Edit: Chu
Beta: Shira
Sở Vãn Ninh đã không chợp mắt hai ngày, ngủ rất sâu, động tác Mặc Nhiên lại nhu thuận, nên lúc cả người y nằm trong lòng Mặc Nhiên bị bế tới giường, vẫn không bị làm phiền gì.
Mặc Nhiên đặt y lên giường, tay đỡ cổ y, đặt lên gối, sau đó đắp chăn cho y cẩn thận đàng hoàng.
Làm xong tất cả, hắn vẫn không rời đi, chỉ si mê chăm chú nhìn gương mặt, từ lông mày đen nhánh, từng tấc từng tấc rời xuống, tới đôi môi nhạt màu.
Đẹp.
Sư tôn của hắn, Vãn Ninh của hắn, sao lại đẹp tới như vậy.
Đẹp muốn chết, đẹp tới nỗi nhìn nhiều hơn một chút, tâm hắn đã mềm nhũn, hạ thân cứng rắn.
Da đầu hắn tê rần, lý trí cảnh cáo hắn, nhưng mà nhìn gương mặt Sở Vãn Ninh gần trong gang tấc, trên người có hương hải đường nhàn nhạt, rồi lại như có đôi tay mềm mại, xé rách y quan kín đáo của hắn, không che giấu mà câu dẫn hắn, cùng với ấm áp.
Có lẽ vì máu Mặc Nhiên chảy rần rật như sóng, lại có lẽ là vì tim như nổi trống không thể ngừng, hoặc có lẽ là vì ánh mắt hắn quá nóng bỏng, làm người ta tỉnh ngủ.
Tóm lại, Sở Vãn Ninh mở mắt, bỗng nhiên tỉnh dậy.
“…”
Nhất thời không ai lên tiếng, Mặc Nhiên cứng đờ tại chỗ, Sở Vãn Ninh vừa tỉnh ngủ lại càng kinh ngạc, đôi mắt phượng mở lớn, đối diện với ánh mắt nóng bỏng khó tan của Mặc Nhiên.
Sở Vãn Ninh đột nhiên cảnh giác: “Ngươi làm gì đấy?”
Biểu tình trên gương mặt anh tuấn trẻ tuổi của nam nhân làm người khó phân rõ, hắn chậm rãi nghiêng người xuống, làm Sở Vãn Ninh sợ tới động cũng chẳng dám động.
“Ngươi——“
Càng lúc càng gần.
Tim đập loạn thình thịch.
“Soạt——“
Đầu giường vang lên một tiếng nhỏ, ánh sáng quanh mình chợt tối lại, không khí rơi vào một khoảng ái muội mông lung.
Website TruyenLau.com
Mặc Nhiên cúi người kéo rèm xuống, đứng dậy, ngồi lại bên giường.
Hắn cúi đầu chăm chú nhìn Sở Vãn Ninh nằm trên giường, tiếng cực trầm thấp: “Ta thấy sư tôn ngủ say nên muốn buông rèm xuống giúp người, không nghĩ tới, lại đánh thức người.”
Sở Vãn Ninh không lên tiếng, dựa vào gối, hơi nghiêng đầu, nhìn hắn.
Rèm giường mới buông xuống ánh vàng phất động sau lưng Mặc Nhiên, ánh nến bên ngoài mờ mịt mơ hồ, như hơi nước đọng lên cửa sổ. Quá mờ, gương mặt thanh niên anh tuấn đĩnh bạt cơ hồ không có cách nào để nhìn rõ, chỉ có đôi mắt sáng ngời trong đêm, như chứa ngàn sao trời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặc Nhiên bỗng nhiên gọi y: “Sư tôn.”
“Hử?”
“Có chuyện này, ta muốn hỏi người.”
“…” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dựa vào bóng tối, lá gan đồ đệ có lẽ cũng lớn hơn hẳn.
Trong lòng Sở Vãn Ninh siết chặt, thầm nghĩ: Có khi nào hắn muốn hỏi chuyện túi gấm kia không?
Trên mặt y không một gợn sóng, trong lòng lại dấy lên sóng to gió lớn.
—— Giờ giả vờ ngủ, còn kịp không?
Mặc Nhiên nói: “Ta ngủ ở đâu?”
Sở Vãn Ninh: “… … …”
Vì thế bận rộn hơn cả buổi tối, đêm ấy, Mặc Nhiên vẫn ngủ dưới đất——
“Giường nhỏ quá.” Kỳ thật hắn sau khi hỏi xong đã rất hối hận, mình huyết khí phương cương lại rõ mùi vị thân thể ăn vào xương tủy, vẫn không nên gần Sở Vãn Ninh quá. Dục vọng của nam nhân có thể đáng sợ tới mức nào, hắn không phải không biết.
“Ta có thể ngủ đất.”
“… Còn bao nhiêu giường?”
“Còn một giường.”
“Có lạnh không?”
“Sẽ không, ta trải thêm rơm rạ là được rồi.”
Mặc Nhiên nói xong liền ra ngoài lấy rơm rạ, ôm về một đống, lưu loát trải trên đất. Sở Vãn Ninh vừa bị hắn xoay qua xoay lại, tạm thời không buồn ngủ, nên nghiêng người, một tay vén rèm lên, yên lặng nhìn hắn bận rộn, tự bày ra tư thế sét đánh không kịp che tai một mình nằm trên giường.
“…”
“Ngủ thôi, sư tôn mơ đẹp.”
Mặc Nhiên nằm xuống, tự kéo chăn của mình lên, dùng đôi mắt đen như mực ôn nhu mà kiên định nhìn Sở Vãn Ninh trên giường.
Sở Vãn Ninh: “Ừm.”
Nhìn dáng vẻ “Ta rất thành thật” của Mặc Nhiên, Sở Vãn Ninh cũng nhẹ thở hắt ra, bày ra gương mặt “Ta rất cao lãnh”, làm như không chút để ý mà buông rèm, nằm cẩn thận.
Kết quả, Mặc Nhiên lại ngồi dậy.
“Làm gì thế?”
“Tắt đèn.”
Nam nhân đứng dậy, thổi tắt ánh nến.
Trong phòng rơi vào yên lặng, hai sư đồ nằm trên giường dưới giường ôm tâm sự, nhìn hoa hải đường và bươm bướm sáng lên trong bóng đêm vô hạn.
“Sư tôn.”
“Lại sao nữa? Ngươi có ngủ không đấy?”
“Ngủ.” Giọng Mặc Nhiên thực ôn hoà, trong bóng đêm, đặc biệt nhu thuận, “Chỉ là có một chuyện muốn nói với người.”
Sở Vãn Ninh mím môi, tuy không đoán mò nữa nhưng tim vẫn đập kịch liệt, lại không nhịn được mà cổ họng hơi khô.
“Ta muốn nói… Sư tôn ngủ, không cần câu nệ như thế, chỉ ngủ một góc.”
Giọng hắn mang theo ý cười, trầm thấp, nhưng rất êm tai.
Sở Vãn Ninh: “… Thói quen của ta rồi.”
“Vì sao?”
“Phòng quá lộn xộn, lúc trước xoay người ngã xuống, bị giũa trên đất cắt lên mặt.”
Mặc Nhiên nghe xong, nửa ngày không lên tiếng.
Sở Vãn Ninh chờ, không có động tĩnh, liền hỏi: “Làm sao thế?”
“Không.” Mặc Nhiên nói, nhưng giọng hắn nhỏ đi một chút, Sở Vãn Ninh nghiêng đầu, cách một lớp màn che mềm mại mơ hồ, nương theo ánh sáng của hải đường và bươm bướm, nhìn thấy hắn dịch lại gần phía mình thêm một chút.
Mặc Nhiên lại nằm xuống một lần nữa, cười nói: “Lúc có ta ở đây, sư tôn không cần lo, ngã xuống cũng không bị cắt vào đâu.”
Hắn dừng một chút, làm như tùy ý mà nói một câu: “Có ta.”
“…”
Một lát sau, Mặc Nhiên nghe thấy người nọ trên giường khẽ hừ một tiếng, sâu kín nói: “Tay ngươi cứng như thế, nếu ngã vào, cũng chẳng tốt hơn bị giũa cắt là bao đâu.”
Mặc Nhiên cười nói: “Còn có thứ cứng hơn cơ, sư tôn không biết thôi.”
Hắn vốn định nói tới cơ ngực, nhưng lời còn chưa dứt, đã nhận ra ý tứ những lời này thật ái muội. Sửng sốt một lát, vội nói:
“Ta không có ý đó đâu.”
Sở Vãn Ninh vốn dĩ nghe thấy câu đầu tiên đã rất trầm mặc xấu hổ rồi, nghe xong câu thứ hai, không khí giữa hai người càng hết thuốc chữa mà bị đẩy tới bên bờ vực.
Y đương nhiên biết Mặc Nhiên có hung khí còn cứng nóng hơn, so với cơ giáp mình chế tạo càng làm người khác không rét mà run, lướt qua bảng xếp hạng như gặp quỷ ở Tu Chân kia, mình còn vô tình chỉ cách một lớp y phục tự cảm nhận được. Đó là một loại nhiệt tình làm người tê dại run rẩy đáng sợ.
Sở Vãn Ninh nôn nóng mà nói: “Ngủ đi.”
“… Vâng.”
Nhưng mà sao có thể ngủ được chứ?
Dung nham của tình cùng ái dày vò họ, nóng bỏng chảy qua khiến da thịt nứt nẻ. Trong phòng quá yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng hít thở mỏng manh của đối phương, có thể nghe thấy động tĩnh trằn trọc.
Mặc Nhiên gối tay sau đầu, mở mắt, nhìn bươm bướm đỏ như lửa bay đầy nhà, một con bươm bướm nhẹ nhàng đáp xuống, ngừng lại trên rèm, nhiễm lên rèm một vùng hồng nhạt ôn nhu.
Trong lúc vắng vẻ như vậy, Mặc Nhiên chợt nghĩ tới một chuyện——
Năm đó ở Kim Thành Trì, người cứu mình ra khỏi ác mộng của Trích Tâm Liễu, mơ hồ nói một câu bên tai mình.
Khắc ấy thần thức quá mơ hồ, hắn cũng không rõ câu nói ấy có phải là ảo giác của mình hay không. Nhưng giờ nghĩ lại, bỗng nhiên cảm thấy có lẽ không phải mình nghe nhầm.
Có lẽ là sự thật.
Hắn nghe thấy Sở Vãn Ninh trong lúc ấy, nói một câu: “Ta cũng thích ngươi.”
Tim Mặc Nhiên đập càng lúc càng nhanh, việc nhỏ trước đây chưa từng chú ý giờ lại nảy mầm từng chút một trong khắc này, nở thành một bông hoa xinh đẹp, được lòng muông dạ thú của hắn nuôi dưỡng, thành một cây đại thụ.
Trong đầu hắn ầm ầm vang lên, trước mắt choáng váng càng cố càng thấy không ổn…
“Ta cũng thích ngươi.”
Ta cũng thích ngươi…
Nếu câu nói ấy là lúc trước mình nghe nhầm, nếu Sở Vãn Ninh chưa từng nói vậy, vì sao sau khi mình tỉnh lại từ ác mộng ở Kim Thành Trì, Sở Vãn Ninh lại không chịu thừa nhận y đã cứu mình?
Trừ phi là vì hắn không nghe nhầm!
Trừ phi khi ấy Sở Vãn Ninh thật sự đã nói——
Mặc Nhiên đột nhiên bật dậy, kích động khó có thể tự ức chế nổi, khàn khàn gọi: “Sư tôn!”
“…”
Tuy người trong rèm không có động tĩnh, Mặc Nhiên vẫn hỏi ra câu ấy: “Hôm nay ta, lúc giặt y phục, có nhặt được một thứ, là…”
Trong rèm thực yên tĩnh.
“Người có biết, là thứ gì không?” Lời nói đến bên miệng, bỗng nhiên giật mình, hắn thế mà ngu ngốc hỏi Sở Vãn Ninh như vậy.
Đối phương thật lâu không đáp lại.
Mặc Nhiên do dự, ánh mắt ướt át đen nhánh: “Sư tôn, người còn thức không?”
“Người có nghe thấy ta nói không…”
Rèm khẽ lay động, Sở Vãn Ninh vẫn không có động tĩnh, tựa hồ đã ngủ thật rồi. Mặc Nhiên đợi hồi lâu, không cam lòng, mấy lần muốn đưa tay vén rèm lên, vẫn dừng lại.
“Sư tôn.”
Hắn ngập ngừng, lại nằm xuống.
Tiếng rất nhẹ, có chút mềm mại.
“Người để ý ta đi.”
Sở Vãn Ninh đương nhiên sẽ không để ý tới hắn.
Cả người y hoảng loạn, đầu óc luôn thanh minh mà y tự hào bỗng phủ sương mờ mịt. Y nằm trên giường, mở to mắt nhìn bóng rèm, ngốc nghếch cứng đờ mà nghĩ: Mặc Nhiên rốt cuộc muốn làm gì?
Y nghĩ rất nhiều, đưa ra đủ mọi suy đoán không thể tưởng tượng, chỉ có đáp án rõ ràng nhất kia lại không dám nghĩ tới, không dám nghĩ rằng Mặc Nhiên cũng yêu y.
Chuyện này giống như một người đói muốn chết nhận được chiếc bánh nhân thịt thơm ngon, vì vậy phá lệ quý trọng nó, cho nên ăn hết vỏ bánh bên ngoài, đối với nhân thịt bên trong, luyếc tiếc nửa ngày mới cắn vào.
Sở Vãn Ninh nghe người ngoài rèm ôn nhu lại nôn nóng mà nỉ non.
Lặng lẽ kéo chăn lên, che lại cằm, miệng, mũi, chỉ lộ ra đôi mắt sáng ngời.
Sau đó, y cũng che cả đôi mắt lại, cả người rúc vào trong chăn.
Y đương nhiên nghe thấy, chỉ là không biết nên trả lời thế nào——
Tim đập thình thịch, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Y là người bị buộc tới đường cùng, chỉ hận không thể bật dậy dời non lấp biển mà gào lên: “Đúng vậy đấy ta mẹ nó là giấu cái túi gấm kia ta thích ngươi đã vừa lòng chưa cút đi đừng có hỏi nữa đi ngủ!”
Y dày vò lại thấp thỏm, trong lòng đã ngứa ngáy lợi hại.
“Sư tôn?”
“…”
“Thật sự đã ngủ rồi ư…”
Một lát sau, Sở Vãn Ninh nghe thấy Mặc Nhiên khẽ thở dài.
Y thấy đầu hơi váng, trong bóng tối, y vừa buồn bực tim lại vừa đập nhanh, vừa khẩn trương vừa ngọt ngào, ngũ vị tạp trần, chua xót khổ ngọt đều có đủ, y tự nhắc mình phải thong dong, cuối cùng mặt vẫn nóng bừng, không nhịn được trộm đạp chăn một cái.
- [HUSKY] CHƯƠNG 1: BỔN TOẠ ĐÃ CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 2: BỔN TOẠ SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 3: SƯ CA CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 4: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 5: BỔN TOẠ KHÔNG CÓ TRỘM
- [HUSKY] CHƯƠNG 6: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 7: BỔN TOẠ THÍCH ĂN HOÀNH THÁNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 8: BỔN TOẠ BỊ PHẠT
- [HUSKY] CHƯƠNG 9: BỔN TOẠ KHÔNG TÀI NĂNG DIỄN XUẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 10: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 11: BỔN TOẠ SẮP HÔN RỒI, VUI QUÁ!
- [HUSKY] CHƯƠNG 12: BỔN TOẠ HÔN NHẦM NGƯỜI… HOANG MANG QUÁ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 13: TÂN NƯƠNG CỦA BỔN TOẠ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 14: BỔN TOẠ THÀNH THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 15: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU TIÊN BIẾT CÓ KIỂU ĐỘNG PHÒNG NÀY
- [HUSKY] CHƯƠNG 16: BỔN TOẠ SỢ NGÂY NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 17: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ BỊ THƯƠNG, BỔN TOẠ THẬT LÀ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 18: BỔN TOẠ ĐÃ TỪNG CẦU XIN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 19: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 20: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 21: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 22: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ, MUỐN NỔI GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 23: BỔN TOẠ KHÔNG NGĂN ĐƯỢC Y
- [HUSKY] CHƯƠNG 24: BỔN TOẠ VÀ Y CHIẾN TRANH LẠNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 25: BỔN TOẠ GHÉT Y MUỐN CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 26: BỔN TOẠ VÀ QUÂN KHI MỚI GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 27: BỔN TOẠ NẤU CHO NGƯƠI MỘT BÁT MÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 28: LÒNG BỔN TOẠ HƠI LOẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 29: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 30: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN ĂN ĐẬU PHỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 31: BÁ PHỤ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 32: BỔN TOẠ DỖ NGƯƠI, ĐÃ ĐƯỢC CHƯA?!
- [HUSKY] CHƯƠNG 33: BỔN TOẠ PHẢI ĐI TÌM VŨ KHÍ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 34: BỔN TOẠ BỊ THẤT SỦNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 35: BỔN TOẠ TRƯỢT CHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 36: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ ĐIÊN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 38: BỔN TOẠ Ở DƯỚI ĐÁY BIỂN HAI VẠN TRƯỢNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 39: VŨ KHÍ MỚI CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 40: BỔN TOẠ ĐÚNG LÀ GẶP QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 41: BỔN TOẠ LẠI HÔN NHẦM NGƯỜI RỒI…
- [HUSKY] CHƯƠNG 42: BỔN TOẠ CŨNG HƠI THÔNG MINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 43: BỔN TOẠ LÀ TẾ PHẨM???
- [HUSKY] CHƯƠNG 44: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NỢ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 45: BỔN TOẠ BIẾT HUYNH SẼ ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 46: BỔN TOẠ TỈNH RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 47: BỔN TOẠ THẤY CÓ CHỖ KHÔNG ĐÚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 48: LÃO LONG CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 49: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ RẤT GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 50: BỔN TOẠ THÍCH HUYNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 51: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ… PHỤT HA HA HA
- [HUSKY] CHƯƠNG 52: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ CÒN CHƯA ĐƯỢC LÊN SÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 53: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ NHƯ TÊN THIỂU NĂNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 54: BỔN TOẠ GIÀNH ĐIỂM TÂM NGỌT
- [HUSKY] CHƯƠNG 55: BỔN TOẠ BẤT AN
- [HUSKY] CHƯƠNG 56: BỔN TOẠ LÀM SỦI CẢO
- [HUSKY] CHƯƠNG 57: BỔN TOẠ GHÉT NGHE QUÂN ĐÁNH ĐÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 58: BỔN TOẠ HƠI HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 59: BỔN TOẠ CHỈ CÓ CHÚT TIỀN ĐỒ NHƯ VẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 60: BỔN TOẠ PHÁT HIỆN MỘT BÍ MẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 61: BỔN TOẠ TỐT SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 62: BỔN TOẠ ĐẾN LÂM AN CỔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 63: BỔN TOẠ GẶP ĐƯỢC AI NÀY!
- [HUSKY] CHƯƠNG 64: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ CHO SƯ ĐỆ
- [HUSKY] CHƯƠNG 65: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ RẤT KHÓ NGHE
- [HUSKY] CHƯƠNG 66: BỔN TOẠ GẶP THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 67: BỔN TOẠ ĐAU LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 68: BỔN TOẠ KHÔNG ĐÀNH LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 69: BỔN TOẠ THEO NGƯƠI HỌC NHE~
- [HUSKY] CHƯƠNG 70: BỔN TOẠ TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 71: BỔN TOẠ BỊ OAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 72: BỔN TOẠ HẦM CANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 73: BỔN TOẠ HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 74: BỔN TOẠ KHÔNG TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 76: BỔN TOẠ GẶP LẠI KẺ KIA
- [HUSKY] CHƯƠNG 77: BỔN TOẠ RẤT KHÓ XỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 78: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ GẶP ÁC MỘNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 79: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ DIỄN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 80: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ… ĐẾN RỒI!
- [HUSKY] CHƯƠNG 81: BẤT QUY CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 82: BỔN TOẠ KHÔNG DÁM TIN
- [HUSKY] CHƯƠNG 83: BỔN TOẠ MUỐN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 84: BỔN TOẠ HÔN TRỘM NGƯƠI, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 85: CHỈ MỘT NGÀN NĂM TRĂM SAO CÓ THỂ ĐUỔI BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 86: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ KHÔNG PHẢI ĐÈN CẠN DẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 87: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI NHẬN ĐỒ ĐỆ NỮA
- [HUSKY] CHƯƠNG 88: BỔN TOẠ GẶP NGƯỜI THỨ HAI TRỌNG SINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 89: CHUYỆN NĂM ĐÓ CỦA BỔN TOẠ VÀ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 90: BỔN TOẠ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ KHÔNG SAI
- [HUSKY] CHƯƠNG 91: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ LÀ ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 92: BỔN TOẠ LẠI TỚI TRẤN THẢI ĐIỆP
- [HUSKY] CHƯƠNG 93: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ AI DÁM ĐỘNG ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 94: BỔN TOẠ GẶP LẠI THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 95: CHI KIẾP KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 96: NỖI HẬN KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 97: BỔN TOẠ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 98: SƯ TÔN, XIN NGƯỜI, ĐỂ Ý TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 99: VŨ KHÍ THỨ BA CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 100: CÂU CUỐI CÙNG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 101: SƯ TÔN, NGỌN LỬA CUỐI CÙNG TRÊN THẾ GIAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 102: SƯ TÔN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 103: SƯ TÔN, TA TỚI TÌM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 104: HOÀNH THÁNH CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 105: NHÂN HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 106: BẮT ĐẦU TÌM SƯ TÔN Ở NƠI NÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 107: CHÂN DUNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 108: ĐỊA HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 109: ĐỊA HỒN THỨ HAI CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 110: SƯ TÔN KHÔNG BIẾT CHUYỆN CŨ CỦA CHÓ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 111: SƯ TÔN NHƯ ĐAO QUÂN NHƯ NƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 112: SƯ TÔN KHÔNG THỂ CHỊU NHỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 113: SƯ TÔN BỊ NHỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 114: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐỒNG Ý VỚI TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 115: SƯ TÔN ĐÃ THÀNH HÔN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 116: SƯ TÔN GẶP DUNG CỬU
- [HUSKY] CHƯƠNG 117: SƯ TÔN BẢO TA CÚT ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 118: SƯ TÔN THỈNH THOẢNG SẼ MẮC MƯU
- [HUSKY] CHƯƠNG 119: BỐN HỒN CỦA SƯ TÔN TỀ TỰU
- [HUSKY] CHƯƠNG 120: SƯ TÔN BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 121: SƯ TÔN MỚI LÀ TÔNG SƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 122: HÌNH BÓNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 123: SƯ TÔN ĐI VÀO MỘNG TA, BIẾT TA ĐÃ NHỚ NHUNG LÂU NAY*
- [HUSKY] CHƯƠNG 124: SƯ TÔN SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 125: SƯ TÔN KHÔNG CẦN TÌM ĐẠO LỮ
- [HUSKY] CHƯƠNG 126: SƯ TÔN, CHỜ TA THÊM MỘT CHƯƠNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 127: SƯ TÔN, CẨN THẬN ĐẤT TRƠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 128: SƯ TÔN, Y PHỤC KHÔNG THỂ MẶC BỪA
- [HUSKY] CHƯƠNG 129: SƯ TÔN, NGƯỜI XEM CÓ HÀI LÒNG KHÔNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 130: SƯ TÔN, CHẠY QUA NĂM NĂM TỚI GẶP NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 131: SƯ TÔN ĐỌC SÁCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 132: SƯ TÔN VÀ SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 133: SƯ TÔN THANH TÂM QUẢ DỤC NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 134: SƯ TÔN CÓ THỂ ĂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 135: SƯ TÔN TÌM THẦY
- [HUSKY] CHƯƠNG 136: SƯ TÔN THẢ LỎNG CHÚT
- [HUSKY] CHƯƠNG 137: SƯ TÔN VÀ TA NGỦ Ở NGOÀI
- [HUSKY] CHƯƠNG 138: SƯ TÔN MUỐN ĐÙA CHẾT TA SAO
- [HUSKY] CHƯƠNG 139: SƯ TÔN MƠ ĐẸP
- [HUSKY] CHƯƠNG 140: SƯ TÔN, LẬT LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 141: SƯ TÔN, ĐỪNG CỞI!!!
- [HUSKY] CHƯƠNG 142: SƯ TÔN, ĐÂY LÀ KHỔ HÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 143: SƯ TÔN VỐN LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG, NỐT CHU SA, TÂM ĐẦU HUYẾT, MỆNH TRUNG KIẾP
- [HUSKY] CHƯƠNG 144: SƯ TÔN, TA THÍCH NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 145: SƯ TÔN CÓ NGƯỜI ĂN CƠM CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 146: SƯ TÔN, NÀNG MUỐN THÀNH THÂN THẬT SỰ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA ĐÂU
- [HUSKY] CHƯƠNG 147: SƯ TÔN, CHUYỆN GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ
- [HUSKY] CHƯƠNG 148: SƯ TÔN, TỰ NHIÊN ĐÙA GIỠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 149: SƯ TÔN, TA KHÔNG DẬY NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 150: SƯ TÔN VÀ TA ĐỔI PHÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 151: SƯ TÔN, TA CHỈ MUỐN NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 152: SƯ TÔN, NHÌN KÌA! MAI HÀM TUYẾT!
- [HUSKY] CHƯƠNG 153: SƯ TÔN GHÉT TRƯỞNG MÔN NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 154: SƯ TÔN, TA ĐI TÌM DIỆP VONG TÍCH
- CHƯƠNG 155: SƯ TÔN, CHẤN KHÔNG KHIẾP SỢ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 156: SƯ TÔN CƯỠI NGỰA THẬT GIỎI
- [HUSKY] CHƯƠNG 157: SƯ TÔN, ĐÊM TÂN HÔN NĂM ẤY, KÌ THỰC TA…
- [HUSKY] CHƯƠNG 158: SƯ TÔN, UỐNG RƯỢU MỪNG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 159: SƯ TÔN, TA SỢ NHẤT THIÊN VẤN
- [HUSKY] CHƯƠNG 160: SƯ TÔN, NGƯỜI CÒN NHỚ RÕ ĐỔI ÂM THUẬT Ở KHÁCH ĐIẾM NĂM ĐÓ KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 161: SƯ TÔN, ĐƯA NGƯỜI BAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 162: SƯ TÔN, CÙNG NGƯỜI CHIẾN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 163: SƯ TÔN VÀ BẤT QUY
- [HUSKY] CHƯƠNG 164: SƯ TÔN ĐỒ SÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, LÀ HẮN!
- [HUSKY] CHƯƠNG 166: SƯ TÔN KÍNH TRỌNG DUNG PHU NHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 167: SƯ TÔN, TA KHÔNG MUỐN NGƯỜI LẠI BỊ KẺ KHÁC MẮNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 168: SƯ TÔN, CÓ XÁC CHẾT VÙNG DẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 169: SƯ TÔN, ĐỆ NHẤT CẤM THUẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 170: SƯ TÔN, DƠ LẮM ĐỪNG NHÌN
- [HUSKY] CHƯƠNG 171: SƯ TÔN, NHO PHONG MÔN VONG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 172: SƯ TÔN KHÔNG ĂN TRẺ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 173: SƯ TÔN, CÓ NGƯỜI MUỐN ĐUỔI CHÚNG TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 174: TÚI GẤM CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 175: SƯ TÔN, CÓ PHẢI NGƯỜI THÍCH TA KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 176: SƯ TÔN, NGƯỜI MUA TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 177: SƯ TÔN GIẢ VỜ NGỦ
- [HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA
- [HUSKY] CHƯƠNG 179: VÃN NINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 180: SƯ TÔN, CÔ PHỤ ĐIỀU GÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 181: HỒI ỨC CỦA SƯ TÔN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 182: TIỂU CHÚC LONG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 183: SƯ TÔN, TA KIÊNG ĂN CAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 184: SƯ TÔN, TA ĐỂ NGƯỜI ĐỢI LÂU RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 185: SƯ TÔN LÉN HẸN HÒ BỊ BẮT GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 186: SƯ TÔN, TIẾT MÔNG THẬT DỄ LỪA, HA HA HA.
- [HUSKY] CHƯƠNG 187: SƯ TÔN, NGƯỜI LÀ NGỌN ĐÈN CỦA TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 188: SƯ TÔN, TA THẬT SỰ RẤT YÊU NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 189: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 190: SƯ TÔN LẠI BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 191: SƯ TÔN, TA VÀ TIẾT MÔNG…
- [HUSKY] CHƯƠNG 192: SƯ TÔN, CHO TA MẠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 193: SƯ TÔN, NGƯỜI CƯỚI TA SAO ?
- [HUSKY] CHƯƠNG 194: SƯ TÔN, TA KHÔNG PHẢI NHIÊN MUỘI CỦA NGƯỜI SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 195: SƯ TÔN LỢI HẠI NHẤT.
- [HUSKY] CHƯƠNG 196: SƯ TÔN, TẮM KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 197: SƯ TÔN KHÔNG PHẢI HỒ LY TINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 198: SƯ TÔN ĐẾN HOÀNG SƠN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 199: ĐỒ ĐỆ THỨ NHẤT CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 200: SƯ TÔN, HOÀNG SƠN MỞ
- [HUSKY] CHƯƠNG 201: SƯ TÔN, TA NÊN LÀM NHỤC NGƯƠI THẾ NÀO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 202: SƯ TÔN LẦN ĐẦU GẶP ÁC MA
- [HUSKY] CHƯƠNG 203: SƯ TÔN THẢ NHẦM LỆ QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 204: SƯ TÔN BẢO VỆ TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 205: SƯ TÔN, ĐẠI NẠN GIÁNG XUỐNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?
- [HUSKY] CHƯƠNG 207: SƯ TÔN, TA MUỐN NÓI CHO NGƯỜI MỘT CHUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 208: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT SỰ MUỐN TA TRỐN DƯỚI GIƯỜNG SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 209: SƯ TÔN, CÓ KÍCH THÍCH KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 210: KHĂN TAY CỦA SƯ TÔN CHỈ CÓ THỂ TẶNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 211: SƯ TÔN, VÀO GIAO SƠN THÔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 212: [GIAO SƠN] CHƯỞNG MÔN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 215: [GIAO SƠN] TÀN THÂN THIÊU
- [HUSKY] CHƯƠNG 216: [GIAO SƠN] ĐOẠ THÀNH NÔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 217: [GIAO SƠN] ÁC MỘNG BẮT ĐẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 218: 【 GIAO SƠN 】 QUÂN LẠI VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 219: [GIAO SƠN] MẠC TƯƠNG LY
- [HUSKY] CHƯƠNG 220: [GIAO SƠN] SÓNG VAI ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 222: [GIAO SƠN] KINH HỒN BIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 223: [GIAO SƠN] TIÊU DAO DU*
- [HUSKY] CHƯƠNG 224: [GIAO SƠN] QUÂN TỬ NẶC
- [HUSKY] CHƯƠNG 225: [GIAO SƠN] CƯỜI TA ĐIÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 226: [GIAO SƠN] MÃI KHÔNG QUÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 227: [GIAO SƠN] LỜI NGÀY XƯA
- [HUSKY] CHƯƠNG 228:【 GIAO SƠN 】CÔNG DÃ TRÀNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 229: [GIAO SƠN] MẤT TỪ ĐÂY
- [HUSKY] CHƯƠNG 230: [GIAO SƠN] THIẾU NIÊN LANG
- [HUSKY] CHƯƠNG 231: [GIAO SƠN] DƯỢC TÔNG ĐẤU
- [HUSKY] CHƯƠNG 232: [GIAO SƠN] MÙ HAI MẮT
- [HUSKY] CHƯƠNG 233: BỔN TOẠ MUỐN ĐỔI TIÊU ĐỀ THÌ ĐỔI! TUỲ HỨNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 234: [GIAO SƠN] ĐẾ QUÂN VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 235: [GIAO SƠN] BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 236: [LONG HUYẾT SƠN] VIÊN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 237: [LONG HUYẾT SƠN] THẦN MỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 238: [LONG HUYẾT SƠN] VÔ HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 239: [LONG HUYẾT SƠN] CÓ TÂM
- [HUSKY] CHƯƠNG 240: [LONG HUYẾT SƠN] LÀM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 241: [LONG HUYẾT SƠN] CHÂN TƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 242: [LONG HUYẾT SƠN] SỞ PHI
- [HUSKY] CHƯƠNG 243: [LONG HUYẾT SƠN] ĐỆ TAM
- [HUSKY] CHƯƠNG 244: [LONG HUYẾT SƠN] RẮN LỘT XÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 245: [LONG HUYẾT SƠN] TÌNH ĐỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 246: [LONG HUYẾT SƠN] TRÓI BUỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 247: [LONG HUYẾT SƠN] HỒNG NHẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 248: [LONG HUYẾT SƠN] QUÊN LÃNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC
- [HUSKY] CHƯƠNG 250: [LONG HUYẾT SƠN] CHẤP NIỆM
- [HUSKY] CHƯƠNG 251: [LONG HUYẾT SƠN] TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 252: [LONG HUYẾT SƠN] LIỆT HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 254: [LONG HUYẾT SƠN] NHỚ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 256: [THIÊN ÂM CÁC] THÂN THẾ CHÌM NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 257: [THIÊN ÂM CÁC] LÂM GIANG TIÊN TỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 258: [THIÊN ÂM CÁC] NHU CỐT TRANH TRANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 259: [THIÊN ÂM CÁC] CÙNG TỬ CÙNG BÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 260: [THIÊN ÂM CÁC] ĐỜI NHƯ LÒ LUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 261: [THIÊN ÂM CÁC] TỘI DANH Ô THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 262: [THIÊN ÂM CÁC] HẠ MÀN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 263: [THIÊN ÂM CÁC] MỘNG CŨ TÁI DIỄN
- [HUSKY] CHƯƠNG 264: [THIÊN ÂM CÁC] ĐẾ QUÂN NHƯ HẮN
- [HUSKY] CHƯƠNG 265: [THIÊN ÂM CÁC] HAI SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 266: [THIÊN ÂM CÁC] SƯỞI ẤM VÌ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 267: KIM LONG BÀN TRỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 268: [THIÊN ÂM CÁC] NHƯ VỀ VU SƠN
- CHƯƠNG 269: [THIÊN ÂM CÁC] QUÂN ĐỪNG XA NHAU
- [HUSKY] CHƯƠNG 270: [THIÊN ÂM CÁC] PHÁN XỬ TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 271: [THIÊN ÂM CÁC] THẨM VẤN CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 272: [THIÊN ÂM CÁC] MIỆNG ĐỜI ĐÁNG SỢ
- [HUSKY] CHƯƠNG 273: [THIÊN ÂM CÁC] KHÔNG GIỐNG BẠN ĐỒNG HÀNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 274: [THIÊN ÂM CÁC] NGHÌN CÂN TREO SỢI TÓC
- [HUSKY] CHƯƠNG 275: [THIÊN ÂM CÁC] LÒNG SON RÁCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 276: [THIÊN ÂM CÁC] TA TỚI TUẪN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 277: [THIÊN ÂM CÁC] BỔN TỌA CÔ HÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 278: [TỬ SINH ĐỈNH] XƯA NAY CHƯA PHỤ QUÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 279: [TỬ SINH ĐỈNH] QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI GỬI VÀO ĐÊM TUYẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 280: [TỬ SINH ĐỈNH] GIỮA MIỆNG LƯỠI THIỆN ÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 281: [TỬ SINH ĐỈNH] TA MONG NHIỀU VÌ THIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 282: [TỬ SINH ĐỈNH] CÔ LANG NHẬP TUYỆT CẢNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 283: [TỬ SINH ĐỈNH] KHÓI LỬA CUỐI CÙNG ĐÃ CHÁY LÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 284: [TỬ SINH ĐỈNH] NGÔ NHI TRÂN TRỌNG NHIỀU
- [HUSKY] CHƯƠNG 285: [TỬ SINH ĐỈNH] PHƯỢNG HOÀNG LIỆU THIÊN NHẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 286: [TỬ SINH ĐỈNH] LANG BẠC THÂM TÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 287: [TỬ SINH ĐỈNH] MỆNH KHÓ TÁCH RỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 289: [TỬ SINH ĐỈNH] THĂM VÙNG ĐẤT XƯA NỬA THÀNH QUỶ
- CHƯƠNG 291: [TỬ SINH ĐỈNH] HAI ĐỜI CUỐI CÙNG ĐAN XEN
- [HUSKY] CHƯƠNG 292: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN SÂU NHƯ BIỂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 293: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐẾ QUÂN TRƯỜNG MÔN OÁN
- [HUSKY] CHƯƠNG 295: [TỬ SINH ĐỈNH] TUẪN ĐẠO KHÓ HỒI HƯƠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 296: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐÚNG NHƯ MỘNG NĂM ĐÓ
- [HUSKY] CHƯƠNG 297: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐIỆP CỐT MỸ NHÂN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 298: [TỬ SINH ĐỈNH] NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 299: [TỬ SINH ĐỈNH] CẢ ĐỜI KHÓ NGỪNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 300: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN NHƯ LÒNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 301: [TỬ SINH ĐỈNH] CHUYỆN CŨ LẶP LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 302: [TỬ SINH ĐỈNH] HỒN ĐOẠN VU SƠN ĐIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 303: [TỬ SINH ĐỈNH] TIẾT MÔNG KIẾP TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 305: [TỬ SINH ĐỈNH] THÂN THẦN TUẪN MA ĐẠO
- [HUSKY] CHƯƠNG 306: [TỬ SINH ĐỈNH] XÓT THƯƠNG TA THÂN DỊ TỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 307: [TỬ SINH ĐỈNH] DƠI HOÀNG HÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 308: [TỬ SINH ĐỈNH] HỢP LỰC NGỰ NƯỚC LŨ
- [HUSKY] CHƯƠNG 309: [TỬ SINH ĐỈNH] MẶC NHIÊN CHƯA RỜI XA
- [HUSKY] CHƯƠNG 310: [TỬ SINH ĐỈNH] MỘT LÁ BÀI CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 311: ĐẠI KẾT CỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 312: PHIÊN NGOẠI VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 313: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (1)
- [HUSKY] CHƯƠNG 314: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 315: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 316: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (4)
- [HUSKY] CHƯƠNG 317: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (5)
- [HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 320: AI ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 321: AI ĐÃ ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1
- CHƯƠNG 345: CHƯƠNG 345
- CHƯƠNG 346: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 4
- CHƯƠNG 347: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 5
- CHƯƠNG 348: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 6
- CHƯƠNG 349: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 7
- CHƯƠNG 350: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG (HOÀN)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Tác giả :
Nhục Bao Bất Cật Nhục