(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)
Tối đó, Mặc Nhiên dựa bên gốc hải đường ngủ.
Tử Sinh Đỉnh có rất nhiều nơi, đều có dấu vết sinh hoạt của Sở Vãn Ninh, nếu muốn tưởng nhớ, thì tốt nhất là tới Hồng Liên Thủy Tạ, nhưng hắn lại dựa vào gốc cây này, lòng mới không đau nữa, mới có chút cảm giác hơi thở của nhân gian.
Hắn từng cho rằng, bái Sở Vãn Ninh làm thầy, chính là bất hạnh lớn nhất, một bái này, từ lúc bắt đầu đã sai rồi.
Nhưng mà tới hôm nay mới hiểu được, người bất hạnh không phải Mặc Vi Vũ hắn, mà là Sở Vãn Ninh đứng nơi hoa nở rộ, cúi đầu trầm tư.
“Tiên quân, tiên quân, người để ý ta đi.”
Hắn nhớ mang máng câu đầu tiên mình nói với sư tôn, hình như là vậy, có lẽ câu từ có hơi sai, thời gian qua lâu rồi, hắn không nhớ rõ nữa.
Nhưng hắn lại có thể nhớ rõ lúc Sở Vãn Ninh nâng mi lên, gương mặt mờ mịt cùng hơi kinh ngạc.
Mặt mày, nhìn qua thực ôn nhu.
Giờ Mặc Nhiên nằm dưới tàng cây, hắn nghĩ, nếu thời gian có thể quay lại một ngày chọn thầy kia, cho dù thế nào mình cũng không nên quấn lấy Sở Vãn Ninh, khiến y nhận mình làm đồ đệ.
Bởi vì nháy mắt ngước lên, đã đưa tới đại giới, sau đó là khúc mắc vô tận, là tánh mạng Sở Vãn Ninh.
Hai đời.
Y đều bị hủy hoại trong tay mình. TruyenLau
Hai đời…
Cổ họng hắn nhấp nhô, nghẹn ngào nhắm mắt lại, lòng hắn vẫn còn đau như bị ngàn con kiến châm, qua rất lâu rất lâu, mới ngủ thiếp đi.
Sau đó, những ký ức từ khi trọng sinh hắn không dám tùy tiện chạm vào, trong mơ thoát khỏi gông xiềng, giơ dao, đâm vào tim hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi đó mình là người đứng trên đỉnh cao nhất, Sở Vãn Ninh đã bị phế linh hạch từ lâu, giam lỏng trong thâm cung không được tự do.
Nhưng liên tiếp ám sát mấy lần, cuối cùng trong một lần ám sát Tiết Mông liên thủ với Mai Hàm Tuyết, Mặc Nhiên tuy pháp lực cường hãn, không mất mạng, nhưng cũng bị trọng thương, tĩnh dưỡng trong cung suốt một tháng, mới khôi phục tinh lực.
Thục Trung mưa nhiều, thời gian ấy, càng đổ suốt không ngừng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mặc Nhiên khoác áo gấm dày nặng, ngón tay siết chặt khâm bào, đứng trên hành lang nhìn sắc trời tối đen, nhưng ai cũng có thể cảm thấy nhân tính vặn vẹo trên người hắn, hắn rõ ràng có một gương mặt cực kỳ anh tuấn, nhưng đáy mắt hắn thường thường sẽ hiện lên âm trầm bạo ngược, không có nửa điểm ôn nhu.
Hắn ngồi trên địa vị cao càng lâu, loại âm trầm này càng rõ ràng.
Phía sau truyền tới tiếng bước chân, hắn không quay đầu lại, chỉ nói: “Tới rồi?”
“Ngươi muốn đi diệt Côn Luân Đạp Tuyết Cung?” Giọng Sở Vãn Ninh vang lên trong đại điện.
Mặc Nhiên nói: “Thì làm sao.”
“… Ngươi quên mất ngươi đã đồng ý gì với ta rồi? Ngươi đã nói không làm tổn thương tính mạng Tiết Mông.”
Mặc Nhiên tâm bình khí hòa nói: “Sư tôn đến đây, cũng không hỏi xem thương thế của ta thế nào, đứng ở chỗ này có bị gió thổi lạnh không, cũng chỉ quan tâm mỗi ta giết ai không giết ai à?”
“Mặc Vi Vũ, ta đến nói cho ngươi, đừng làm chuyện khiến mình hối hận nữa.”
“Ồ, hối hận? Nên hối hận là sư tôn ngươi chứ, năm đó ta đồ Nho Phong Môn, ngươi với ta đánh một trận sinh tử, linh hạch vỡ nát, giờ ta muốn đồ Đạp Tuyết Cung, ngươi đã không khác phàm nhân, đến năng lực để quyết đấu với ta cũng không có, ngươi có hối hận mình năm đó đã xen vào chuyện của người khác không?”
Mặc Nhiên nói xong, nghiêng mặt qua, quay đầu lại nhìn, khóe miệng mang theo ý cười tàn nhẫn, đáy mắt chớp động ánh sáng: “Sở Vãn Ninh, giờ ngươi là một phế nhân, còn có thể lấy gì ngăn cản ta?”
Có lẽ bởi vì thật sự chỉ có hai bàn tay trắng, Sở Vãn Ninh sau hồi lâu không nói nên lời.
Tiếng sét nổ vang ầm ầm, mưa to giàn giụa, khói lượn lờ quanh phòng.
Sở Vãn Ninh cuối cùng nhắm mắt lại, khi mở ra, nhẹ giọng nói một câu: “Đừng đi.”
Áo đen tung bay, Mặc Nhiên xoay người lại.
Phía sau hắn là bầu trời u ám, là gió rét mưa lạnh, hắn nhìn Sở Vãn Ninh trong điện, sau đó nói: “Vì sao không đi? Ta đã hứa cho Tiết Mông cơ hội, năm đó ngươi cam tâm tình nguyện vì hắn hầu hạ dưới thân ta, ta giữ lời hứa, lấy thân thể ngươi, tha mạng cho hắn—— giờ hắn lại muốn giết ta, ngươi nói thử xem, ta dựa vào đâu không đi?”
“…”
“Làm sao? Không nói nên lời?” Mặc Nhiên cười lạnh một tiếng, “Răn dạy ta, nhục mạ ta, Sở Vãn Ninh, ngươi không phải rất có năng lực à? Ta biết, Tiết Mông là tâm can của ngươi, là môn đồ đắc ý nhất của ngươi, ngươi cảm thấy hắn là xích tử chi tâm, ta thấy hắn là bùn dưới đế giày.”
“Đủ rồi.” Sắc mặt Sở Vãn Ninh tái nhợt, ấn đường nhíu chặt, tựa như cố gắng kiềm chế gì đó.
“Không đủ! Sao đủ được?” Mặc Nhiên thấy thế, tàn nhẫn khoái ý trong lòng càng tăng, bạo nộ, mừng như điên, cừu hận, ghen ghét, các tình cảm kịch liệt như đổ dầu vào lửa, dày vò nội tâm hắn.
Mắt hắn cực kỳ sáng, lộ tinh quanh, hắn đi qua đi lại.
“Không có cơ hội lần thứ hai, Sở Vãn Ninh, hắn không có cơ hội lần thứ hai. Ta muốn giết hắn, lột da hắn đạp dưới chân, lấy đầu hắn lấy xương ngâm rượu! Ta muốn moi ruột gan hắn, băm nát máu thịt hắn hầm canh! Ngươi không cản được ta! —— Sở Vãn Ninh, ngươi không cản được ta!”
Mắt hắn ửng đỏ, càng nói càng thống khoái, gần như đã phát rồ.
Bỗng nhiên một bàn tay kéo vạt áo hắn lại, tát lên mặt hắn.
“Đã điên đủ chưa!”
Gương mặt Sở Vãn Ninh cách gần như vậy, hắn thấy lông mi đối phương run rẩy, đáy mắt ngấn lệ.
“Mặc Nhiên… Ngươi tỉnh lại đi, ngươi tỉnh lại đi…”
“Ta tỉnh!” Gương mặt nóng rát đau đớn càng khiến hắn điên cuồng, hắn trừng mắt nhìn mặt Sở Vãn Ninh, bỗng lửa giận ngút trời, “Ta đang tỉnh đây! Người ngủ là ngươi! Ngươi bị mù à?”
Hắn đẩy đối phương ra, kéo vạt áo mình xuống, lộ ra lớp băng thấm đầy máu.
“Ngươi bị mù à Sở Vãn Ninh!” Hắn rống giận, chỉ vào vết thương của mình, lại cảm thấy không đủ, thế mà cứng đầu cứng cổ xé lớp băng kia xuống, xé lên cả một vùng huyết nhục mơ hồ…
“Đây là ai làm? Đồ đệ ngoan của ngươi! Tiết Mông! Long Thành của hắn lệch chút nữa ta sẽ chết! Ngươi nói ta nghe xem, ta dựa vào đâu buông tha cho hắn!”
“Trong mắt ngươi chỉ có mạng hắn là mạng, ta thì không phải, có đúng không?!” Dưới cơn hận, Mặc Nhiên đột nhiên nắm lấy tay Sở Vãn Ninh, dán lên miệng vết thương đầm đìa máu tươi của mình, “Không phải ngươi muốn ngăn cản ta à? Được, ta cho ngươi cơ hội, móc tim ta ra đi! —— Sở Vãn Ninh, ngươi con mẹ nó có bản lĩnh thì móc tim ta ra đi!!”
“…” Ngón tay Sở Vãn Ninh run rẩy, cứng đờ như băng, lạnh như vậy.
Mặc Nhiên nhìn y chằm chằm, cuồng nộ, thô bạo, gân xanh trên cổ đều giần giật.
Hắn nghẹn ngào nói: “Ngươi móc đi.”
Mưa bên ngoài to như trút nước, đập vào trên mái, lo lắng thấp thỏm như điên như cuồng.
Tĩnh mịch.
Không ai có động tĩnh gì.
Không biết qua bao lâu, Mặc Nhiên mới buông lỏng tay Sở Vãn Ninh ra, thấp thấp thở hổn hển, trầm giọng nói: “Mạng Tiết Tử Minh với Mai Hàm Tuyết, ta phải lấy.”
“…”
“Ngươi hận ta đi, sư tôn.” Mặc Nhiên nói, “Dù sao đời này của ta cứ vậy thôi, đời này của chúng ta, cũng vậy thôi. Chúng ta đều không quay đầu lại được, vậy tối lửa tắt đèn mà xuống thôi. Trên đường hoàng tuyền, ta kéo thêm nhiều cố nhân làm bạn hơn.”
Ngày đó, Sở Vãn Ninh nhìn bóng dáng đen đen của hắn đi xa, nói một câu cuối cùng.
Y nói: “Mặc Nhiên, nếu ngươi phá hủy Đạp Tuyết Cung, giết Tiết Mông, ta sẽ chết ngay trước mặt ngươi, ta không có gì để trao đổi với ngươi, nhưng ta ít nhất có thể chọn cái chết.”
Mặc Nhiên nghe xong, dừng một chút, sau đó nghiêng nửa gương mặt anh tuấn sang, trong mưa gió mịt mù, nhoẻn miệng cười.
“Có bổn tọa ở đây, ngươi không chết được.”
“…”
“Máu ngươi chảy cạn ta còn có thể đưa ngươi từ Diêm La điện về, đời này của ngươi dù ghê tởm ta, cũng phải trải qua với ta thôi.” Mặc Nhiên sau khi điên cuồng phát tiết, trên mặt dần khôi phục trầm lãnh thong dong sát phạt xưa nay, hắn nói, “Sư tôn tốt của ta, ngươi cứ ngoan ngoãn chờ ở Tử Sinh Đỉnh, chờ ta tóm được Tiết Mông về, ta sẽ khiến hắn nhìn cho rõ ràng, vị thần hắn lo lắng ngày đêm, giờ thành dáng vẻ dâm đãng thế nào dưới thân ta. Dù sao cũng từng là đồng môn, ta nên để hắn chết rành mạch, rõ ràng.”
Nhưng mà, Mặc Nhiên không thể ngờ được, Sở Tông sư chung quy vẫn là Sở Tông sư.
Một tháng sau, Mặc Nhiên thực hiện lời nói của mình, hắn ngạo nghễ đứng trên đỉnh Đạp Tuyết Cung, trước hồ Thiên Trì. Mai Hàm Tuyết với Tiết Mông bị hắn bắt, trói vào trụ băng, sau đó dùng Trân Lung Kỳ Cục khống chế thần trí ngàn người Đạp Tuyết Cung, khiến họ tàn sát lẫn nhau trước mặt hai người Mai, Tiết.
Núi tuyết trắng muốt nguy nga chỉ một thoáng nhuộm đỏ, máu nhuộm đỏ cả Thiên Trì, thấm ướt dãy núi.
Mặc Nhiên dù bận vẫn ung dung ngồi trước cửa Đạp Tuyết Cung, vừa ăn nho tôi tớ dâng tới, vừa cười ngâm ngâm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn hỏi Tiết Mông ánh mắt gần như thất tiêu, hắn nói: “Manh Manh, có đẹp không?”
“…” Tiết Mông không có phản ứng, như đã mất thính giác.
Mặc Nhiên rất vừa lòng, cười càng thân mật, hắn lại hỏi: “Đường ca cho ngươi xem kịch, ngươi thích không?”
“… Ngươi tha cho Đạp Tuyết Cung đi.”
Bỗng nhiên nghe thấy lời rên rỉ như vậy, Mặc Nhiên chớp chớp mắt, hỏi: “Gì?”
“Ngươi tha cho Đạp Tuyết Cung đi.” Hai mắt Tiết Mông luôn sáng ngời không còn ánh sáng, “Buông tha cho bọn họ, buông tha Mai Hàm Tuyết… Ám sát lần đó, người muốn mạng ngươi là ta, ngươi giết ta đi, đừng sát hại người khác.”
Mặc Nhiên bật cười: “Ngươi ra điều kiện với ta à?”
“Không phải.” Hai mắt Tiết Mông trống rỗng mở to, cậu nói, “Ta đang cầu xin ngươi.”
Thiên chi kiêu tử nói, ta đang cầu xin ngươi.
Ác ma đột nhiên bị lấy lòng, mắt Mặc Nhiên phát sáng, làm như hứng thú, hắn giữ cằm Tiết Mông, khiến đối phương ngửa đầu nhìn mình, đang định nói gì đó, chợt thấy trên chân trời phát ánh ngọc bích chói lọi.
“Sao lại thế này?”
Tùy tùng theo hắn còn chưa kịp đáp lại, đã thấy trên núi tuyết cao ngất, pháp trận hoa quang bốn phía trải rộng mấy ngàn dặm, bao trùm toàn bộ núi Côn Luân bên trong.
Trên pháp trận, Sở Vãn Ninh bạch y như tuyết, vạt áo tung bay, đứng cùng mây trời.
Trước mặt y là một cổ cầm hình dạng kỳ dị, toàn thân đen nhánh, đuôi cầm chếch lên, tản ra cành lá sum xuê, trên đó có hoa hải đường, ánh sáng tản ra khắp nơi.
—— Thần võ thứ ba của Sở Vãn Ninh, “Cửu Ca”.
- [HUSKY] CHƯƠNG 1: BỔN TOẠ ĐÃ CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 2: BỔN TOẠ SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 3: SƯ CA CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 4: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 5: BỔN TOẠ KHÔNG CÓ TRỘM
- [HUSKY] CHƯƠNG 6: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 7: BỔN TOẠ THÍCH ĂN HOÀNH THÁNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 8: BỔN TOẠ BỊ PHẠT
- [HUSKY] CHƯƠNG 9: BỔN TOẠ KHÔNG TÀI NĂNG DIỄN XUẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 10: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 11: BỔN TOẠ SẮP HÔN RỒI, VUI QUÁ!
- [HUSKY] CHƯƠNG 12: BỔN TOẠ HÔN NHẦM NGƯỜI… HOANG MANG QUÁ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 13: TÂN NƯƠNG CỦA BỔN TOẠ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 14: BỔN TOẠ THÀNH THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 15: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU TIÊN BIẾT CÓ KIỂU ĐỘNG PHÒNG NÀY
- [HUSKY] CHƯƠNG 16: BỔN TOẠ SỢ NGÂY NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 17: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ BỊ THƯƠNG, BỔN TOẠ THẬT LÀ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 18: BỔN TOẠ ĐÃ TỪNG CẦU XIN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 19: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 20: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 21: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 22: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ, MUỐN NỔI GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 23: BỔN TOẠ KHÔNG NGĂN ĐƯỢC Y
- [HUSKY] CHƯƠNG 24: BỔN TOẠ VÀ Y CHIẾN TRANH LẠNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 25: BỔN TOẠ GHÉT Y MUỐN CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 26: BỔN TOẠ VÀ QUÂN KHI MỚI GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 27: BỔN TOẠ NẤU CHO NGƯƠI MỘT BÁT MÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 28: LÒNG BỔN TOẠ HƠI LOẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 29: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 30: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN ĂN ĐẬU PHỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 31: BÁ PHỤ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 32: BỔN TOẠ DỖ NGƯƠI, ĐÃ ĐƯỢC CHƯA?!
- [HUSKY] CHƯƠNG 33: BỔN TOẠ PHẢI ĐI TÌM VŨ KHÍ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 34: BỔN TOẠ BỊ THẤT SỦNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 35: BỔN TOẠ TRƯỢT CHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 36: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ ĐIÊN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 38: BỔN TOẠ Ở DƯỚI ĐÁY BIỂN HAI VẠN TRƯỢNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 39: VŨ KHÍ MỚI CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 40: BỔN TOẠ ĐÚNG LÀ GẶP QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 41: BỔN TOẠ LẠI HÔN NHẦM NGƯỜI RỒI…
- [HUSKY] CHƯƠNG 42: BỔN TOẠ CŨNG HƠI THÔNG MINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 43: BỔN TOẠ LÀ TẾ PHẨM???
- [HUSKY] CHƯƠNG 44: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NỢ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 45: BỔN TOẠ BIẾT HUYNH SẼ ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 46: BỔN TOẠ TỈNH RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 47: BỔN TOẠ THẤY CÓ CHỖ KHÔNG ĐÚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 48: LÃO LONG CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 49: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ RẤT GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 50: BỔN TOẠ THÍCH HUYNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 51: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ… PHỤT HA HA HA
- [HUSKY] CHƯƠNG 52: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ CÒN CHƯA ĐƯỢC LÊN SÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 53: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ NHƯ TÊN THIỂU NĂNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 54: BỔN TOẠ GIÀNH ĐIỂM TÂM NGỌT
- [HUSKY] CHƯƠNG 55: BỔN TOẠ BẤT AN
- [HUSKY] CHƯƠNG 56: BỔN TOẠ LÀM SỦI CẢO
- [HUSKY] CHƯƠNG 57: BỔN TOẠ GHÉT NGHE QUÂN ĐÁNH ĐÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 58: BỔN TOẠ HƠI HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 59: BỔN TOẠ CHỈ CÓ CHÚT TIỀN ĐỒ NHƯ VẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 60: BỔN TOẠ PHÁT HIỆN MỘT BÍ MẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 61: BỔN TOẠ TỐT SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 62: BỔN TOẠ ĐẾN LÂM AN CỔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 63: BỔN TOẠ GẶP ĐƯỢC AI NÀY!
- [HUSKY] CHƯƠNG 64: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ CHO SƯ ĐỆ
- [HUSKY] CHƯƠNG 65: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ RẤT KHÓ NGHE
- [HUSKY] CHƯƠNG 66: BỔN TOẠ GẶP THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 67: BỔN TOẠ ĐAU LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 68: BỔN TOẠ KHÔNG ĐÀNH LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 69: BỔN TOẠ THEO NGƯƠI HỌC NHE~
- [HUSKY] CHƯƠNG 70: BỔN TOẠ TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 71: BỔN TOẠ BỊ OAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 72: BỔN TOẠ HẦM CANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 73: BỔN TOẠ HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 74: BỔN TOẠ KHÔNG TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 76: BỔN TOẠ GẶP LẠI KẺ KIA
- [HUSKY] CHƯƠNG 77: BỔN TOẠ RẤT KHÓ XỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 78: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ GẶP ÁC MỘNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 79: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ DIỄN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 80: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ… ĐẾN RỒI!
- [HUSKY] CHƯƠNG 81: BẤT QUY CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 82: BỔN TOẠ KHÔNG DÁM TIN
- [HUSKY] CHƯƠNG 83: BỔN TOẠ MUỐN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 84: BỔN TOẠ HÔN TRỘM NGƯƠI, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 85: CHỈ MỘT NGÀN NĂM TRĂM SAO CÓ THỂ ĐUỔI BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 86: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ KHÔNG PHẢI ĐÈN CẠN DẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 87: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI NHẬN ĐỒ ĐỆ NỮA
- [HUSKY] CHƯƠNG 88: BỔN TOẠ GẶP NGƯỜI THỨ HAI TRỌNG SINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 89: CHUYỆN NĂM ĐÓ CỦA BỔN TOẠ VÀ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 90: BỔN TOẠ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ KHÔNG SAI
- [HUSKY] CHƯƠNG 91: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ LÀ ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 92: BỔN TOẠ LẠI TỚI TRẤN THẢI ĐIỆP
- [HUSKY] CHƯƠNG 93: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ AI DÁM ĐỘNG ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 94: BỔN TOẠ GẶP LẠI THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 95: CHI KIẾP KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 96: NỖI HẬN KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 97: BỔN TOẠ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 98: SƯ TÔN, XIN NGƯỜI, ĐỂ Ý TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 99: VŨ KHÍ THỨ BA CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 100: CÂU CUỐI CÙNG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 101: SƯ TÔN, NGỌN LỬA CUỐI CÙNG TRÊN THẾ GIAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 102: SƯ TÔN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 103: SƯ TÔN, TA TỚI TÌM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 104: HOÀNH THÁNH CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 105: NHÂN HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 106: BẮT ĐẦU TÌM SƯ TÔN Ở NƠI NÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 107: CHÂN DUNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 108: ĐỊA HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 109: ĐỊA HỒN THỨ HAI CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 110: SƯ TÔN KHÔNG BIẾT CHUYỆN CŨ CỦA CHÓ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 111: SƯ TÔN NHƯ ĐAO QUÂN NHƯ NƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 112: SƯ TÔN KHÔNG THỂ CHỊU NHỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 113: SƯ TÔN BỊ NHỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 114: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐỒNG Ý VỚI TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 115: SƯ TÔN ĐÃ THÀNH HÔN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 116: SƯ TÔN GẶP DUNG CỬU
- [HUSKY] CHƯƠNG 117: SƯ TÔN BẢO TA CÚT ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 118: SƯ TÔN THỈNH THOẢNG SẼ MẮC MƯU
- [HUSKY] CHƯƠNG 119: BỐN HỒN CỦA SƯ TÔN TỀ TỰU
- [HUSKY] CHƯƠNG 120: SƯ TÔN BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 121: SƯ TÔN MỚI LÀ TÔNG SƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 122: HÌNH BÓNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 123: SƯ TÔN ĐI VÀO MỘNG TA, BIẾT TA ĐÃ NHỚ NHUNG LÂU NAY*
- [HUSKY] CHƯƠNG 124: SƯ TÔN SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 125: SƯ TÔN KHÔNG CẦN TÌM ĐẠO LỮ
- [HUSKY] CHƯƠNG 126: SƯ TÔN, CHỜ TA THÊM MỘT CHƯƠNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 127: SƯ TÔN, CẨN THẬN ĐẤT TRƠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 128: SƯ TÔN, Y PHỤC KHÔNG THỂ MẶC BỪA
- [HUSKY] CHƯƠNG 129: SƯ TÔN, NGƯỜI XEM CÓ HÀI LÒNG KHÔNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 130: SƯ TÔN, CHẠY QUA NĂM NĂM TỚI GẶP NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 131: SƯ TÔN ĐỌC SÁCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 132: SƯ TÔN VÀ SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 133: SƯ TÔN THANH TÂM QUẢ DỤC NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 134: SƯ TÔN CÓ THỂ ĂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 135: SƯ TÔN TÌM THẦY
- [HUSKY] CHƯƠNG 136: SƯ TÔN THẢ LỎNG CHÚT
- [HUSKY] CHƯƠNG 137: SƯ TÔN VÀ TA NGỦ Ở NGOÀI
- [HUSKY] CHƯƠNG 138: SƯ TÔN MUỐN ĐÙA CHẾT TA SAO
- [HUSKY] CHƯƠNG 139: SƯ TÔN MƠ ĐẸP
- [HUSKY] CHƯƠNG 140: SƯ TÔN, LẬT LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 141: SƯ TÔN, ĐỪNG CỞI!!!
- [HUSKY] CHƯƠNG 142: SƯ TÔN, ĐÂY LÀ KHỔ HÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 143: SƯ TÔN VỐN LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG, NỐT CHU SA, TÂM ĐẦU HUYẾT, MỆNH TRUNG KIẾP
- [HUSKY] CHƯƠNG 144: SƯ TÔN, TA THÍCH NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 145: SƯ TÔN CÓ NGƯỜI ĂN CƠM CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 146: SƯ TÔN, NÀNG MUỐN THÀNH THÂN THẬT SỰ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA ĐÂU
- [HUSKY] CHƯƠNG 147: SƯ TÔN, CHUYỆN GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ
- [HUSKY] CHƯƠNG 148: SƯ TÔN, TỰ NHIÊN ĐÙA GIỠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 149: SƯ TÔN, TA KHÔNG DẬY NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 150: SƯ TÔN VÀ TA ĐỔI PHÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 151: SƯ TÔN, TA CHỈ MUỐN NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 152: SƯ TÔN, NHÌN KÌA! MAI HÀM TUYẾT!
- [HUSKY] CHƯƠNG 153: SƯ TÔN GHÉT TRƯỞNG MÔN NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 154: SƯ TÔN, TA ĐI TÌM DIỆP VONG TÍCH
- CHƯƠNG 155: SƯ TÔN, CHẤN KHÔNG KHIẾP SỢ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 156: SƯ TÔN CƯỠI NGỰA THẬT GIỎI
- [HUSKY] CHƯƠNG 157: SƯ TÔN, ĐÊM TÂN HÔN NĂM ẤY, KÌ THỰC TA…
- [HUSKY] CHƯƠNG 158: SƯ TÔN, UỐNG RƯỢU MỪNG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 159: SƯ TÔN, TA SỢ NHẤT THIÊN VẤN
- [HUSKY] CHƯƠNG 160: SƯ TÔN, NGƯỜI CÒN NHỚ RÕ ĐỔI ÂM THUẬT Ở KHÁCH ĐIẾM NĂM ĐÓ KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 161: SƯ TÔN, ĐƯA NGƯỜI BAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 162: SƯ TÔN, CÙNG NGƯỜI CHIẾN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 163: SƯ TÔN VÀ BẤT QUY
- [HUSKY] CHƯƠNG 164: SƯ TÔN ĐỒ SÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, LÀ HẮN!
- [HUSKY] CHƯƠNG 166: SƯ TÔN KÍNH TRỌNG DUNG PHU NHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 167: SƯ TÔN, TA KHÔNG MUỐN NGƯỜI LẠI BỊ KẺ KHÁC MẮNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 168: SƯ TÔN, CÓ XÁC CHẾT VÙNG DẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 169: SƯ TÔN, ĐỆ NHẤT CẤM THUẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 170: SƯ TÔN, DƠ LẮM ĐỪNG NHÌN
- [HUSKY] CHƯƠNG 171: SƯ TÔN, NHO PHONG MÔN VONG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 172: SƯ TÔN KHÔNG ĂN TRẺ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 173: SƯ TÔN, CÓ NGƯỜI MUỐN ĐUỔI CHÚNG TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 174: TÚI GẤM CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 175: SƯ TÔN, CÓ PHẢI NGƯỜI THÍCH TA KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 176: SƯ TÔN, NGƯỜI MUA TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 177: SƯ TÔN GIẢ VỜ NGỦ
- [HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA
- [HUSKY] CHƯƠNG 179: VÃN NINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 180: SƯ TÔN, CÔ PHỤ ĐIỀU GÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 181: HỒI ỨC CỦA SƯ TÔN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 182: TIỂU CHÚC LONG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 183: SƯ TÔN, TA KIÊNG ĂN CAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 184: SƯ TÔN, TA ĐỂ NGƯỜI ĐỢI LÂU RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 185: SƯ TÔN LÉN HẸN HÒ BỊ BẮT GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 186: SƯ TÔN, TIẾT MÔNG THẬT DỄ LỪA, HA HA HA.
- [HUSKY] CHƯƠNG 187: SƯ TÔN, NGƯỜI LÀ NGỌN ĐÈN CỦA TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 188: SƯ TÔN, TA THẬT SỰ RẤT YÊU NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 189: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 190: SƯ TÔN LẠI BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 191: SƯ TÔN, TA VÀ TIẾT MÔNG…
- [HUSKY] CHƯƠNG 192: SƯ TÔN, CHO TA MẠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 193: SƯ TÔN, NGƯỜI CƯỚI TA SAO ?
- [HUSKY] CHƯƠNG 194: SƯ TÔN, TA KHÔNG PHẢI NHIÊN MUỘI CỦA NGƯỜI SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 195: SƯ TÔN LỢI HẠI NHẤT.
- [HUSKY] CHƯƠNG 196: SƯ TÔN, TẮM KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 197: SƯ TÔN KHÔNG PHẢI HỒ LY TINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 198: SƯ TÔN ĐẾN HOÀNG SƠN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 199: ĐỒ ĐỆ THỨ NHẤT CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 200: SƯ TÔN, HOÀNG SƠN MỞ
- [HUSKY] CHƯƠNG 201: SƯ TÔN, TA NÊN LÀM NHỤC NGƯƠI THẾ NÀO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 202: SƯ TÔN LẦN ĐẦU GẶP ÁC MA
- [HUSKY] CHƯƠNG 203: SƯ TÔN THẢ NHẦM LỆ QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 204: SƯ TÔN BẢO VỆ TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 205: SƯ TÔN, ĐẠI NẠN GIÁNG XUỐNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?
- [HUSKY] CHƯƠNG 207: SƯ TÔN, TA MUỐN NÓI CHO NGƯỜI MỘT CHUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 208: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT SỰ MUỐN TA TRỐN DƯỚI GIƯỜNG SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 209: SƯ TÔN, CÓ KÍCH THÍCH KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 210: KHĂN TAY CỦA SƯ TÔN CHỈ CÓ THỂ TẶNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 211: SƯ TÔN, VÀO GIAO SƠN THÔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 212: [GIAO SƠN] CHƯỞNG MÔN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 215: [GIAO SƠN] TÀN THÂN THIÊU
- [HUSKY] CHƯƠNG 216: [GIAO SƠN] ĐOẠ THÀNH NÔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 217: [GIAO SƠN] ÁC MỘNG BẮT ĐẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 218: 【 GIAO SƠN 】 QUÂN LẠI VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 219: [GIAO SƠN] MẠC TƯƠNG LY
- [HUSKY] CHƯƠNG 220: [GIAO SƠN] SÓNG VAI ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 222: [GIAO SƠN] KINH HỒN BIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 223: [GIAO SƠN] TIÊU DAO DU*
- [HUSKY] CHƯƠNG 224: [GIAO SƠN] QUÂN TỬ NẶC
- [HUSKY] CHƯƠNG 225: [GIAO SƠN] CƯỜI TA ĐIÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 226: [GIAO SƠN] MÃI KHÔNG QUÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 227: [GIAO SƠN] LỜI NGÀY XƯA
- [HUSKY] CHƯƠNG 228:【 GIAO SƠN 】CÔNG DÃ TRÀNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 229: [GIAO SƠN] MẤT TỪ ĐÂY
- [HUSKY] CHƯƠNG 230: [GIAO SƠN] THIẾU NIÊN LANG
- [HUSKY] CHƯƠNG 231: [GIAO SƠN] DƯỢC TÔNG ĐẤU
- [HUSKY] CHƯƠNG 232: [GIAO SƠN] MÙ HAI MẮT
- [HUSKY] CHƯƠNG 233: BỔN TOẠ MUỐN ĐỔI TIÊU ĐỀ THÌ ĐỔI! TUỲ HỨNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 234: [GIAO SƠN] ĐẾ QUÂN VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 235: [GIAO SƠN] BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 236: [LONG HUYẾT SƠN] VIÊN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 237: [LONG HUYẾT SƠN] THẦN MỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 238: [LONG HUYẾT SƠN] VÔ HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 239: [LONG HUYẾT SƠN] CÓ TÂM
- [HUSKY] CHƯƠNG 240: [LONG HUYẾT SƠN] LÀM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 241: [LONG HUYẾT SƠN] CHÂN TƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 242: [LONG HUYẾT SƠN] SỞ PHI
- [HUSKY] CHƯƠNG 243: [LONG HUYẾT SƠN] ĐỆ TAM
- [HUSKY] CHƯƠNG 244: [LONG HUYẾT SƠN] RẮN LỘT XÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 245: [LONG HUYẾT SƠN] TÌNH ĐỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 246: [LONG HUYẾT SƠN] TRÓI BUỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 247: [LONG HUYẾT SƠN] HỒNG NHẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 248: [LONG HUYẾT SƠN] QUÊN LÃNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC
- [HUSKY] CHƯƠNG 250: [LONG HUYẾT SƠN] CHẤP NIỆM
- [HUSKY] CHƯƠNG 251: [LONG HUYẾT SƠN] TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 252: [LONG HUYẾT SƠN] LIỆT HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 254: [LONG HUYẾT SƠN] NHỚ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 256: [THIÊN ÂM CÁC] THÂN THẾ CHÌM NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 257: [THIÊN ÂM CÁC] LÂM GIANG TIÊN TỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 258: [THIÊN ÂM CÁC] NHU CỐT TRANH TRANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 259: [THIÊN ÂM CÁC] CÙNG TỬ CÙNG BÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 260: [THIÊN ÂM CÁC] ĐỜI NHƯ LÒ LUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 261: [THIÊN ÂM CÁC] TỘI DANH Ô THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 262: [THIÊN ÂM CÁC] HẠ MÀN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 263: [THIÊN ÂM CÁC] MỘNG CŨ TÁI DIỄN
- [HUSKY] CHƯƠNG 264: [THIÊN ÂM CÁC] ĐẾ QUÂN NHƯ HẮN
- [HUSKY] CHƯƠNG 265: [THIÊN ÂM CÁC] HAI SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 266: [THIÊN ÂM CÁC] SƯỞI ẤM VÌ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 267: KIM LONG BÀN TRỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 268: [THIÊN ÂM CÁC] NHƯ VỀ VU SƠN
- CHƯƠNG 269: [THIÊN ÂM CÁC] QUÂN ĐỪNG XA NHAU
- [HUSKY] CHƯƠNG 270: [THIÊN ÂM CÁC] PHÁN XỬ TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 271: [THIÊN ÂM CÁC] THẨM VẤN CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 272: [THIÊN ÂM CÁC] MIỆNG ĐỜI ĐÁNG SỢ
- [HUSKY] CHƯƠNG 273: [THIÊN ÂM CÁC] KHÔNG GIỐNG BẠN ĐỒNG HÀNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 274: [THIÊN ÂM CÁC] NGHÌN CÂN TREO SỢI TÓC
- [HUSKY] CHƯƠNG 275: [THIÊN ÂM CÁC] LÒNG SON RÁCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 276: [THIÊN ÂM CÁC] TA TỚI TUẪN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 277: [THIÊN ÂM CÁC] BỔN TỌA CÔ HÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 278: [TỬ SINH ĐỈNH] XƯA NAY CHƯA PHỤ QUÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 279: [TỬ SINH ĐỈNH] QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI GỬI VÀO ĐÊM TUYẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 280: [TỬ SINH ĐỈNH] GIỮA MIỆNG LƯỠI THIỆN ÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 281: [TỬ SINH ĐỈNH] TA MONG NHIỀU VÌ THIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 282: [TỬ SINH ĐỈNH] CÔ LANG NHẬP TUYỆT CẢNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 283: [TỬ SINH ĐỈNH] KHÓI LỬA CUỐI CÙNG ĐÃ CHÁY LÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 284: [TỬ SINH ĐỈNH] NGÔ NHI TRÂN TRỌNG NHIỀU
- [HUSKY] CHƯƠNG 285: [TỬ SINH ĐỈNH] PHƯỢNG HOÀNG LIỆU THIÊN NHẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 286: [TỬ SINH ĐỈNH] LANG BẠC THÂM TÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 287: [TỬ SINH ĐỈNH] MỆNH KHÓ TÁCH RỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 289: [TỬ SINH ĐỈNH] THĂM VÙNG ĐẤT XƯA NỬA THÀNH QUỶ
- CHƯƠNG 291: [TỬ SINH ĐỈNH] HAI ĐỜI CUỐI CÙNG ĐAN XEN
- [HUSKY] CHƯƠNG 292: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN SÂU NHƯ BIỂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 293: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐẾ QUÂN TRƯỜNG MÔN OÁN
- [HUSKY] CHƯƠNG 295: [TỬ SINH ĐỈNH] TUẪN ĐẠO KHÓ HỒI HƯƠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 296: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐÚNG NHƯ MỘNG NĂM ĐÓ
- [HUSKY] CHƯƠNG 297: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐIỆP CỐT MỸ NHÂN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 298: [TỬ SINH ĐỈNH] NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 299: [TỬ SINH ĐỈNH] CẢ ĐỜI KHÓ NGỪNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 300: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN NHƯ LÒNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 301: [TỬ SINH ĐỈNH] CHUYỆN CŨ LẶP LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 302: [TỬ SINH ĐỈNH] HỒN ĐOẠN VU SƠN ĐIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 303: [TỬ SINH ĐỈNH] TIẾT MÔNG KIẾP TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 305: [TỬ SINH ĐỈNH] THÂN THẦN TUẪN MA ĐẠO
- [HUSKY] CHƯƠNG 306: [TỬ SINH ĐỈNH] XÓT THƯƠNG TA THÂN DỊ TỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 307: [TỬ SINH ĐỈNH] DƠI HOÀNG HÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 308: [TỬ SINH ĐỈNH] HỢP LỰC NGỰ NƯỚC LŨ
- [HUSKY] CHƯƠNG 309: [TỬ SINH ĐỈNH] MẶC NHIÊN CHƯA RỜI XA
- [HUSKY] CHƯƠNG 310: [TỬ SINH ĐỈNH] MỘT LÁ BÀI CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 311: ĐẠI KẾT CỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 312: PHIÊN NGOẠI VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 313: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (1)
- [HUSKY] CHƯƠNG 314: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 315: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 316: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (4)
- [HUSKY] CHƯƠNG 317: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (5)
- [HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 320: AI ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 321: AI ĐÃ ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1
- CHƯƠNG 345: CHƯƠNG 345
- CHƯƠNG 346: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 4
- CHƯƠNG 347: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 5
- CHƯƠNG 348: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 6
- CHƯƠNG 349: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 7
- CHƯƠNG 350: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG (HOÀN)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Tác giả :
Nhục Bao Bất Cật Nhục