Edit: Thiên Di + Chu
Beta: Shira
Trước đường tuẫn đạo có vết nứt đỏ sâu không thấy đáy, đúng là vết nứt Sở Vãn Ninh sử dụng thuật pháp nghiền thi để lại. Lúc này nước mưa tuôn xuống ào ào chảy ngược và khe, tựa hồ có tiếng thác nước tụ lại lao xuống thành dòng.
Trên vết nứt đỏ, có một nam tử y phục hắc y đưa lưng về phía bọn họ, tay cầm mạch đao, ngự khí lăng không.
Nghe thấy động tĩnh, đầu ngón tay nam tử khẽ nhúc nhích, chậm rãi quay đầu.
Là Mặc Nhiên!
Trong gió to phần phật, tim như bị rìu đá chém qua, Sở Vãn Ninh khó tin nổi mà nhìn chằm chằm kẻ trước mắt… Chuyện này đến tột cùng là thế nào?!
Ầm ầm ầm——
Tia sét trắng bệch lập loè, sau đó tiếng sấm nổ vang.
Ánh sáng tái nhợt kia chiếu sáng gương mặt đầy máu bẩn của Đạp Tiên Quân. Gương mặt kia quá đáng sợ, Sư Muội cầm lòng không nổi lui lại một bước.
Nhưng Sở Vãn Ninh lại không tự chủ được tiến lên hai bước.
Vết máu.
Máu đầy mặt, trừ trên mặt, làn da lộ ra bên ngoài cũng đan xen ngang dọc, huyết nhục bị xé rách. Hắn quả thực giống như một thi thể bị tách rời ra, nhưng vì lưỡi dao không đủ sắc bén mà xé xác tàn thất bại, toàn thân toàn vết rách, duy chỉ còn trên mặt mày vẫn giữ được dung mạo anh tuấn ngày xưa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“…”
Môi Sở Vãn Ninh trắng xanh, y đứng trong mưa to tầm tã, nhìn hoạt tử nhân bị ngàn đao vạn xẻo.
Hoạt tử nhân cũng nhìn chằm chằm y, tròng mắt hắc bạch phân minh tích huyết lệ.
Thần thức Đạp Tiên Quân mơ hồ không rõ, hồi ức lẫn hồi ức chém giết, hồn cùng hồn kích đấu, có lẽ vì quá đau, hắn không khỏi dùng bên tay không cầm đao mà đỡ nửa khuôn mặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Máu đen cùng nước mưa chảy qua khe hở ngón tay.
Lông mi dày của hắn run rẩy, có phẫn nộ của Đạp Tiên Quân, cũng có mê man của Mặc tông sư: “… Vì sao lại muốn đối xử với ta như vậy?”
Sở Vãn Ninh: “…”
TruyenLau.com
“Vì sao lại muốn giết ta?” Nam nhân đứng như trời trồng, tròng mắt chiếu lên bóng dáng Sở Vãn Ninh. Chậm rãi, biểu tình hắn trở nên bất lực lại nhu thuận, hắn lẩm bẩm: “Sư tôn, có phải ta làm không tốt ở đâu rồi không?”
“Không…”
“Có phải ta chọc người không cao hứng không?”
Nghe giọng hắn nói, núi sông trong đầu Sở Vãn Ninh rách nát, gì cũng loạn lên. Y nghĩ, trong màn mưa chính là Đạp Tiên Quân ư? Không phải… Không phải, đó là Mặc Nhiên mà.
Cho dù là Đạp Tiên Đế Quân hay là Mặc tông sư, đều là Mặc Nhiên mà thôi.
Cả người Mặc Nhiên tắm máu, lung lay đi tới phía y, dưới vết máu tung hoành là gương mặt xác chết trắng bệch.
“Ta đây là lại làm người thất vọng ở đâu rồi. Người muốn đối xử với ta như vậy.”
Nước mưa thấm vào xương cốt Sở Vãn Ninh, lạnh lẽo phát run. Y cứ nhìn Mặc Nhiên từng bước một đi tới phía mình, Mặc Nhiên đang khóc, trong mắt chảy ra tất cả đều là máu.
“Đừng lại lấy roi đánh ta mà… Ta cũng sẽ đau… Cho dù ngu ngốc, cho dù chậm hiểu… Người đánh ta… Ta cũng sẽ đau mà… Sư tôn…”
Run rẩy từ rất nhỏ tới kịch liệt, không đứng thẳng nổi, Sở Vãn Ninh gần như sụp đổ.
Y quỳ xuống, trong mưa to co lại thành một đoàn, bao tử như bị móng vuốt cào cho rách nát, y giờ phút này thế mà trước mắt Mặc Nhiên còn giống người chết hơn.
“Thực xin lỗi…” Sở Vãn Ninh khàn khàn cực kỳ bi ai, “…Thực xin lỗi…”
Thương thế của ngươi sứt sẹo cùng ta thống khổ lâu dài.
Hận máu cuối cùng của ngươi đều trả lại trên người ta.
