Edit: Chu
(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)
Vũ khí Trung cổ cất trong Trường Tương Tư quả là Thiên Vấn, hoặc nói là một đoạn cành liễu kim sắc giống Thiên Vấn như đúc, từ hoa văn đến hình thức đều không khác nhau lắm.
Không nhớ Trường Tương Tư, chiết một cành dương liễu.
Vẻ mặt Sở Vãn Ninh không rõ, cầm đoạn dây liễu này đưa cho Mặc Nhiên, sau đó trong tay ngưng ánh sáng, triệu hồi Thiên Vấn, hai người so sánh một hồi, giống như soi gương, không khác gì.
Mọi người đều không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, ngay cả Mặc Nhiên cũng khó tin vào mắt mình—— Là người kiếp trước bị Thiên Vấn đánh hơn ngàn lần, hắn kiểu gì cũng không ngờ tới, hồ Kim Thành sẽ đưa cho hắn một vũ khí giống y đúc như vậy.
Rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?
Ánh mắt mọi người đều tập trung trên Câu Trần Thượng Cung.
Vẻ mặt Câu Trần Thượng Cung cũng rất kinh ngạc, nói: “… Trên thế gian này thế mà lại có hai vị mộc linh tinh hoa?”
Tiết Mông hỏi: “Mộc linh tinh hoa là gì?”
“À, là thế này.” Câu Trần Thượng Cung nói, “Trên đời này có năm loại nguyên tố, các ngươi đều biết. Mỗi người tu linh hạch đều có một đến hai thuộc tính. Mà thuộc tính thiên phú tài giỏi nhất thế gian, chính là thuộc tính tinh hoa, ví dụ như thần nữ Vu Sơn, nàng là thổ linh tinh hoa. Có điều, thông thường mà nói, trong một thế hệ, cùng một thuộc tính chỉ có khả năng tồn tại một vị tinh hoa—— Mà mộc linh tinh hoa giờ thế gian đã có, nhiều năm trước, ta đã tặng vũ khí mộc linh thứ nhất cho y.”
Gã nói, ánh mắt dừng trên người Sở Vãn Ninh.
“Năm đó ta đúc thần võ, vốn chỉ có một cái. Trong lúc đúc không biết sơ suất gì, một thần võ mộc linh thế mà chia thành hai đoạn trong lò luyện.”
“Ta cho là ý trời nên tách cành liễu kia thành hai đoạn, làm thành hai vũ khí. Nhưng trong lòng ta vẫn cho rằng hai vũ khí này không thể đồng thời tìm thấy chủ nhân, nên ta giao một cái cho Cơ Bạch Hoa, để hắn làm hộp gấm, ngừa có kẻ nổi lòng tham. Nhưng ta không ngờ…”
Câu Trần Thượng Cung lắc đầu, đang định tiếp tục cảm khái, bỗng nhiên, dây liễu trong tay Mặc Nhiên vụt sáng lên ánh đỏ rực rỡ kỳ dị, ánh sáng chảy xuôi dần dần thay đổi, cuối cùng thành lửa đỏ cháy hừng hực, suy nghĩ trong đầu Mặc Nhiên hỗn loạn, không nghĩ ngợi, đã mở miệng nói: “Á! Gặp quỷ!”
Sở Vãn Ninh định cản, đã không còn kịp.
Thế nên Câu Trần Thượng Cung và Sở Vãn Ninh khá là thương hại nhìn Mặc Nhiên, Mặc Nhiên cũng rất nhanh nhận ra vì sao họ lại làm ra biểu cảm này. Thật ra hắn cũng đã tự nghĩ tới:
Lần đầu thần võ toả ra ánh sáng khác lạ chứng tỏ rằng nó đã quy thuận người sở hữu mình, hơn nữa còn muốn chủ nhân ban tên cho nó…
Đáng tiếc, đã muộn rồi. Chỉ thấy trên tay cầm màu bạc của dây liễu, thong thả xuất hiện mấy chữ mạnh mẽ hữu lực, xinh đẹp nhẹ như lông vũ——
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Á! Gặp Quỷ.
Thần binh “Á! Gặp Quỷ”.
Mặc Nhiên: “… Á á á á á!!!!”
Tiết Mông và Sư Muội tuy không biết quy củ thần võ nhận tên, nhưng thấy cảnh tượng trước mắt, ngẫm lại cũng đã hiểu. Vì thế Tiết Mông ôm bụng cười ha hả, cười đến muốn rớt nước mắt: “Cái tên kiểu này đúng là chỉ có ngươi mới nghĩ ra được, há há há há, tên hay, tên hay. Sư tôn có Thiên Vấn, ngươi có “‘Á! Gặp Quỷ’, á ha ha ha ha ha ha!” Website TruyenLau.com
Nếu Mặc Nhiên đã có thần võ, Tiết Mông và Sư Muội cũng chọn vũ khí mình thích—— Tiết Mông là một thanh trường kiếm, Sư Muội là một cây sáo nhỏ, có điều cả hai vũ khí đều chưa hiện ánh sáng lạ, đương nhiên là chưa thuần phục, không chịu thần phục hai người khống chế.
Có điều chuyện này cũng không chẳng sao hết, dù sao cũng có thể nghĩ cách.
TruyenLau.com
Vì thế mỗi người tâm tình rất tốt, tới tối, ngoài ban công nở hoa diên mùa xuân, Câu Trần Thượng Cung chưa bao giờ đưa phàm nhân tới hồ Kim Thành, mời họ ở lại một đêm rồi đi. Lần đầu tiên gã chiêu đãi phàm nhân nên hoàn toàn tận tâm tận lực. Trên bàn tiệc ăn uống linh đình, có sữa có nước cam, rượu ngọt trà thơm cam chua, nhạc cổ tưng bừng, khách và chủ đều ngà say.
Sau khi tiệc tàn, Câu Trần Thượng Cung ra lệnh cho người hầu chuẩn bị phòng cho khách ở, nghỉ qua đêm.
Khách khứa ở phòng gần kho thần võ, thấy được cự mộc chọc trời kia, Mặc Nhiên lại nghĩ tới “Gặp Quỷ” lúc nãy lấy được, vì thế không kìm nổi lòng triệu hoán dây liễu ra, xem xét kỹ càng.
Không nhớ mối tương tư, chiết một cành dương liễu.
Cái tên hồ yêu Cơ Bạch Hoa kia cuối cùng đã cảm thấy điều gì, vì sao lại nói ra một câu như vậy, mà lời này của hắn rốt cuộc là có ý gì?
Tối đó uống hơi nhiều rượu, suy nghĩ liên quan cũng không được rõ ràng cho lắm, hắn chỉ cảm thấy vô cùng kỳ quái, nếu như Trường Tương Tư không hỏng, vì sao Sở Vãn Ninh kia có thể mở khoá hộp?
Đương nhiên hắn không thích Sở Vãn Ninh, còn chuyện Sở Vãn Ninh yêu hắn sâu đậm… Đúng là trò cười thiên đại.
Vừa nghĩ, vừa ngoái đầu lại nhìn về phía sư tôn.
Ai ngờ Sở Vãn Ninh cũng đang nhìn về phía hắn, ánh mắt hai người chạm nhau, tim Mặc Nhiên hơi run lên, tựa như bị vật nhọn nào đó rất nhỏ đâm trúng, tràn ra chút vị ngọt chua nhẹ, chưa kịp ngẫm lại, hắn đã cười nhe nhởn với Sở Vãn Ninh. Nhưng loại cảm nhận trong lòng này cũng chỉ có trong giây lát, hắn đã hối hận rất nhanh.
Rõ ràng chán ghét như vậy, vì sao khi thấy y, lại sinh ra cảm giác rất bình thản, rất thoải mái?
Sở Vãn Ninh thật ra không cảm thấy gì, chẳng qua y thấy Mặc Nhiên triệu Gặp Quỷ ra, nghĩ một lát, cũng triệu Thiên Vấn ra.
Y đi về phía Mặc Nhiên.
Gặp Quỷ có vẻ không tốt tính lắm, cảm nhận được một thân thể mộc linh cường đại đến gần, liền lóe lên ánh lửa đỏ tươi, thỉnh thoảng bắn vào trong nước, tóe ra cạnh Tiết Mông. Là thái độ tranh cường háo thắng.
Mà bên kia, Thiên Vấn trên tay Sở Vãn Ninh hình như cũng cảm nhận được hơi thở của đồng loại, nhưng nó đã ở chung sớm chiều cùng Sở Vãn Ninh, đã an tĩnh hơn nhiều từ lâu, nên tuy cũng tràn đầy chiến ý, nhưng ánh kim quanh thân cũng không xao động bất an như Gặp Quỷ, mà là dần dần sáng ngời, thấy chủ nhân không định ngăn cản, mới từ từ trở nên loá mắt lạ thường mà không bức bách, tựa như hạ quyết tâm muốn cho “Gặp Quỷ” mở mang kiến thức, một thanh vũ khí xuất sắc ổn định có tư thái chiến đấu thế nào.
Hai thanh thần võ, vốn cùng một cành.
Giờ một thanh mới ra đời, một thanh đã trải qua trăm ngàn trận chiến.
Một thanh ánh đỏ văng khắp nơi, như tên nhóc sốt ruột nôn nóng, nhảy nhót lung tung; một thanh ánh vàng rực rỡ, nhưng tông sư đạt đỉnh cao nhất, cao ngạo khiêm tốn.
Sở Vãn Ninh nhìn dây liễu trong tay mình, trầm ngâm một lát, ánh mắt xuyên qua hàng mi mảnh dài, hạ xuống trên Gặp Quỷ. Y nói: “Mặc Nhiên.”
“Sư tôn?”
“Cầm lấy của ngươi…” Hai chữ Gặp Quỷ nói ra có lẽ cảm thấy hơi xấu hổ, Sở Vãn Ninh dừng một chút, bảo, “Cầm dây liễu của ngươi, so tài với ta thử xem.”
Đầu Mặc Nhiên không biết nổi lên bao nhiêu suy nghĩ, tất cả ào ra, hắn nhíu mày, cười khổ nói: “Sư tôn đừng nói giỡn chứ, tha cho ta đi.”
“Ta nhường ngươi ba chiêu.”
“Ta còn chưa từng dùng dây liễu…”
“Mười chiêu.”
“Nhưng mà——“
Sở Vãn Ninh không nhiều lời, vung tay lên hóa kim quang chói mắt chém tới! Mặc Nhiên hoảng sợ cực độ, sợ hãi của hắn với Thiên Vấn đã ăn sâu vào xương tủy, lập tức giơ cành liễu trong tay, dùng “Gặp Quỷ” đỡ lại, hai dây liễu thổi tung gió tuyết ngập trời, bay lên, như hai giao long giao chiến, cọ xát bạo liệt bắn ra ánh lửa đỏ vàng!
Tuy rằng chưa từng tập cách dùng vũ khí kiểu này, nhưng có lẽ nhìn chiêu thức của Sở Vãn Ninh lâu rồi, Mặc Nhiên lại là người có thiên phú khác người, thế mà cũng miễn cưỡng có thể đỡ lại thế công của Sở Vãn Ninh được.
Hai người đánh mấy chục hiệp trong hồ lạnh, Sở Vãn Ninh tuy có nương tay, nhưng Mặc Nhiên ứng phó xuất sắc, cũng thực sự ngoài dự đoán của y.
Thiên Vấn ánh vàng cùng Gặp Quỷ ánh đỏ bay múa khắp sóng nước, chiêu thức đẹp mắt, khung cảnh xán lạn, hồ nước bị dây liễu khốc liệt xoáy tung, tách ra—— Cuối cùng ánh vàng và ánh đỏ quấn lại với nhau, sức mạnh ngang cơ, khó tách khó rời!
Sở Vãn Ninh lộ ra ánh mắt tán thưởng, nhưng Mặc Nhiên đã chống đỡ mệt rồi, thở phì phò, vốn không nhìn rõ ý tứ trong mắt đối phương.
Sở Vãn Ninh nói: “Thiên Vấn, trở về.”
Dây liễu lúc nãy còn cứng rắn hung ác tỏa ánh kim bỗng dưng mềm mại, như băng lạnh hóa thành nước xuân, tan ra từng điểm sáng, ngoan ngoãn đi vào lòng bàn tay Sở Vãn Ninh.
Mặc Nhiên chấp nhất vẫn cứ để Gặp Quỷ lóe ánh lửa bạo liệt đỏ rực, thở hổn hển một lát, dứt khoát ngồi phịch mông xuống nền tuyết, đuôi mày đáy mắt toàn là ấm ức: “Không chơi nữa không chơi nữa, sư tôn bắt nạt người ta.”
Sở Vãn Ninh: “… Ta cũng đã nhường ngươi mười chiêu rồi.”
Mặc Nhiên mặt dày gào lên: “Mười chiêu sao mà đủ chứ, người có nhường ta trăm chiêu thì ta cũng thua xa, ai ui tay của ta ơi, cánh tay của ta, muốn gãy luôn rồi. Sư Muội Sư Muội, mau xoa giúp ta với.” Hắn như kẻ dở hơi nói liến thoắng một đống lời, Tiết Mông cười nhạo và Sư Muội khuyên can.
Sở Vãn Ninh không nhiều lời nữa, chỉ lẳng lặng liếc mắt nhìn họ.
Không biết có phải ảo giác hay không, trong hồ nước lạnh lẽo, khóe miệng Sở Vãn Ninh hơi cong lên, tựa như mang một ý cười ấm áp mềm mại, nhưng đó chỉ là trong một nháy mắt, lúc y quay đầu đi, khoanh tay nhìn cự mộc rủ xuống ngàn dây, cũng không biết tới cùng đang nghĩ gì.
Đêm đến, Mặc Nhiên ngồi trong phòng khách dành cho mình, trong phòng trải cát trắng mềm mịn, vách tường sơn màu xanh, có pháp chú, như nước biển phản chiếu sóng sáng lấp lánh, rèm trân châu ôn hòa bay trong gió đêm, trên bàn sáng ngời ngọn đèn dạ minh châu, chiếu sáng căn phòng ấm áp thoải mái.
Giữa phòng có một vỏ sò rất lớn, bên trong trải chăn mềm mại. Chiếc chăn kia nhẹ mà mềm, Mặc Nhiên thoải mái dễ chịu nằm xuống giường, lại triệu Gặp Quỷ ra, cầm trong tay không ngừng ngắm nghía, nhưng có lẽ hắn quá mệt, chưa ngắm được bao lâu đã ngủ quên mất.
Gặp Quỷ đè lên ngực, ánh đỏ nhàn nhạt chảy xuôi, như cùng chìm vào giấc ngủ say với chủ nhân…
Một giấc này không biết ngủ bao lâu, lúc tỉnh lại lần nữa, Mặc Nhiên cảm nhận thấy đầu tiên chính là một cơn lành lạnh, ngay sau đó trên cổ tay tràn tới cơn đau đớn không tên.
Hắn hít một hơi, ôm đầu, chậm rãi ngồi dậy, ý thức trở về làm đau đớn trên cổ tay càng thêm rõ ràng, hắn kinh ngạc phát hiện trên cổ tay mình không biết bị cắt qua một đường từ khi nào, máu đã đông lại, vết máu khô dữ tợn.
Sao lại thế này?
—— Đây là đâu??!
Mặc Nhiên mở to hai mắt.
Dần dần tỉnh táo lại, hắn phát hiện mình thế mà đang ở một gian nhà đá âm u xa lạ, trên đỉnh nhà đá có một cửa sổ thông gió, ánh sáng nhạt dịu từ ô cửa ấy chiếu vào, miễn cưỡng chiếu sáng không hết gian phòng hẹp này, vách tường màu than chì ẩm ướt dấp dính, dưới ánh sáng phản chiếu lại nhàn nhạt.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.