Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI

Edit: LuBachPhong36
Một nụ hôn giằng co
không biết bao lâu, Đạp Tiên Quân mới buông y ra. Sở Vãn Ninh vốn tưởng rằng hắn sẽ bỏ qua như vậy,
lại không ngờ môi mới vừa rời đi, lập tức lại tiếp xúc.
Cứ như thế lặp đi lặp
lại nhiều lần, Đạp Tiên Quân cuối cùng thoả mãn, hắn liếm liếm môi,
đôi mắt đen nhánh ngắm nhìn gương mặt Sở Vãn Ninh.
“Không thay đổi, là ngươi.”
Chuyện muốn hỏi thật
sự quá nhiều, biến cố gặp
phải cũng quá lớn. Sở Vãn Ninh yên lặng
trong một lúc, mới rốt cuộc khàn khàn mở miệng: “…… Chuyện quá khứ, ngươi đều còn nhớ rõ?”
“Dĩ nhiên.”
“Ngươi còn nhớ rõ mình chết
như thế nào không?”
Vẻ mặt Đạp Tiên Đế Quân
liền có chút u tối: “Thập đại môn phái
liên thủ vây công, bổn tọa cực ghét.”
“Vậy ngươi còn nhớ rõ ta chết như thế nào không?”
U ám giữa hai đầu mày
Website TruyenLau.com Đạp Tiên Quân nhẹ phai đi, nhưng lại phủ lên một tầng chán chường: “Ngươi cản trở đại sự của
ta ở Đạp Tuyết cung, bổn tọa cực hận.”
Sở Vãn Ninh lại hỏi: “Như vậy, ngươi có nhớ chính mình chết
đi sống lại như thế nào không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hoa Bích Nam thi cứu.”
“Cụ thể như thế nào?”
Website TruyenLau.com “Cái này tự……” Chữ “nhiên” cũng chưa nói ra miệng,
trên mặt Đạp Tiên Quân dần dần biểu lộ ra vẻ giật mình lo lắng. Nhưng loại lo lắng này cũng không tồn tại lâu, hắn nhắm hai mắt lại, lúc mở ra, trong
mắt đã tỉnh táo.
Đạp Tiên Quân nhíu
mày nói: “Ngươi vừa mới nói cái gì?”
Sở Vãn Ninh lại không hé
răng.
Y ít nhiều đã đoán được Sư Muội đã làm gì đối với thân thể này, từ trước
đến nay khó khống chế nhất là nhân tâm, sau khi Mặc Nhiên chết, Sư Muội không
thể hoàn toàn khống chế tình cảm của khối thi thể này,
cũng không dám đánh tan ký ức vốn đã rối loạn của Mặc Nhiên, cho nên đành phải
lựa chọn cách xoá đi một phần nhỏ ký ức sẽ ảnh
hưởng quan trọng đến việc nghe theo mệnh lệnh hắn của Mặc Nhiên.
Đạp Tiên Đế Quân trước
mắt này e rằng chỉ là một cái xác không hồn, vũ khí sắc bén.
Sở Vãn Ninh nhắm mắt lại,
một lát sau, dường như y muốn nói điều gì, nhưng lời nói chưa kịp phát ra,
trong cổ họng đã dâng lên một trận tanh ngọt. Y kịch liệt ho khan.
“Mặc Nhiên……….” Giữa đôi môi y nhuốm máu, gương mặt ngấn lệ ngước
lên, “Đừng làm việc cho người khác nữa. Ngươi đã là một khối thi thể, sớm đã an
giấc ngàn thu. Ngươi…… Khụ khụ.”
Trước mắt y lại từng chút từng chút biến thành màu đen, những mảnh nhỏ ký ức rải rác
lại bắt đầu dâng lên.
Ngươi nên quay trở về,
ngươi đã yên nghỉ dưới lòng đất sâu, nơi này không thuộc về ngươi.
Nhưng những lời nói
này lại không còn sức mà nói ra, Sở Vãn Ninh chỉ mấp máy
môi, ý thức đã bắt đầu tan rã ——
Cuối cùng y chỉ nhìn thấy Đạp Tiên
Quân nhíu mày lại, đang nói gì đó với mình, trên gương
mặt anh tuấn mà tái nhợt kia hình như có chút hấp tấp.
“Sở Vãn Ninh,” Y mơ hồ nghe được hắn đang gọi y, giống như kiếp trước,
“Vãn Ninh……”
Y nhắm mắt lại, đau
đớn do việc dung hợp linh hồn lần thứ hai lại tập
kích đến, chuyện xảy ra tiếp theo, y không còn biết nữa.
——————-
Ngoài Thiên sơn, cây
rừng hiu quạnh.
Đã nhiều ngày nay,
mưa nhỏ tí tách vẫn rơi khắp vùng Thục Trung, cỏ cây
xung quanh dịch trạm đều mọc lên một tầng mốc mỏng, từ cửa sổ nhỏ ở dịch trạm
trông ra, chuỗi hạt nước từ lá trúc nhỏ giọt rơi
xuống, rơi vào trong đầm, lan tỏa từng vòng gợn sóng.
Bỗng
nhiên, một đôi giày dẫm lên những hạt mưa, ánh mặt trời Vân Ảnh vỡ vụn.
Mặc tông
sư xuất hiện ở trước con đường núi quanh co dẫn về Tử Sinh Đỉnh.
Từ sau
vụ kinh biến ở Long Huyết sơn, linh lực của hắn chưa thể khôi phục, không cách nào ngự kiếm, hắn vì lo lắng an nguy của Tử Sinh Đỉnh, thúc ngựa không
ngừng nghỉ một mạch từ Long Huyết sơn trở về, mất tổng cộng bốn ngày.
Dọc đường
đi, kỳ thật hắn đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Tỷ như,
vì sao mình lại trọng sinh, tỷ như, Sở Vãn
Ninh của kiếp trước tại sao lại phải bày ra huyền cơ ở thạch động Long Huyết sơn,
tỷ như… Sư Muội.
Suy
nghĩ thật lâu, lại không tìm thấy bất kỳ một đáp án rõ ràng nào.
Vốn dĩ
hắn không phải người thông tuệ, giờ lại đang chịu dày vò, lo lắng trước sau, nên càng không
có cách nào bình tĩnh cẩn thận tự hỏi
—— suy cho cùng là
Sư Muội hiểu hắn, Sở Vãn
Ninh chính là điểm yếu của hắn, chỉ cần Sở Vãn Ninh nhớ ra chuyện cũ, lập tức sẽ tuyên hắn
án tử hình. Hắn tâm loạn như ma.
Mưa dần
lớn thêm, Mặc Nhiên đứng trong gió lộng phía trước con đường dẫn lên Tử Sinh Đỉnh,
hắn ngẩng đầu, từng hạt từng hạt mưa nhè nhẹ theo
gió thổi ướt đẫm gương mặt hắn. Trước mặt, bậc thềm đá quanh co uốn lượn, một đường
dẫn lên đỉnh núi trời quang mây tạnh.
Con đường núi này, sống cũng đi qua, chết cũng đi qua, bi cũng đi qua, hỉ cũng đi qua, hai kiếp người hắn đã đi qua vô
số lần, từ những năm tháng ngây ngô khi trẻ người non dạ, đến ngày hôm nay trần ai lạc định*, trở về chịu tội.
(*
尘埃落定
: bụi trần rơi xuống, ý nói mọi chuyện đã định, đã đến hồi
kết thúc.)
Trời
rất lạnh, hạt tuyết hòa cùng hạt
mưa hỗn loạn rơi
xuống, thấm ướt hắc y của hắn,
vương đầy mái tóc hắn.
Thanh niên vốn nên
vô ưu sầu,
Gió Bắc thổi tuyết
bạc trắng đầu…

Mặc
Nhiên nhắm mắt, bước lên từng bậc thang dài, đi lên đỉnh núi.
Một tội
nhân chui đầu vào lưới,
cuối cùng “kẽo kẹt”
một tiếng, đẩy ra cánh cửa sơn
son ở Đan Tâm điện Tử Sinh Đỉnh.
Cửa, chậm rãi mở ra,
điên cuồng và vinh hoa, ác mộng và
hắc ám trong suốt hai kiếp người của hắn,
đều bắt đầu từ nơi đây.
Hắn
nhớ tới kiếp trước, cái năm hắn hai mươi hai tuổi kia, hắn đổi Đan Tâm vì Vu Sơn,
đạp nát tấm biển, bụi bay đầy đất. Hắn đứng trước tấm biển cũ, tại đó hắn thề phải
đạp khắp chư tiên, vi tôn
thiên hạ. Kiếp trước hắn từ đây sa đọa, kiếp này hắn lại từ đây mà kết thúc.
Trong
Đan Tâm điện nơi nơi đều là người, những nhân vật có danh dự uy tín tụ hội lại đây so với lần thảo phạt Từ Sương Lâm còn đông hơn.
Nghe được tiếng mở cửa,
mọi người quay đầu, chỉ thấy một nam tử cao lớn mặc hắc y đang đứng chắn trước cửa, sắc mặt tái nhợt, trên trán dính vài sợi tóc
đen ướt đẫm. Ánh mặt trời chiếu ngược phía sau
thân ảnh hắn, bầu trời một màu xám xịt, mưa tuyết tầm tã.
Không ai nghĩ tới Mặc
Nhiên sẽ bỗng nhiên xuất hiện như vậy.
Hắn là anh hùng đã dùng mạng đổi lấy bình
an cho mọi người trên Giao Sơn, hay là ma đầu giết người không gớm tay trên Cô Nguyệt
Dạ? Hắn rốt cuộc là người
như thế nào?
Trong nhất thời không người hé răng, mỗi một đôi mắt
đều nhìn chằm chằm vào người nam nhân vừa trở về kia.
Người tin hắn cảm
thấy hắn thật đáng thương, vừa ướt vừa lạnh, như con chó dầm mưa trở về nhà. Người
không tin hắn chỉ cảm thấy hắn thật đáng sợ, vừa u ám vừa thâm hiểm, như quỷ dữ bò ra từ địa ngục.
Mưa vẫn không ngừng
rả rích tuôn trên mái điện, thấm vào khe đá trước bậc thềm, rêu phong đầy ngói.
Mặc Nhiên ngước đôi
mắt đen như mực, dưới hàng lông mi dài như cánh quạt, ánh mắt hắn ướt đẫm. Hắn
nhẹ giọng nói: “Bá phụ, ta đã trở về.”
“Nhiên nhi! Ngươi
sao lại —— ngươi sao lại chỉ một mình?”
Tiết Chính Ung ngồi
ở tôn vị, sắc mặt hắn rất khó coi, lôi thôi lếch thếch hiếm thấy, thiết phiến để
bừa trên bàn, bốn chữ “Thế nhân thậm sửu*” nhuốm lấy ánh sáng nhàn nhạt, tựa như
một trò chấm biếm khôi hài.
(*
世人甚丑
: thế nhân rất xấu)
“Ngọc Hành đâu?”
Mặc Nhiên rảo bước
tiến vào trong điện, sự xuất hiện của hắn lúc này như một giọt nước nhỏ vào vại
dầu bề ngoài tĩnh lặng nhưng thực ra đang sôi hừng hực, kích phát một tiếng nổ vang, hầu như tất cả mọi người đều lần lượt lui nhanh một bước khi hắn tiến lên.
“Mặc Nhiên!”
“Ma đầu, ngươi còn dám xuất hiện!”
“Ngươi ở Cô Nguyệt Dạ
giết nhiều người như vậy, ngươi vậy mà còn dám hiện thân!!”
Mặc Nhiên không để
ý đến những tiếng la hét đó, trên đường tới đây, hắn đã sớm nghe nói về huyết án
xảy ra ở Cô Nguyệt Dạ những ngày trước. Hắn cũng hiểu rõ Đạp Tiên Quân có bao
nhiêu điên cuồng. Mấy chục mạng người tính là gì? Mấy trăm mấy ngàn mấy vạn người trong thiên
hạ ở trong mắt hắn đều là tử thi, một cái Cô Nguyệt Dạ mà thôi, Đạp Tiên Quân căn
bản sẽ không để vào trong mắt.
“Tên điên…… Ngươi cùng Hoa Bích Nam căn
bản là cùng một phe!”
“Ngươi còn muốn đến đây làm gì? Hôm nay cao thủ các
phái đều ở đây, Các chủ Thiên Âm Các rất nhanh
cũng sẽ đến. Cho dù ngươi quỷ kế đa đoan, nhiều
đường biến hóa, ngươi cũng trốn không thoát thiên la địa võng này!”
“Mặc Nhiên, ngươi quá xảo trá, ngươi lúc thì diễn mặt đỏ lúc
thì diễn mặt trắng, làm mọi người đầu óc choáng váng sau đó dễ dàng thực hiện
gian kế của mình, ngươi cực kỳ ác độc!”
Xung quanh là công
kích và chất vấn như thủy triều, gương mặt từng người từng người đang phẫn nộ kích
động. Mặc Nhiên cũng chẳng thèm để ý đến ai, hắn
tiếp tục đi về phía trước, hắn ít nhiều đã hiểu được Hoa Bích Nam —— có tha thứ
hắn cũng không muốn gọi người này là Sư Muội.
Hoa Bích Nam đã đào
một cái mộ cho hắn. Đến chữ khắc trên bia mộ cũng đã viết sẵn,
Hoa Bích Nam đã tính toán rất chu đáo, hắn sẽ phải tự mình nhảy vào.
Bởi vì, ngay thời
khắc Sở Vãn Ninh nhớ lại chuyện kiếp trước, Mặc Vi
Vũ đã tự phán bản thân mình thành một khối tử thi vô phương cứu chữa.
Kết thúc.
“Bất luận trên mặt
ngươi có đeo bao nhiêu cái mặt nạ giả dối, hôm
nay hào kiệt tụ tập, đều muốn vạch trần gương mặt thật của ngươi.”
“Phải bắt ngươi đến
Thiên Âm Các xử tội!”
Tiếng người cãi cọ ầm ĩ ồn ào. Đâm vào màng tai
nhiều nhất chính là ba chữ: “Thiên Âm Các”.
Mặc Nhiên không nghĩ
tới Hoa Bích Nam sẽ cuốn Thiên Âm Các vào đây. Là trùng hợp? Hay là đã sớm có âm mưu?
Thiên Âm hùng vĩ, là một môn
phái cổ xưa còn lưu lại suốt mấy ngàn năm qua ở
Tu Chân Giới. Chưởng môn đầu tiên của môn phái này là con của một vị thần trên trời và một phàm nhân,
sau đó truyền lại cho thế hệ sau có cùng quan hệ huyết thống.
Mỗi một thế hệ qua đi, huyết thống thần của Thiên Âm Các tuy đã loãng, nhưng vẫn linh
khí cực phú như xưa. Tuy rằng bình thường Thiên Âm Các không can thiệp hồng trần, nhưng cũng
giống như người phàm tín ngưỡng tu sĩ, các tu sĩ ai cũng tín ngưỡng vào sự công
chính của Thiên Âm Các.
Quyền uy trăm năm đã
khó lật đổ, huống chi ngàn năm. Cho nên dù rằng kiếp trước Đạp
Tiên Quân nhòm ngó ngôi báu trong thiên hạ, nhưng cuối cùng cũng để lại Thiên
Âm Các một phương tịnh thổ*. Sư Muội rất thông minh, giao Mặc Nhiên cho Thiên Âm
Các xử trí là không thể tốt hơn, không ai sẽ không phục phán quyết, cũng không
ai có thể không phục phán quyết.
(*
净土
: tịnh thổ, giống
như c
õ
i Niết bàn, chốn cực lạc)
Trong đại điện một
mảnh ầm ĩ, Mặc Nhiên bước dọc theo thảm trải sàn thêu đầy hoa diên vĩ, đi đến
phía trước, rồi sau đó đứng yên.
“Ta……”
Người nam nhân này
chỉ nói một chữ, tiếng người ồn ào liền đột nhiên tắt đi.
Bọn họ nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt rất nhiều người vừa là cừu hận vừa là cảnh
giác.
Bọn họ chờ hắn giải
thích, chờ hắn thất thố, chờ hắn sai lầm, bọn họ duỗi dài cổ chuẩn bị sẵn sàng
để nhào đến chém giết, đem tên ác ma quỷ quyệt kia xé thành
mảnh nhỏ.
Người này thiện ác
khó phân, hành động khó lường, nhưng thà rằng giết lầm, chứ không thể buông tha, nhất định phải ——
“Ta tới lĩnh tội.”
Lặng ngắt như tờ, thậm chí càng yên tĩnh hơn so với khi nãy.
Tựa như, ma đao soàn soạt rút ra chuẩn bị một trận đại chiến, trống trận gõ vang tiếng giết rung trời, lại bỗng nhiên biết được
tướng lĩnh quân địch đã tự sát trong lều.
Thật hoang đường.
“Hắn nói cái gì?”
Sau một lúc lâu mới có người kịp phản ứng,
lại không dám tin tên ma đầu này lại nhận tội dễ dàng như thế, vì thế thấp giọng hỏi người bên cạnh: “Hắn vừa nói mình tới lĩnh tội sao?”
Mặc Nhiên buông xuống
mi mắt, quỳ xuống, đối mặt bá phụ bá mẫu, còn có Tiết Mông
mặt mũi đã trắng bệch. Ánh đèn mông lung, chiếu lên gương mặt anh tuấn mà gầy gò của hắn.
Chính xác là hắn muốn
ngửa cổ chờ chém, nhưng Hoa Bích Nam tính kế hắn như thế, hắn cũng không muốn để
cho người đó được thoải mái như ý nguyện. Trước khi sám hối lĩnh tội, hắn còn một
việc phải làm ——
Hắn muốn dùng một chút sức lực
cuối cùng để bảo vệ người từ đây hắn không bao
giờ có thể bảo vệ được nữa.
Vì thế Mặc Nhiên chậm
rãi mở miệng, giọng nói nặng nề.
“Ta quả thật tay đầy máu tươi, bởi vì tư thù đã giết rất nhiều người.
Mấy năm nay tuy muốn hối cải, nhưng tội không thể xá. Việc này Sở Vãn Ninh cũng đã biết……
Hôm nay ta đứng trước mặt chư quân, trừ việc thú nhận
tội tình, còn có một việc muốn thanh minh.”
Hắn dừng một chút,
câu chữ phát ra, như đao xẻo tim: “Ta cùng Sở Vãn Ninh đã không còn
nghĩa sư đồ.”
Nghe một câu như thế,
người người ở đây sững sờ nhiều hơn kinh sợ: “Sao lại như thế?”
Phải biết rằng, công
khai đoạn nghĩa sư đồ là cực đại gièm pha trong Tu Chân
giới, xảy ra loại chuyện này, bất luận là sư phụ hay đồ đệ, đều cực kỳ mất mặt.
Cho nên chỉ cần không có huyết hải thâm thù gì, cho dù quan hệ bất hoà thì
lễ nghĩa ngoài mặt kiểu gì cũng phải làm cho đủ.
Kinh ngạc qua đi,
không ít người nhỏ giọng nói thầm: “Trước đó không phải
vẫn còn tốt sao? Sao bỗng nhiên lại như vậy, không phải là xảo trá gì chứ?”
“Nhìn không giống, có
phải bọn họ sau khi ở lại Giao Sơn đã xảy ra chuyện gì không?”
“Có thể lắm…… Sở Vãn Ninh giống như không để đồ đệ vào mắt.
Lúc Sư Minh Tịnh bị Hoa Bích Nam bắt, hắn chẳng phải cũng không chịu buông
tay đi cứu sao? Khiến người ta sau đó bị mù cả đôi mắt……..
Nếu đổi lại ta là đồ đệ hắn, nhìn thôi cũng lạnh lòng.”
Tiếng bàn tán của mọi
người lên lên xuống xuống, nhấp nhô như thuỷ triều.
