với nhau thành vòng, sau khi giải phóng họ ở cùng viện, thành hai người “đàn ông độc thân” làm điên đảo muôn vàn thiếu nữ, hai “người đàn ông độc thân” này cũng làm sủi cảo, cùng nhau cưỡi ngựa cùng đi xe đạp cùng thăm ngoại thành, cùng chụp ảnh, cùng đi dạo mấy cửa hàng bách hóa mua một túi kẹo mạch nha dùng giấy vàng nâu gói lại.”
Từng chuyện như nước mật bị Tiết Mông dùng tốc độ pháo nổ bắn liên thanh, cho dù cậu nói nhanh như vậy, hình ảnh mấy chuyện kia lướt nhanh qua mắt, nhưng Khương Hi vẫn dễ dàng tưởng tượng ra mấy hình ảnh đó.
Thuốc súng xanh nhạt, quân phục rách nát bẩn thỉu.
Máu và đất tạo chiến hào, hai người trẻ tuổi ngả đầu dựa nhau cùng trực đêm. Trên đôi mắt đen là màn mi dài, lông mi như cánh đồng bát ngát ánh sao, xa xôi có tiếng lính thổi kèn, tiếng bay tứ phía, mây mù dần tan.
Tối ấy không có trận chiến nào, chỉ có màn sương mù dày yên ả chạy theo năm tháng.
Còn có ít râu hai vị thanh niên chưa kịp cạo xanh xanh.
“Sau đó họ tám mươi tuổi.” Tiết Mông khô cằn nói, sau những lời tình ái bốc mùi, ngữ điệu cậu cũng chậm lại, “Sau đó, sáu năm sau xảy ra một tai nạn cũng chẳng thể tách hai lão gia hỏa cố chấp kia khỏi nhau.”
Cậu nói xong.
Mùi tình ái tràn ngập muốn chết, kỳ thật cái chết cũng hoàn toàn không thể chia cắt được.
Khương Hi im lặng rất lâu, cuối cùng hắn cũng không xem bài báo cáo nữa, hắn đóng báo cáo lại, có hơi đau đầu, giơ tay day day thái dương mình.
Luôn nói phu thê ví như rừng và chim, tai vạ đến đều tách nhau cả.
Nhưng mà nếu kiệp nạn mười năm cũng không thể tách hai bộ xương già ra, Khương Hi kỳ thật không biết còn bao nhiêu khả năng có thể khiến Mặc Nhiên đến với một cô gái chứ không làm gay nữa.
Hoặc có lẽ Mặc Nhiên cũng không phải là gay?
Có lẽ chỉ là trong cuộc sống hắn, trong vận mệnh của hắn, vĩnh viễn không thể thiếu một người tên là Sở Vãn Ninh, không hơn.
Tan làm, người ở cục Tu Chân trong nền nhạc “Về nhà” (do cục trưởng Nam Cung trước đây chọn với tình cảm chân thành) lục tục rời khỏi công sở.
Họ đã ở thế giới Tu Chân rất lâu, nên có thể tiêu dao tự tại ngự kiếm về nhà, nhưng vẫn dung nhập với thế gian, sinh hoạt cùng người hiện đại không tin vào thần quỷ tiên quái, những người này luôn giấu đều giấu bản lĩnh phi phàm của mình, hoặc ngồi xe điện ngầm, hoặc lái xe, hòa vào ánh đèn đêm rực rỡ.
“Tôi không cho rằng có thể làm gì để thay đổi kết quả nữa.” Khương Hi quay lưng về phía Tiết Mông và tiểu Chúc Long, đứng bên cửa sổ, nhìn xe cộ như nước dưới tầng.
Cuối cùng hắn nói: “Kệ đi.”
Tiết Mông nhất thời chưa hiểu nổi, cậu “Hở?” một tiếng.
Khương Hi khoanh tay, nghiêng nửa mặt qua nhìn cậu: “Ý tôi là, nhiệm vụ của mấy cậu kết thúc rồi.”
Dù sao có cố thế nào, kết cục game vẫn chỉ có một.
Trước khi Tu Chân giới nghiên cứu ra cách, cũng không cần làm thí nghiệm nữa.
“Về đi.”
Đây là lần đầu tiên Tiết Mông làm nhiệm vụ thất bại.
Cậu nghe Khương Hi nói vậy, tuy biết không phải tại mình, nhưng vẫn bất an.
Cậu theo bản năng di di giày lên thảm, do dự một lát, vẫn mở miệng nói: “Tôi vẫn còn chuyện khác.”
Khương Hi lúc này hoàn toàn quay lại, hắn dựa lên cửa kính không dính một hạt bụi, hơi nâng mi lên: “Cậu nói đi.”
Tiết Mông hít sâu một hơi: “Tôi trong không gian mô phỏng thấy anh ta lúc nhỏ, tôi thấy anh ta hẳn không khác gì chúng ta.”
“Cho nên?”
“… Nên chúng ta sao không tìm thẳng tới anh ấy đi, hỏi xem anh ấy có đồng ý phối hợp làm thí nghiệm không?”
Khương Hi yên lặng một lát, sau đó cười nhạo: “Gen thí nghiệm rất nguy hiểm. Thế đạo bây giờ, cậu cho rằng lịch sử cậu đã học, là thứ Tu Chân giới hỗn loạn, ngu muội chưa thông suốt à? … Chúng ta không tùy tiện ép người tự do làm loại chuyện này.”
“…”
“Cho dù người đó là Điệp Cốt Mỹ Nhân Tịch.” Khương Hi nói, “Cậu trai, tỉnh táo chút. Thời đại người ăn người đã qua lâu rồi.”
Dưới ánh đèn lạnh lẽo trong phòng cục trưởng, mặt Tiết Mông tựa hồ có hơi đỏ.
Cậu lầu bầu nói: “… Tôi không có ý này… Tôi chỉ… Tôi chỉ không biết…”
Khương Hi bắt đầu thu dọn tài liệu, trong quá trình ấy vị cục trưởng mới này lại ngẩng lên nhìn cậu: “Tôi biết cậu không có ý này. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, dù cậu có là ai—— tiểu quỷ, mặc kệ cậu ưu tú cỡ nào trong trường, nhận học bổng bao nhiêu lần, cho dù cậu có cúp vàng lấp lánh được mẹ bày trên giá sách.”
Mặt Tiết Mông càng đỏ thêm, lúc nãy vì ngại, giờ là vì giận.
“Tôi mặc kệ cậu được cục trưởng Nam Cung khen thế nào, xử lý bao nhiêu chuyện, phê duyệt bao nhiêu công trình.”
Khương Hi có mắt không tròng không biết cậu tức giận, hắn cất tài liệu vào ngăn kéo, ngón tay thon dài nâng lên, sửa lại cà vạt màu xanh, nói câu kết: “Ở chỗ tôi, cậu còn phải học nhiều lắm.”
Cục trưởng bá đạo nói xong, sải dài bước chân, nhẹ nhàng bâng quơ đi lướt qua Tiết Mông.
Tiết Mông giận phát run, không nhịn được gào lên: “Khương Hi!!!”
Khương Hi chỉ ngừng trước cửa văn phòng một lát, sau đó hắn quay đầu nói với thanh niên mím môi: “Nhớ tắt đèn.”
“…”
Giờ là bảy giờ tối.
Sảnh chính của cục Tu Chân đã tắt đèn.
Gần đây không có chuyện gì, cũng không làm công trình gì lớn, chẳng có ai tăng ca. Mọi người đều về nơi mình cần.
Gặp bạn, hẹn người yêu. Vợ và chồng ngồi trên sofa, ăn bắp rang, nhìn ánh sáng chớp động trên TV. Con vóc dáng đĩnh bạt đeo tạp dề, giúp cha mẹ nấu bữa tối.
Bọn họ đều có nơi cần về.
Khương Hi tuy là tên hỗn trướng, nhưng hắn nói không sai, tuy không có thế đạo nào hoàn mỹ, cũng không có thời đại nào sạch sẽ, có điều vị trí hôm nay của họ, hết thảy đều nhiều hơn trước đây, năm tháng bất an, trật tự không ngừng lật đổ xây mới, đã trôi qua rất lâu rồi.
Lâu tới mức nhiều sự tích và danh nhân đều phai màu theo núi sông. Lâu tới mức vô số linh hồn đã được gột rửa trong thời không, lại luân hồi sinh tử thêm lần nữa.
Lâu đến mức cậu không còn là cậu, mà tôi chẳng còn là tôi.
Nhưng chúng ta vẫn ở bên nhau.
Phương hoa sẽ già, xương cốt sẽ mục, sinh mệnh sẽ đứt. Nhưng mà, những người dùng linh hồn quấn quýt bên nhau, cho dù thời gian có ban cho huyết nhục mới. Những người chấp nhất không bị luân hồi đổi thay, sẽ ở trong kiếp phù du, được người yêu ôm lấy lần nữa.
Cả đời lại cả đời triền miên.
Tiết Mông tạm biệt tiểu Chúc Long, xuống sảnh chính.
Không trung ảm đạm, vệt mây màu xám trôi dần. Cậu thấy giữa trời đêm có bông tuyết rất nhỏ rơi xuống, bay lả tả trong nhân gian vàng rực huy hoàng.
Cậu không mang ô, nên dựng thẳng cổ áo, vội đi tới ga gần nhất, sương tắng bay nhẹ theo hơi thở của cậu.
Bên cạnh cậu, trong thành phố được tuyết bao phủ, trên đời này, vẫn có số mệnh đan xen——
Cửa hàng bánh chiên của Lý sư phó hôm nay đã đóng, ông buôn bán phúc hậu, được người ta quan tâm ngày càng nhiều, ông cười tủm tỉm đếm tiền, định nghỉ ngơi rồi mai ra hiệu sách mua quyển “kiếm pháp cổ trích” thích từ lâu, ông thích đọc loại sách thần bí khó lường ấy, tuy rằng thần thần bí bí, nhưng cực kỳ đẹp.
Khuê nữ La gia còn mấy giờ nữa là tròn 26, vừa tốt nghiệp đại học nông lâm, cô ngồi trên xe taxi, định đến trung tâm thành phố hưởng thụ sinh nhật lần 26—— cô không biết cô tổ chức sinh nhật ở đó, cô sẽ gặp anh trai thanh mai trúc mã nhà bên khi xưa, cô không biết cô sẽ có tình yêu của đời cô.
Trong sòng bạc xa hoa trụy lạc, Tôn lão bản nương móng tay sặc sỡ tươi cười nhìn khách của bà vung tiền như rác, có tiền thật sướng.
Cô gái họ Diệp cùng hô phu của cô ngồi trong tiệm áo cưới, họ tranh luận nửa giờ vì vị trí đính viên trân châu trên váy, như viên trân châu ấy sẽ làm chết cả thê giới, chỉ cần thu phục được viên chân trâu này, sẽ làm vấn đề đau đầu của người sở hữu nó biến mất. Đôi cẩu nam nữ phiền muốn chết, trân châu trên váy cưới không hợp ý là điều họ phiền não duy nhất.
Bọn họ chẳng phải nên nhìn hai người khác ngoài quảng trường ư? —— Là Mặc Nhiên và Sở Vãn Ninh ở thời đại này.
Họ không phải là biểu hiện mô phỏng giả dối, không phải game, không phải nhiệm vụ của Tiết Mông.
Nhưng giờ khắc này, họ lại vì chuyện lông gà vỏ tỏi mà cãi nhau. Nguyên nhân chuyện này vốn là Mặc Nhiên muốn tới rạp chiếu phim xem một bộ do minh tinh điện ảnh Tuân Phong Nhược tham gia, Sở Vãn Ninh lại muốn tới xem diễn viên siêu sao Chân Minh Tông đóng hơn.
“Em không thể xem phim đàn ông sôi trào nhiệt huyết à?” Lúc ấy Sở Vãn Ninh híp mắt nguy hiểm nhìn chằm chằm bạn trai cao hơn mình nửa cái đầu, khí thế lại chả thua kém chút nào.
Nếu không phải hàng mi dài dưới ánh đèn trông tựa nhụy hoa, anh sẽ càng có vẻ hung dữ.
“Mỗi lần xem phim không phải phim hài thì phim yêu đương, nghe thử cái tên này đi.” Sở Vãn Ninh cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nghiền nát mấy chữ, “‘Husky và sư tôn mèo trắng của hắn’—— Em não tàn à? Đây là hoạt hình đi? Trên poster không phải sẽ thêm ‘Phim thích hợp cho trẻ em chưa đi học’ chứ?”
Mặc Nhiên vô cùng đáng thương nhìn người yêu hắn tức giận, mấy làn muốn dùng vẻ đáng thương như thế nói đỡ cho “Husky và sư tôn mèo trắng của hắn”, lại bất đắc dĩ nuốt lại.
“Anh không chịu nổi thẩm mỹ phim của em.”
“…”
“Anh trước đã nói với em, “Anten bảo bảo đại chiến Voldemort” và “Đội trưởng Mỹ Blah Blah tiểu tiên ma” đã vượt quá giới hạn của anh rồi. Anh rốt cuộc, rốt cuộc, không muốn cùng em đi xem mấy phim thế nữa.” Sở Vãn Ninh tựa hồ nghẹn cơn giận tới cực hạn, môi hơi mỏng hé ra ném lời khiển trách, những câu khiển trách đó thậm chí vì đầu óc hỗn loạn không còn logic, “Anh là cảnh sát, Mặc Nhiên. Cho dù có cởi đồng phục tan tầm về cũng là cảnh sát, anh không thể chơi với người rớt chỉ số thông minh như em được… Em nhìn anh thế làm gì?”
“…”
“Em cho rằng em nhìn anh như vậy, anh sẽ cùng em đi xem “Husky và sư tôn mèo trắng của hắn” chắc? Làm ơn đi, em là người hơn hai mươi rồi, đến trước quầy phục vụ nói “Làm ơn cho hai vé “Husky và sư tôn mèo trắng của hắn”, em không thấy mất mặt à?”
Mắt Mặc Nhiên đen láy nhìn anh, nhìn nhìn bỗng có hơi ấm ức.
Hắn hiếm khi phản kháng nói: “Đồng nghiệp của em nói đây không phải phim hoạt hình, tuy em không biết nó có hay không, nhưng em đảm bảo, đây là phim tình yêu đứng đắn…”
Sở Vãn Ninh rốt cuộc bạo phát hoàn toàn: “Không có phim điện ảnh ngu ngốc đứng đắn nào lấy tên ngu ngốc cả!”
“…”
Sau khi nói những lời này Sở Vãn Ninh sải bước nổi giận đùng đùng tới phía trước, đi được hai bước thấy Mặc Nhiên không đuổi theo, ngược lại còn đứng yên trừng anh, càng nghẹn cơn giận trong lòng, lại nặng nề mà lặp lại: “Không có!”
Mặc Nhiên cắn môi, vẫn không nói một lời trừng mắt nhìn anh.
Mâu thuẫn giữa hai người cứ xảy ra như thế. Nếu một màn này bị cục trưởng Khương Hi thấy, hắn nhất định sẽ cảm thán, xem đi, người ở xã hội hiện đại nhàm chán biết bao. Những nhóm người ngu ngốc bị kẹt trong tình yêu đúng là ngu hết thuốc chữa mà. Xem phim vì sao cứ phải hai người xem, các người tự mua vé phim riêng, hết phim lại gặp, chẳng lẽ không được à? Các người chả lẽ còn muốn tay trong tay cùng đi WC như mấy nữ sinh chắc?
—— Khương Hi nhất định sẽ nghĩ như vậy, rốt cuộc hắn là cục trưởng đại nhân vĩ đại lại lãnh khốc, cơ trí lại thông minh.
Giờ phút này Sở Vãn Ninh yên lặng, tay nhét trong túi áo khoác, lộp cộp đi trên đường, kệ bạn trai mấy lần muốn kéo tay anh lại cũng chẳng thèm để ý.
“Vãn Ninh…”
“…”
“Được rồi, đừng đi nhanh thế, chúng ta lại thương lượng…”
“…”
“Em đảm bảo với anh lần này không khó xem như “Anten bảo bảo đại chiến Voldemort” đâu.” Mặc Nhiên nói xong nhỏ giọng lầm bầm một câu, “Hơn nữa em cảm thấy “Anten bảo bảo đại chiến Voldermort” cũng đâu khó xem như anh nói… Sang năm em còn muốn đi xem hệ liệt “Mỹ thiếu nữ hải cách” kìa…”
Đáng tiếc câu cuối bị Sở Vãn Ninh nghe thấy, Sở Vãn Ninh khiếp sợ thậm chí khủng hoảng quay đầu lại lườm hắn: “Em nói gì? Em nói lại… Thôi kệ đi.” Anh lắc lắc đầu muốn vứt tiêu đề ác mộng kia ra khỏi đầu, cổ nghẹn lại, “Em đừng lặp lại, anh không nghe thấy.”
“… Hức.” Mặc Nhiên tiếp tục ấm ức hề hề.
Sở Vãn Ninh tiếp tục sải bước đi, gió thổi bay vạt áo. Anh có chút không nói nổi, thật sự. Mỗi lần anh cho rằng mình đã sợ mắt nhìn phim của Mặc Nhiên lắm rồi, Mặc Nhiên vẫn có thể tìm cách khiến anh thay đổi ý kiến.
Mặc Nhiên luôn đi theo sau anh, cách một bước dài.
Họ cứ đi một trước một sau như vậy hồi lâu, cuối cùng Mặc Nhiên lấy hết can đảm khuyên nhủ Sở Vãn Ninh: “Nếu không… Nếu không chúng ta chơi kéo búa bao quyết định xem gì đi? … Rút thăm cũng được … Hoặc tung xúc xắc…”
Thanh âm càng lúc càng nhỏ, hắn dừng bước chân lại, tựa hồ liếc thấy gì đó.
Hắn chợt nhanh trí.
“…”
“Á, Sở Vãn Ninh!”
Cuối cùng, vị bạn trai anh tuấn cao lớn của Sở Vãn Ninh dừng bên đường, dưới ánh đèn mờ nhạt, hắn giơ tay chỉ phía bên phải, nơi đó có một sạp bán khoai, chủ quán hô to: “Khoai nướng, bán khoai nướng nóng đây…”
“Nè, Sở Vãn Ninh.” Hắn lặp lại.
“…” Sở Vãn Ninh không để ý tới hắn.
“Sở cảnh sát.” Hắn cắn môi dưới, đáy mắt phiếm cười.
Hắn hiểu rõ Sở Vãn Ninh, biết Sở Vãn Ninh thích ăn gì, thích nghe người khác gọi gì.
Họ đã quen nhau lâu lắm rồi.
Sở Vãn Ninh quả nhiên quay đầu lại, nhưng anh không xoay người, chỉ nghiêng nửa khuôn mặt, tay vẫn đút trong túi. Anh khẽ nâng cằm, híp mắt cùng làn mi dài, cứ nhìn chàng trai dưới ánh đèn như vậy.
Chàng trai kia đối diện với ánh mắt của anh, đúng như dự kiến, vẫn cúi đầu cười thầm, tiếp theo lại có hơi luống cuống tay chân, hắn lựa lời, cuối cùng lựa được bốn chữ cực kỳ mộc mạc.
Hắn bỏ mũ xuống gãi gãi đầu: “Có ăn không nha.”
“…”
“Khoai nướng mùa đồng.” Hắn cười, “Chân ái của anh.”
“…”
“Hơn nữa em thấy là lòng trắng, anh thích lòng tráng, khó tìm lắm. Nên ăn một củ đi, đừng giận.”
Sắc mặt Sở Vãn Ninh không còn cứng đờ như nãy nữa, không như băng tuyết mùa đông ở phương Bắc. Anh đứng một lát, sau đó hơi phồng má quay người lại. Anh đi tới phía Mặc Nhiên, dùng ngữ khí như không có chuyện gì, tựa như căn bản không để bụng, căn bản không phải bị dụ, trấn định nói: “Không, anh muốn ăn bốn củ.”
“Được được được.” Vị bạn trai soái khí của anh có hơi bất đắc dĩ lại buồn cười mà nhìn anh. Thật là, tính tình cường ngạnh như con báo chưa thuần, mấy năm nay lại bị hắn dỗ tới mềm mại dần, thậm chí thỉnh thoảng con như con mèo trắng nhe răng trợn mắt. Hắn thật sự có loại ảo giác này.
Mặc Nhiên cười nói: “Được rồi, bốn củ thì bốn củ, có điều anh như vậy còn ăn được cơm tối ư…”
“Đừng coi thường dạ dày anh, đây chỉ là điểm tâm khai vị thôi.”
“Thế thì được, vậy anh ăn điểm tâm của anh trước đi, ăn xong chúng ta đi ăn, sau đó xem phim của Chân Minh Tông kia…”
Sở Vãn Ninh nhận khoai lang trắng nóng hôi hổi, cắn một miếng, nhịn không được để lộ chút ý cười bật ra phản bội anh, lắc đầu như không sao hết: “Xem “Husky và sư tôn mèo trắng của hắn” cũng được.”
Đôi mắt Mặc Nhiên lập tức bừng sáng: “Thật vậy ư?!”
“Ừ. Chơi với tên ngốc nhà em thêm lần nữa.”
Giọng Mặc Nhiên nháy mắt trở nên thanh thoát, vui sướng và ngọt ngào như ngâm trong nước, vị mật phun ra làm nước cũng hóa ngọt.
Hắn ngọt tới muốn chết.
“Anh thật tốt!!”
“…”
“Vậy lần sau “Mỹ thiếu nữ hải cách”…”
“Em đừng mơ nhiều thế…”
Tuyết đọng dần dày lên trên đường phố, hai hàng dấu chân chậm rãi đi về phía trước, dán sát nhau, thật sự rất gần.
Đến ngã tư đường, Tiết Mông đeo tai nghe đã ngồi trên xe buýt, vô thức nhìn dòng người qua lại, đèn lồng bay bay sáng sáng.
Cậu thả lỏng, dựa trán lên cửa kính hơi lạnh, ngũ quang thập sắc lướt qua đôi mắt đen của cậu, cậu ngáp dài, cũng không để ý tới một đôi thanh niên cầm khoai lang nướng ngang qua, hơn nữa thanh niên kia đang vì “Mỹ thiếu nữ hải cách” mà làm loạn một trận.
Đèn xanh sáng lên, xe khởi động.
Bọn họ đi ngang qua nhau, Tiết Mông nhỏ giọng ngâm nga theo nhạc, giọng cậu không hay, có điều có ai vì giọng cậu không hay mà không cho cậu vui vẻ ngâm nga hát đâu?
Cậu vừa nhận được tin từ mẹ, nói ba ba cậu đã đi công tác về, hơn nữa đêm nay có cá hầm ớt và canh gà cay cậu thích nhất.
Không ai có thể cản cậu ngâm nga, địa cầu hủy diệt hồng thủy ngập trời cũng không cản được, chờ cậu ăn xong cá hầm cay đã.
Tựa như vậy, sinh mệnh bọn họ có vô số khả năng, công việc khác nhau, quê quán khác nhau, quỹ đạo trưởng thành khác nhau, vui buồn yêu ghét khác nhau, thậm chí vì nguyên nhan như vậy, có lẽ dáng vẻ cũng có chút khác nhau. Nhưng luân hồi không thay đổi được hảo cảm của Tiết Mông với cá hầm ớt, tựa như không thay đổi Sở Vãn Ninh thích đồ ngọt, mà Mặc Nhiên yêu bát hoành thánh tương ớt muốn chết, những thứ đó sẽ không thay đổi.
Chuyện xưa của họ chung quy chỉ đi theo được một kết cục.
Đó là thỏa hiệp của ý trời mênh mang với sinh mệnh nhỏ bé, thỏa hiệp với phù dụ bám cây, thỏa hiệp với cuộc sống thường ngày.
Sau khi đã trải qua những cực khổ kia.
Bọn họ chung quy sẽ ở bên người yêu.
Bọn họ chung quy sẽ lại gặp người yêu.