Y quỳ gối trước mặt Mặc Nhiên, chật vật, co rúm lại, cơ hồ dùng toàn bộ dũng khí còn sót lại trong quãng đời còn lại ngẩng đầu lên, lại trong lúc nhìn thoáng qua thân thể bị chính mình lăng trì kia, chung quy khóc không thành tiếng: “Là ta có lỗi với ngươi…”
Y không biết sai ở đâu, có lẽ vì hoạt tử nhân vẫn còn một sợi linh hồn không thể coi là thi thể thực sự, nên pháp chú nghiền thi không có hiệu lực hoàn toàn.
Mặc Nhiên không chết, nhưng hắn vặn vẹo điên cuồng. Nhưng ký ức hoặc đau khổ hoặc điên cuồng, hoặc mê man hoặc thống khổ trong đời hắn ào ào tràn lên.
Hắn là Mặc Vi Vũ, là Mặc tông sư, là Đạp Tiên Đế Quân, là tiểu Nhiên nhi.
Vô số mảnh nhỏ vỡ vụn, biến thành nam nhân bị tàn phá không chịu nổi trước mắt.
“Mặc Nhiên…”
Nghe thấy giọng y, con ngươi Mặc Nhiên hơi chuyển động. Hắn dừng bước chân lại, nước mưa thấm ướt bên chân hắn đỏ chói, máu đầy đất.
Ngừng một lát, nam nhân thần thức phân liệt bỗng nhiên táo bạo, tựa hồ bị một ý thức khác xâm chiếm, hắn bắt đầu đi qua đi lại, biểu tình hung ác nham hiểm vặn vẹo trên khuôn mặt có vẻ càng thêm dữ tợn đáng sợ.
“Sở Vãn Ninh! Ngươi cực kỳ hận bổn toạ, không tiếc dùng hết thảy đại giới cũng muốn lấy mạng bổn toạ, có phải hay không?”
“Bổn toạ cũng cực kỳ hận ngươi! Hận không thể băm thây ngươi thành vạn đoạn ăn vào trong bụng hận không thể khiến ngươi tuẫn ta hơn ngàn kiếp muôn đời! Ngươi chẳng trách được ta, là ngươi giết ta——!”
Ống tay áo phần phật, mắt giận dữ trợn lên.
Hắn giương cung bạt kiếm tức sùi bọt mép tựa hồ ngay sau đó sẽ bạo khởi bóp chặt yết hầu Sở Vãn Ninh bóp nát yết hầu y thành mảnh nhỏ.
Nhưng tựa như cung chưa giương đã đứt, kiếm chưa ra đã bẻ.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang, một ánh sáng xanh đánh vào ngực Đạp Tiên Quân, ánh mắt Đạp Tiên Quân buồn bã, bỗng trầm mặc nghiêm mặt. Ngừng lại mấy phần, hắn chậm rãi đứng thẳng người, một mình lạnh lẽo cực độ đứng bên lối tuẫn đạo.
Sở Vãn Ninh quay đầu lại, thấy Sư Muội lung lay chống vào núi đá, còn giữ nguyên tư thế ném phù chú, một đôi mắt đào hoa hung ác cay xè, loé ánh sáng mãnh liệt.
“Ôn chuyện cũ cũng nói xong rồi nhỉ.” Sư Muội cắn răng hàm, nâng hai tay kết ấn, hắn chỉ nhìn chằm chằm Đạp Tiên Đế Quân đầm đìa máu thịt, “Ngươi biết chuyện gì quan trọng nhất. Nếu không chết, thì nhanh thay ta gom cho đủ ba mươi quân cờ cuối cùng ngay!”
“Nhanh lên.” Hắn nói, há miệng thở hổn hển, “Không thể kéo dài nữa.”
Dưới ánh sáng phù chú, Đạp Tiên Quân vốn hỗn loạn không chịu nổi, khuôn mặt chồng chéo thiện ác dần dần trở nên tĩnh lặng như nước, nhưng sương tuyết lạnh băng.
Ánh mắt hắn điên cuồng cũng được, oán hận cũng thế, mọi cảm xúc đang có đều biến mất.
Đạp Tiên Quân ngắn gọn gật đầu với Sư Muội, mạch đao trong tay toả ánh sáng chói. Hắn cơ hồ chết lặng mà đáp: “Rõ. Chủ nhân.”
Hắn nói xong, tay vừa nhấc, giáng xuống một chú quyết phòng hộ bảo vệ Sư Muội, sau đó áo đen như ưng lướt cao, bay vọt về phía tiền điện. Nhưng mới chỉ bay tới giữa không trung, một bóng hình chắn ngay trước mặt hắn.
Sở Vãn Ninh ngăn hắn lại.
Cả người ướt đẫm, một lòng đã vỡ vụn tan nát từ lâu, hận không thể hoá thành bùn đất bụi bặm, trong bão táp tan xương nát thịt như vậy.
Nhưng mà y vẫn tới ngăn cản.
“Nếu như có thêm càng nhiều người được thoải mái hơn, vậy thì tốt rồi…”
Đó là lời Đạp Tiên Quân nói với y lúc thanh tỉnh, nên cho dù có đau, cho dù sức cùng lực kiệt, y vẫn muốn cố đến một khắc cuối cùng.
Sở Vãn Ninh khàn khàn nói: “Hoài Sa, triệu tới.”
Đạp Tiên Quân nhìn ánh kim quang quen thuộc xuất hiện trong tay y, ấn đường ẩn có nếp nhăn.
Hoài Sa.
Mưa to.
Trần thế sụp đổ. Biển máu vô nhai.
Nhiều năm trước, bọn họ cũng từng có một ngày giống vậy. Một ngày kia, họ từng dâng hết nhiệt huyết, dùng sức lực cả đời, đánh đến trời đất đổi sắc, quạ kim tây trầm.
Không ngờ tới trận chiến sư đồ kiếp trước, sẽ cách năm tháng Hồng Hoang, lần nữa hạ xuống nhân gian.
Người sống một đời, có lẽ luôn có chú định, tựa như Nam Cung Tứ không thoát khỏi vận mệnh chết trẻ, Diệp Vong Tích nhất định phải trở thành quân tử hồng nhan, Tử Sinh Đỉnh chú định chạy trời không thoát nắng. Đạp Tiên Quân và Sở Vãn Ninh, nhất định phải đao kiếm tương hướng.
Cho dù là hận, hay là yêu.
Đều không thoát được.
“Bất Quy. Triệu tới.”
Thanh giọng trầm khàn thấp thấp, ánh sáng xanh u ám chiếu sáng đôi mắt Đạp Tiên Quân. Hiện giờ hắn bị Sư Muội khống chế mạnh nhất, trong ánh mắt không có chút gợn sóng, hắn tựa như vừa đến từ Địa Ngục, chiếu rọi thân ảnh Sở Vãn Ninh thương lãng cô tịch trong mưa.
Kiếm khí phá vân, hoành đao nghịch vũ!
Trong gió mạnh, hai thân ảnh một đem một trắng chồng chéo tương sát, linh lưu va chạm!
Bọn họ trong mưa hăng hái phá chiêu, chỉ một thoáng san bằng đất cát, cuồng phong nổi lớn, bọt nước quanh hai người văng khắp nơi, như biển tuyết văng xuống, lại tựa như thổi tung đất cát. Không ai chậm chạp, cùng nhau dốc sức đánh, một đường đánh tới trước Thông Thiên Tháp.
Trận thế một trận át mây đen, nhất thời mọi người trên dưới núi đều bị kinh động, ầm ầm ngẩng đầu ngóng nhìn——-
“Là Sở Vãn Ninh?”
“Y, sao y lại đánh nhau với Mặc Nhiên rồi? Hai người họ không phải một giuộc à?”
Mưa như vạn mã cuồng đạp, nơi đỉnh núi Tử Sinh Đỉnh, kim quang trong tay Sở Vãn Ninh chói lọi, đâm thẳng vào ngực Đạp Tiên Quân! Nhưng ánh sáng còn chưa chạm đến, đã nghe một tiếng nổ vang, dung nham bắn tung toé viêm dương hiển hách từ tay Đạp Tiên Quân trào ra, như lũ lửa bất ngờ cắn nuốt sạch kim quang!
“Uỳnh!”
Trong phút chốc ngói tàn gạch vỡ văng khắp nơi, cây rừng xung quanh bật cả gốc.
Khương Hi lúc này dẫn mọi người tới trước sơn môn đang đối kháng cùng các quân cờ, lạnh giọng quát: “Tất cả cẩn thận!” Nói xong đột nhiên mở một lớp kết giới bảo vệ mọi người xung quanh, những đá vỡ cát bay, cực mộc che trời, hết thảy đều đập lên kết giới của y.
Khương Hi rất khó duy trì, thoáng chốc đã phun ra một búng máu, quỳ một gối, môi răng toàn máu đỏ tươi.
“Mau mở kết giới! Ta không ngăn nổi lần hai!”
Rất nhiều tu sĩ lúc này mới giật mình hốt hoảng thất thố nhận ra, đồng loạt luống cuống tay chân mở kết giới. Bọn họ ngửa đầu nhìn về phía Thông Thiên Tháp, giờ phút này không khỏi có chút ngây dại, Mặc Vi Vũ và Sở Vãn Ninh, đây là thực lực thế nào chứ…
Trước bảo tháp phù đồ, hai sư đồ họ càng đánh càng kịch liệt, Sở Vãn Ninh cắn răng ứng đối với mỗi chiêu thức của Đạp Tiên Quân. Trên đời này ngoại từ y, chỉ sợ không có người thứ hai có thể tiếp được nhiều công kích của đế quân đến vậy.
Chỉ có Sở Vãn Ninh có thể.
—— người nam nhân trước mắt này, mũi đao nhọn đâm tới, dưới chân né tránh, đến cùng như trước kia, đều là Sở Vãn Ninh tự mình dạy.
Nhưng ở Tử Sinh Đỉnh này, có mấy lần thậm chí chính tại trước Thông Thiên Tháp, y tay cầm tay mà chỉnh lại động tác tư thái của Mặc Nhiên, dặn dò nói lại tâm pháp cho hắn. Từ thiếu niên ngây ngô vô tri, một đường tới binh khí chạm nhau giờ phút này.
Đây là lần quyết đấu quyết liệt thứ hai của Bắc Đẩu Tiên Tôn Sở Vãn Ninh, cùng với đệ tử Đạp Tiên Đế Quân Mặc Vi Vũ.
Một năm đó, Sở Vãn Ninh ôm kiếm mà đến, trong lòng còn mang hy vọng. Y cho rằng y có thể cứu đệ tử nhầm đường lạc lối về, vì thế y toàn lực ứng phó.
Nhưng trận này, Sở Vãn Ninh biết hết thảy không thể quay đầu lại, cho dù thắng hay thua, người y mong muốn quay về nhất cũng không thể về được nữa.
Đạp Tiên Quân quát khẽ: “Kẻ cản ta phải chết.”
Trước mắt tựa hồ hiện lên thiếu niên Mặc Nhiên luyện kiếm, trán đứa trẻ thanh trĩ thấm mồ hôi mỏng, dưới tia nắng ban mai mới lên dẫm trên tu trúc bay lên không, chém ra ba đường kiếm hoa uyển chuyển nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Hắn quay đầu lại, nhếch miệng cười với Sở Vãn Ninh, má lúm đồng tiền thật sâu: “Sư tôn sư tôn, người xem ta học có được không?”
Trong tay lửa bùng lên, trượt qua ngực.
Sở Vãn Ninh tránh ra, bàn tay đầm đìa máu tươi của Đạp Tiên Quân sượt qua vạt áo y.
Nhưng lúc trước, khi Mặc Nhiên ở Hồng Luận Thuỷ Tạ bồi y luận bàn, rõ ràng cũng là chiêu này, khi đó bàn tay thiếu niên vẫn thon dài, còn chưa có một vết sẹo nào.
Sườn mặt thành niên lúc nhìn y thực ôn nhu, sau đó cười cầm tay y, nói: “Không đánh nữa, đánh nữa thì không xong mất.”
Đao kêu vang, kiếm ngâm nga.
Sở Vãn Ninh chợt nhớ tới thôn Ngọc Lương, Mặc Nhiên từng năn nỉ mà kéo y đi xem một tuồng kịch dân dã, chiêng trống vang, cổ huyền chói tai.
Bên tai giọng ca kỹ vang lên: “Khí phách bá vương tẫn——“
Trên đài khuôn mặt trang điểm mang mang vệt sáng sặc sỡ, dưới đài Mặc Nhiên tập trung tinh thần xem, Sở Vãn Ninh ngẩng đầu lên, Mặc Nhiên lập tức thoát khỏi thiên cổ bi thương kia, từ trong tâm nguyện ấu thơ giương mắt nhìn.
Hắn cười hỏi y: “Đẹp không?”
Đôi mắt đen như mực, thật ôn nhuận.
Sở Vãn Ninh từng cảm thấy những vở kịch đó, nam kịch lắm lời, ê ê a a, một chữ hận không thể phá thành ba chữ để hát, y không hiểu loại này đến tột cùng có gì hay để nghe. Nhưng giờ phút này y lại cực muốn quay về vở kịch dân dã trước thôn Ngọc Lương.
Dầu tùng phun ra lửa lớn, võ sinh thổi trên mặt sông, giang hồ sáng lạn. Tràng diễn kia, nếu xướng suốt cả đời thì thật tốt.
“Keng!”
Bỗng nhiên chợt thất thần, Hoài Sa bị Bất Quy đánh rơi!
Năm đó cũng thế, sau khi thần kiếm rơi xuống, y lập tức lùi lại, triệu ra Thiên Vấn chắn tạm. Nhưng mà lúc này đây, thực lực Đạp Tiên Quân tăng thêm một tầng, nên Sở Vãn Ninh còn chưa kịp lui lại, hắc đao không vỏ đã chỉ về phía ngực y.
Đạp Tiên Quân nheo mắt lại.
Trước mắt hắn xám xịt, không nhìn rõ mũi đao mình chỉ vào là ai. Chỉ biết đối thủ hết khí phách, như người trực đêm ở Lương Sơn, một đêm nghe vĩ quản, tiếng địch tới bốn bề.
Chỉ còn lại một ngõ cụt dựa vào điểm yếu để chống lại mà thôi.
“Thứ vướng víu.”
Môi mỏng mấp máy, một đao chém xuống!!
Trong cố gắng sống còn, một chiếc chiết phiến huyền kim bay tới, đón đầu đánh thẳng lên mặt Đạp Tiên Quân! Chiết phiến này thế tới cực mạnh, lực đạo kinh người, Đạp Tiên Quân lập tức thu Bất Quy lại, nâng đao đỡ lấy, nhưng vẫn bị chiết phiến huyền kim này làm cho lùi một bước.
Ngay sau đó, quang trận ba vệt đỏ xanh đan xen từ trên cao vọt xuống, thế như lôi đình, vây kín Đạp Tiên Quân trong đó!
“Ai?!” Đạp Tiên Quân nhất thời không thể động đậy, không khỏi cắn răng hàm, lạnh giọng gầm lên, “Cút ra đây!”
Mây đen che kín, ba bóng dáng đứng trên đỉnh Thông Thiên Tháp nguy nga, từ mưa to như thác đổ nhảy xuống, vững vàng hạ xuống bậc thang. Lúc này rốt cuộc có thể nhìn thấy rõ mặt ba người họ, ba người bọn họ——
Một người mặc áo choàng lông chồn, mặt mày tuỳ tiện.
Một người buộc cao mái tóc vàng, ánh mắt băng hàn.
Mà đứng trước người kia, dáng vẻ tầm khoảng ba bốn mươi tuổi, một thân giáp bạc nhẹ màu xanh, ánh mắt sáng rỡ, biểu tình trầm ổn, một đường sẹo cắt ngang qua từ trán hắn, trên người này không có chút mũi nhọn khinh cuồng, chỉ có bình tĩnh, còn có một vật dày cực kỳ giống với Tiết Chính Ung.
Nam tử giơ tay, đỡ được chiết phiến huyền kim quay lại, nâng lên một đôi mắt không còn thanh xuân.
Là huynh đệ Mai gia kiếp trước… Còn có…
Một tiếng sét xé trời.
Sở Vãn Ninh nhìn nam nhân kia——
Một Tiết Mông ở hồng trần khác!!
[HUSKY] CHƯƠNG 304【TỬ SINH ĐỈNH】 KIẾP TRƯỚC CỦA HỌ: [HUSKY] CHƯƠNG 304【TỬ SINH ĐỈNH】 KIẾP TRƯỚC CỦA HỌ
Edit: LuBachPhong36
Tiết Mông của kiếp trước đứng trong gió táp mưa sa, tiếng nói khàn khàn lợi hại. Hắn há miệng thở dốc, hầu kết lăn vài lần, khi mở miệng ra lại là một câu nói quá thận trọng: “Đệ tử Tiết Mông, bái kiến sư tôn.”
Tám chữ đơn đơn giản giản, không người để nói đã hơn mười năm.
Tiết Mông nói xong những lời này, cảm thấy hết thảy trăm vị trong nhân sinh giờ đã hiện lên hết trên đầu lưỡi, lại là đắng không kể nổi, rốt cuộc câu thứ hai cũng nói không nên lời.
Ở phía sau hắn, Mai Hàm Tuyết nói: “Tử Minh, ngưng thần.”
Hai huynh đệ Mai gia của kiếp trước, tướng mạo lại không có gì thay đổi, chỉ là trong ánh mắt của từng người giờ đã thêm phần thận trọng, linh lực cũng vượt xa trước kia.
“Biết trong lòng ngươi rối loạn, nhưng linh lưu dù sao vẫn không thể rối loạn theo như vậy. Ta vừa mới nhìn thấy ngươi khi còn thiếu niên cũng đã đi vào thế giới này, nếu lúc này lại đánh thua, mặt mũi ngươi lập tức mất hết trước mặt chính mình. Mau hoàn hồn.”
“……”
Tiết Mông sớm đã không còn là thiếu niên vô tri lỗ mãng kia. Hắn biết Mai Hàm Tuyết nói rất đúng, cho nên dù có hết sức không cam lòng, nhưng hắn vẫn hít một hơi thật sâu, dời ánh mắt từ Sở Vãn Ninh trên người đi, một lần nữa ném lên Đạp Tiên Quân bên kia.
“Các ngươi là thứ gì.” Bên trong pháp trận, Đạp Tiên Quân cực kỳ nguy hiểm mà nheo mắt, “Vội vàng tìm chết?”
Mai Hàm Tuyết ngẩn ra: “Sao lại thế này, hắn giống như không quen biết chúng ta.”
Sở Vãn Ninh ở một bên nói vọng qua: “Hắn đã hoàn toàn không có ý thức. Hiện tại ai cũng không nhận ra.”
Tiết Mông: “……”
Nếu nói, vừa mới chỉ là nhìn thấy hình ảnh Sở Vãn Ninh, hắn cũng đã tâm thần kích động. Giờ phút này hắn lại một lần nữa nghe được giọng nói quen thuộc này, giọng nói mà sau này hắn chỉ có thể nghe được trong mộng, nước mắt Tiết Mông rốt cuộc kìm không được, chậm rãi đong đầy hốc mắt.
Đã qua bao nhiêu năm rồi?
Hắn không dám quay đầu nhìn lại những năm tháng đó, hắn sợ hồi ức lại, nước mắt lập tức sẽ không có tiền đồ mà rơi xuống.
Kỳ thật thời gian đối hắn mà nói, qua thật sự nhanh nhưng lại cũng rất chậm, hắn còn nhớ rõ năm thứ nhất Sở Vãn Ninh bị bắt, ở Tử Sinh Đỉnh sống chết chưa biết. Khi đó, hắn một mình hối hả ngược xuôi, đau thương cầu viện, nhưng có lẽ là bởi vì ngày xưa hắn tâm cao khí ngạo quá mức, trên dưới Tu Chân giới, thế nhưng hầu như không có ai để ý đến hắn.
Sau này, cuối cùng cũng chờ được nghĩa quân tập kết, hắn bức thiết mà hy vọng có thể sớm một chút cứu ra cố nhân trong hang ổ của ma quỷ, nhưng mọi người lại ngại hắn lỗ mãng ích kỷ, châm chọc mỉa mai hắn. Mà khi đó binh lực Mai Hàm Tuyết được bố trí, cũng không ở tiền phong, hắn tứ cố vô thân, chỉ có thể chính mình lên núi.
Nhưng chờ hắn trên núi chính là cái gì? Là Tử Sinh Đỉnh cảnh còn người mất, là Đạp Tiên Đế Quân gần đất xa trời, còn có —— Hồng Liên Thủy Tạ, hàn đầm bên cạnh ao, là thi thể Sở Vãn Ninh dần dần mai một theo cái chết của Đạp Tiên Quân.
Gần mười năm rồi!
Người hắn đợi mười năm, thành một khối thi thể. Khối thi thể ấy lại vỡ thành tro tàn ngay trước mặt hắn.
Để Trụ* chống đỡ của hắn cứ như vậy mà biến mất, hắn chỉ có thể giống một đứa trẻ luống cuống bất lực, quỳ giữa đống tro tàn bay lả ta mà thất thanh khóc rống.
(* tên một ngọn núi, ở Hà Nam, Trung Quốc)
Hắn đã đến chậm, thậm chí đến góc tay áo của ân sư hắn cũng không đụng vào được.
Thậm chí, rốt cuộc nghe không được Sở Vãn Ninh gọi hắn một tiếng: “Tiết Mông.”
Về sau, sự tình trở nên càng đáng sợ.
Đạp Tiên Quân chết đi sống lại, Sư Minh Tịnh lộ ra bộ mặt hung tợn, bọn họ đại khai sát giới, nhân gian hoàn toàn trở thành Quỷ Vực. Đối với Tiết Mông mà nói, bạn cũ ngày xưa chết đã chết, thay đổi đã thay đổi, vò rượu Đỗ Khang khi niên thiếu chôn dưới gốc cây quế, nay đào ra được, còn ai có thể uống cùng hắn?
Cho nên kỳ thật Tiết Mông không biết chính mình đã phải dùng sức lực bao lớn, mới có thể đem ánh mắt đầu tiên sau hơn mười năm này, từ trên người Sở Vãn Ninh mà dời đi.
“Lần này rốt cuộc không có tới muộn.” Tiết Mông nói, “Sư tôn, ta tới giúp người.”
Đúng lúc này, Tiết Mông của trần thế khác cùng hai huynh đệ Mai gia khác chạy tới —— tuy rằng rõ ràng sau khi thời không sinh tử môn mở ra có lẽ sẽ nhìn thấy vài người không thể tưởng tượng tới, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy chính mình của mười mấy năm sau, vẫn làm ba thanh niên kia ít nhiều thấy kinh hoảng.
Thanh niên Tiết Mông nói: “Ngươi…… Ngươi……?!”
Nhưng Tiết Mông của kiếp trước chỉ liếc mắt nhìn hắn, trong cái liếc mắt ấy có hâm mộ, cũng có bi thương. Rồi sau đó hắn trầm thấp mà cười một tiếng, nói: “Thiếu chút nữa đã quên. Hoá ra, mười mấy năm trước ta là cái dạng này.”
“……”
“Thật ngốc.”
Thanh niên Tiết Mông vô duyên vô cớ bị chính mình đóng cái mác ngốc tử, còn chưa kịp phản ứng lại, quả cầu lửa của Đạp Tiên Đế Quân đã đánh về phía ngực hắn ——
Tiết Mông nghiêng người một cái, hắn vốn dĩ không nghĩ dùng Tuyết Hoàng, vào lúc này theo phản xạ mà rút ra thần võ này, miễn cưỡng chống đỡ qua thế công, sau đó lảo đảo lui về phía sau mấy bước. Thật vất vả mới đứng vững, gầm lên muốn phóng về phía Đạp Tiên Quân, lại bị một thanh bội kiếm toả ra lam quang ngăn lại.
Mai Hàn Tuyết của kiếp trước đứng ở trước mặt hắn, nghiêng liếc đôi mắt: “Đã có chúng ta ở đây, tất nhiên là không cần các ngươi động thủ.”
Mai Hàm Tuyết cũng cười mỉm mỉm mà nói với chính mình của mười năm trước: “Cái sọt thủng của trần thế này, dĩ nhiên phải để người của trần thế này vá lại. Không nhọc ngài đại giá, Mai tiên quân phong nhã hào hoa, đang lúc năm thịnh, nếu lại bị cay đắng thâm thù trùng trùng bao vây, trải qua nửa đời sau giống như ta đây thì thật vô vị, vậy không tốt lắm.”
Thanh niên Mai Hàm Tuyết: “……”
Lúc này, pháp trận của ba người vây khóa Đạp Tiên Quân bỗng nhiên chấn động kịch liệt, Mai Hàm Tuyết ngưng trêu đùa chính mình, lập tức quay đầu nghiêm túc nói: “Không tốt! Sức mạnh của hắn so với trước kia còn mạnh hơn rất nhiều!”
Sở Vãn Ninh nói: “Trong thân thể hắn dung nạp mới một trái tim.”
“!”
Tiết Mông dốc sức thi pháp, kinh mạch trên tay nổi lên, hắn nghiến răng nói: “Thời gian chúng ta có thể duy trì chỉ sợ còn ngắn hơn so với dự đoán —— sư tôn, ngươi mau chóng quay ngược trở lại đi, giết Hoa Bích Nam!”
Sở Vãn Ninh còn chưa trả lời, thanh niên Tiết Mông lại hỏi: “Giết Hoa Bích Nam? Vì sao lại là Hoa Bích Nam, không phải giết tên này…… tên này……”
Hắn nhất thời cũng không biết nên gọi Đạp Tiên Đế Quân là Mặc Nhiên thì tốt, hay gọi cái gì khác.
Tiết Mông liếc mắt nhìn chính mình một cái: “Đây là một thi thể luyện thành con rối, giết không được. Nhưng chỉ cần người thao túng sau lưng hắn chết, hắn không lâu sau cũng sẽ tan thành mây khói. Còn nữa ——” Hắn dừng một chút, miễn cưỡng tạm tách ra một bàn tay, dưới chân thanh niên Tiết Mông lập tức sáng lên một trận hình màu lửa đỏ.
“Nơi này nguy hiểm. Các ngươi còn trẻ, không nên chịu cực khổ này. Đi, tất cả quay về đại quân công sơn* đi.”
(* đại quân tụ hợp tấn công lên núi)
“Không! Ta không cần! Ngươi dựa vào cái gì —— Này!”
Cho dù thanh niên Tiết Mông cực lực giãy giụa, nhưng vẫn giống hai huynh đệ Mai gia, nhanh chóng bị cánh bướm linh lực xuất ra từ trong quang trận bao vây, khi cánh bướm đưa ba người trẻ tuổi ấy hướng về phía tiền điện mà bay đi, trong khoảnh khắc đã biến mất không thấy.
Vừa mới tiễn đi ba tiểu gia hỏa này, liền nghe được một tiếng “rắc!” thanh thúy, Mai Hàm Tuyết thay đổi sắc mặt: “Trận pháp sắp vỡ, Tử Minh!”
Tiết Mông bỗng dồn hết linh lưu toàn thân đều tuôn ra hướng tới phía Đạp Tiên Đế Quân, cả người hắn phát run, như là kiệt lực siết chặt một con ác thú cấp bách muốn phá không mà ra, dây thừng trên cổ ác thú này sắp đứt đoạn.
“Sư tôn, đi ——!”
Không cần Tiết Mông lập lại, Sở Vãn Ninh nhảy lên không trung, mày kiếm của y nhíu chặt, nhìn Tiết Mông một cái: “Ta rất nhanh sẽ trở về. Đừng bị thương.”
“Câu này nên là ta nói với sư tôn.” Tiết Mông cắn răng nói, “Yên tâm, đệ tử đã là xưa không bằng nay, chịu đựng được.”
Hắn chịu đựng được.
Hắn tồn tại trên cõi đời này nhiều năm như vậy, chống đỡ sớm đã thành thói quen, thói quen lại chống đỡ hắn tiếp tục bước về phía trước. Cũng đã chịu đựng được nhiều năm không thấy mặt trời như vậy, hiện tại được gặp lại ân sư, hắn không có lý do gì chịu đựng không nổi.
Sở Vãn Ninh thở dài nói: “Bỏ ngươi một mình nhiều năm như vậy, xin lỗi……”
Giọng Quân vẫn còn bên tai, người đã đi xa.
Nước mắt Tiết Mông rốt cuộc chảy xuống.
Nam nhân tuổi gần chững chạc khóc lên khó coi, cho dù mưa to chảy xiết che đậy giúp hắn, cũng không che được bả vai hắn khẽ run, hốc mắt đỏ bừng.
Đạp Tiên Quân ở trong pháp trận gần như cuồng bạo, trận quang kia giống như băng nứt thiên trì, hiện ra những vết nứt không còn nguyên vẹn! Mắt thấy hắn sắp phá khỏi vòng vây, nhưng ngay lúc này một luồng hồng quang hướng phía hắn phóng tới, gắt gao vây chặt hắn, Đạp Tiên Quân bị đánh trúng nên càng giận dữ, ngước lên đôi mắt đỏ máu, nhìn chằm chằm về hướng luồng hồng quang vừa đánh tới ——
Tiết Mông nhìn thẳng vào hai mắt Đạp Tiên Quân: “Ngươi hết hy vọng đi, ta sẽ không để y lại biến mất ở trước mặt ta lần thứ hai.”
Hắn nói, dùng hết mười phần mười linh lực, gân xanh trên cổ giựt giựt liên hồi, ánh mắt cứng rắn như sắt.
“Sư đệ, trước nay đều là ngươi thắng ta một bậc. Hôm nay, sư tôn ở bên cạnh, ta không muốn làm y thất vọng, cho nên…… Ngươi đừng hòng thắng ta!”
Mai Hàn Tuyết phản ứng rất nhanh, đã là cả kinh, hàng mày dài cau chặt mà quát: “Tử Minh! Làm cái gì!?”
Chỉ nghe oanh một tiếng vang, phía sau Tiết Mông sáng lên ánh lửa đỏ cháy hừng hực. Hắn quát chói tai một tiếng, song chưởng đẩy ra, ánh lửa kia theo pháp trận đánh thẳng về phía Đạp Tiên Đế Quân, trong phút chốc tựa như vạn tiễn xuyên tâm, gông xiềng bốn phía đan xen, trói cả người Đạp Tiên Quân trong đó!
“AA ——!”
Đạp Tiên Quân hai mắt trợn ngược, ngửa đầu kêu rên, linh lực điên cuồng chảy quanh thân trong nháy mắt đã yếu đi hơn phân nửa. Tròng mắt đen đã chết của hắn chậm rãi chuyển qua, như oán quỷ vô thanh mà nhìn chằm chằm Tiết Mông, khoé miệng rỉ ra vài giọt máu đen đứt quãng.
Bên ngực trái của hắn, nơi gần vị trí trái tim, có một vết sẹo.
Là chỗ đã từng bị Long Thành của Tiết Mông một kiếm xuyên thủng.
Hiện giờ cấm điều pháp chú do Tiết Mông tụ ra hơn trăm rễ đều dồn hết vào thân thể hắn, sợi rễ bén nhọn nhất lần nữa đâm thủng ngực ngay vị trí năm xưa.
Lỗ thủng trống rỗng đầy máu……
Mai Hàm Tuyết vừa sợ lại vừa gấp: “Ngươi mau dừng lại, ngươi như thế đã dùng hết lực linh hạch, nếu còn tiếp tục như vậy, linh hạch ngươi sẽ……”
“Dài dòng!” Tiết Mông lạnh giọng cắt ngang hắn.
Hắn nhìn chằm chằm Đạp Tiên Quân, sư huynh năm xưa đang nhìn chằm chằm sư đệ, thích khách năm xưa đang nhìn chằm chằm bạo quân.
Hai huynh đệ năm xưa hiện giờ nhìn chằm chằm lẫn nhau, bao nhiêu năm tháng sinh tử như xoá bỏ toàn bộ, sắc mặt Tiết Mông tuy kém, nhưng trong ánh mắt không ngờ lại sáng lên quang hoa mãnh liệt thuộc về phương hoàng nhi năm đó.
“Toàn bộ những điều học được suốt đời của Tiết Mông ta, toàn vì một trận chiến hôm nay.”
Mai Hàm Tuyết: “……”
Lời vừa dứt, trong phút chốc phượng hoàng phá mây, chỉ thấy được lửa cháy tận trời!!
Trong liệt hỏa, phảng phất như nhìn thấy rất lâu rất lâu trước đây, một thiếu niên khoác giáp nhẹ màu lam bạc, tóc đuôi ngựa buộc trên khấu vàng, hắn la hét ầm ĩ, nhe răng trợn mắt mà reo lên:
“Ta muốn đạt được đệ nhất Linh Sơn đại hội!”
“Hừ! Loại thần võ này, sớm muộn gì ta cũng sẽ có! Có gì hiếm lạ đâu!”
“Năm mươi năm sau, không! Chỉ cần ba mươi năm, ta nhất định có thể khiến Tử Sinh Đỉnh trong tay ta phát dương quang đại, uy chấn Cửu Châu!”
Mặt mày non nớt như mầm xanh, giọng nói giòn giã như đào non, người thiếu niên kia không hề kiêng dè, không sợ trời không phải vì không sợ vận mệnh, mà bởi vì khát vọng hoài bão mãnh liệt cháy trong lòng.
Ánh lửa gần như chiếu sáng nửa vòm trời Tử Sinh Đỉnh, bao chuyện năm xưa giờ phút này đều bị thiêu thành than bụi, thiêu thành tro tàn……
Vạn sự lắng đọng lại, chỉ còn Tiết Tử Minh hiện giờ.
Hắn ánh mắt hắn trầm nóng kiên định, nói: “Ta không cầu công thành danh toại, nhưng cầu người như năm đó.”
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.