Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG

Edit:
LuBachPhong36
“Chờ ngươi đã lâu, ngươi cuối cùng cũng tỉnh.”
Trong phòng yên tĩnh, giọng nói này cổ quái mà vặn vẹo. Chỉ cần Sở Vãn Ninh nhướn mắt nhìn, liền có thể phát
hiện Sư Muội đang ngồi bên mép giường, cười tủm tỉm mà chăm chú nhìn y, giống
con nhện đang nhìn con mồi rơi vào lưới mình.
“Thế nào, ngủ thoải mái không?”
Sở Vãn Ninh không lập tức trả lời, nhúc nhích một chút, phát hiện
lúc này linh lực của mình chỉ khôi phục không đến hai phần, lại còn bị Khổn Tiên Tác trói chặt hai tay,
còn bị dải lụa đen che mắt.
“……”
Lúc này hoảng sợ cũng không có tác dụng gì, Sở Vãn Ninh từ trước đến nay không sợ, y luôn TruyenLau
biết rõ kết cục mình muốn là loại nào, cho nên cũng biết nên ung dung ứng đối
như thế nào. Hai đời của y, chỉ có ở trước mặt một người là mờ mịt thôi.
Ngoài người đó ra, ai cũng không thể khiến y binh hoang mã loạn.
Vì thế Sở Vãn Ninh trầm mặc, chậm rãi lướt lại ký ức vụn vặt và tình cảnh Đọc truyện tại TruyenLau.com
trước khi hôn mê. Trước khi ký ức chìm nổi, y nghe được một ít động tĩnh đứt quãng
xung quanh, giờ đây y tận lực xâu chuỗi những ngôn từ vụn vỡ đó lại với nhau.
Nhưng vào lúc này, cửa lớn mật thất ầm một tiếng mở rộng, Nam Cung Liễu Nguồn copy từ TruyenLau.com
đã trở lại. Hắn ôm một đống quýt tươi mới hái, vừa vào cửa liền ồn ào: “Bạn thân ca ca, quýt hái về rồi. Mấy
quả ta chọn đều có vòng nhỏ nhỏ phía dưới, ăn đặc biệt ngọt…..” Nói còn chưa dứt lời, thấy Sở Vãn Ninh trên giường, “A? Sủng phi ca
ca tỉnh rồi?”
Nghe xưng hô như thế, gương mặt vốn dĩ đã tái nhợt của Sở Vãn Ninh càng trở nên âm trầm.
Sủng phi…… Sở phi sao?
Như vậy cái gọi là bạn thân ca ca là……
Sư Muội tiếp lấy mấy quả quýt Nam Cung Liễu đưa, cười sờ sờ
đầu hắn: “Ngươi làm không tệ. Nhưng ta cùng vị Sở quý phi này đang có đôi
lời cần nói, ngươi ra ngoài trước đi, tự mình chơi một lát đi.”
“Ta không thể ở lại nơi này chơi sao? Ta có
thể giúp các
ngươi lột quýt.”
“Ngươi ở lại không tốt.” Sư Muội nói, “Có vài lời người lớn mới có thể nghe, con nít không được
nghe.”
Nam Cung Liễu liền ngây thơ mờ mịt mà lẩm bẩm một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ có thể nghe được
tiếng hít thở, thỉnh thoảng còn có tiếng lách tách của nến hoa.
Sư Muội chọn một quả quýt, thành thạo mà bóc vỏ, còn lột cả gân trắng trên múi quýt.
Lúc hắn làm những việc này, thì tán gẫu với Sở Vãn Ninh như đang trò chuyện
trong nhà: “Nghe ra người mới vừa vào kia là ai không?”
“……”
“Giọng của hắn, ngươi hẳn là không lạ gì.”
Bóc quýt xong, đưa tới bên môi Sở Vãn Ninh: “Nếm thử xem, quýt này trồng trên Giao Sơn, là chính tay Từ Sương
Lâm trồng, hắn vừa ở đây nói rõ, chắc là rất ngọt.”
Sở Vãn Ninh nghiêng mặt ngoảnh đi.
Sư Muội chậm rì rì nói: “Ngươi xem ngươi, vừa mới tỉnh đã phát giận.”
Sở Vãn Ninh trầm mặc trong chốc lát, lạnh băng nói: “Người khác đâu?”
“Ai?”
“Ngươi biết ta nói ai.”
Sư Muội hơi nhướng mày phong: “Ngươi muốn hỏi Mặc Nhiên?”
“……”
Thấy y trầm mặc, Sư Muội liền ôn nhu mà cười: “Ngươi đối hắn thật đúng là để tâm. Câu
nói đầu tiên khi tỉnh lại chính là tìm hắn, đến ta là ai cũng không thèm hỏi một câu. Vì
một người đã chà đạp ngươi hơn nửa đời người, không đáng đi.”
Nam nhân bị bịt mắt trói chặt tay mấp máy môi, đường cong sườn
mặt đến cằm càng thêm vẻ gầy gò tiều tuỵ.
Sư Muội nhìn chằm chằm trong chốc lát, cảm thấy tà hoả dần
dần bốc lên trong lồng ngực. Nhưng hắn luôn tự nhận mình ung dung, làm chuyện gì
cũng đều không nóng vội.
Người ăn cơm nên là ưu nhã, không lộ hàm răng, không để dính mép.
Cái kiểu ăn xương cốt huyết nhục đều nuốt sạch như Đạp Tiên Quân kia quá mức hấp
tấp, mỹ vị còn chưa tinh tế nhấp nháp đã chỉ còn trơ lại cái bát không.
Đó là chó đói đầu thai, Sư Minh Tịnh chướng mắt.
Cho nên, bên dưới của hắn tuy đã nổi lửa, nhưng vẫn chậm rãi
mà tưới một lớp tươi mới cho món ăn trời ban của mình, ung dung mà dày vò từng
tấc da thớ thịt. Chờ nấu đến xốp giòn toả hương, mới từ từ hé miệng nhỏ ăn vào
bụng.
“Mặt khác, hỏi một câu lạc đề. Quýt đã đưa đến miệng ngươi còn
không chịu ăn sao?” Sư Muội cười khẽ, “Ngươi ương ngạnh như vậy, trước kia làm thế nào mà hầu hạ Đạp
Tiên Đế Quân?”
“Lấy ra.”
“Ta cảm thấy ngươi tốt nhất vẫn nên ăn đi, mấy ngày nay chưa uống một giọt nước, môi ngươi đều nứt
hết rồi.”
Sở Vãn Ninh lại chỉ cắn răng nói: “Mặc Nhiên đâu?”
Sư Muội nhìn chằm chằm y vài lần, chậm rãi, không cười nữa.
“Bất luận là kiếp này hay kiếp trước, bất luận là có ký ức
hay không có ký ức, trong mắt ngươi đều chỉ có Mặc Nhiên. Sư……” Chữ “tôn”
chưa nói ra miệng đã biết lỡ lời, nên lập tức ngừng lại.
Nhưng lại lướt qua người Sở Vãn Ninh một tia run rẩy.
Sư Muội nheo đôi mắt: “Ngươi nói ta nghe, rốt cuộc Mặc Nhiên hắn tốt ở chỗ nào?”
Hắn nhìn xuống Sở Vãn Ninh, nhìn đến đôi môi y một chút huyết sắc cuối cùng cũng
từ từ biến mất.
“Người đó, làm việc kích động, không có đầu óc, suy nghĩ khờ
khạo nực cười, tính nết cũng không phải loại thượng thừa. Ngươi coi trọng hắn cái gì?”
“……”
“Mặt? Linh lực? Miệng ngọt?”
Rốt cuộc thú tính kiềm nén đã lâu, càng về sau, tanh nồng
trong từng câu từng lời càng hiện ra rõ ràng.
Đặc biệt khi nhìn thấy Sở Vãn Ninh bắt đầu cắn môi, dường như y định
kiềm nén một chút cảm xúc nào đó, Sư Muội liền cảm thấy mình càng thêm miệng khô
lưỡi khô.
Ngôn ngữ bắt đầu càng suồng sã mà nói ra.
“Hay là năng lực trên giường của hắn?”
Trên hai má tái nhợt của Sở Vãn Ninh hiện lên tức giận, vì phẫn nộ mà
đỏ lên: “Câm
miệng.”
Sư Muội cũng không định câm miệng. Nam nhân này thật vất vả mới tới
tay hắn, dựa vào đâu mà ngừng lại đây? Hắn cười tủm tỉm mà nói: “Sở phi chắc còn chưa biết, kiếp trước
sau khi ngươi chết, Mặc Nhiên còn cho ngươi một cái thuỵ hào* trung trinh đó.”
(*
谥号
: thuỵ hào, tên hiệu được đặt sau khi
hoàng đế băng hà hoặc cung tần phi tử sau khi chết.)
Hắn rất có hứng thú với việc bắt giữ mỗi một tia biểu tình
dù là rất nhỏ trên mặt Sở Vãn Ninh.
“Nghe ra có chút buồn cười, nhưng mà nghĩ lại cũng coi như chính
xác. Suy cho cùng, kiếp này hay kiếp trước ngươi đều thật sự sạch sẽ, chỉ bị một
mình hắn làm bẩn qua. Nhưng mà chỉ một dạng như vậy, thật ra cũng không có gì để
so sánh.” Sư Muội thong thả ung dung, “Ngươi chưa từng thử qua người khác, dĩ nhiên cảm thấy hắn là tốt nhất.”
Đầu ngón tay tấc tấc dời xuống.
Chóp mũi, môi, cằm, hầu kết.
Sở Vãn Ninh khẽ run, gân xanh nổi đầy trên cổ tay, muốn tránh
thoát Khổn Tiên Tác đang trói chặt mình, nhưng cuối cùng vẫn không thể động đậy.
“Đừng uổng phí sức lực. Sở quý phi muốn cởi trói cũng được, muốn biết tung tích của Mặc
Nhiên cũng được, ta đều có thể thỏa mãn ngươi.” Lời vừa chuyển, “Nhưng mà, ngươi tốt xấu cũng là chiến lợi phẩm của ta, dù sao
cũng nên chơi với ta một ván đi?”
“…… Ngươi muốn làm gì.”
Sư Muội cười: “Ta muốn khiến tâm tư của ngươi dời lực chú ý ra khỏi thân
thể cái người kia một chút. Đừng mãi nghĩ đến hắn, ngẫm về ta, thế nào?”
“Ngươi chính là người kiếp trước hạ cổ độc. Còn gì có thể nghĩ.”
Nếu nghe kỹ, có thể nghe ra trong giọng nói của Sở Vãn Ninh
có sự trầm uất và đau đớn.
Sở Vãn Ninh tựa như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc nào đó của mình,
nhưng là kiềm chế không được nữa, rất nhanh đã dâng trào lên.
Sư Muội cười nói: “Không sai, là ta. Nhưng Sở phi sao không đoán thêm một chút
nữa, thân phận thật sự của ta, đến tột cùng là ai?”
“Ngươi muốn nói thì nói, không nói thì thôi.”
“Ây, chừng nào ngươi mới hết hung dữ nha.” Sư Muội thở dài
nói, “Như
vầy đi, Sở quý
phi từng nói, cược lớn hại thân, cược nhỏ mua vui, nhưng đã muốn đánh cược thì phải
đánh đến hại thân vậy. Chi bằng chúng ta đánh cược một phen.”
“……”
“Nhưng mà,” Sư Muội dừng một chút, “Trước khi bắt đầu, ta phải mạo phạm một chút, trước tiên
xem ngươi đang mặc bao nhiêu món xiêm y đã.”
Thấy Sở Vãn Ninh tuy không hé răng, nhưng đường cong nửa gương mặt lộ
ra dưới lớp lụa đen che mắt không tự chủ được mà căng thẳng, nét mặt Sư Muội càng
nhu hoà, hắn đếm từng món từng món xiêm y, sau cùng đếm được quần áo từ trong
ra ngoài có tất cả năm món.
“Vậy ta cho ngươi năm cơ hội, nếu trong vòng năm lần, ngươi đáp
đúng, ta lập tức nói cho ngươi biết tung tích của Mặc Nhiên.” Dừng một chút,
tiếp tục nói, “Nhưng mà, mỗi một lần ngươi đáp sai, ta liền cởi bỏ một món
quần áo trên người ngươi. Nếu đến khi cả năm món quần áo đều cởi ra hết mà Sở phi
còn không có đáp án, vậy thì……”
Hắn không nói tiếp, chỉ là cười cười, đầu lưỡi hồng nhạt theo bản năng mà liếm liếm môi. Rồi
sau đó hắn ngồi lẳng lặng, chờ Sở Vãn Ninh suy đoán. Sở Vãn Ninh không nói lời nào, hắn cũng không vội, dù bận nhưng vẫn ung dung mà tiếp tục chờ.
Giờ phút này hắn thực rãnh rỗi, hắn có rất nhiều thời gian.
Nhưng là, thời gian cứ trôi qua từng chút từng chút, Sở Vãn Ninh vẫn không đáp lại bất cứ câu gì.
Lông mày Sư Muội nhướn lên —— hắn có rất nhiều thời gian, nhưng chưa chắc sẽ có kiên nhẫn.
“Ngươi đoán đi a.”
Sở Vãn Ninh rốt cuộc nói: “Cút.”
Sắc mặt Sư Muội liền trầm xuống: “…… Bây giờ ngươi đang ở trong tay
ta, cái gì có thể làm, cái gì không thể làm, ngươi hẳn là biết rõ.”
“……”
“Sở Vãn Ninh. Ngươi không có lợi thế để nói điều kiện với ta. Đầu
óc Đạp Tiên Đế Quân không tốt, có lẽ sẽ không so đo với ngươi, có đôi khi sẽ thuận theo ngươi, nhưng
ta không giống thế.”
Sư Muội lạnh lùng nói: “Ngươi ở trong tay ta, tốt hơn vẫn nên ngoan một chút.”
Hắn lại đợi trong chốc lát, thấy Sở Vãn Ninh vẫn không hé răng, ngữ khí càng
cứng rắn: “Ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Đừng tưởng rằng nãy giờ ngươi không nói gì, ta sẽ không
có cách bắt ngươi.”
Vừa nói, ngón tay tinh tế trắng nõn đã vươn tới, đặt trên
thắt lưng Sở Vãn
Ninh. Rồi sau đó thong thả ung dung mà vuốt ve thắt lưng, đầu ngón tay lướt
qua, giống như lưỡi đao đang cắt nát thịt cá.
“Nghe đây, ta đếm tới ba, nếu ngươi vẫn không mở miệng, hậu quả ngươi tự mình gánh chịu.” Sư Muội nói,
đáy mắt hắn lưu chuyển ánh sáng nhỏ vụn.
Kỳ thật hắn cũng không rõ là mình hy vọng Sở Vãn Ninh đoán được, hay là hy vọng Sở Vãn Ninh không đoán được. Nhưng đoán được
hay không đoán được bây giờ đã không còn quan trọng. Tất cả đã không thể quay đầu
lại, mà hắn chỉ đang nghĩ nên dùng loại phương pháp nào để vạch trần gương mặt
thật của chính mình.
Nhất định phải đủ kích thích, phải đủ tàn khốc, rốt cuộc người
nam nhân trước mắt này đã cùng mình đánh cờ hai đời, hiện giờ hắn thắng, hắn muốn cẩn
thận liếm láp thành quả của mình.
“Một.”
Trước mắt hắn tựa như có ánh sáng thắng lợi chiếu qua.
“Hai.”
Sở Vãn Ninh sẽ như thế nào? Phẫn nộ? Cực kỳ bi ai? Sợ
hãi?
Hắn rửa mắt mong chờ, môi răng khẽ mở.
“Ba…… Được, Sở phi quả thật rất trinh liệt, cũng khó trách Đạp
Tiên Quân lại muốn ngươi muốn đến nghiện.” Sư Muội nửa đùa nửa thật, “Nếu ngươi không đoán, chúng ta sẽ chơi
thô bạo một chút vậy. Ngươi……”
“Hoa Bích Nam.”
Giọng nói lạnh băng.
Ngón tay Sư Muội hơi hơi khựng  một chút, động tác vốn dĩ đang định cởi bỏ thắt
lưng Sở Vãn Ninh đã ngừng lại, sau đó hắn cười cười: “Đoán đúng phân nửa. Tiếp tục?”
“……”
Hắn lộ ra một dáng vẻ gian xảo như hồ ly, loại gian xảo này
nếu ở trên người khác có lẽ sẽ đáng khinh, thế nhưng Sư Muôi lại ưu nhã như vậy,
bất luận lúc nào đều cũng như hoa sen chiếu thuỷ.
Hắn luôn luôn cho rằng Sở Vãn Ninh sẽ không đoán được chân tướng
cuối cùng, hắn thoả thuê mãn nguyện, hắn ——
“Ta thà rằng ngươi thực sự đã chết.”
Tươi cười
trên mặt Sư Muội đông cứng. Một lát sau, hắn mới hỏi: “Ngươi nói cái gì.”
Giọng nói người trên giường kia thực lạnh, không có một
chút nhiệt khí.
“Kiếp trước, lần thiên liệt đó, trận đại tuyết kia. Ta thà rằng
ngươi thật sự đã chết.”
Sư Muội nhìn chằm chằm y, một bụng ca từ đã chuẩn bị tốt bỗng
nhiên không chỗ trút xuống, cuối cùng trở thành thất ngữ.
Một nửa cánh tay đã nâng lên của hắn cứ như
vậy lơ lửng trong không trung, cũng không biết nên đặt nơi đâu, bỗng nhiên không
biết nên làm gì.
“Sư Minh Tịnh.” Một tiếng thở dài nhẹ nhàng, lại như ong chích trúng người hoảng
hốt, “Có
phải ngươi hay không.”
“……”
Tuy rằng là câu nghi vấn, nhưng ngữ khí lại không cao giọng
tí nào.
Sư Muội rũ xuống hàng mi mảnh, nhất thời không ai có thể nhìn
rõ nét mặt hắn. Một lát sau, hắn khẽ cười một tiếng: “Ta không chết, khiến ngươi thất vọng rồi.”
Hắn không nghĩ chịu thua, nhưng hứng thú trong giọng nói đã
có chút suy giảm.
Sư Muội nói: “Ta thật sự chính là Sư Minh Tịnh của kiếp trước. Đến từ chính kiếp trước
của ngươi, thế giới của Đạp Tiên Quân. Ta và vị tiểu bằng hữu vẫn luôn bồi ở bên
cạnh các ngươi kia, đều không phải cùng một người.” Dừng một chút, “Nói lời giữ lời, ta cởi trói cho ngươi.”
Hắn vừa nói vừa cởi Khổn Tiên Tác, rồi sau đó phủ tay lên dải
lụa che mắt Sở Vãn Ninh, kéo nhẹ một chút, tháo xuống.
Mắt đào hoa nhìn thẳng mắt phượng, đối diện lẫn nhau, giếng
cổ không sóng.
“Vấn an sư tôn.”
Trong lòng Sở Vãn Ninh đã có chuẩn bị, có điều lúc này chỉ càng thêm tối tăm,
y nhìn hắn: “Ngươi còn biết ta là sư tôn ngươi.”
Nghe y nói như vậy, Sư Muội liền ôn nhu mà nở nụ cười, chẳng qua lúc này mới biết, bên dưới ôn
nhu của hắn cất giấu một thanh chuỷ thủ sắc bén đến thế nào.
“Ừ, đương nhiên biết. Quân vì ta giương dù, ta chưa từng quên.”
Sở Vãn Ninh thoạt nhìn rất suy yếu, nhưng điều này cũng không thay đổi
không được sự bướng bỉnh quật cường trời sinh trên mặt y. Y cứ như vậy nhìn chằm
chằm Sư Muội sau một lúc lâu, môi răng hé mở,
câu chữ nghiền nát, cực lạnh: “Ngươi hỗn trướng*.”
(*tên khốn, khốn nạn)
Sư Muội cười nói: “Đã nhường.” Dừng một chút, lại hỏi, “Nhưng từ khi nào sư tôn đoán được thân phận ta? Kiếp trước?”
Sở Vãn Ninh không đáp, chỉ băng lãnh mà nhìn hắn. Trong
ánh mắt kia xác thật có phẫn hận, nhưng sinh động nhất vẫn là thất vọng.
Sư Muội suy nghĩ: “Không đúng, không phải là kiếp trước. Nếu kiếp trước ngươi đã
biết ta chính là Hoa Bích Nam, thì khi ngươi mở ra khe hở thời không đã nói cho
Hoài Tội biết.”
Hắn khẽ nâng lên hàng mi: “Là kiếp này. Hoặc nói, chính là không lâu trước đây?…… Lúc ngươi
ở Long Huyết sơn, có phải ít nhiều đã nghe được ta và Mặc Nhiên nói chuyện hay
không.”
“……”
“Bỏ đi, chuyện này không quan trọng.” Sư Muội cười cười, “Dẫu sao mặc kệ là thế nào, bây giờ ngươi đã ở trong lòng bàn
tay ta, cuối cùng cũng trốn không thoát.”
Sở Vãn Ninh càng thêm trầm mặc.
Kỳ thật trong ba đồ đệ, y nhìn không thấu nhất chính là Sư Muội.
Lúc ấy y nguyện ý thu nhận người đồ đệ này là bởi vì Sư Muội kính cẩn nghe lời
lại ôn nhu, có thể giúp người khi người gặp nạn, phân ưu khi người lo lắng, có thể
ôn hòa mà đối xử tử tế với người khác. Đây là khí chất khiến Sở Vãn Ninh thập
phần bội phục. Chính vì y làm không được, vì thế lại tăng thêm phần thưởng thức,
cho nên thu nhận đồ nhi này.
Nhưng cũng có đôi khi, y cảm thấy có chỗ
nào đó không đúng. Ví như, Tiết
Chính Ung nói Sư Muội là cô nhi do ông nhặt được trong chiến loạn, nhưng lúc Sư
Muội nói về thân thế của mình, ngẫu nhiên sẽ có lúc câu trước không khớp câu
sau. Loại dáng vẻ như thế rất giống như người nói dối, đã quên mất chi tiết khúc
sau.
Cũng có đôi khi, thái độ của Sư Muội đối với sự vật đột nhiên
sẽ có chút kỳ lạ —— giống như một con chó dữ bị thuần hóa tốt, nhìn như thuận
theo, nhưng chỉ cần nghe thấy mùi máu tươi, liền nhịn không được mà mắt lộ hung quang.
Có điều quan sát mấy năm, chưa bao giờ thấy Sư Muội có bất cứ một cử chỉ bất nghĩa nào, Sở Vãn Ninh liền cảm thấy là mình hoa mắt,
là mình nhìn gấm hoa rực rỡ lại hoá thành mặt mũi hung tợn.
Người như y giống như con nhím, cả người đều rất bén nhọn, chỉ có bụng
là mềm mại.
Đồ đệ của y cũng thế, tất cả những người
đối xử tốt với y cũng thế, y đều đặt họ vào phần bụng mềm mại đó của mình.
Đối với Sư Muội, y từng lưỡng lự giữa tín
nhiệm và không tín nhiệm, y cũng từng có điều giữ lại, cũng đã dò xét, nhưng
sau cùng vẫn lựa chọn tin tưởng. Vì thế, con dao nhỏ đã cắm phập vào bụng nhím,
máu nóng chảy đầy đất.
Sư Muội đặt ra nghi vấn: “Sự việc trước kia, ngươi nhớ được bao nhiêu?”
“……”
Lại hỏi: “Năm đó ngươi cứ khoanh tay đứng nhìn không phải tốt hơn sao? Tội gì cản trở
ta.”
“……”
Oán hận của kiếp trước quá nhiều, rốt cuộc kiếp này có thể hỏi rõ, Sư Muội không muốn dừng lại,
không ngừng không nghỉ mà truy vấn: “Vì sao cuối cùng ngươi không giết Đạp Tiên Đế Quân, còn giúp hắn chuyển thế trọng sinh?”
Nghe được câu cuối cùng, Sở Vãn Ninh rốt cuộc nâng lên đôi mắt: “Hắn và ngươi không giống nhau.”
Sư Muội hơi ngừng: “Có gì không giống nhau. Nếu nói ta tâm tư ác độc, hắn chẳng
phải cũng máu tươi đầy tay?”
Sở Vãn Ninh nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi hạ cổ, tự ngươi biết rõ.”
“Vậy thì làm sao? Dù chính là ta hạ cổ, nhưng chẳng lẽ người
không phải do hắn giết?” Sư Muội nói, “Kiếp trước chính mắt ngươi nhìn thấy, tánh mạng nửa giang
san, Tiết Chính Ung, Vương Sơ Tình, Khương Hi, Diệp Vong Tích…… Những người này là chết dưới tay ai?”
Hắn thong thả ung dung mà nâng tay lên, nhìn mười ngón tay
thon dài của chính mình, móng tay mượt mà.
Một đôi bàn bay tinh tế sạch sẽ, mềm mại tỉ mỉ, không
dính bụi trần.
Sư Muội xem qua, cười nói: “Chẳng lẽ là ta sao?”
“……” Lửa giận bốc lên, thế nhưng nhất thời không nói gì.
“Nhưng ta không nghĩ sẽ đồ sát Nho Phong Môn, không nghĩ muốn
giết Tiết Chính Ung. Cho nên có đòi món nợ mạng này cũng không nên tìm
ta.” Sư Muội nói, “Ta đã làm cái gì? Bất quá chỉ cho hắn một đoá cổ hoa mà thôi. Ta
đã lớn thế này cũng chưa từng chính tay giết qua người nào đâu.”
Sư Muội tiếp tục cười tủm tỉm nói: “Cho nên nói đến cùng, đao là hắn cầm, người là hắn đâm. Không liên quan đến ta nhiều đâu,
Bát khổ trường hận hoa kia không mang đến cho hắn bất cứ cừu hận gì mới. Tất cả
những dục niệm của hắn đều thuộc về chính hắn, cổ chú chẳng qua chỉ có thể phóng
đại chúng lên. Nếu những món nợ này lại tính hết lên người ta, ta thật uỷ khuất
nha.”
Mỗi một câu hắn nói, sự ghê tởm trong lòng Sở Vãn Ninh liền tăng thêm một phần, cuối cùng nghe hắn nói hắn cảm thấy bản thân
mình uỷ khuất, Sở Vãn
Ninh bỗng dưng giương mắt, con ngươi như băng hàn: “Ngươi ủy khuất cái gì?”
“Là hắn động thủ, dựa vào đâu mà sư tôn oán ta?”
“Bản thân hắn là người thế nào, ngươi không phải rõ ràng lắm
sao!”
Sư Muội nói: “Bản thân hắn là người thế nào ta đương nhiên biết rõ, người không biết rõ chỉ sợ chính là sư
tôn ngươi.”
Một sợi gân trắng giữa những múi quýt vương trong khe hở ngón
tay Sư Muội, hắn ngại dơ, móc ra chiếc khăn lụa trắng tinh tỉ mỉ chà lau, sau đó
từng câu từng chữ nói: “Mặc Nhiên vì sao lại đi đồ sát Nho Phong Môn? Bởi
vì trong lòng hắn có hận. Mặc Nhiên vì sao lại đi giết Tiết Chính Ung? Bởi vì trong
lòng hắn có sợ. Mặc Nhiên vì sao lại làm nhục ngươi? Bởi vì trong lòng hắn có dục.”
Sư Muội nói, ngước hàng mi lên liếc nhìn Sở Vãn Ninh một cái: “Người khác đâm hắn một đao, hắn không khoan thứ được. Người khác đưa
hắn thứ tốt, hắn không cự tuyệt được. Mỹ nhân trước mặt hắn, hắn không kiềm ham muốn được —— đây là bản tính của hắn.”
Sở Vãn Ninh cắn răng nói: “Sư Minh Tịnh. Ngươi hủy diệt thiện niệm thuần khiết nhất của
hắn, khuếch đại dục hận trong lòng hắn lên vạn lần, bây giờ lại nói hành động của
hắn đều là do dục niệm từ bản thân, ngươi không cảm thấy mình rất buồn cười
sao? Ai mà hận ý bị phóng đại cực hạn lại không đi huỷ thiên diệt địa? Ngươi
sao??”
“Vậy ai đã làm cho chính hắn có oán có hận? Ai làm cho hắn có
dã tâm trong xương cốt? Ai lại làm cho bản thân hắn có dục niệm đây?” Sư Muội
cười nói: “Nếu hắn có bản lĩnh, tâm sáng như trẻ sơ sinh, chưa từng có bất
kỳ ý xấu nào, vậy trường hận hoa kia cũng không xốc lên nổi chút sóng gió gì.
Cho nên, vẫn nên trách hắn tâm tư không sạch sẽ. Có điều, hắn chỉ là tục nhân mà
thôi.”
Nghe đến đây, sắc mặc Sở Vãn Ninh đã cực kỳ khó coi, đang muốn mở
miệng nói nữa, lại nghe Sư Muội bồi thêm một câu.
“Con người phải chịu trách nhiệm với dục niệm của chính mình,
chuyện này không có gì phải bàn cãi.”
“……”
Nếu nói nãy giờ Sở Vãn Ninh còn muốn nói chuyện với hắn, nhưng
nghe tới câu này, bỗng nhiên cảm thấy không cần phải nói thêm gì nữa, cũng không
đáng để nói. Sở Vãn Ninh xoay mặt ngoảnh đi.
Sư Muội thấy dáng vẻ của y, lắc lắc đầu: “Sư tôn, ngươi quá thiên vị hắn.”
“……”
“Ở trong mắt ngươi, hắn làm cái gì cũng đều có lý do, đều có thể lý giải.”
“Vậy ngươi nói cho ta, ta nên lý giải ai đây?” Sở Vãn Ninh lạnh băng đến cực điểm, “Ngươi sao?”
“……” Sư Muội im lặng một lát, cười nói, “Cho nên sư tôn vẫn thích hắn?”
Ánh mắt Sở Vãn Ninh giống như trăng sáng hồ băng.
“Cho nên, kiếp trước kiếp này, ta cùng sư tôn đánh cờ hai đời, chỉ sợ dẫu
có thắng cũng không so được với hắn.”
Sở Vãn Ninh lãnh đạm mà nói: “Ngươi lấy cái gì so với hắn.”
Sư Muội nheo lại đôi mắt: “Ngươi đối với ta thật sự chỉ có vài câu đánh giá như vậy thôi sao? Thật không có
gì khác?”
Sở Vãn Ninh không lập tức trả lời, nhìn dáng vẻ của y, tựa như là
đang thực sự nghiêm túc mà suy nghĩ một lát, sau đó, y ngước hàng mi, cực lạnh
cực tĩnh.
“Có.”
Sư Muội liền cười: “Là cái gì?”
Mặt Sở Vãn Ninh không chút cảm xúc nói: “Ngươi không cần so với
Mặc Nhiên, ngươi thậm chí không so nỗi với Từ Sương Lâm. Trong người hắn ít nhất
còn có tình ý, dám làm dám nhận. Hắn không giống ngươi, Hoa Bích Nam.”
Đến cuối cùng, y thậm chí cũng không dùng tên Sư Minh
Tịnh để gọi hắn.
Sở Vãn Ninh nói: “Ngươi chính là tên hỗn trướng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu