Edit: Chu
(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)
Câu nói kinh thiên động địa làm quỷ thần khiếp sợ như vậy, cũng chỉ có mình Sở Vãn Ninh tự nhiên bình tĩnh nói ra được. Ba đồ đệ nghe thấy, trong lòng đều có cảm nhận khác nhau.
Tiết Mông nghĩ đơn giản nhất, cũng chỉ cảm thán một chữ: A!
Mặc Nhiên phức tạp hơn một chút, hắn nhớ tới mấy chuyện kiếp trước, xoa cằm nghĩ, cả đời này mình không muốn nhìn thấy vũ khí thứ ba của Sở Vãn Ninh nữa.
Còn Sư Muội, trên mặt y, trong đôi mắt hạnh như chứa mưa bụi Giang Nam có ánh sáng mỏng manh lay động, như sùng bái, lại như hoảng sợ.
“Thiên Vấn là lấy từ hồ Kim Thành ạ?”
Sở Vãn Ninh: “Ừ.”
“Vậy hai món kia…”
Sở Vãn Ninh: “Một món cũng vậy, một món thì không. Linh tính vũ khí thường sẽ không quá mạnh, có thể khống chế được, ngươi không cần lo.”
Tiết Mông hơi hâm mộ mà thở dài: “Thật muốn thấy hai món thần võ còn lại của sư tôn.”
Website TruyenLau.com
Sở Vãn Ninh nói: “Nếu những chuyện mà một mình Thiên Vấn có thể xử lý, hai món còn lại ta bằng lòng để chúng không có đất dụng võ.”
Tiết Mông không tình nguyện “dạ” một tiếng, nhưng vẫn có ánh sáng lay động trong mắt, Sở Vãn Ninh thấy vậy, biết tính cậu khó nhịn, may mà lòng dạ Tiết Mông không xấu, chỉ cần chỉ đường thêm chút thì cũng không cần lo lắng quá.
Mặc Nhiên lại ở bên cạnh vuốt cằm, cười như không cười.
Website TruyenLau.com
Biết nhà binh là hung khí, thánh nhân bất đắc dĩ mới dùng tới. Sở Vãn Ninh… Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, thua cũng là do chính khí của bản thân.
“Tà không thắng chính” toàn được viết trong sách, kẻ ngốc mới tin là thật, đáng đời thiên phú dị bẩm, pháp lực cao siêu lại vẫn thành tù nhân, xương cốt mục nát.
“Sư tôn.” Giọng Sư Muội cắt ngang suy nghĩ của Mặc Nhiên.
“Đệ tử nghe nói hằng năm trên Húc Ánh Phong có hàng trăm ngàn người cầu thần võ, có cơ duyên gặp được cũng chỉ có một hai người hiếm như vàng, thậm chí nhiều năm rồi chưa thấy hồ tan băng. Tu vi đệ tử kém cỏi… Thật sự là… Không có khả năng gặp cơ duyên. A Nhiên và thiếu chủ đều là nhân tài kiệt xuất của Nhân giới, hay là ta không đi nữa, ở lại đây, luyện tập thuật pháp nhiều hơn là được rồi.”
Sở Vãn Ninh: “…” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Y không nói gì, khuôn mặt trắng nõn bao trùm một lớp sương mờ, tựa như đang trầm ngâm.
Kiếp trước Sư Muội vì tự ti mà lỡ mất cơ hội ở Húc Ánh Phong, Mặc Nhiên thấy vậy, lập tức cười nói: “Chỉ là đi thử một lần thôi, nếu không được thì cứ coi như đi chơi vậy. Huynh cả ngày ở đỉnh Tử Sinh làm gì, cũng nên ra ngoài cho biết việc đời chứ.”
Sư Muội càng lo lắng: “Không, tu vi ta kém, ở Húc Ánh Phong nhiều người như vậy, nhỡ gặp đệ tử của môn phái khác muốn tỉ thí với ta, nhất định ta đánh không lại, còn làm mất mặt sư tôn…”
Sở Vãn Ninh nâng mắt lên nói: “Ngươi lo lắng vì chuyện này à?”
Câu hỏi này của y rất kỳ quái, như là thắc mắc, lại như là hỏi. Hai người khác không nhận ra, lòng Sư Muội chợt lạnh, nâng mắt lên, nhìn đôi mắt phượng sắc bén lạnh thấu xương của Sở Vãn Ninh.
“Sư tôn…”
Sở Vãn Ninh mặt không đổi sắc, nói: “Ngươi học trị liệu, vốn không thể đánh nhau với người ta. Nếu có người làm phiền ngươi thì từ chối là được rồi, cũng không mất mặt.”
Mặc Nhiên cũng nhếch môi cười: “Sư Muội đừng sợ, có đệ rồi mà.”
Vì thế ba người chuẩn bị hành trang, lên đường.
Giờ đi tới giới Thượng Tu, đường xá xa xôi, cưỡi ngựa rất mệt. Sở Vãn Ninh lại vẫn không muốn ngự kiếm bay, nên xe ngựa được chuẩn bị, không nhanh không chậm đi hết mười ngày đường mới đến trấn bên cạnh Húc Ánh Phong.
Ba đệ tử ra khỏi xe ngựa rồi, chỉ còn Sở Vãn Ninh vẫn lười xuống, y vén rèm trúc lên, nói: “Ở đây nghỉ một đêm, ngày mai lại lên đường là có thể tới Húc Ánh Phong rồi.”
Toà thành bọn họ dừng chân tên là Đại Thành. Thành trì tuy không lớn, lại rất giàu có và đông đúc phồn hoa, nữ tử đeo vàng đeo ngọc, nam tử đội mũ cẩm mặc đồ lụa, đương nhiên xa hoa hơn giới Hạ Tu mấy phần.
Tiết Mông mắng: “Cái đám chó chết ở giới Thượng Tu này, đúng là cửa son rượu thịt thối, trên đường toàn xác chết đói.”
Mặc Nhiên cũng không thích, hiếm khi không cãi lại Tiết Mông, mà mang theo ý cười ngọt ngấy, khinh thường cảnh trước mắt: “Đúng vậy, ta nhìn thấy đã ghen tị, khó trách nhiều người bán hết của cải muốn đến giới Thượng Tu, dù không tu tiên, làm người thường, cũng tốt hơn ở giới Hạ Tu nhiều.”
Sở Vãn Ninh lấy một cái mặt nạ ra, đeo lên mặt, mới chậm rãi xuống xe ngựa, nhìn phố xá sầm uất náo nhiệt xung quanh, không biết đang nghĩ gì.
Tiết Mông ngạc nghiên hỏi: “Sư tôn, sao người phải đeo mặt nạ thế?”
Sở Vãn Ninh nói: “Nơi này thuộc đất của Nho Phong Môn Lâm Nghi. Ta không tiện lộ mặt.”
Tiết Mông vẫn nghi ngờ khó hiểu, Mặc Nhiên thở dài nói: “Tiểu Phượng Hoàng không có não, sư tôn trước kia là khách khanh của Nho Phong Môn mà.”
Hắn vừa nói vậy, Tiết Mông liền nhớ ra, nhưng thiên chi kiêu tử không chịu nhận mình quên chuyện này, mặt đỏ lên, trợn trắng mắt, nói: “Đương nhiên ta biết chuyện này rồi, ta chỉ thấy lạ, dù sao cũng là khách khanh thôi, không phải bán cho họ, muốn đi thì đi, chẳng lẽ mấy người Nho Phong Môn còn có thể trói người về chắc?”
Mặc Nhiên nói: “Ngươi cũng đúng là ngốc quá, ngươi chưa từng nghe à? Từ khi sư tôn rời khỏi Nho Phong Môn, trong giới Thượng Tu rất ít người biết hành tung của y, chúng ta xuống núi trừ yêu, nếu có ai hỏi về sư tôn cũng chỉ được nói đến từ đỉnh Tử Sinh, không được nói sư tôn là ai cho người khác không phải sao?”
Tiết Mông sửng sốt một lúc, lúc này mới ngộ ra để nói: “Hoá ra hành tung của sư tôn ở giới Thượng Tu rất ít ỏi? Sư tôn lợi hại như vậy, sao lại muốn ở ẩn chứ?”
“Không có ý ở ẩn, nhưng cũng không muốn người khác làm phiền.” Sở Vãn Ninh nói, “Đi thôi, vào quán trọ.”
“Ấy, bốn vị Tiên Quân muốn ở trọ à?” Tiểu nhị của khách điếm mặt mày xán lạn chạy tới.
Tiết Mông nói: “Cho bốn phòng.”
Tiểu nhị xoa tay cười nói: “Thật xin lỗi Tiên Quân, chẳng là mấy hôm nay khách trọ trong thành đông quá, không đủ bốn phòng mất rồi, hay là nếu Tiên Quân không ngại thì ở chung nhé? Hai phòng có được không?”
Không còn cách khác, họ đành ở chung phòng.
Chẳng qua khi chia phòng, lại xảy ra mấy chuyện.
——
“Ta muốn ở chung với Sư Muội.” Nhân lúc Sở Vãn Ninh đang trả tiền, ba đồ đệ chụm đầu nói chuyện với nhau, Mặc Nhiên rất có khí phách đề nghị.
Tiết Mông không chịu: “Mắc cái gì hả?”
Mặc Nhiên ngạc nhiên nói: “Không phải ngươi dính sư tôn lắm à?”
“Cái đó, ta cũng không muốn——“
Cậu cực kỳ kính sợ Sở Vãn Ninh, nhưng hai chữ “kính sợ”, vẫn có chữ “sợ” trong đó, cậu rất thích Sở Vãn Ninh, nhưng vẫn sợ nhiều hơn, chính cậu cũng không nói ra được.
Thấy mặt Tiết Mông đỏ lên, Mặc Nhiên đểu cáng cười nói: “Đệ đệ, ta thấy ngươi không phải không muốn ngủ với sư tôn, mà là không dám ấy?”
Tiết Mông trợn tròn mắt: “Sư tôn cũng không ăn thịt người, sao ta lại không dám!”
“Chà.” Mặc Nhiên cười nói, “Sư tôn khi mơ sẽ đánh người đấy, ngươi biết không?”
Tiết Mông: “…”
Sắc mặt trắng bệch, Tiết Mông hơi ngập ngừng, bỗng nghĩ tới cái gì, nổi giận đùng đùng hỏi: “Lúc sư tôn ngủ như thế nào, sao ngươi lại biết? Ngươi từng ngủ với người rồi chắc?”
Lời này hơi ái muội, Tiết Mông lại không có chút ý nghĩ đen tối nào, nhưng người nói vô tình, người nghe lại hữu ý. Mặc Nhiên đen mặt, bổn toạ đâu chỉ ngủ chung với y, kiếp trước bổn toạ còn đè y kìa.
Nhưng hảo hán không nhắc lại chuyện cũ, ngoài miệng vẫn cười nói: “Nếu ngươi không tin, đêm nay có thể cảm nhận thử. Nhớ mang một lọ kim sang dược*, bị thương còn có cái mà dùng.”
(Kim sang dược: Thuốc trị thương)
Tiết Mông đang muốn đánh người, Sở Vãn Ninh đã trả tiền xong, đi tới.
Y nhàn nhạt liếc bọn họ một cái, nói: “Đi thôi.”
Ba thiếu niên như mấy cái đuôi nhỏ theo sư tôn lên tầng, đứng trong phòng dành cho khách chờ, vốn ba người đang vui vẻ lại mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chờ Sở Vãn Ninh nói trước.
Thật ra bọn họ tranh giành đều phí công, lúc đến phòng chờ, còn không phải đều câm miệng chờ sư tôn lên tiếng sao?
Sở Vãn Ninh dừng một chút, nói: “Chỉ có hai phòng, các ngươi có ai…”
Y âm thầm do dự, hơi xấu hổ.
Nên nói thế nào đây—— “Có ai muốn ở với ta không?”
Người nghe sẽ cảm thấy hơi đáng thương, cũng không giống tác phong của Ngọc Hành trưởng lão.
Thế nên nói thế nào?
“Mặc Vi Vũ, ngươi đi theo ta.” Như vậy à?
… Thôi bỏ đi, như da hổ bọc khoai lang, giống bang chủ trại Hắc Phong cướp thiếu phụ nhà lành. Dù sao mình cũng là tông sư, vẫn cần mặt mũi.
Vả lại từng ôm nhau ngủ ở Hồng Liên Thuỷ Tạ, hai người đều xấu hổ, rất hiếm khi ở chung.
Vẻ mặt Sở Vãn Ninh bình thản, nội tâm lại rất nhiều suy nghĩ, qua hồi lâu, rốt cuộc cao quý lạnh lùng hất cằm, nói với Tiết Mông.
“Tiết Mông ở với ta.”
Tiết Mông: “…”
Mặc Nhiên vốn đang cười tủm tỉm, không khỏi hơi sửng sốt.
Hắn thật sự mong Tiết Mông ở cùng với Sở Vãn Ninh, còn mình ở với Sư Muội. Nhưng lúc Sở Vãn Ninh nói ra lựa chọn của mình, lại cảm thấy hơi bực mình.
Hắn không biết mình là dáng vẻ gì, rất giống một con chó hoang không biết trời cao đất dày. Chó hoang nhỏ gặp một người đàn ông, tính người kia tuy không tốt, nhưng ngày ba bữa vẫn mang chút xương cho nó gặm.
Chó hoang nhỏ cho rằng mình không thích cái tên hung dữ này, nên tuy nó gặm xương mỗi ngày, lại liếm móng vuốt sủa sau lưng người kia, nó cũng không coi người đàn ông này là chủ của mình.
Nhưng không biết vì sao, một ngày nọ, người đàn ông này bưng một cái bát ra, bên trong lại không phải mấy khúc xương nó biết, mà là hạt kê, một con khổng tước xinh đẹp lảo đảo đi tới, đậu lên vai người đàn ông, đôi mắt lưu ly nhìn y, cọ mỏ lên mặt y.
Người đàn ông cũng nghiêng mặt, sờ lên cánh chim khổng tước, nhẹ nhàng cho nó ăn.
Hắn như con chó hoang kia, không khỏi ngơ ngác.
Vốn dĩ, hắn tưởng Sở Vãn Ninh nhất định sẽ chọn mình…
- [HUSKY] CHƯƠNG 1: BỔN TOẠ ĐÃ CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 2: BỔN TOẠ SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 3: SƯ CA CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 4: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 5: BỔN TOẠ KHÔNG CÓ TRỘM
- [HUSKY] CHƯƠNG 6: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 7: BỔN TOẠ THÍCH ĂN HOÀNH THÁNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 8: BỔN TOẠ BỊ PHẠT
- [HUSKY] CHƯƠNG 9: BỔN TOẠ KHÔNG TÀI NĂNG DIỄN XUẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 10: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 11: BỔN TOẠ SẮP HÔN RỒI, VUI QUÁ!
- [HUSKY] CHƯƠNG 12: BỔN TOẠ HÔN NHẦM NGƯỜI… HOANG MANG QUÁ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 13: TÂN NƯƠNG CỦA BỔN TOẠ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 14: BỔN TOẠ THÀNH THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 15: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU TIÊN BIẾT CÓ KIỂU ĐỘNG PHÒNG NÀY
- [HUSKY] CHƯƠNG 16: BỔN TOẠ SỢ NGÂY NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 17: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ BỊ THƯƠNG, BỔN TOẠ THẬT LÀ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 18: BỔN TOẠ ĐÃ TỪNG CẦU XIN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 19: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 20: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 21: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 22: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ, MUỐN NỔI GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 23: BỔN TOẠ KHÔNG NGĂN ĐƯỢC Y
- [HUSKY] CHƯƠNG 24: BỔN TOẠ VÀ Y CHIẾN TRANH LẠNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 25: BỔN TOẠ GHÉT Y MUỐN CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 26: BỔN TOẠ VÀ QUÂN KHI MỚI GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 27: BỔN TOẠ NẤU CHO NGƯƠI MỘT BÁT MÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 28: LÒNG BỔN TOẠ HƠI LOẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 29: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 30: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN ĂN ĐẬU PHỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 31: BÁ PHỤ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 32: BỔN TOẠ DỖ NGƯƠI, ĐÃ ĐƯỢC CHƯA?!
- [HUSKY] CHƯƠNG 33: BỔN TOẠ PHẢI ĐI TÌM VŨ KHÍ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 34: BỔN TOẠ BỊ THẤT SỦNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 35: BỔN TOẠ TRƯỢT CHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 36: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ ĐIÊN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 38: BỔN TOẠ Ở DƯỚI ĐÁY BIỂN HAI VẠN TRƯỢNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 39: VŨ KHÍ MỚI CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 40: BỔN TOẠ ĐÚNG LÀ GẶP QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 41: BỔN TOẠ LẠI HÔN NHẦM NGƯỜI RỒI…
- [HUSKY] CHƯƠNG 42: BỔN TOẠ CŨNG HƠI THÔNG MINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 43: BỔN TOẠ LÀ TẾ PHẨM???
- [HUSKY] CHƯƠNG 44: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NỢ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 45: BỔN TOẠ BIẾT HUYNH SẼ ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 46: BỔN TOẠ TỈNH RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 47: BỔN TOẠ THẤY CÓ CHỖ KHÔNG ĐÚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 48: LÃO LONG CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 49: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ RẤT GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 50: BỔN TOẠ THÍCH HUYNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 51: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ… PHỤT HA HA HA
- [HUSKY] CHƯƠNG 52: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ CÒN CHƯA ĐƯỢC LÊN SÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 53: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ NHƯ TÊN THIỂU NĂNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 54: BỔN TOẠ GIÀNH ĐIỂM TÂM NGỌT
- [HUSKY] CHƯƠNG 55: BỔN TOẠ BẤT AN
- [HUSKY] CHƯƠNG 56: BỔN TOẠ LÀM SỦI CẢO
- [HUSKY] CHƯƠNG 57: BỔN TOẠ GHÉT NGHE QUÂN ĐÁNH ĐÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 58: BỔN TOẠ HƠI HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 59: BỔN TOẠ CHỈ CÓ CHÚT TIỀN ĐỒ NHƯ VẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 60: BỔN TOẠ PHÁT HIỆN MỘT BÍ MẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 61: BỔN TOẠ TỐT SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 62: BỔN TOẠ ĐẾN LÂM AN CỔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 63: BỔN TOẠ GẶP ĐƯỢC AI NÀY!
- [HUSKY] CHƯƠNG 64: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ CHO SƯ ĐỆ
- [HUSKY] CHƯƠNG 65: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ RẤT KHÓ NGHE
- [HUSKY] CHƯƠNG 66: BỔN TOẠ GẶP THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 67: BỔN TOẠ ĐAU LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 68: BỔN TOẠ KHÔNG ĐÀNH LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 69: BỔN TOẠ THEO NGƯƠI HỌC NHE~
- [HUSKY] CHƯƠNG 70: BỔN TOẠ TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 71: BỔN TOẠ BỊ OAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 72: BỔN TOẠ HẦM CANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 73: BỔN TOẠ HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 74: BỔN TOẠ KHÔNG TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 76: BỔN TOẠ GẶP LẠI KẺ KIA
- [HUSKY] CHƯƠNG 77: BỔN TOẠ RẤT KHÓ XỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 78: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ GẶP ÁC MỘNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 79: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ DIỄN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 80: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ… ĐẾN RỒI!
- [HUSKY] CHƯƠNG 81: BẤT QUY CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 82: BỔN TOẠ KHÔNG DÁM TIN
- [HUSKY] CHƯƠNG 83: BỔN TOẠ MUỐN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 84: BỔN TOẠ HÔN TRỘM NGƯƠI, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 85: CHỈ MỘT NGÀN NĂM TRĂM SAO CÓ THỂ ĐUỔI BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 86: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ KHÔNG PHẢI ĐÈN CẠN DẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 87: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI NHẬN ĐỒ ĐỆ NỮA
- [HUSKY] CHƯƠNG 88: BỔN TOẠ GẶP NGƯỜI THỨ HAI TRỌNG SINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 89: CHUYỆN NĂM ĐÓ CỦA BỔN TOẠ VÀ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 90: BỔN TOẠ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ KHÔNG SAI
- [HUSKY] CHƯƠNG 91: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ LÀ ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 92: BỔN TOẠ LẠI TỚI TRẤN THẢI ĐIỆP
- [HUSKY] CHƯƠNG 93: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ AI DÁM ĐỘNG ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 94: BỔN TOẠ GẶP LẠI THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 95: CHI KIẾP KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 96: NỖI HẬN KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 97: BỔN TOẠ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 98: SƯ TÔN, XIN NGƯỜI, ĐỂ Ý TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 99: VŨ KHÍ THỨ BA CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 100: CÂU CUỐI CÙNG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 101: SƯ TÔN, NGỌN LỬA CUỐI CÙNG TRÊN THẾ GIAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 102: SƯ TÔN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 103: SƯ TÔN, TA TỚI TÌM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 104: HOÀNH THÁNH CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 105: NHÂN HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 106: BẮT ĐẦU TÌM SƯ TÔN Ở NƠI NÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 107: CHÂN DUNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 108: ĐỊA HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 109: ĐỊA HỒN THỨ HAI CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 110: SƯ TÔN KHÔNG BIẾT CHUYỆN CŨ CỦA CHÓ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 111: SƯ TÔN NHƯ ĐAO QUÂN NHƯ NƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 112: SƯ TÔN KHÔNG THỂ CHỊU NHỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 113: SƯ TÔN BỊ NHỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 114: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐỒNG Ý VỚI TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 115: SƯ TÔN ĐÃ THÀNH HÔN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 116: SƯ TÔN GẶP DUNG CỬU
- [HUSKY] CHƯƠNG 117: SƯ TÔN BẢO TA CÚT ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 118: SƯ TÔN THỈNH THOẢNG SẼ MẮC MƯU
- [HUSKY] CHƯƠNG 119: BỐN HỒN CỦA SƯ TÔN TỀ TỰU
- [HUSKY] CHƯƠNG 120: SƯ TÔN BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 121: SƯ TÔN MỚI LÀ TÔNG SƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 122: HÌNH BÓNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 123: SƯ TÔN ĐI VÀO MỘNG TA, BIẾT TA ĐÃ NHỚ NHUNG LÂU NAY*
- [HUSKY] CHƯƠNG 124: SƯ TÔN SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 125: SƯ TÔN KHÔNG CẦN TÌM ĐẠO LỮ
- [HUSKY] CHƯƠNG 126: SƯ TÔN, CHỜ TA THÊM MỘT CHƯƠNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 127: SƯ TÔN, CẨN THẬN ĐẤT TRƠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 128: SƯ TÔN, Y PHỤC KHÔNG THỂ MẶC BỪA
- [HUSKY] CHƯƠNG 129: SƯ TÔN, NGƯỜI XEM CÓ HÀI LÒNG KHÔNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 130: SƯ TÔN, CHẠY QUA NĂM NĂM TỚI GẶP NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 131: SƯ TÔN ĐỌC SÁCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 132: SƯ TÔN VÀ SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 133: SƯ TÔN THANH TÂM QUẢ DỤC NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 134: SƯ TÔN CÓ THỂ ĂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 135: SƯ TÔN TÌM THẦY
- [HUSKY] CHƯƠNG 136: SƯ TÔN THẢ LỎNG CHÚT
- [HUSKY] CHƯƠNG 137: SƯ TÔN VÀ TA NGỦ Ở NGOÀI
- [HUSKY] CHƯƠNG 138: SƯ TÔN MUỐN ĐÙA CHẾT TA SAO
- [HUSKY] CHƯƠNG 139: SƯ TÔN MƠ ĐẸP
- [HUSKY] CHƯƠNG 140: SƯ TÔN, LẬT LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 141: SƯ TÔN, ĐỪNG CỞI!!!
- [HUSKY] CHƯƠNG 142: SƯ TÔN, ĐÂY LÀ KHỔ HÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 143: SƯ TÔN VỐN LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG, NỐT CHU SA, TÂM ĐẦU HUYẾT, MỆNH TRUNG KIẾP
- [HUSKY] CHƯƠNG 144: SƯ TÔN, TA THÍCH NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 145: SƯ TÔN CÓ NGƯỜI ĂN CƠM CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 146: SƯ TÔN, NÀNG MUỐN THÀNH THÂN THẬT SỰ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA ĐÂU
- [HUSKY] CHƯƠNG 147: SƯ TÔN, CHUYỆN GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ
- [HUSKY] CHƯƠNG 148: SƯ TÔN, TỰ NHIÊN ĐÙA GIỠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 149: SƯ TÔN, TA KHÔNG DẬY NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 150: SƯ TÔN VÀ TA ĐỔI PHÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 151: SƯ TÔN, TA CHỈ MUỐN NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 152: SƯ TÔN, NHÌN KÌA! MAI HÀM TUYẾT!
- [HUSKY] CHƯƠNG 153: SƯ TÔN GHÉT TRƯỞNG MÔN NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 154: SƯ TÔN, TA ĐI TÌM DIỆP VONG TÍCH
- CHƯƠNG 155: SƯ TÔN, CHẤN KHÔNG KHIẾP SỢ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 156: SƯ TÔN CƯỠI NGỰA THẬT GIỎI
- [HUSKY] CHƯƠNG 157: SƯ TÔN, ĐÊM TÂN HÔN NĂM ẤY, KÌ THỰC TA…
- [HUSKY] CHƯƠNG 158: SƯ TÔN, UỐNG RƯỢU MỪNG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 159: SƯ TÔN, TA SỢ NHẤT THIÊN VẤN
- [HUSKY] CHƯƠNG 160: SƯ TÔN, NGƯỜI CÒN NHỚ RÕ ĐỔI ÂM THUẬT Ở KHÁCH ĐIẾM NĂM ĐÓ KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 161: SƯ TÔN, ĐƯA NGƯỜI BAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 162: SƯ TÔN, CÙNG NGƯỜI CHIẾN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 163: SƯ TÔN VÀ BẤT QUY
- [HUSKY] CHƯƠNG 164: SƯ TÔN ĐỒ SÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, LÀ HẮN!
- [HUSKY] CHƯƠNG 166: SƯ TÔN KÍNH TRỌNG DUNG PHU NHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 167: SƯ TÔN, TA KHÔNG MUỐN NGƯỜI LẠI BỊ KẺ KHÁC MẮNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 168: SƯ TÔN, CÓ XÁC CHẾT VÙNG DẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 169: SƯ TÔN, ĐỆ NHẤT CẤM THUẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 170: SƯ TÔN, DƠ LẮM ĐỪNG NHÌN
- [HUSKY] CHƯƠNG 171: SƯ TÔN, NHO PHONG MÔN VONG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 172: SƯ TÔN KHÔNG ĂN TRẺ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 173: SƯ TÔN, CÓ NGƯỜI MUỐN ĐUỔI CHÚNG TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 174: TÚI GẤM CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 175: SƯ TÔN, CÓ PHẢI NGƯỜI THÍCH TA KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 176: SƯ TÔN, NGƯỜI MUA TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 177: SƯ TÔN GIẢ VỜ NGỦ
- [HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA
- [HUSKY] CHƯƠNG 179: VÃN NINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 180: SƯ TÔN, CÔ PHỤ ĐIỀU GÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 181: HỒI ỨC CỦA SƯ TÔN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 182: TIỂU CHÚC LONG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 183: SƯ TÔN, TA KIÊNG ĂN CAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 184: SƯ TÔN, TA ĐỂ NGƯỜI ĐỢI LÂU RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 185: SƯ TÔN LÉN HẸN HÒ BỊ BẮT GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 186: SƯ TÔN, TIẾT MÔNG THẬT DỄ LỪA, HA HA HA.
- [HUSKY] CHƯƠNG 187: SƯ TÔN, NGƯỜI LÀ NGỌN ĐÈN CỦA TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 188: SƯ TÔN, TA THẬT SỰ RẤT YÊU NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 189: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 190: SƯ TÔN LẠI BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 191: SƯ TÔN, TA VÀ TIẾT MÔNG…
- [HUSKY] CHƯƠNG 192: SƯ TÔN, CHO TA MẠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 193: SƯ TÔN, NGƯỜI CƯỚI TA SAO ?
- [HUSKY] CHƯƠNG 194: SƯ TÔN, TA KHÔNG PHẢI NHIÊN MUỘI CỦA NGƯỜI SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 195: SƯ TÔN LỢI HẠI NHẤT.
- [HUSKY] CHƯƠNG 196: SƯ TÔN, TẮM KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 197: SƯ TÔN KHÔNG PHẢI HỒ LY TINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 198: SƯ TÔN ĐẾN HOÀNG SƠN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 199: ĐỒ ĐỆ THỨ NHẤT CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 200: SƯ TÔN, HOÀNG SƠN MỞ
- [HUSKY] CHƯƠNG 201: SƯ TÔN, TA NÊN LÀM NHỤC NGƯƠI THẾ NÀO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 202: SƯ TÔN LẦN ĐẦU GẶP ÁC MA
- [HUSKY] CHƯƠNG 203: SƯ TÔN THẢ NHẦM LỆ QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 204: SƯ TÔN BẢO VỆ TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 205: SƯ TÔN, ĐẠI NẠN GIÁNG XUỐNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?
- [HUSKY] CHƯƠNG 207: SƯ TÔN, TA MUỐN NÓI CHO NGƯỜI MỘT CHUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 208: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT SỰ MUỐN TA TRỐN DƯỚI GIƯỜNG SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 209: SƯ TÔN, CÓ KÍCH THÍCH KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 210: KHĂN TAY CỦA SƯ TÔN CHỈ CÓ THỂ TẶNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 211: SƯ TÔN, VÀO GIAO SƠN THÔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 212: [GIAO SƠN] CHƯỞNG MÔN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 215: [GIAO SƠN] TÀN THÂN THIÊU
- [HUSKY] CHƯƠNG 216: [GIAO SƠN] ĐOẠ THÀNH NÔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 217: [GIAO SƠN] ÁC MỘNG BẮT ĐẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 218: 【 GIAO SƠN 】 QUÂN LẠI VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 219: [GIAO SƠN] MẠC TƯƠNG LY
- [HUSKY] CHƯƠNG 220: [GIAO SƠN] SÓNG VAI ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 222: [GIAO SƠN] KINH HỒN BIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 223: [GIAO SƠN] TIÊU DAO DU*
- [HUSKY] CHƯƠNG 224: [GIAO SƠN] QUÂN TỬ NẶC
- [HUSKY] CHƯƠNG 225: [GIAO SƠN] CƯỜI TA ĐIÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 226: [GIAO SƠN] MÃI KHÔNG QUÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 227: [GIAO SƠN] LỜI NGÀY XƯA
- [HUSKY] CHƯƠNG 228:【 GIAO SƠN 】CÔNG DÃ TRÀNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 229: [GIAO SƠN] MẤT TỪ ĐÂY
- [HUSKY] CHƯƠNG 230: [GIAO SƠN] THIẾU NIÊN LANG
- [HUSKY] CHƯƠNG 231: [GIAO SƠN] DƯỢC TÔNG ĐẤU
- [HUSKY] CHƯƠNG 232: [GIAO SƠN] MÙ HAI MẮT
- [HUSKY] CHƯƠNG 233: BỔN TOẠ MUỐN ĐỔI TIÊU ĐỀ THÌ ĐỔI! TUỲ HỨNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 234: [GIAO SƠN] ĐẾ QUÂN VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 235: [GIAO SƠN] BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 236: [LONG HUYẾT SƠN] VIÊN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 237: [LONG HUYẾT SƠN] THẦN MỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 238: [LONG HUYẾT SƠN] VÔ HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 239: [LONG HUYẾT SƠN] CÓ TÂM
- [HUSKY] CHƯƠNG 240: [LONG HUYẾT SƠN] LÀM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 241: [LONG HUYẾT SƠN] CHÂN TƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 242: [LONG HUYẾT SƠN] SỞ PHI
- [HUSKY] CHƯƠNG 243: [LONG HUYẾT SƠN] ĐỆ TAM
- [HUSKY] CHƯƠNG 244: [LONG HUYẾT SƠN] RẮN LỘT XÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 245: [LONG HUYẾT SƠN] TÌNH ĐỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 246: [LONG HUYẾT SƠN] TRÓI BUỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 247: [LONG HUYẾT SƠN] HỒNG NHẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 248: [LONG HUYẾT SƠN] QUÊN LÃNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC
- [HUSKY] CHƯƠNG 250: [LONG HUYẾT SƠN] CHẤP NIỆM
- [HUSKY] CHƯƠNG 251: [LONG HUYẾT SƠN] TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 252: [LONG HUYẾT SƠN] LIỆT HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 254: [LONG HUYẾT SƠN] NHỚ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 256: [THIÊN ÂM CÁC] THÂN THẾ CHÌM NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 257: [THIÊN ÂM CÁC] LÂM GIANG TIÊN TỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 258: [THIÊN ÂM CÁC] NHU CỐT TRANH TRANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 259: [THIÊN ÂM CÁC] CÙNG TỬ CÙNG BÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 260: [THIÊN ÂM CÁC] ĐỜI NHƯ LÒ LUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 261: [THIÊN ÂM CÁC] TỘI DANH Ô THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 262: [THIÊN ÂM CÁC] HẠ MÀN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 263: [THIÊN ÂM CÁC] MỘNG CŨ TÁI DIỄN
- [HUSKY] CHƯƠNG 264: [THIÊN ÂM CÁC] ĐẾ QUÂN NHƯ HẮN
- [HUSKY] CHƯƠNG 265: [THIÊN ÂM CÁC] HAI SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 266: [THIÊN ÂM CÁC] SƯỞI ẤM VÌ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 267: KIM LONG BÀN TRỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 268: [THIÊN ÂM CÁC] NHƯ VỀ VU SƠN
- CHƯƠNG 269: [THIÊN ÂM CÁC] QUÂN ĐỪNG XA NHAU
- [HUSKY] CHƯƠNG 270: [THIÊN ÂM CÁC] PHÁN XỬ TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 271: [THIÊN ÂM CÁC] THẨM VẤN CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 272: [THIÊN ÂM CÁC] MIỆNG ĐỜI ĐÁNG SỢ
- [HUSKY] CHƯƠNG 273: [THIÊN ÂM CÁC] KHÔNG GIỐNG BẠN ĐỒNG HÀNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 274: [THIÊN ÂM CÁC] NGHÌN CÂN TREO SỢI TÓC
- [HUSKY] CHƯƠNG 275: [THIÊN ÂM CÁC] LÒNG SON RÁCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 276: [THIÊN ÂM CÁC] TA TỚI TUẪN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 277: [THIÊN ÂM CÁC] BỔN TỌA CÔ HÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 278: [TỬ SINH ĐỈNH] XƯA NAY CHƯA PHỤ QUÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 279: [TỬ SINH ĐỈNH] QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI GỬI VÀO ĐÊM TUYẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 280: [TỬ SINH ĐỈNH] GIỮA MIỆNG LƯỠI THIỆN ÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 281: [TỬ SINH ĐỈNH] TA MONG NHIỀU VÌ THIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 282: [TỬ SINH ĐỈNH] CÔ LANG NHẬP TUYỆT CẢNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 283: [TỬ SINH ĐỈNH] KHÓI LỬA CUỐI CÙNG ĐÃ CHÁY LÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 284: [TỬ SINH ĐỈNH] NGÔ NHI TRÂN TRỌNG NHIỀU
- [HUSKY] CHƯƠNG 285: [TỬ SINH ĐỈNH] PHƯỢNG HOÀNG LIỆU THIÊN NHẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 286: [TỬ SINH ĐỈNH] LANG BẠC THÂM TÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 287: [TỬ SINH ĐỈNH] MỆNH KHÓ TÁCH RỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 289: [TỬ SINH ĐỈNH] THĂM VÙNG ĐẤT XƯA NỬA THÀNH QUỶ
- CHƯƠNG 291: [TỬ SINH ĐỈNH] HAI ĐỜI CUỐI CÙNG ĐAN XEN
- [HUSKY] CHƯƠNG 292: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN SÂU NHƯ BIỂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 293: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐẾ QUÂN TRƯỜNG MÔN OÁN
- [HUSKY] CHƯƠNG 295: [TỬ SINH ĐỈNH] TUẪN ĐẠO KHÓ HỒI HƯƠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 296: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐÚNG NHƯ MỘNG NĂM ĐÓ
- [HUSKY] CHƯƠNG 297: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐIỆP CỐT MỸ NHÂN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 298: [TỬ SINH ĐỈNH] NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 299: [TỬ SINH ĐỈNH] CẢ ĐỜI KHÓ NGỪNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 300: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN NHƯ LÒNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 301: [TỬ SINH ĐỈNH] CHUYỆN CŨ LẶP LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 302: [TỬ SINH ĐỈNH] HỒN ĐOẠN VU SƠN ĐIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 303: [TỬ SINH ĐỈNH] TIẾT MÔNG KIẾP TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 305: [TỬ SINH ĐỈNH] THÂN THẦN TUẪN MA ĐẠO
- [HUSKY] CHƯƠNG 306: [TỬ SINH ĐỈNH] XÓT THƯƠNG TA THÂN DỊ TỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 307: [TỬ SINH ĐỈNH] DƠI HOÀNG HÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 308: [TỬ SINH ĐỈNH] HỢP LỰC NGỰ NƯỚC LŨ
- [HUSKY] CHƯƠNG 309: [TỬ SINH ĐỈNH] MẶC NHIÊN CHƯA RỜI XA
- [HUSKY] CHƯƠNG 310: [TỬ SINH ĐỈNH] MỘT LÁ BÀI CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 311: ĐẠI KẾT CỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 312: PHIÊN NGOẠI VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 313: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (1)
- [HUSKY] CHƯƠNG 314: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 315: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 316: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (4)
- [HUSKY] CHƯƠNG 317: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (5)
- [HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 320: AI ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 321: AI ĐÃ ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1
- CHƯƠNG 345: CHƯƠNG 345
- CHƯƠNG 346: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 4
- CHƯƠNG 347: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 5
- CHƯƠNG 348: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 6
- CHƯƠNG 349: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 7
- CHƯƠNG 350: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG (HOÀN)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Tác giả :
Nhục Bao Bất Cật Nhục