Giữa những thanh âm
đó, Mặc Nhiên tiếp tục nói: “Hắn không dung thứ
được ta giết người phóng hoả là phụ, nhưng cho tới nay, hắn đối xử ta lạnh nhạt, sỉ nhục tôn
nghiêm ta là chính. Người này miệng đầy thiên hạ thương
sinh, nhưng lại khắp chốn bạc đãi môn đồ, quá là dối trá! Lúc trước nếu không
phải hắn, ta căn bản sẽ không sa lầy đến bước này.”
Quá đau rồi.
Hắn dừng giọng, môi
răng đều đang run nhè nhẹ, nhưng vẫn muốn từng chữ từng chữ nói
cho xong. Tự mình ngàn đao vạn xẻo lên thân.
“Là hắn hại ta, là hắn
lầm ta. Ta và hắn bất tương vi mưu*, hỗ thẹn từng bái hắn làm thầy.  Hiện
giờ, ta và hắn đã hoàn toàn nhất đao lưỡng đoạn, sau này
nếu còn ai coi ta như đệ tử hắn…….”
(* Đạo bất đồng bất
tương vi mưu.)
Hắn nâng mắt lên, đó
là đôi mắt của Đạp Tiên Quân.
“Thì đó chính là ghê
tởm ta, hi vọng chư quân chớ nhắc lại!”
Tiết Chính Ung sợ hãi: “Nhiên nhi ——!
Mặt Tiết Mông càng
không còn chút máu: “Ca, ngươi điên rồi
sao?! Ngươi có biết mình đang nói cái gì hay không!”
Mặc Nhiên nhắm mắt
lại, hắn không muốn nhìn thấy bất kì ai trong nhà Tiết Mông nữa, một tiếng “ca” kia đã như móng sắc đâm vào tim phổi hắn.
Mặc Nhiên nói tiếp:
“Trừ chuyện này ra, còn có một chuyện muốn
nói.”
“Nhận tội thì nhận tội
đi, sao cứ một chuyện hai chuyện ba chuyện, ngươi ——”
Người nọ chưa oán
giận xong, đã bị người đứng đầu chư tiên hiện nay là Khương Hi ngăn cản, Khương
Hi nhìn Mặc Nhiên: “…… Mời nói.”
Mặc Nhiên nói: “Ta tiền nghiệt sâu nặng, nhận tội chịu chém không sai.
Nhưng chuyện ở Cô Nguyệt Dạ, xác thực không phải ta làm.”
Ở đây có rất nhiều
người đều là tới đòi nợ máu, trong lòng vốn dĩ đã thập phần kích động, lúc này
nghe hắn phủ nhận án mạng ở Cô Nguyệt Dạ, không khỏi cực kỳ phẫn nộ. Sôi nổi mở miệng: “Ha! Chuyện cười ! Đây là sự thật chắc như đinh đóng cột, ngươi còn giảo biện cái gì!”
“Không sai, không phải
ngươi còn có thể là ai?”
Mặc Nhiên nói: “Lúc ấy căn bản ta không ở Cô Nguyệt Dạ, khi đó ta cùng với Sở Vãn Ninh đều ở Long Huyết sơn. Người làm
chuyện này là một người khác. Hơn nữa người đó, nếu
ta đoán không lầm, hẳn chính là……”
Hắn do dự, không lập tức nói ra thân phận Đạp Tiên Đế Quân.
Hắn không phải sợ cơn
giận của mọi người, mà hắn cho rằng ở đây không ai có thể tin sự việc hoang đường
cực điểm là: thời không sinh tử môn đã vỡ ra, có một Mặc Nhiên khác xuất hiện ở
đây.
“Là ai a?”
Mặc Nhiên mấp máy môi,
quyết định tạm thời không nhắc đến chuyện Đạp Tiên Quân, vì thế không lập tức
trả lời, mà nói: “Là ai sau này ta sẽ
nói. Tóm lại, người đó cấu kết với Hoa Bích Nam, một người ở Cô Nguyệt Dạ vu
oan giá họa, một người khác bắt Sở Vãn Ninh đi.”
Hắn nói những lời này
xong, đám người phân ra thành hai làn sóng.
Làn sóng thứ nhất, âm
thanh nhỏ yếu, nhưng cũng có thể nhận ra được rõ ràng, phần lớn là đệ tử Tử Sinh
Đỉnh đang kêu: “Ngọc Hành trưởng lão làm sao vậy?!”
“Trưởng lão bị bắt đi
nơi nào?!”
Làn sóng âm thanh còn
lại chính là đám người trước đó đến đây hưng sư vấn tội*.
(*Hưng sư vấn tội,
nghĩa là phát động hoặc tập hợp một nhóm người / một đội quân đến để lên án, hỏi
tội hoặc xử lý đối phương.
“Mặc Nhiên, ngươi
cho rằng chúng ta sẽ tin ngươi sao?”
“Trong hồ lô ngươi
không biết bán thuốc gì! Làm gì có người nào khác, ta xem ngươi và Hoa Bích Nam
căn bản là cùng một giuộc! Ở Giao Sơn hai ngươi thông đồng nhau trước để diễn một
vở kịch!! Các ngươi không tiếc hại chết nhiều người như vậy,
thậm chí bất chấp tình nghĩa đồng môn sư huynh đệ, hại Sư Minh Tịnh, ngươi…
ngươi chính là tên lừa đảo!!!”
Nghe được tên Sư Muội,
Mặc Nhiên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Tiết Chính Ung đang ngồi
trên cao, lại nhìn thoáng qua Tiết Mông: “Sư Muội hắn……”
Tiết Mông lo lắng đến
loạn, cướp lời hỏi trước: “Sư Muội hắn sao rồi? Hắn có ổn không?!”
Mặc Nhiên căn bản
không thể nhìn thẳng hắn. Nhìn thấy bộ dạng tơi tả của một người, chỉ cần nhìn
một lần là đủ lắm rồi.
Mặc Nhiên khép mắt
nói: “Sư Muội, chính là Hoa Bích Nam.”
Tĩnh mịch, không tiếng
động.
Sau một lúc lâu, Tiết
Mông bỗng dưng ngã ngồi xuống chỗ của mình, lẩm bẩm: “Nói đùa cái gì vậy,
sao có thể…….”
Đúng vậy, nếu không
phải tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy, Mặc Nhiên cũng sẽ nói, sao có thể.
Sư Muội rõ ràng ôn nhu như vậy, tốt đẹp như vậy, bọn họ ba người ở bên nhau trải
qua rất nhiều sóng gió, đối với hắn mà nói, Sư Muội là người bằng hữu chân chính
đầu tiên trong đời hắn.
Nhưng người bằng hữu
này là giả, chẳng qua chỉ là một hồi hoa trong gương,
trăng trong nước.
Thật hoang đường.
Người chung quanh bắt
đầu sôi nổi nghị luận: “Cái gì lung tung rối loạn?”
“Điên rồi sao, một tiểu tu sĩ như vậy, lại
là thiên hạ đệ nhất thánh thủ?”
“Nếu Sư Muội chính là Hoa Bích
Nam, ở Giao Sơn hắn giúp chúng ta giải Toản Tâm Trùng làm cái gì.”
Còn có những người ở
Giao Sơn được Sư Muội cứu, cảm tạ càng sâu đối với Sư Muội, lúc này mặc kệ ba bảy
hai mốt*, tức giận chỉ vào hắn nói: “Mặc Nhiên, ngươi vì
muốn rũ sạch tội nghiệt, vậy mà lại thốt ra loại lời nói hoang đường như thế,
ngươi ngậm máu phun người!”
(* chỉ sự việc hoặc
hành động chỉ xảy ra duy trì trong thời gian ngắn, sẽ sớm kết thúc)
Lúc này, Khương Hi
nãy giờ vẫn luôn nhíu mày không nói gì cũng mở miệng: “Ngươi có chứng cứ gì
nói Hoa Bích Nam chính là Sư Minh Tịnh?” Khương Hi nói, “Hoa Bích Nam là môn
hạ ta nhiều năm, gần như chưa từng rời khỏi Cô Nguyệt Dạ, nếu ngươi nói hắn là Sư
Minh Tịnh, như vậy hắn làm thế nào có thể đồng thời xuất hiện ở hai địa điểm?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu