Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN

Edit: Chu
(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)
“Ánh trăng lạnh lẽo chiếu sương tuyết, núi tuyết ôm hồ băng. Tám ngàn trượng khó thấy, lộ chân trời tận cùng.”
Tiết Mông đeo
găng tay da tuần lộc, đi tới tảng đá còn đọng tuyết cao chót vót, đọc đi đọc lại
câu thơ viết trên đó mấy lần, quay đầu vui vẻ nói: “Sư tôn, chúng ta đến rồi.”
Húc Ánh Phong quanh năm rơi tuyết, trăng sáng treo cao, ánh trăng chiếu sáng hồ băng, khí lạnh thổi lên, lạnh lẽo ngưng tụ, hồ Kim Thành đóng băng nhưng không phủ tuyết, như một viên ngọc lưu li, toả sáng giữa trời đất, là ngân hà ở nhân gian, nhìn thấy từ nơi xa vạn dặm, quả nhiên là tráng lệ vô cùng. Như đến nơi cuối cùng của nhân gian, phủ đầy tuyết trắng.
Sở Vãn Ninh dừng lại trước khối đá, nói: “Cầu kiếm ở hồ Kim Thành, chỉ có thể vào từng người. Các ngươi ai đi trước?”
Tiết Mông nóng nảy không đợi nói mà nói: “Sư tôn, ta đi trước!”
Sở Vãn Ninh nhìn cậu, nghĩ một lát, lắc đầu: “Ngươi làm việc lỗ mãng, ta không yên tâm.”
Sư Muội ở bên cười cười, nói: “Sư tôn, ta đi trước, dù sao cũng không làm tan băng được đâu.”
Giữa mặt băng mênh mông, Sư Muội đi dọc qua lối đi bằng đá chỉ chứa được một người, chậm rãi đi tới cuối.
Y làm theo quy củ, ngưng tụ linh lực trên tay, sau đó cúi người, dán bàn tay đó lên mặt băng—— Linh lực của Sư Muội không ngừng truyền xuống mặt băng, từng vòng ánh sáng nhảy ra.
Mặc Nhiên nín thở đứng im, mười ngón tay vô thức siết chặt, đâm vào trong tay.
Nhưng Sư Muội thử hồi lâu, băng vẫn không hề tan. Y cười khổ phủi tay trở về, nói với Sở Vãn Ninh: “Sư tôn, xin lỗi.”
“Không sao, tu thêm mấy năm rồi thử lại.”
Mặc Nhiên khẽ thở dài, hai người họ đều cảm thấy hơi mất mát, nhưng vẫn an ủi Sư Muội: “Không sao, còn cơ hội mà, lần sau đệ đưa huynh tới.”
Sở Vãn Ninh bảo: “Nói lắm làm gì, lên đi, tới ngươi rồi.”
Kiếp trước, Mặc Nhiên tới cầu kiếm còn là thiếu niên khinh cuồng, có nỗi chờ mong vô hạn vào thần võ. Nhưng mà kiếp này, hắn biết có cái gì đang đợi mình, không còn gấp gáp và mong đợi nữa. Nhưng sắp gặp lại một người bạn cũ dịu dàng rồi.
Website TruyenLau.com Đến trước tường đá, quỳ gối xuống hồ băng.
Cúi lưng, tay chạm trên mặt băng.
Mặc Nhiên nhắm mắt lại.
Mạch đao không vỏ của hắn…
Thứ cùng hắn nhìn hết tận cùng chân trời, nếm qua tội nghiệt hung ác đầy máu tanh của Nhân gian——
Website TruyenLau.com Mở mắt, Mặc Nhiên nói nhẹ với mặt hồ một câu: “Bất Quy, ta tới rồi.”
Như cảm giác được chủ nhân định mệnh gọi tới, mặt băng hồ Kim Thành bỗng hiện lên một bóng đen lớn, bóng đen kia ở sát mặt băng, càng ngày càng rõ, càng ngày càng tới gần.
Đột nhiên, mặt băng ngàn thước vỡ ra, Mặc Nhiên nghe thấy Tiết Mông trên bờ kêu lên kinh ngạc, giọng từ xa vọng lại khó nghe thấy.
“Băng tan rồi!!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Sóng đập mạnh, nước văng lên tận trời. Một con giao long đen phá băng mà ra, mỗi một miếng vảy rồng đều rộng bảy thước, nháy mắt hồ Kim Thành bị sóng đập rung động, bọt nước mịt mờ, giao long lấp lánh dưới ánh trăng, thở ra một hơi.
Đồng thời, bên cạnh hồ xuất hiện một kết giới, tách nhóm Sở Vãn Ninh ra khỏi Mặc Nhiên.
Trong kết giới, một người một giao long đối diện nhau.
Mặc Nhiên nheo mắt, chắn bọt nước đầy trời lại, ngửa đầu nhìn giao long.
Chỉ thấy giao long kia ngậm trong miệng một mạch đao đen nhánh, không có vỏ, thân đao cổ xưa nhưng sắc bén, cong cong về chuôi. Giao long biến mạch đao thành cỡ phàm nhân dùng được, chậm rãi hạ thân rồng lấp lánh, đưa đao tới trước mặt Mặc Nhiên.
Nhưng nó không lập tức ngẩng đầu, mà dùng đôi mắt vàng nghệ, nhìn nam tử chằm chằm.
Hai mắt giao long như gương đồng, phản chiếu bóng dáng Mặc Nhiên. Mặc Nhiên nín thở bất động, chờ nó lên tiếng.
Nếu không có gì khác xảy ra, tiếp theo sẽ phải xuống chân núi hái một cành hoa mai cho nó, lão giao long ung dung nhàn nhã, Mặc Nhiên lại có lợi.
Ai ngờ, đợi nửa ngày, giao long này không ban vũ khí cho hắn dễ dàng như kiếp trước, ngược lại vảy rồng động nhẹ, đôi đồng tử vàng to lớn nâng lên, sau đó nhấc chân trước của mình, viết lên tuyết trước mặt Mặc Nhiên, hai chữ:
Phàm nhân?
Mặc Nhiên sửng sốt.
Hắn nhớ rõ, kiếp trước giao long có thể nói, sao lại thế này, giờ hóa thành kẻ câm rồi?
Giao long câm viết xong hai chữ, nó lại phủ định ý nghĩ của mình, dùng móng vuốt thô to xoá hai chữ đi, lại viết một câu khác:
Không phải, phàm nhân không có linh lực mạnh mẽ như vậy, thế, ngươi là Thần tộc?
Mặc Nhiên: “…”
Lão long nghĩ một lát, lắc đầu, lại viết:
Không phải thần, trên người ngươi có tà khí. Ngươi là Ma tộc?
Mặc Nhiên thầm nghĩ, cái gì vớ vẩn lung tung thế! Bổn toạ chỉ trùng sinh thôi, có cái gì phải nghĩ lắm, mau đưa đao cho bổn toạ!
Lão long hình như nhìn ra hắn sốt ruột cầu đao, bỗng nâng chân đầy vảy rồng dữ tợn, lại xoá đi viết tiếp, thêm một mảng tuyết, tiếp tục viết:
Mong ngươi đừng trách. Ta thấy trên người ngươi có hai hình bóng, thật sự là hiếm gặp trên đời. Ngươi rốt cuộc là người hay ma, là thần hay quỷ?
Mặc Nhiên nhướng mày nói: “Ta đương nhiên là người. Còn phải nói sao?” Chẳng qua là người từng chết một lần thôi.
Lão long dừng một chút, viết tiếp: Một người hồn phách phân liệt như vậy. Thật sự chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe.
Mặc Nhiên thấy nó rung đùi đắc ý cực kỳ ngu dốt, không khỏi buồn cười: “Có gì lạ, nhưng mà tiền bối, đao của ngài làm sao mới có thể đưa cho ta?”
Lão long đánh giá hắn một lát, viết tiếp:
Vậy ngươi đứng im đừng cử động, để ta làm phép nhìn linh hồn ngươi rồi ta cho ngươi thanh đao, được không?
“…”
Không đoán được nó lại đưa ra yêu cầu như vậy, Mặc Nhiên hơi giật mình, thật sự có chút do dự.
Hắn nghĩ, nếu lão già này nhìn thấy chuyện ở kiếp trước của hắn thì làm sao?
Nhưng giờ, mạch đao mạnh mẽ này là thần binh lợi khí hiếm có trên đời, nếu từ chối đừng mong có cơ hội lấy lại được.
Do dự một lát, Mặc Nhiên ngẩng đầu nói: “Có thể, nhưng tiền bối, dù ngài thấy cái gì trên người ta cũng vẫn sẽ đưa thanh đao đó cho ta chứ?”
Lão long viết:
Đây là luật, sẽ không nuốt lời.
“Kể cả quá khứ của ta là thiện hay ác ư?”
Lão long do dự một lát, sau đó viết:
Dù xưa ngươi là thiện hay ác, ta cũng không cản được, chỉ mong sau này ngươi hướng thiện.
Mặc Nhiên vỗ tay cười nói: “Được, tiền bối đã nói vậy, ta cũng không từ chối. Mời tiền bối làm phép.”
Lão long hơi nâng người, rồng thần rực rỡ lấp lánh, thở ra một làn khí, đôi mắt lập tức đỏ rực sáng lên.
Mặc Nhiên ngẩng đầu lên, nhận ra ánh sáng đỏ kia thật ra là một tầng sương. Sương càng lúc càng dày, che khuất bóng dáng hắn. Một lúc lâu sau, đám sương mù kia dần tản ra, trong mắt lão long lập tức lại xuất hiện bóng dáng mình đứng thẳng.
Chẳng qua bây giờ, Mặc Nhiên đột nhiên nhận ra, ngoài bóng mình trên long nhãn, còn có hai bóng dáng mơ hồ khác, một trái một phải, đứng sau lưng hắn.
Mặc Nhiên lắp bắp kinh hãi, lập tức quay đầu, nhưng sau lưng hắn trống trơn, chỉ có tuyết trắng, làm gì có bóng dáng người khác?
Lại quay đầu, bóng hai người kia trên long nhãn càng rõ ràng, như vật chìm dưới đáy nước dần nổi lên, Mặc Nhiên nhìn chằm chằm một lát, đột nhiên thấy hai bóng hình kia rất quen—— Hắn tiến lên hai bước, nhìn bóng dáng mờ ảo trong long nhãn, trợn mắt!
Sư Muội!
Sở Vãn Ninh!?
Sao lại là bọn họ, Mặc Nhiên kinh ngạc, lảo đảo hai bước, lùi lại, lắp bắp nói không hoàn chỉnh: “Sao lại—— Đây là——“
Ba người trong mắt rồng an tĩnh, vẻ mặt bình thản, không có biểu cảm, cứ im lặng đứng ở nơi xa như vậy.
Mặc Nhiên cực kỳ sợ hãi, trong phút chốc, sương đỏ lại hiện lên, bóng dáng trong mắt rồng dần mơ hồ, cuối cùng biến mất.
Lão long hừ mũi, râu rồng run rẩy, sau đó viết nhanh:
Nhìn không hiểu, cả đời ta chưa từng gặp linh hồn người nào lại có ấn ký của hai người khác. Thật sự rất kỳ lạ.
“Ta, linh hồn ta… Có ấn ký của họ?”
Đúng.
Lão long viết xong chữ này, ngừng một lát, lại viết:
Ta không biết ngươi gặp chuyện gì, không biết chấp niệm sâu thế nào mới có thể dây dưa với hồn phách người khác?
Mặc Nhiên nhìn chằm chằm mấy chữ xiêu vẹo trên tuyết, nghẹn họng, mặt từ từ đỏ lên.
Sư Muội là chấp niệm ăn sâu vào cốt tuỷ hắn, dù có khắc sâu vào hồn phách, lão long thấy hình bóng của Sư Muội cũng chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng Sở Vãn Ninh… Là thế nào?
Hắn có chấp niệm gì với Sở Vãn Ninh?
Chẳng lẽ cừu hận quá sâu, cũng là một loại dây dưa không dứt?
Một người một rồng rơi vào trầm tư, nên hồ Kim Thành hơi gợn sóng, họ cũng không phát hiện.
Lúc sóng động trời phá không, hồ muốn nứt ra, mọi thứ đã muộn.
Hồ Kim Thành bị nứt ra thành hai đoạn, nước phun lên trời cao, sóng to mạnh mẽ, hai hàng dị thú đông nghìn nghịt đen sì đi ra, chúng thân ngựa đầu trâu, tuy không lớn bằng lão long, nhưng sừng trên đầu cũng toả hàn quang, nhọn hoắt lạnh lẽo. Mấy trăm con vây quanh, lão long lại không sợ, nghiêng mắt vàng nhìn qua.
Mặc Nhiên nói: “Sao thế?”
Lão long dừng một chút, viết: Câu Trần thượng cung.
Nhìn thoáng qua bốn chữ này, Mặc Nhiên như bị sét đánh.
Câu Trần thượng cung sát phạt, thống nhất thiên hạ. Vị thuỷ thần này tạo ra thanh kiếm đệ nhất thế gian, giúp Phục Hy dẹp yên yêu ma.
Thuỷ thần uy phong lẫm liệt, thế mà là mấy trăm con trâu này hả?
Thế thì cũng quá kinh khủng, Mặc Nhiên thật sự không thể tiếp thu, cứ đờ ra phát ngốc, bỗng nghe thấy có tiếng huân truyền khắp không gian mênh mông.
Huân là loại nhạc khí cổ xưa, ở niên đại của bọn họ, chẳng còn bao nhiêu người biết thổi. Tiếng huân càng lúc càng gần, đàn thú đang chạy nhanh ngừng lại, cuối cùng hạ chân, quỳ xuống. Đám thú đi rồi, để lại một nam tử mặc hoa phục, đeo trường kiếm cưỡi kỳ lân tới.
Nam tử kia mặt mày tuấn lãng, mặt mày thanh tú, trường kiếm làm khuôn mặt rất dịu dàng.
Gã đứng ngược gió, giữa đêm tuyết, vạt áo tung bay, màu huân trong tay đen bóng, mười ngón ấn lên lỗ, ghé bên miệng thổi.
Âm cuối ngừng lại, đàn trâu hoá thành nước, hoá ra nó chỉ là ảo ảnh tạo thành. Nam nhân kia buông huân, nhìn Mặc Nhiên, sau đó ôn hoà nở nụ cười: “Đúng là kỳ nhân vạn năm mới gặp. Cũng khó trách Vọng Nguyệt tò mò về ngươi. Tại hạ là Câu Trần thượng cung, ở trong hồ Kim Thành. Binh khí trong hồ đều do ta làm. Chút tài mọn thôi, để ngươi chê cười rồi.”
Tuy lão long đã nói, nam tử này cũng đã giới thiệu, nhưng Mặc Nhiên vẫn khó tin, biến sắc nói: “Người là Câu Trần thượng cung?”
Nam tử kia rất kiên nhẫn, mỉm cười nói: “Là tại hạ.”
Mặc Nhiên muốn hít thở không thông: “… Là chủ của vạn binh?”
“Đúng.” Câu Trần thượng cung nhẹ nâng mi, ý cười trong mắt: “Đời sau đều gọi ta như vậy, thật hổ thẹn, chẳng qua là rảnh quá không có gì làm, mấy đao nhỏ roi nhỏ ấy thế mà được người ta coi trọng.”
Mặc Nhiên: “…”
Người tài giỏi luôn khiêm tốn thật sự đáng ghét, Sở Vãn Ninh bình tĩnh tự nhiên nói “Ta có ba món thần võ”, Câu Trần thượng cung này còn phiền hơn, thế mà gọi vũ khí mình làm ra là “đao nhỏ” “roi nhỏ”. Có khi nào gã gọi Phục Hy đại đế là “Lão già đầu” luôn không?
Mặc Nhiên nửa ngày mới bình tĩnh lại, nói: “Chuyện kia, cái này, không phải người nên ở Thần giới ư? Sao lại ở… Trong hồ này…”
“Ta thích đánh đánh chém chém, thường xuyên làm phiền yên tĩnh của Thiên Đế. Ở Thần giới không chịu nổi hắn trợn mắt cả ngày, thà xuống hạ phàm.”
… …
Mặc Nhiên cạn lời bảo: “Người ở đây bao lâu rồi?”
Câu Trần thượng cung hơi trầm tư, sau đó cười nói: “Cũng bình thường, mới có mấy trăm năm.”
“… Mấy trăm năm.” Mặc Nhiên lặp lại, cười gượng, “Thượng thần không cảm thấy, hơi lâu rồi à?”
Câu Trần thượng cung gió lặng mây trôi giãn mặt cười, cũng không quá để ý phất tay áo của mình.
“Không lâu. Huống hồ từ sau khi đúc kiếm cho Thiên Đế, thần lực ta hao tổn nhiều, ở Thần giới toàn châu báu, cũng không thú vị, ở đây tốt hơn.”
Mặc Nhiên tuy rất tò mò về truyền thuyết sát phạt kia, nhưng cũng không tiện hỏi chuyện riêng, nghĩ nghĩ, thầm thấy có việc quan trọng hơn, nên hỏi: “Thượng thần, người tới gặp ta, không phải vì thấy hồn phách đặc biệt thôi chứ?”
“Sao có thể? Ngươi có linh lực hiếm thấy, đúng là khó tìm.” Câu Trần thượng cung mỉm cười nói, “Chỉ cho ngươi mạch đao này sợ là không được trọng dụng.”
Mặc Nhiên nói: “Ha ha, vẫn ổn, ta thấy thanh đao này rất hợp với ta.”
“Ta xem lần đầu cũng nghĩ vậy.” Câu Trần thượng cung nói, “Xem cẩn thận, nhận ra không phải. Tư chất ngươi hiếm có, làm ta tò mò, nên ta đến là muốn mời ngươi xuống đáy hồ. Ta muốn tìm trong ngàn vạn binh khí, có cái nào hợp với ngươi nhất.”
“… …”
Ngạc nhiên này không nhỏ, cho dù là Đạp Tiên Quân hiểu nhiều biết rộng cũng nghẹn họng.
Chủ của vạn binh thế mà mời mình… Đi chọn vũ khí?
Câu Trần thượng cung thấy hắn không đáp, còn tưởng hắn sợ không dám đi, vì thế bảo: “Ngươi đừng lo, dưới nước tuy nhiều yêu quái, nhưng chúng đều nghe lệnh ta, sẽ không làm ngươi bị thương. Vọng Nguyệt có thể làm chứng.”
Lão long không lên tiếng, nhưng chậm rãi gật đầu.
Mặc Nhiên thấy gã thành tâm mời, không khỏi động lòng, nói: “Nếu ta đi, thượng thần có thể đáp ứng một yêu cầu của ta không?”
“Yêu cầu gì?”
“Lúc nãy tới cầu kiếm là bạn thân ta.” Mặc Nhiên nói, chỉ lên bờ hồ, để gã thấy Sư Muội, “Huynh ấy không cầu được kiếm, nên ta nghĩ, nếu ta thoả mãn mong muốn của thượng thần, vậy thượng thần có thể hoàn thành tâm nguyện của ta, ban cho huynh ấy một vũ khí không?”
“Ta còn tưởng là gì, đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Câu Trần thượng cung nở nụ cười, bỗng vung tay, kết giới thượng cổ tan thành mây khói.
Mặc Nhiên hết sức vui mừng, không ngờ thứ đi mòn đế giày không thấy lại lấy được dễ dàng chẳng tốn công sức như vậy. Sư Muội có thể lấy được thần võ, hắn còn vui hơn cả việc hắn lấy được thần võ. Lập tức đồng ý với Câu Trần thượng cung, chờ nhóm Sư Muội tới rồi kể lại chuyện cho ba người kia, Sư Muội và Tiết Mông mở to mắt, đến Sở Vãn Ninh cũng hơi kinh ngạc.
Câu Trần thượng cung ở cạnh, bỗng nhận ra cái gì, “Hử?” một tiếng, nhìn Sở Vãn Ninh.
“Là ngươi à?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu