Edit + Beta: Chu
(Vui lòng không chửi rủa nhân vật quá nặng lời.)
Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu.
Tử Sinh Đỉnh rộng trăm dặm, hành lang chạy dài.
Nhân tài tu tiên trong phái mới xuất hiện, khác xa với kẻ xuất thân từ danh môn vọng tộc ở giới Thượng Tu.
Lấy Nho Phong Môn ở Lâm Nghi đang cường thịnh nhất để nói, chủ điện nhà người ta gọi là “điện Lục Đức”, hy vọng đệ tử có sáu đức tính “khôn ngoan, đáng tin, thánh thiện, chính nghĩa, nhân từ, trung thành”, trọn vẹn lục đức. Nơi đệ tử ở, gọi là “Lục Hành Môn”, ý bảo môn đồ với nhau phải “hiếu thảo, thân thiện, hoà hợp, đoàn kết, thân thiện, nhân ái”. Nơi dạy học gọi là “đài Lục Nghệ”, ý chỉ là, đệ tử Nho Phong Môn cần phải vẹn toàn sáu tài nghệ “lễ nghi, âm nhạc, bắn cung, cưỡi ngựa, thư pháp, toán học”.
Nói ngắn gọn, chính là vô cùng tao nhã.
Trái lại đỉnh Tử Sinh không hổ là xuất thân bần hàn, đặt tên lời khó mà nói hết, “điện Đan Tâm”, “đài Thiện Ác” còn khá bình thường, nói chung là do cha và bá phụ của Mặc Nhiên không đọc bao nhiêu sách, nghĩ không ra tên, bắt đầu làm bừa, phát huy thiên phú đặt tên vớ vẩn như “Tiết Nha”.
Cho nên đỉnh Tử Sinh có rất nhiều tên lấy từ địa phủ, ví dụ như phòng tối để đệ tử tự trách phạt mình, gọi là “điện Diêm La”.
Cầu nối từ nơi nghỉ ngơ đến nơi học, gọi là cầu “Nại Hà”, nhà ăn gọi là “Mạnh Bà Đường”, nơi luyện võ gọi là “Đao Sơn Hoả Hải”*, cấm địa sau núi gọi là “Tố Tử Quỷ Gian”, chuyện là thế.
TruyenLau
(Đao sơn hoả hải: núi đao biển lửa)
Như vậy còn đỡ, có nơi ở xa còn gọi luôn kiểu “Đây là núi”, “Đây là nước”, “Đây là hố”, còn có hai ngọn núi “A A A” và “Oa Oa Oa”.
Tẩm điện các trưởng lão ở cũng sẽ khó thoát, mỗi người đều có tên hiệu riêng.
TruyenLau
Sở Vãn Ninh cũng không ngoại lệ, y thích yên tĩnh, không muốn tụ tập với mọi người, y ở phía nam đỉnh Tử Sinh, khuất sau biển trúc xanh, trước đình có một cái hồ, trong hồ sen đỏ che kín, bởi vì chứa đầy linh lực, hoa nở rộ quanh năm, xán lạn như mây hồng.
Môn đồ âm thầm gọi nơi phong cảnh đẹp đẽ này là——
Hồng Liên Địa Ngục.
Mặc Nhiên nghĩ đến chuyện này, không khỏi cười ra tiếng.
Ai bảo Sở Vãn Ninh cả ngày cau có, các đệ tử thấy y như thấy quỷ Tu La, nơi quỷ ở không phải địa ngục thì là gì?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiết Mông cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn: “Ngươi vẫn còn cười được! Mau ăn sáng đi, ăn xong tới đài Thiện Ác với ta, sư tôn hôm nay nhất định phải phạt ngươi trước mặt họ!”
Mặc Nhiên thở dài, sờ sờ vết roi trên mặt: “Ui… Đau.”
“Đáng đời!”
“Ầy, không biết Thiên Vấn đã sửa xong chưa, sửa chưa xong thì đừng lấy ra hỏi cung ta, ai biết ta sẽ lại nói hươu nói vượn cái gì chứ.”
Nhìn Mặc Nhiên lo lắng sốt ruột, mặt Tiết Mông cũng đỏ lên, cả giận nói: “Ngươi mà dám mở miệng vô, vô lễ với sư tôn trước mặt mọi người, xem ta có rút lưỡi ngươi không!”
Mặc Nhiên che mặt xua tay buồn bã nói: “Không cần ngươi rút, không cần ngươi rút, sư tôn lại dùng dây liễu trói ta nữa, ta sẽ tự cắn lưỡi chứng minh mình trong sạch.”
Đến giờ Thìn, Mặc Nhiên theo quy củ bị đưa lên đài Thiện Ác, hắn nhìn ra xa, phía dưới một biển người màu xanh. Đệ tử đỉnh Tử Sinh đều mặc đồng phục môn phái, xanh đến mức giáp gần như có hơi biến đen, đai lưng đầu sư tử, bao tay và vạt áo cũng nạm bạc sáng lấp lánh.
Mặt trời mọc lên từ phía Đông, dưới đài Thiện Ác là một vùng giáp bạc sáng chói.
Mặc Nhiên quỳ trên đài cao, nghe Giới Luật trưởng lão đọc lá thư nhận tội thật dài.
“Môn hạ của Ngọc Hành trưởng lão, Mặc Vi Vũ, không tuân kỷ luật, không nghe dạy bảo, không tuân môn quy, chôn vùi đạo nghĩa. Phạm vào điều thứ bốn, thứ chín, thứ mười lăm giới luật bổn phái, theo luật đánh tám mươi trượng, chép môn quy một trăm lần, cấm túc một tháng. Mặc Vi Vũ, ngươi có gì biện minh gì không?”
Mặc Nhiên nhìn thoáng qua thân ảnh bạch y ở xa.
Đó là trưởng lão duy nhất ở Tử Sinh Đỉnh không cần mặc lam y.
Y phục Sở Vãn Ninh trắng như tuyết, ngoại y mỏng như sương, tựa như khoác sương lạnh chín tầng mây lên, người còn lạnh hơn cả sương tuyết. Y lẳng lặng ngồi đó, khoảng cách hơi xa, Mặc Nhiên không thấy biểu cảm trên mặt y, nhưng nghĩ cũng biết hẳn là không một gợn sóng.
Hít sâu một hơn, Mặc Nhiên nói: “Không có gì để biện bạch.”
Giới Luật trưởng lão lại theo quy củ, hỏi chúng đệ tử phía dưới: “Nếu không phục với phán quyết, hoặc ai muốn phân trần, nhân lúc này mau nói đi.”
Chúng đệ tử phía dưới bắt đầu do dự, hai mặt nhìn nhau.
Bọn họ cũng không ai đoán được Ngọc Hành trưởng lão Sở Vãn Ninh thế mà lại có thể đưa đồ đệ của mình lên đài Thiện Ác, trách phạt trước mặt mọi người.
Chuyện này nói dễ nghe thì là chí công vô tư, nói khó nghe thì là ma đầu máu lạnh.
Ma đầu máu lạnh Sở Vãn Ninh nhàn nhạt nâng cằm, ngồi trên cao, bỗng nhiên có người dùng thuật khuyếch âm hô to: “Ngọc Hành trưởng lão, đồ đệ xin cầu tình giúp Mặc sư đệ.”
“… Cầu tình?”
Đệ tử kia đương nhiên do thấy Mặc Nhiên là cháu trai tôn chủ, cho dù hiện tại phạm lỗi, tiền đồ sau này vẫn xán lạn, vì thế quyết tâm nhân cơ hội này lấy lòng Mặc Nhiên. Hắn bắt đầu nói hươu nói vượn: “Mặc sư đệ tuy phạm sai lầm, nhưng bình thường yêu thương đồng môn, giúp đỡ kẻ yếu, xin trưởng lão vì bản chất đệ ấy hiền lành, trách phạt khoan hồng!”
Đệ tử muốn lấy lòng Mặc Nhiên đương nhiên không chỉ có một.
Dần dà, chuyện của Mặc Nhiên cứ nhiều dần lên, lý do kỳ quái nào cũng có, đến Mặc Nhiên nghe cũng thấy xấu hổ—— Khi nào thì hắn có “tấm lòng lương thiên, lòng chứa thiên hạ” thế? Đây không phải trách phạt, mà là khen ngợi rồi đấy?
“Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng giúp ta trừ ma vệ đạo, diệt trừ mãnh thú, ta nguyện cầu xin giúp Mặc sư đệ, ai cũng có ưu khuyết điểm, mong Ngọc Hành trưởng lão giảm hình phạt!”
“Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng giúp ta khi tẩu hoả nhập ma, giúp ta giải trừ tâm ma, ta tin Mặc sư đệ lần này phạm sai lầm, chỉ là nhất thời hồ đồ, xin trưởng lão giảm hình phạt!”
“Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng cho ta linh đan, cứu mẫu thân ta, hắn vốn là người lương thiện, xin trưởng lão giảm nhẹ hình phạt!”
Cuối cùng còn một người hết lý do để nói, nhất thời nghĩ không ra, thấy Sở Vãn Ninh lạnh lùng nhìn sang, cái khó ló cái khôn không hề lựa lời mà nói: “Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng giúp ta song tu——“
“Phụt.” Có người nhịn không được bật cười.
Đệ tử kia lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng lui xuống.
“Ngọc Hành, bớt giận, bớt giận…” Giới Luật trưởng lão thấy không ổn, vội vàng khuyên y.
Sở Vãn Ninh lạnh lùng nói: “Ta chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ như vậy. Hắn tên gì? Đồ đệ của ai?”
Giới Luật hơi do dự, sau đó căng da đầu nói: “Tiểu đồ Diệu Liễm.”
Sở Vãn Ninh nhướng mày nói: “Đồ đệ ngươi à? Mặt mũi đâu?”
Giới Luật trưởng lão không khỏi xấu hổ, đỏ mặt già chuyển đề tài nói: “Nó ngâm thơ ca hát không tệ, tế tự giúp ta không ít.”
Sở Vãn Ninh hừ một tiếng, quay mặt đi, lười nói chuyện với Giới Luật trưởng lão không biết xấu hổ này.
Trên dưới đỉnh Tử Sinh mấy nghìn người, tòi ra mười mấy cái chân chó cũng không lạ.
Mặc Nhiên nhìn dáng vẻ mấy vị huynh đài nói như thật, bản thân cũng muốn tin, lợi hại lợi hại, hoá ra trợn mắt nói dối không chỉ có mình, môn phái cũng có rất nhiều.
Sở Vãn Ninh bị niệm “Ngọc Hành trưởng lão xin hãy khai ân” vô số lần, rốt cuộc lên tiếng.
“Cầu tình giúp Mặc Vi Vũ?” Y dừng một chút, nói, “Có thể, các ngươi bước lên đi.”
Những người này không rõ nguyên nhân, nơm nớp lo sợ đi lên.
Trong tay Sở Vãn Ninh lóe ánh kim, Thiên Vấn nghe lệnh mà ra, vèo một tiếng trói chặt mấy người kia lại một chỗ.
Lại đến nữa!!!
Mặc Nhiên nhanh chóng tuyệt vọng, hắn thấy Thiên Vấn đã nhũn chân, thật không biết Sở Vãn Ninh lấy đâu ra vũ khí biến thái như vậy, may mà đời trước y chưa từng đón dâu, chứ không chắc không phải sống sờ sờ bị đánh chết, thì cũng là sống sờ sờ bị hỏi đến chết.
Ánh mắt Sở Vãn Ninh có chút chế giễu, y nhìn một người trong số đó hỏi: “Mặc Nhiên từng giúp người trừ ma vệ đạo?”
“Á á!! Chưa từng! Chưa từng!”
“Mặc Nhiên cho ngươi linh đan diệu dược?”
“A——! Cứu mạng! Ta nói dối! Là ta nói dối!”
Sở Vãn Ninh buông lỏng, nhưng ngay sau đó, tay hung hăng vung lên, ánh lửa văng khắp nơi, Thiên Vấn bỗng vụt tới, tàn nhẫn đánh lên lưng mấy đệ tử nói dối.
Phút chốc tiếng kêu la thảm thiết không dứt, máu tươi bắn ra.
Sở Vãn Ninh nhíu mày kiếm, cả giận nói: “Kêu cái gì? Quỳ xuống cho ta! Giới Luật!”
“Đây.”
“Phạt cho ta!”
“Được!”
Kết quả những tên đó không lấy lòng được, ngược lại còn bị tội nói dối, mỗi người chịu mười trượng, còn được Ngọc Hành trưởng lão tặng kèm quà là bị đánh bằng dây liễu nữa.
Đến đêm, Mặc Nhiên nằm úp sấp trên giường, tuy rằng đã bôi thuốc, nhưng vết thương chồng chất khắp lưng, xoay người cũng khó khăn, đau đến mức nước mắt lưng tròng, mũi xụt xịt.
Hắn siết chăn đệm cùng ga trải giường, nghĩ rằng đây là Sở Vãn Ninh, hắn cắn, hắn đá! Đá! Đá! Cào cấu!
An ủi duy nhất là Sư Muội mang hoành thánh mình tự làm đến thăm hắn, được cặp mắt dịu dàng thương tiếc kia nhìn chăm chú, nước mắt hắn rơi càng nhiều.
Hắn mới mặc kệ cái gì nam nhi không được khóc, hắn thích ai, liền muốn làm nũng với người đó đấy.
“Đau như vậy ư? Đệ có dậy nổi không?” Sư Muội ngồi ở mép giường thở dài, “Sư tôn người… Người ra tay cũng nhẫn tâm quá rồi. Đánh đệ tới như vậy… Có mấy vết thương vẫn còn chảy máu này.”
Mặc Nhiên nghe y đau lòng vì mình, trong lòng có một dòng nước ấm áp, đôi mắt sáng rỡ từ dưới chăn nâng lên, chớp chớp.
“Sư Muội quan tâm đệ như vậy, đệ, đệ cũng không đau nữa.”
“Ầy, nhìn đệ thế này, sao có thể không đau? Tính sư tôn đệ cũng đâu phải không biết, lần sau này còn dám phạm sai lầm lớn như vậy không?”
Dưới ánh nến, Sư Muội có chút bất đắc dĩ đau lòng mà nhìn hắn, đôi mắt vạn loại phong tình, tựa như nước xuân dịu dàng.
Trong lòng Mặc Nhiên khẽ động, ngoan ngoãn nói: “Sẽ không làm vậy nữa. Đệ thề.”
“Đệ thề có bao giờ là thật?” Nói tới nói lui, Sư Muội rốt cuộc bật cười, “Hoành thánh để lâu sẽ nguội, đệ dậy nổi không? Dậy không được thì nằm đó, huynh đút đệ ăn.”
Mặc Nhiên vốn đã bò dậy một nửa, vừa nghe câu cuối lập tức bất động ngã xuống lại.
Sư Muội: “… … …”
Dù là đời trước hay đời này, Mặc Nhiên thích nhất là hoành thánh Sư Muội làm, vỏ mỏng như mây, nhân mềm như mỡ đông, cái nào cái nấy cũng tròn trịa, trơn mềm, vào miệng là tan, lưu hương vị lại răng môi.
Đặc biệt là nước canh, hương vị đậm đà, hành xanh thái nhỏ, lòng trứng vàng nhạt, lại rắc thêm một muỗng tỏi giã xào ớt tạo nên vị hơi cay, ăn vào trong bụng, như thể ấm người cả đời.
Sư Muội từng muỗng từng muỗng, cẩn thận đút cho hắn, vừa bón, vừa nói với hắn: “Hôm nay không cho ớt, đệ thương nặng như vậy, ăn cay không tốt, hay uống canh xương hầm đi.”
Mặc Nhiên nhìn y, không rời tầm mắt đi nổi, cười nói: “Không cay thì không cay, chỉ cần là huynh làm thì đều ngon.”
“Sao có thể nói vậy.” Sư Muội cũng cười, múc lòng đỏ trứng lên cho hắn, “Thưởng đệ trứng lòng đào này, huynh biết là đệ thích mà.”
Mặc Nhiên cười he he, trên đỉnh đầu có một lọn tóc chổng lên, như đoá hoa nở: “Sư Muội.”
“Làm sao vậy?”
“Không có gì, gọi huynh vậy thôi.”
“…”
Tóc ngơ lúc la lúc lắc.
“Sư Muội.”
Sư Muội nén cười: “Vẫn chỉ muốn gọi huynh?”
“Ừm ừm, chính là gọi huynh, cảm thấy rất vui.”
Sư Muội sờ trán hắn: “Đứa nhỏ ngốc này, không phải phát sốt rồi chứ?”
Mặc Nhiên phì cười, lăn nửa vòng, nghiêng mặt nhìn y, ánh mắt sáng ngời.
“Nếu ngày nào cũng được ăn hoành thánh huynh làm thì thật tốt quá.”
Câu này không phải nói dối.
Sau khi Sư Muội chết, Mặc Nhiên rất muốn nếm lại hoành thánh lần nữa, nhưng mà mùi vị lại không được như vậy.
Khi đó giữa hắn và Sở Vãn Ninh còn chưa quá mức căng thẳng, không biết có phải xuất phát từ áy náy hay không, nhìn Mặc Nhiên vẫn luôn sững sờ quỳ bên quan tài của Sư Muội, Sở Vãn Ninh im lặng xuống bếp, cũng băm nhân thịt, gói mấy cái hoành thánh. Chẳng qua làm còn chưa xong, đã bị Mặc Nhiên nhìn thấy, nỗi đau của Mặc Nhiên vốn không nhịn nổi, chỉ thấy hành động của Sở Vãn Ninh là đang trêu chọc mình, là bắt chước vụng về, là định làm mình đau.
Sư Muội chết rồi, Sở Vãn Ninh rõ ràng có thể cứu, lại không chịu ra tay, xong việc còn muốn làm hoành thánh của Sư Muội cho mình ăn, chẳng lẽ y cho rằng làm vậy sẽ khiến mình vui vẻ?
Hắn lao vào trong bếp đánh đổ khay đựng, hoành thánh trắng tuyết đầy đặn rơi đầy đất.
Hắn rống lên với Sở Vãn Ninh: “Ngươi là cái thá gì? Ngươi cũng xứng dùng đồ của huynh ấy chắc? Sư Muội chết rồi, ngươi vừa lòng chưa? Ngươi có phải muốn ép chết ép điên hết đồ đệ của mình, ngươi mới cam tâm? Sở Vãn Ninh, trên đời này không ai có thể làm ra một chén hoàng thánh như huynh ấy, dù ngươi có bắt chước, cũng không bắt chước giống huynh ấy đâu!”
Bây giờ một bát này, hắn ăn đến vui vẻ, lại cảm khái, chậm rãi ăn xong, tuy vẫn cười, hốc mắt lại đã ươn ướt. May ánh nến ảm đạm, Sư Muội không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Mặc Nhiên nói: “Sư Muội.”
“Hửm?”
“Cảm ơn huynh.”
Sư Muội sửng sốt, chợt dịu dàng cười nói: “Không phải chỉ một bát hoành thánh thôi sao? Đâu cần khách sáo với huynh như vậy, nếu đệ thích, về sau huynh sẽ làm cho đệ ăn thường xuyên.”
Mặc Nhiên muốn nói, không phải chỉ là bát hoành thánh trong tay huynh.
Còn muốn nói, cảm ơn huynh, đời trước cũng được, đời này cũng thế, chỉ có huynh thật sự quan tâm đệ, không để ý xuất thân của đệ, không để ý đệ từng bươn trải, không từ thủ đoạn suốt mười bốn năm ngoài kia.
Còn muốn cảm ơn huynh, nếu không phải bỗng nhiên nhớ tới huynh, sau khi trùng sinh, chỉ sợ đệ sẽ không nhịn được mà giết Dung Cửu, tạo nên sai lầm lớn, lại đi trên con đường ngày xưa.
May mà đời này, trùng sinh trước khi huynh chết, đệ muốn bảo vệ huynh, nếu huynh làm sao, ma đầu máu lạnh Sở Vãn Ninh không muốn cứu, ít nhất còn có đệ.
Nhưng làm sao có thể nói ra những lời này?
Cuối cùng Mặc Nhiên uống cạn chén canh, đến cọng hành cũng không còn, sau đó chưa đã thèm liếm liếm môi, má núm đồng tiền thật sâu, giống như mèo con đáng yêu.
“Ngày mai còn có không?”
Sư Muội dở khóc dở cười: “Không đổi món sao? Không thấy ngán à?”
“Có ăn mỗi ngày cũng không ngán, chỉ sợ huynh chê đệ phiền thôi.”
Sư Muội lắc đầu cười nói: “Không biết có đủ bột mì không, nếu không đủ, sợ là không làm được, nếu không làm được, đệ xem nước đường trứng gà có được không? Cũng là món đệ thích.”
“Được nha được nha. Chỉ cần là huynh làm, cái gì cũng ngon.”
Trong lòng Mặc Nhiên cỏ mọc oanh bay, vui vẻ tận trời, hận không thể ôm chăn lăn hai cái.
Sư Muội hiền hậu như vậy, Sở Vãn Ninh, cứ đến đánh ta đi! Dù sao ta nằm trên giường cũng có mỹ nhân đến quan tâm hầu hạ, hừ hừ hừ!
Nghĩ đến vị sư tôn của mình, nhu tình kia nhịn không được lại trộn với một ngọn lửa giận.
Mặc Nhiên bắt đầu oán giận mà cạy ván giường, thầm nghĩ, cái gì mà Vãn Dạ Ngọc Hành, Bắc Đẩu Tiên Tôn, đều con mẹ nó chó má quỷ quái!
Sở Vãn Ninh, đời này chúng ta cứ chờ mà xem!!!
Tác giả có lời muốn nói: Hoành thánh Sư Muội gói
Mặc Uy Ngư: Ăn ăn ăn!
Hoành thánh sư tôn gói
Mặc Uy Ngư: Vứt vứt vứt!
Mặc Uy Ngư của đỉnh Tử Sinh lãng phí thức ăn, coi thường sức lao động, mất hết nhân tính mất hết đạo đức? Mời xem “Pháp chế bục giảng” hôm nay.
Nguyên nhân thật sự:
Sư tôn nấu cơm quá khó ăn, đồ đệ không tin vào vấn đề an toàn thực phẩm của sư tôn.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.