—— phiên ngoại Khả năng duy nhất hoàn ——
[HUSKY] PHIÊN NGOẠI CHƯƠNG 319: AI LẤY ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (DẠNG DIỄN ĐÀN) (1)
Edit: Xiao Yu.
[Diễn đàn đệ nhất Tu Chân giới] [Khu sinh hoạt][Thủy thiếp]
Tiêu đề: [Nổi bật] gần đây có ai lấy được một hộp điểm tâm ngọt hình dạng kì lạ không?
Nội dung: Tức chết ta rồi!!!! Lại có người dám lấy điểm tâm của ta!!!!
Người gửi bài: Phượng Hoàng lần đầu hót.
… Cho nên? Không phải chỉ là một hộp điểm tâm thôi à?
Lầu 1: Lấy Oán Trả Ân Không Tham Lam.
Chỉ là bị mất một hộp điểm tâm mà cần nổi bật? Lầu chủ ngươi nghèo đến mức nào vậy.
Lầu 2: Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền.
Nghèo khổ đã hạn chế trí tưởng tượng của ta.
Lầu 3: Trang Chủ Của Bọn Ta Giàu Nhanh.
Haha, lz (lầu chủ) nghèo như vậy, đến từ Hạ Tu giới à?
Lầu 4: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Ta là lầu chủ. Các vị lầu dưới có thể đợi ta nói xong rồi mới trả lời không? Thật ra câu chuyện là thế này. Ta gần đây làm mất một hộp điểm tâm hình dáng kì lạ, điểm tâm này màu nâu đen, rất cứng, ăn vào có chút đắng, cắn rồi bên trong còn có chút rượu chảy ra. Nó không phải đồ ăn ở Trung Nguyên, ở Hạ Tu giới thập phần hiếm thấy, theo ta biết thì không quá mười người có được nó. Bản thân ta không quá thích đồ ngọt, vốn dĩ mất rồi cũng không sao, nhưng mà vấn đề là hộp điểm tâm đó sau khi ăn xong đối với người bình thường sẽ sinh ra chút tác dụng phụ nguy hiểm, vì vậy hi vọng các vị bằng hữu giúp ta chuyển lời, bất luận là người trộm, hay không cẩn thận cầm nhầm, đều khuyên không nên lấy ăn, mau chóng gửi thư riêng liên hệ với ta, còn không hậu quả tự chịu.
Lầu 5: Không Phải Kiểu Dạy Để Thu Hút Môn Đồ.
Màu đen, rất cứng, cắn ra bên trong còn có rượu… thật sự mới nghe lần đầu. @Lấy Oán Báo Ân Không Tham Lam ngươi là chuyên gia phương diện này, ngươi thấy sao?
Lầu 6: Thật Sự Rất Thông Minh.
Nhưng mà tại sao đồ ngọt lại có chút đắng? Lz có chắc đây là đồ ăn không?
Lầu 7: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Kì lạ, trên thế gian lại có đồ ăn ta cả đời chưa từng ăn qua.
Lầu 8: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
… Cả đời? … Có cảm giác cách biểu đạt này quái quái, lầu trên chẳng lẽ là quỷ sao?
Lầu 9: Ta Sợ Quỷ.
Lầu trên đừng sợ. Lầu 7 chắc là chỉ tính từ lúc hắn sinh ra đến giờ thôi. Bên cạnh đó, chẳng lẽ không ai hiếu kì sau khi ăn xong hộp điểm tâm ngọt này sẽ phát sinh phản ứng kì dị gì sao?
Lầu 10: Mã Tiếp Khách.
…. Ta biết lz là ai rồi. Cái hộp điểm tâm đó ta thấy qua. @Phượng Hoàng lần đầu hót sao ngươi lại để mất món đồ quan trong như vậy? Là lúc nào làm mất, chỗ để điểm tâm có lưu lại dấu vết gì không?
Lầu 11: Tiểu Đệ Tử Trên Tử Sinh Đỉnh.
Woa, lầu trên hình như rất lợi hại.
Lầu 12: Phượng Hoàng lần đầu hót.
@Lấy Oán Báo Ân Không Tham Lam là ngươi? Ngươi chưa từng nói với ta thì ra ID của ngươi ở đệ nhất diễn đàn là cái này…
Ta cũng không biết điểm tâm mất cụ thể lúc nào. Nhưng ít nhất mười ngày trước nó còn êm đẹp mà nằm trong hộp cất trong phòng ta, hôm qua lúc ta cần dùng nó thì phát hiện không thấy nữa. Chỗ để hộp đựng không có lưu lại dấu vết gì rõ ràng, những đồ vật khác trong phòng ta có lẽ cũng không bị động qua. Nhưng mà lúc đó ta vội vã ra ngoài, không có cẩn thận xem xét, tối nay ta trở về tra xét kĩ một chút.
Lầu 13: Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền.
Xem ra thực sự không phải là một hộp điểm tâm bình thường, sự việc hình như có chút nghiêm trọng… Hướng lz xin lỗi, không nên nói ngươi nghèo.
Lầu 14: Không Có Việc Tiền Không Giải Quyết  Được.
Ừ. Hắn không nghèo đâu.
Lầu 15: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Lz có thể nói cụ thể chút sau khi ăn điểm tâm xong sẽ có phản ứng gì không? Đã qua lâu như vậy, ta lo là cái tên lấy được điểm tâm kia đã ăn nó rồi…
Lầu 16: Lấy Oán Báo Ân Không Tham Lam.
@Phượng Hoàng lần đầu hót chuyện ID là ta quên nói với ngươi, không phải cố ý giấu diếm.
Ta đã cho người trong môn tra hỏi manh mối.
Ngoài ra, sau này đồ vật quan trọng như vậy tốt nhất đừng để tùm lum.
Lầu 17: Không Phải Kiểu Dạy Để Thu Hút Môn Đồ.
Chờ chút, lầu trên ngươi cuối cùng biết được cái gì? Lz là ai?
Lầu 18: Lấy Oán Báo Ân Không Tham Lam.
@Không Phải Kiểu Dạy Để Thu Hút Môn Đồ.
Xem tin nhắn riêng.
Lầu 19: Tiểu Đệ Tử Trên Tử Sinh Đỉnh.
Ồ, lầu 14 hình như cũng biết nội tình, không thì lầu 14 làm sao biết lz không nghèo?
Lầu 20: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Lúc trước không biết tác dụng phụ của hộp điểm tâm kia có thể công khai nói với mọi người hay không, cho nên ta đi hỏi người cho ta điểm tâm, người đó vừa trả lời là có thể, vậy ta liền nói lại cho mọi người.
Cái hộp điểm tâm kia thật ra là điểm tâm biến thân, không hoàn toàn xem là đồ ăn, có thể xem như một loại dược tề, sau khi ăn xong sẽ biến thành động vật, như vậy có thể thuận tiện đi làm một ít nhiệm vụ.
Nhưng mà chết người ở chỗ, sau khi biến thành động vật, người dùng không thể tự biến về nguyên thân, phải ăn một loại kẹo cứng màu trắng mới có thể hồi phục.
Vấn đề là ở chỗ ta để kẹo cứng màu trắng đó vẫn còn, một viên cũng không thiếu.
Ta lo cái người đã biến thành động vật đó mãi cũng không thể biến về nguyên thân…
Lầu 21: Trang Chủ Của Bọn Ta Giàu Nhanh.
Đạo má…
Lầu 22: Trang Chủ Của Bọn Ta Giàu Nhanh.
Là ta không đủ thông minh. Chỉ số IQ đã hạn chế trí tưởng tượng của ta. Hướng lz xin lỗi.
Lầu 23: Mã Tiếp Khách.
Aaaaa ta thật kích động!!! Cảm thấy đây là một món đồ ngọt rất có ý tứ! @Bộ Khai Phá Sản Phẩm Dạ Miêu mau ra xem xem, trước hai mươi mốt có thể nghiên cứu ra đem bán không?
Lầu 24: Bộ Khai Phá Sản Phẩm Dạ Miêu.
Đã xem. Baba, chúng ta lập tức nghiên cứu nào.
Lầu 25: Không Phải Kiểu Dạy Để Thu Hút Môn Đồ.
… Thì ra lz là…
Aizz, lz sao không nhớ để đồ của mình cho thoả đáng.
Lầu 26: Không Ai Đẹp Trai Hơn Ta.
Trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm lên mạng lướt, lại nhìn thấy bài viết này.
Phượng Hoàng lần đầu hót thật sự không làm người ta bớt lo được mà.
Lầu 27: Đường Lê Như Phồn Hoa.
Con cháu tự có phúc của con cháu. Lo lắng cũng vô dụng thôi à. @Không Ai Đẹp Trai Hơn Ta khỏi cần lo nữa.
Lầu 28: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Nếu như hậu quả nghiêm trọng như vậy, vẫn là nhanh chóng để các vị chưởng môn báo cho tu sĩ và người dân trong địa bàn của mình đi, @Nhân Viên Quản Lý Siêu Cấp Của Đệ Nhất Diễn Đàn, nhờ ngài để ý dùm.
Lầu 29: Không Có Việc Tiền Không Giải Quyết Được.
Dạ Miêu, Thương Thành không thể nào nghiên cứu ra cách làm đâu, sớm chết tâm đi.
Lầu 30: Nhân Viên Quản Lý Siêu Cấp Của Đệ Nhất Diễn Đàn.
@Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm @Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh @Đạp Tuyết Cung Minh Nguyệt Lâu @Bích Đàm Trang Lí Tuyết Hà @Vô Bi Tự Huyền Kính Đại Sư @Hoả Hoàng Các Vệ Phi Yên @Đào Bao Sơn Trang Mã Vân @Thượng Thanh Các Liễu Diệp Tô @Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Nhờ các vị chú ý bài viết này, kịp thời xử lí.
Lầu 31: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
Đã xem.
Lầu 31: Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh. (hong phải tui đánh số lộn đâu raw nó cũng thế thui lộn chung cho zui =))) )
… Ta sớm đã và đang xử lí rồi đó được chưa?!! Không cần gọi hồn ta nữa, ta rất lo lắng cho an nguy của môn đồ mình, ta đủ phiền rồi!!!
Lầu 32: Vô Bi Tự Huyền Kính Đại Sư.
@Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh
Tiết thí chủ không cần gấp. Lão nạp có lời muốn tặng ngươi: Người khác vội ta không vội, gấp đến bệnh rồi không ai thay, quay đầu nghĩ lại hà cớ gì, nếu gấp chết ta ai như ý.
Làm dịu tâm tình, mọi chuyện sẽ ổn trở lại thôi.
Lầu 33: Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Ai? Người ta hình như cũng có một món đồ giống vậy nha, là một ống bán lỏng màu xanh, liếm một phát có thể nghẹn đến thăng thiên, cũng không phải đồ ngọt gì, nhưng mà hiệu quả cũng giống vậy, còn là Cô Nguyệt Dạ tặng ta đó… ừm… nhưng mà người ta hình như không nên nói nhiều vậy nha?
Lầu 34: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
Não tàn thì đừng có làm chưởng môn.
Lầu 35: Bích Đàm Trang Lí Tuyết Hà.
… Ta hình như cũng có một loại như vậy, nhưng không giống hoàn toàn, thứ ta có là một hộp đậu phụ thối, vị nồng đậm, cũng là Cô Nguyệt Dạ tặng đó. Lúc tặng tiểu đệ tử đó còn nói là dù thích ăn hay không, vì tu vi cứ nên nhịn một chút… Thì ra còn có vị khác nữa hả??
Lầu 36: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
…..
Lầu 37: Bích Đàm Trang Lí Tuyết Hà.
A! Xin lỗi Khương chưởng môn! Ta quay về rồi làm mới trang xong mới thấy đã gửi thiếp lầu 35! Aaaa thật sự xin lỗi, ta không biết là không thể nói, hiện tại rút lại còn kịp không?!
Lầu 38: Cô Nguyệt Dạ Khương Hi Trầm.
Ngươi cho rằng đây là trên WeChat?
(WeChat: một app mạng xã hội bên Trung, có thể gỡ tin nhắn như Messenger.)
Lầu 39: Hoả Hoàng Các Vệ Phi Yến.
Đã nhận, lập tức giải quyết.
Lầu 40: Đạp Tuyết Cung Minh Nguyệt Lâu.
Đạp Tuyết Cung trước mắt không có ai báo mất đồ, sẽ hỏi thăm thêm.
Lầu 41: Thượng Thanh Các Liễu Diệp Tô
Đã biết.
Lầu 42: Đào Bao Sơn Trang Mã Vân.
Đợi chút, Lí trang chủ và Hoa đường chủ cũng nhận được loại điểm tâm biến hình này? Bộ mỗi vị chưởng môn đều có phần hả? Vậy sao ta không có?
Lầu 43: Đạp Tuyết Cung Minh Nguyệt Lâu.
Ờ, thật ra cũng không phải mỗi vị chưởng môn đều có, Mã trang chủ đừng nghĩ nhiều ^_^
Lầu 44: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Cảm giác sự việc trở nên nghiêm trọng hơn á…
Lầu 45: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Ất.
Đúng á, có chút bất an… mấy ngày ngày này mọi người vẫn là để ý chút, vật lạ đừng có đụng bậy, ta sẽ nói với cha mẹ ta một tiếng.
Lầu 46: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
@Phương Hoàng lần đầu hót lz, làm phiền ngươi nói với mọi người, nếu ăn nhầm cái điểm tâm kia sẽ biến thành con vật gì? Như vậy ít nhất có thể tránh ngộ thương con vật đó, nếu thật có người bất hạnh biến thành động vật… bọn ta cũng có thể lưu ý loại bỏ con vật này.
Lầu 47: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
Lầu trên thật sự rất lương thiện.
Lầu 48: Ta Sợ Quỷ.
Ta vẫn là đối với cách biểu đạt “ cả đời” này kinh hãi trong lòng, lầu trên ngươi là người là quỷ trả lời ta một câu nha! Nếu không buổi tối ta sợ gặp ác mộng á!
Lầu 49: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
Ban ngày không làm chuyện hổ thẹn, buổi tối không sợ quỷ gọi cửa. Có cái gì đáng sợ đâu.
Lầu 50: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Chào mọi người, ta đến rồi nè. Cảm ơn @Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang đã nhắc nhở. Sau khi dùng cái hộp điểm tâm kia sẽ biến thành Khổng Tước, sẽ xoè đuôi đó.
Lầu 51: Lấy Oán Báo Ân Không Tham Lam.
Đó là Khổng Tước đực. Ngươi sẽ xoè đuôi vì ngươi là nam. Nếu mà nữ nhân ăn phải chắc là biến thành giống cái, không xoè đuôi đâu.
Lầu 52: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Á à a! Còn hên là loài động vật này! Nhẹ nhàng thở ra! Nếu như là Khổng Tước thì chắc là không dễ bị ngộ thương, may là không biến thành heo gà vịt này nọ vân vân, bị ăn rồi không biết kiếm chỗ nào ngồi khóc luôn.
Lầu 53: Tiểu Đệ Tử Trên Tử Sinh Đỉnh.
Haha, tự nhiên có chút hiếu kì biến thành Khổng Tước có cảm giác gì.
Lầu 54: Nhị Cẩu Tử. (Muốn để là chó ngáo hơn vì nhị cũng có nghĩa là ngốc nhưng mà thui =)) )
QAQ sư tôn của ta đi đâu mất rồi, chính là trong hai ngày này… ta vừa thấy bài viết này, ta hiện tại sợ ngây người QAQ.
Lầu 55: Tiểu Đệ Tử Trên Tử Sinh Đỉnh.
Đậu má!!!!
Lầu 56: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Chời đù, không lẽ là biến thành Khổng Tước bay mất rồi!
Lầu 57: Trang Chủ Của Bọn Ta Giàu Nhanh.
Chắc không phải là sư tôn của ngươi ăn hộp điểm tâm kia đâu ha…
Lầu 58: Nhị Cẩu Tử.
Ta không biết nữa!! Ta tìm nát toàn bộ đỉnh núi rồi không thấy người! Trên bàn không có giấy nhắn, quần áo trong tủ vẫn còn yên ổn nằm đó, không giống như là muốn đi xa! A! Làm sao bây giờ!!! Hơn nữa người thật sự rất thích ăn đồ ngọt!! Nhưng mà ta không nghĩ là người sẽ tự ý lấy đồ của người khác ăn đâu… trời ơi, đầu ta muốn nổ tung luôn rồi!
Lầu 59: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
@Nhị Cẩu Tử ngươi bình tĩnh cái đã, sự việc có lẽ không bết bát như ngươi nghĩ. Chỗ sư tôn ngươi ở gần nhà lz sao? Không gần thì chắc không có khả năng lấy hộp điểm tâm kia đâu…
Lầu 60: Nhị Cẩu Tử.
QAQ ngươi nói đúng, @Phượng Hoàng lần đầu hót nhà ngươi ở đâu?
Lầu 61: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
@Nghiên Cứu Động Vật Tu Chân Giới nhờ ngươi chú ý một chút tộc đàn Khổng Tuớc gần nhất, nếu như có Khổng Tước biểu hiện ra ý thức con người, vậy nó có thể là con người biến thành.
Lầu 62: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Không cần chú ý tộc đàn Khổng Tước, theo ta biết thì loại dược này tùy người mà biến. Lz sẽ biến thành Khổng Tước, những người khác thì chưa hẳn.
Lầu 63: Mã Tiếp Khách.
Ls (lầu trên) có ý gì…
Lầu 64: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Lầu 62, nói lời phải chịu trách nhiệm, cái gì gọi là theo ngươi biết? Ngươi chẳng lẽ biết rõ lắm? Hay là ngươi biết chuyện còn nhiều hơn ta?
Ngoài ra, @Nhị Cẩu Tử nhà ta ở Thục Trung.
Lầu 65: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Ý ta chính là heo chó bò dê mèo chim khỉ gì đều có thể. Biến thành cái gì tùy mỗi người.
Ngoài ra, vị lầu trên kia, về cái hộp điểm tâm ngọt này, ta thật là biết nhiều hơn ngươi.
Lầu 66: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Ha, ngươi cũng to mồm gớm. Ngươi biết ta là ai không?
Lầu 67: Nhân Viên Quản Lý Đệ Nhất Diễn Đàn Khu Sinh Hoạt Số 3.
Ngửi được lửa- (khục) vị thuốc cố ý lại nhắc nhở một chút, bổn khu cấm mắng lộn, ngươi bị phong tiêu đề 3 ngày. (Chắc kiểu cấm nói hoặc cấm hoạt động 3 ngày á orz)
Lầu 68: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Ta không chỉ biết ngươi là ai, ta còn biết cha ngươi là ai.
Lầu 69: Nhị Cẩu Tử.
A a a a!!!! Vậy làm sao bây giờ!!! Các ngươi có thể bớt giỡn được không!!! Lz nhà ở Thục Trung! Mặc dù ta và sư tôn hiện tại không ở Thục Trung, nhưng mà người quen của chúng ta ở đó nhiều lắm, lỡ mà nó bị nhận nhầm thành lễ vật được gửi tới, bị sư tôn của ta ăn mất thì làm sao QAQ @Không Có Việc Tiền Không Giải Quyết Được đại tiên, ngươi thật sự biết nội tình hả? Vậy ngươi có biết sau khi ăn xong điểm tâm biến thành động vật nào dựa vào tiêu chí gì không QAQ ta muốn loại bỏ một chút, cứu một mạng người hơn xây bảy cảnh chùa vàng, cầu ngài cứu mạng TAT.
Lầu 70: Ở Địa Phủ Bán Kẹo Hồ Lô.
Thật là một đồ đệ hiếu thuận, cảm động.
Lầu 71: Bánh Bao Nhân Rau Củ.
Meow meow meow~~
Lầu 72: Phượng Hoàng lần đầu hót.
@Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được thì ra là ngươi?…
Lầu 73: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Ừ, là ta.
Lầu 74: Phượng Hoàng lần đầu hót.
MLGB ngươi dùng cái ID này có ý gì hả?
Lầu 75: Nhị Cẩu Tử.
Êiii, các ngươi có thể chú ý ta dùm chút được không!!! Đừng có máu lạnh như vậy được không!! @Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được vị bằng hữu này, ngươi với lz có ân oán tình thù gì sau này hẵng giải quyết được không? Ta ở đây thật sự gấp chết rồi, sư tôn của ta làm sao bây giờ QAQ.
Lầu 76: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Chú ý dùng từ. Không giáo dưỡng.
Lầu 77: Nhị Cẩu Tử.
Ta sai rồi QAQ.
Vị tiên trưởng này, xin ngài để ý lời ta nói một chút, sư tôn của ta đang gặp nguy nan, hy vọng ngài mở lòng từ bi, chỉ cho ta con đường sáng, cảm kích khôn cùng. Cảm ơn ngài!
Lầu 78: Thật Sự Rất Thông Minh.
Phụt, rõ ràng đây là một câu chuyện buồn, nhìn đến lầu trên ta lại có chút muốn cười.
Lầu 79: Tiểu Đệ Tử Trên Tử Sinh Đỉnh.
Hahaha +1.
Lầu 80: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Mọi người đừng nên cười, thật sự là một việc cấp bách. @Nhị Cẩu Tử ta có thể hiểu tâm trạng của ngươi, tiếc là ta đối với dược không biết gì, không giúp được ngươi, thật sự vô cùng xin lỗi.
Lầu 81: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
Ngươi đã làm rất tốt rồi. Không cần tự trách bản thân.
Lầu 82: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Vị bằng hữu lầu trên này, đã thấy ngươi mấy lần rồi, ngươi là…?
Lầu 83: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
Ngươi không cần biết ta là ai. Ta nhìn thấy ngươi là tốt rồi.
Lầu 84: Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Oa… đây là đang tỏ tình ư?
Lầu 85: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Xếp hàng vây xem tỏ tình.
Lầu 86: Nhị Cẩu Tử.
Có thể ngừng tỏ tình không!! QAQ ta thật sự gấp chết rồi! Ai đến chú ý ta với QAQ ta cảm thấy nếu cứ như này ta sẽ bị bức điên, bị bức điên rồi ta không biết bản thân sẽ biến thành cái dạng gì nữa…
Lầu 87: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
@Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim xin lỗi, ta không có ý mạo phạm, nhưng ta sớm đã có người trong lòng rồi.
Ngoài ra, chúng ta có thể chú ý @Nhị Cẩu Tử chút không? Ta cảm thấy việc của hắn hiện tại là quan trọng nhất.
Lầu 88: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Được được được, nghe lời nữ lang.
Lầu 89: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Ất.
Chen vào một chút, ta cảm thấy cái vị không thiếu tiền tiên sinh kia, cái người lầu 76 đó. Y nói ‘chú ý dùng từ. Không giáo dưỡng’ không phải nói với nhị cẩu đâu, mà là nói với lz, cũng là tiểu phượng hoàng đó.
Lầu 90: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
Ai? Ta cũng tự mình kéo lên xem một chút, hình như đúng là vậy á. Bởi vì @Nhị Cẩu Tử trước đó chỉ nói là gấp lắm rồi thôi, không có một câu thô tục nha.
Ngược lại là lz đốp chát lại dư tiền tiên sinh không thiếu một câu.
Lầu 91: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Hahaha phá án rồi, Nhị Cẩu Tử thật sự rất ngáo nha, xin lỗi vô ích rồi.
Lầu 92: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
@Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang ta biết ngươi có người trong lòng rồi. Người đó cũng thích ngươi.
Dùng hết thời gian lên mạng tháng này rồi, ta out đây, sau này lại đến thăm nguơi. Mạnh khoẻ.
Lầu 93: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
… Không biết sao cảm thấy anh trai lầu 93 có chút đáng thương.
Lầu 94: Mã Tiếp Khách.
Chắc là người không có tiền đóng tiền mạng? Hay là ta trích tiền ra chuyển cho ngươi chút nha? Chút tiền này không tính là gì, vì người trẻ tuổi làm chút chuyện nhỏ thôi.
Lầu 95: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
Tiền không phải vấn đề, là vì chỗ ta bên này hạn chế thời gian leo tường.*
(*Giải thích: Cư dân mạng Trung Quốc xem phong tỏa Internet như một bức tường, và họ cố gắng nhảy qua bằng cách sử dụng các phần mềm khác nhau, chẳng hạn như VPNs (mạng riêng ảo) để giấu địa chỉ IP của họ. – Google)
Lầu 96: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
…?? Leo tường… anh trai não bạch kim là người nước ngoài hả? Nếu như là người nước ngoài, @Mai Hàm Tuyết Tài Khoản Chính Thức.
Mai Hàm Tuyết ca ca ơi có thể giúp hắn nghĩ biện pháp không?
Lầu 97: Nhị Cẩu Tử.
Các ngươi có thể hay không đừng nói mấy cái này nữa QAQ chỉ cần nhìn ta một chút… ta cảm thấy… ta sắp không không chế nổi chính mình nữa rồi…
Lầu 98: Không Biết Mộc Lan Là Nữ Lang.
Để ý Nhị Cẩu Tử một chút, thỉnh cầu mọi người.
Có thể giúp liền giúp, nói chuyện phiếm có thể đợi sau khi giải quyết vấn đề.
Lầu 99: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Việc của Nhị Cẩu Tử chỉ đành đợi @Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được lại giải quyết rồi, ID của người ta khí phách như vậy, nhất định rất đáng tin. Thế nhưng cái vị không tiếu tiền tiên sinh này sao đột nhiên không thấy nữa rồi…
Lầu 100: Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền.
Chắc là một tên khoác lác thôi, khoác lác không nổi nữa nên chạy rồi đi.
Lầu 101: Mai Hàm Tuyết Tài Khoản Chính Thức.
Mai Hàm Tuyết công tử đang bận việc riêng, ta là tiểu nhị phục vụ khách hàng của hắn.
Nếu muốn kết bạn với Mai công tử, trước tiên đảm bảo mình giới tính nữ, sau đó nhấn phím 1.
Nếu muốn giải nỗi khổ tương tư, nhấn phím 2.
Nếu muốn tư vấn tình cảm, nhấn phím 3.
Nếu muốn báo danh lớp học lời nói tán tỉnh của Mai công tử, nhấn phím 4.
Nếu phẫn nộ muốn đánh đàn ông phụ lòng, mời gửi @Mai Hàn Tuyết Tài Khoản Chính Thức.
Lầu 102: Mai Hàn Tuyết Tài Khoản Chính Thức.
Cút.
Lầu 103: Ở Địa Phủ Bán Kẹo Hồ Lô.
… lão phu đại khái đoán ra tại sao não bạch kim tiểu bằng hữu cần leo tường, có lẽ không phải do ở nước ngoài.
@Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim
Tiểu huynh đệ nhìn tin nhắn riêng một chút, lão phu gần đây bận việc làm ăn, cũng không có nhiều thời gian lên mạng, tháng này còn dư không ít thời gian, có thể để cho ngươi dùng.
Lầu 104: Nhận Quà Chỉ Lấy Não Bạch Kim.
….!
Cảm ơn ngài, Lí đạo trưởng!
Còn có chuyện của cha ta năm đó… thật sự rất xin lỗi.
Lầu 105: Ở Địa Phủ Bán Kẹo Hồ Lô.
Không cần cảm ơn ^_^
Chuyện đã qua thì để nó qua đi, không có gì nghĩ không thông.
Đi chơi đi đứa nhỏ ngoan, ta cần phải log out đi làm ăn rồi.
Lầu 106: Người Mù Lên Mạng Nhờ Khoa Học.
Trong lúc vô tình đi dạo gặp bài viết này, ta đối với loại dược này cũng biết được một hai, đã từng tham gia qua nghiên cứu chế dược. @Nhị Cẩu Tử ngươi đừng vội, ta chỉnh sửa lại một chút tài liệu liên quan, sau đó gửi riêng cho ngươi.
Lầu 107: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
Vị lầu 100 này, ta đã thấy ID của ngươi, ngươi tốt nhất cũng nên chú ý dùng từ. Không ai chạy, cũng không ai khoác lác.
Lúc nãy ta đi uống thuốc, @Nhị Cẩu Tử hộp điểm tâm kia sẽ dựa trên ba yếu tố tính cách, vẻ ngoài, sở thích của người dùng, tiến hành phân xét tổng hợp. Ngươi có thể thử nghĩ một chút, nếu sư tôn của ngươi biến thành động vật, ngươi sẽ nghĩ ngay là hắn biến thành con gì. Nếu như ngươi đủ hiểu biết về hắn, vậy thì so với suy nghĩ của ngươi, đại khái cũng là hình dạng hắn biến thành sau khi dùng thuốc.
Lầu 108: Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền.
Yo, lầu trên thật sự biết hả? Không phải là bởi vì mặt mũi nên bịa đại đó chứ?
Lầu 109: Không Có Việc Tiền Giải Quyết Không Được.
….
Lầu 110: Nghĩa Phụ Nói Gì Cũng Đúng.
@Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền chào ngươi ^_^, phiền ngươi đi một chuyến Cô Nguyệt Dạ Giới Phạt đài, chưởng môn kêu đó.
Lầu 111: Chưởng Môn Của Chúng Ta Có Tiền.
Ò được, cảm ơn ngươi.
Lầu 112: Nghĩa Phụ Nói Gì Cũng Đúng.
Không cần cảm ơn ^_^
Lầu 113: Nhà Tiên Tri.
… không biết tại vì sao, ta có cảm giác lầu 111 chuyền này một đi không về.
Lầu 114: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
Haha, chắc là do chưởng môn Cô Nguyệt Dạ cho người ta ấn tượng áp bức quá đó mà. Chẳng qua lại nói, đã lâu như vậy rồi, Nhị Cẩu Tử còn chưa chạy ra thảo luận? @Nhị Cẩu Tử sư tôn nhà ngươi cuối cùng giống đống vật gì. Ngươi nói với chúng ta, chúng ta giúp ngươi để ý nha.
Lầu 115: Nhị Cẩu Tử.
Chỉ là một cái thôn hoa, cũng dám quản bổn toạ.
Nhưng thấy ngươi tâm địa cùng ánh mắt cũng không quá kém, tạm thời tha cho ngươi lần này. Còn việc người của bổn toạ rốt cuộc biến thành con vật gì, bổn toạ tự biết lưu ý, không mượn người khác lo chuyện bao đồng.
Lầu 116: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Ủa?
Lầu 117: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Ất.
Tình huống gì đây?
Lầu 118: Mã Tiếp Khách.
Cách nói chuyện của Nhị Cẩu Tử sao tự nhiên thay đổi rồi? Bị hack nick hả?
Lầu 119: Nhị Cẩu Tử.
Bổn toạ vốn dĩ chính là như vậy, một đám ngu dân!
Lầu 120: Phượng Hoàng lần đầu tiên.
Chờ chút! Cái giọng điệu quen thuộc này… cái cách nói này… cái xưng hô này… Chắc không phải là cái kẻ ta đang nghĩ đâu ha…
Lầu 121: Nhị Cẩu Tử.
Đúng đó thì sao.
Lầu 122: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
@Nhị Cẩu Tử.
Má! Có cần dữ vậy không, ta đây cũng chỉ là muốn giúp ngươi, thiệt tình, lòng tốt không được hồi báo.
Lầu 123: Không Phải Kiểu Dạy Để Thu Hút Môn Đồ.
Ta cảm thấy lz tại cái tầng lầu này gặp rất nhiều ID người quen nha, haha, thế giới nhỏ thật.
Lầu 124: Phượng Hoàng lần đầu hót.
Ls đừng cười, ta đã biết Nhị Cẩu Tử là ai, sự việc phiền hơn rồi.
Lầu 125: Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh.
Gấp! Mời các vị tu sĩ chú ý! Tử Sinh Đỉnh bởi vì một vài nguyên nhân, kể từ ngày hôm nay sẽ thu thập một loại mèo trắng. Nhờ các vị tu sĩ đưa tất cả mèo trắng không có chủ đến bổn môn, mỗi con 5000 kim, đưa mèo có thưởng!
Lầu 126: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Yi, nhất kỵ hồng trần chưởng môn tiếu*, ai ngờ được rằng mèo trắng đâu?
(* Lấy từ câu thơ của Đỗ Mục, vốn là ‘nhất kỵ hồng trần mỹ nhân tiếu’. Dương Ngọc Hoàn, phi tử của Đường Minh Hoàng Lý Long thích ăn vải, nên ông truyền lệnh dùng ngựa trạm phi thật nhanh vận chuyển đến Trường An, vì việc này mà rất nhiều người đã chết vì chạy. => Hôn quân hoang dâm háo sắc hoang đường. Đại khái chắc là nói thấy vung tiền dữ vậy không vì mỹ nhân mà là vì mèo, có gian tình kiểu vậy =))) )
Lầu 127: Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Kyaa! Thiệt dễ thương! Ta chính thức chèo Tiết Mông x mèo trắng.
Lầu 128: Nhị Cẩu Tử.
Thú vị. Giang Đông Đường muốn bị diệt môn?
Lầu 129: Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh.
Cái tên Giang Đông Đường kia, ngươi mẹ nó đừng có nói bậy! Có khùng không hả!
Lầu 130: Tử Sinh Đỉnh Tuyền Cơ Trưởng Lão.
Sao tự nhiên đòi tìm mèo trắng? Môn phái chúng ta đã có một con mèo màu cam rồi, nuôi không được con mèo khác đâu.
Lầu 131: Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh.
Mời trưởng lão xem tin nhắn riêng.
Lầu 132: Tử Sinh Đỉnh Tuyền Cơ Trưởng Lão.
Xem rồi, không có tin nhắn nha.
Lầu 133: Tử Sinh Đỉnh Tham Lang Trưởng Lão.
Y gửi cho ngươi bằng acc phụ.
Lầu 134: Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Làm gì vậy, người ta chỉ chèo cp thôi mà, cái tên Nhị Cẩu Tử kia dữ như vậy làm cái gì, làm như cướp chồng của hắn không bằng, hứ! Thấy ghét!
Lầu 135: Thương Hương Tiếc Ngọc Vực Tuyết Mai.
Hoa cô nương, nhịn không được khuyên ngươi một câu, tốt nhất đừng nói nữa.
Lầu 136: Ta Chỉ Là Người Qua Đường Giáp.
Haha, thật ra ta tương đối hiếu kì, mỗi con 5000 kim, mèo trắng lại là động vật phổ biến như vậy, Tử Sinh Đỉnh không bị phá sản chứ hả?
Lầu 137: Bánh Bao Nhân Rau Củ.
Meo meo meo QAQ.
Lầu 138: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
Các người xem, bánh bao khóc rồi… các người sao có thể có mèo trắng rồi lại không quan tâm cảm giác của mèo cam? Mèo cam ở Tử Sinh Đỉnh bị thất sủng rồi sao?
Lầu 139: Tử Sinh Đỉnh Tiết Tử Minh.
Sẽ không phá sản, chúng ta có nhà tài trợ.
@Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm đưa tiền.
Lầu 140: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
…..
Lầu 141: Mã Tiếp Khách.
??? Vụ gì đang xảy ra vậy? Tại sao Khương chưởng môn phải tài trợ Tử Sinh Đỉnh làm loại chuyện ngu xuẩn này? Là do ta không biết cách mua bán sao? Mèo trắng có thể đem đi luyện dược hả?
Lầu 142: Nhị Cẩu Tử.
Không thể lấy mèo luyện dược!
Đào Bao sơn trang muốn bị diệt môn!?
Lầu 143: Trang Chủ Của Bọn Ta Giàu Nhanh.
… cách nói chuyện của Nhị Cẩu Tử thật sự thay đổi rất nhiều… cảm giác giống như bị phân liệt vậy… động một chút liền muốn diệt môn phái của người ta, giống như là diệt đến quen rồi ấy…
Lầu 144: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
Muốn bao nhiêu.
Lầu 145: Thật Sự Rất Thông tin.
Á đù! Đưa thiệt hả!!?
Lầu 146: Ta Cũng Muốn Có Kim Chủ Đá Đì. (+1)
Cô Nguyệt Dạ là kẻ ngốc nhiều tiền sao? Này rõ ràng là việc làm lỗ vốn mà sao còn đầu tư, gì mà nhà tài trợ… chính là kim chủ đá đì trả tiền không chớp mắt!
Lầu 147: Câu Lạc Bộ Ráng Chiều Lão Niên Đi Đua Xe.
Khương chưởng môn! Chúng ta ở đây có sản nghiệp ráng chiều, mặc dù không có tiền đồ, nhưng ngài xem coi có thể nghĩ thoáng chút đi làm từ thiện…
Lầu 148: Phòng Tiêu Thụ Của Mộ Phần Nho Phong Môn.
Khương chưởng môn! Ở đây chúng ta có một toà nhà, mặc dù cũng không có tiền đồ, nhưng ngài có thể xem xét đầu tư một chút…
Lầu 149: Cực Phẩm Mỹ Nam Chế Tác Màn Ảnh Nhỏ Của Tu Chân Giới.
Khương chưởng môn! Ở đây chúng ta có cái hạng mục, rất có triển vọng bảo đảm ngài tiền vào đầy túi, chỉ là trái pháp luật, nhưng ngài suy nghĩ xem có muốn cùng chúng ta xuống biển*…
(*Chắc rủ đá đì ra ngoài vòng pháp luật chơi lớn có thưởng á)
Lầu 150: Giang Đông Đường Hoa Nhược Vi.
Woa!! Ta không chèo Tiết Mông x mèo trắng nữa, ta chèo Tiết Mông x Khương Hi.
Lầu 151: Thôn Hoa Ngọc Lương Thôn.
Sao không phải là Khương Hi x Tiết Mông?
Lầu 152: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
@Nhân Viên Quản Lý Của Đệ Nhất Siêu Cấp Diễn Đàn từ lầu 147 đến lầu 150 phong hết toàn bộ, cả đời.
Lầu 153: Nhân Viên Quản Lý Siêu Cấp Của Đệ Nhất Diễn Đàn.
Khương chưởng môn, trên nguyên tắc chúng tôi không thể phong tài khoản của hội viên cả đời, xin ngài thứ lỗi.
Lầu 154: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
Cấm 147 đến 150. Mỗi lầu mười vạn kim.
Lầu 155: Nhân Viên Quản Lý Siêu Cấp Của Đệ Nhất l Diễn Đàn.
Khương chưởng môn, trên nguyên tắc chúng tôi không thể nhận tiền như vậy, hơn nữa lầu 150 là người dùng siêu cấp VIP chưởng môn, trên nguyên tắc chúng tôi không thể cấm tài khoản của chưởng môn một phái.
Lầu 156: Nghĩa Phụ Nói Gì Cũng Đúng.
Nhân viên quản lý, chào ngài, nghĩa phụ của ta lớn tuổi rồi, năng lực biểu đạt không tốt lắm, nói cũng không quá rõ ràng. Ý của y chính là nếu ngài cấm từ lầu 147 đến 150, vậy chúng ta liền tính tổng lầu của bài viết này để giải quyết vấn đề tiền bạc, mỗi lầu 10 vạn kim. Ví dụ như bài viết này tổng cộng có 200 lầu, vậy Cô Nguyệt Dạ sẽ trả diễn đàn 200x10vạn kim, có 2000 lầu thì trả 2000x10vạn kim. Nhưng ta không thể không nói, @Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm nghĩa phụ à, người như vậy rất lãng phí tiền, hơn nữa làm người cũng có lúc phạm sai lầm, cho người ta một cơ hội hối cải cũng rất cần thiết. Người suy nghĩ chút nữa đi?
(Cô Nguyệt Dạ in tiền lậu à…)
Lầu 157: Cô Nguyệt Dạ Khương Dạ Trầm.
Ừ, đúng là cần suy nghĩ lại.
@Nhân Viên Quản Lý Siêu Cấp Của Đệ Nhất Diễn Đàn cấm cả lầu 156.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu