Edit: LuBachPhong
Tu Chân giới khoảng nghìn năm trở lại đây, anh hùng hào kiệt xuất hiện lớp lớp,
nhưng có thể
được liệt trong “Tiên quân phổ” chỉ có mười người, Nam Cung Trường Anh là một
trong số đó.
Lúc trước, Mặc Nhiên cũng không công nhận, bởi hắn từng dùng
một ngón út đã nghiền
nát bảy mươi hai tòa thành Nho Phong Môn, hắn chỉ cảm thấy trong những
toà tiên thành đó lại chỉ chứa mấy trăm tên phế vật vô tích sự, đao còn
chưa kề đến cổ đã bắt đầu kêu đau, kiếm còn
chưa tuốt khỏi vỏ đã bắt đầu xin tha.
Giống như những lời Diệp Vong Tích kiếp trước nói trước
khi chết, hơn bảy mươi toà thành Nho Phong huy hoàng, lẽ nào không có một đấng
nam nhi.
Trong mắt Mặc Nhiên, Nho Phong Môn là một đám năm bè bảy mảng, mà tập hợp đám năm bè bảy mảng này là Nam Cung Trường Anh, thì có thể là nhân vật gì
ghê gớm?
Vết máu loang lổ, trăm Nguồn copy từ TruyenLau.com
năm cơ
nghiệp trong nháy mắt bị kẻ tới sau
san thành bình địa, nơi nơi đều là tử thi, quạ đen mổ bụng TruyenLau.com
người chết.
Năm đó Đạp Tiên
Đế Quân bước từng bậc thang mà lên, trên mặt hắn không có bất cứ cảm xúc gì, đẩy
Đọc truyện tại TruyenLau.com
cửa lớn linh đường của các bậc tiên hiền Nho Phong Môn mà tiến vào ——
Hắn khoác áo choàng
màu đen dài chấm đất, bước xuyên qua hành lang treo đầy chân
dung của các đời chưởng môn và trưởng lão Nho Phong, cuối cùng ngừng ở phía cuối
linh đường.
Đạp Tiên Quân ngẩng mặt, áo choàng
che thân, mũ phủ kín dung nhan,
nhìn
không rõ toàn
bộ gương mặt của hắn, chỉ có
thể trông thấy chiếc cằm tái nhợt, đường nét sắc bén
kiêu
ngạo, hơi hơi nâng lên, dùng
tư thế kiêu ngạo mà đánh giá
pho tượng còn cao hơn cả người thật trước mặt.
Đó
là một pho tượng dùng linh thạch bạch ngọc điêu khắc
hình ảnh một vị tiên quân trẻ tuổi áo rộng tay dài, đạp không cưỡi gió, cầm
cung mà đứng. Thợ thủ công tay nghề tỉ mỉ lại mạnh mẽ,
vô cùng khéo léo, dùng điệp tinh
thạch khảm tròng mắt, cát tinh chế phủ lên y quan. Ánh
nắng ban mai nhuốm màu máu tươi từ khung cửa khắc hoa phía sau pho tượng chiếu
rọi, khiến hắn cảm thấy như được tắm mình trong kim quang từ nơi cửu trùng
thiên giáng xuống.
Đạp Tiên Quân hạ mũ, lộ ra nửa
khuôn mặt, bỗng nhiên nở nụ cười, lại lộ ra hàm răng trắng dày đặc, má lúm đồng tiền
ngọt ngào.
Hắn sửa sang lại áo mão, cuối người
vái chào, rồi sau đó nâng lên
gương mặt anh tuấn, cười khanh khách
mà nói:
“Kính ngưỡng
đã lâu, Nam Cung tiên trưởng.”
Pho tượng dĩ nhiên
sẽ không đáp lời, chỉ
có cặp
mắt làm bằng tinh thạch đen nhánh lưu giữ ánh sáng, trông như đang chăm chú
nhìn người vừa tới.
Đạp Tiên Quân cũng thật sự là nhàm chán
cực kỳ, không ai để
ý tới hắn, hắn cũng như
cũ có thể
tự mình diễn trò thật lâu: “Vãn
bối Mặc Vi Vũ, hôm nay may mắn bái kiến, Nam Cung tiên trưởng thật sự có thần
khí nha.”
Hắn hi hi ha ha, vô cùng náo nhiệt mà một mình nói thật lâu,
một người sống phát khùng với một pho tượng.
“Ta đã gặp qua đời thứ thứ thứ
thứ……” Hắn bẻ ngón tay, sau đó thở dài,
“Bỏ đi, không rõ nữa. Ai mà biết đó là cháu trai đời thứ mấy của ngươi, ta cũng
đã gặp qua đồ đệ không biết đời thứ mấy của ngươi nữa.”
Sau đó hắn tươi cười rạng rỡ: “Nhưng mà
hiện giờ bọn họ đều đã thành hồn quỷ dưới đao ta,
cho nên tiên
trưởng nếu ngài còn chưa
đầu thai, ước chừng
cũng đã gặp
được bọn họ rồi.”
“Đáng tiếc không nhìn
thấy cháu nội đời thứ mấy mấy mấy mấy của ngài. Tên gia hoả đó đã bỏ chạy
trước khi thành bị diệt rồi, ta cũng không biết hắn sống hay chết, ít nhiều cũng
có chút tiếc nuối.”
Hắn lại vui vui vẻ vẻ,
nói lời khen
chê mà cùng pho tượng kia thân mật
đến cực điểm hàn
thuyên
một hồi, sau đó nói: “Đúng rồi, ta nghe nói năm xưa Nam Cung tiên trưởng cũng là một thế hệ anh tài, luôn vì lý tưởng chung, đi đến đâu cũng đều có người thề sống thề chết nguyện trung thành đi
theo, thậm chí
còn
có người
ủng hộ tiên trưởng xưng đế.”
Mặc Nhiên cười tủm tỉm nói: “Kia chẳng phải cũng giống với
uy phong của ta hôm nay? Cho nên
lần này
ta tới, chỉ
là có điều thắc mắc —— không biết
Nam Cung tiên
trưởng năm đó vì sao
từ chối không đăng cơ đây?”
Hắn dừng một chút, lại bước lên phía trước
vài
bước, lúc này
tầm mắt hắn dừng trên bia đá khắc những lời răn dạy dựng ở phía sau bức tượng
Nam Cung Trường Anh. Cũng thật kỳ quái, cái bia to như vậy, hắn sớm đã nhìn thấy
nhưng chỉ là luôn cố tình lướt qua. Tấm bia đá này là lúc Nam Cung Trường Anh chín mươi sáu tuổi
dùng kiếm khắc lên, lúc đó bia đá giản dị tự nhiên, nhưng sau này lại bị đám
con cháu nối dõi
phủ thêm
kim phấn sặc sỡ, hiện giờ nhìn vào đã thấy rực rỡ lấp lánh, từng chữ nghìn vàng.
Mặc Nhiên nhìn chằm chằm trong chốc lát, cười nói: “A, ta hiểu rồi.
? Tiên trưởng thật là hảo khí phách.”
Hắn khoanh tay mà đứng, tiếp tục nói: “Nhưng mà, tiên trưởng một đời trong sạch, danh dự đầy thân, lại đối với đời sau ân cần dạy bảo, đến chết mới thôi, nhưng ta rất tò mò, tiên trưởng có lường trước được sẽ có một ngày, Nho Phong Môn biến thành cục diện như hôm nay?”
Hắn nói tới đây, mím môi, tựa hồ đang suy
nghĩ tìm một từ thích hợp để hình dung, rồi sau đó hắn nghĩ ra, vì thế hắn vỗ tay cười nói: “Một ổ chuột to?”
Hắn nói xong, lại cười ha ha, tiếng cười vừa thống khoái vừa tuỳ tiện, vừa trong trẻo lại vừa dữ tợn, tiếng cười của hắn quanh quẩn thật lâu trong linh đường trống vắng mà trang nghiêm, âm thanh như xé lụa, như muốn xé nát những bức chân dung của liệt đại anh kiệt chưởng môn Nho Phong đang đong đưa theo gió…
Tiếng cười kia cuối cùng dừng lại trên bức tượng điêu khắc lạnh như băng của Nam Cung Trường Anh.
Mặc Nhiên thu lại nụ cười, trên gương mặt hắn chậm rãi ngưng tụ một tầng băng.
Đôi mắt đen
nhánh của hắn nhìn
chằm
chằm bức tượng của bậc tiên hiền đang đứng đối diện hắn, nhìn chằm chằm người năm xưa có khả năng đạp tẫn chư tiên, hiệu lệnh thiên hạ như hắn bây giờ.
Giống như không gian thời gian đang giao thoa, hai đệ nhất tiên quân của hai thời đại như đang giằng co giữa dòng thời gian cuồn cuộn như nước lũ.
Cuối cùng, Mặc Nhiên nhẹ giọng nói: “Nam
Cung Trường Anh, Nho Phong Môn của ngươi là một vũng nước bẩn, ta không tin ngươi lại sạch sẽ.”
Hắn bỗng dưng phất tay áo xoay người đi, bước nhanh ra khỏi linh đường, bỗng một trận cuồng phong nổi lên, thổi rơi mũ áo
choàng xuống, rốt cuộc lộ ra gương mặt gần như điên cuồng của Đạp Tiên Đế Quân.
Hắn có dung mạo anh tuấn bậc nhất trên đời, hoàn toàn xứng đáng là mỹ nam tử, nhưng trên gương mặt này lại có cặp mắt hung ác nham hiểm độc nhất vô nhị, như một con ó chuyên ăn xác người.
Vạt áo đen tuyền như mây đen dày đặc, men theo bậc thềm dài cuồn cuộn mà xuống.
Hắn là lệ quỷ chốn nhân gian, là Tu
La chốn hồng trần, hắn đưa mắt nhìn quanh, nơi nơi chất đầy tử thi của đệ tử Nho Phong môn, khối thì thiếu cánh tay khối thì gãy cái chân, Đạp Tiên Quân không thu nhận hàng binh, trừ ả nữ nhân họ Tống kia hắn lưu lại, còn lại tất cả đều đuổi cùng giết tận.
Trong một khắc, trong lòng Mặc Nhiên dâng lên khoái ý tàn nhẫn đến cực điểm, hắn nhìn ánh
bình minh sáng lạn phía chân trời, hắn trông thấy vầng dương mới mọc xuyên thủng qua tầng mây, loé ra một tia sáng vàng rực chói mắt chiếu lên khuôn mặt lạnh lẽo không chút huyết sắc của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, bàn tay dưới tay áo siết chặt, bởi vì mừng như
điên cùng kích động mà hơi hơi run rẩy.
Hắn vốn dĩ chỉ là một người mạng như cỏ rác, khi còn nhỏ đã phải khất thực xin ăn ở vùng Lâm Nghi, từng tận mắt chứng kiến mẫu thân sống sờ sờ mà bị đói
chết, hắn khi đó đến cái chiếu bọc xác cũng không có. Hắn khi đó
đã van xin một tu sĩ Nho Phong Môn, có thể giúp hắn mua một cỗ quan tài, chỉ cần một cỗ quan tài mỏng nhất thấp kém nhất cũng được, nhưng người đó chỉ chế nhạo hắn, hài hước mà nói với hắn một câu ——
Gã tu sĩ đó nói: “Người thế nào thì xứng với quan tài thế ấy, mệnh trung ba thước, ngươi khó cầu một trượng.”
Hắn không còn cách nào khác, vì thế định đem mẫu thân chôn ngay tại chỗ, nhưng Lâm Nghi quản chế nghiêm ngặt, bãi tha ma gần nhất lại ở bên ngoài Đại Thành, phải đi qua hai gò đất mới có thể đến nơi.
Hắn liền kéo thi thể mẫu thân, suốt một đường chịu đủ mọi ánh mắt chán ghét, xem thường, kinh ngạc, cũng có đồng tình, nhưng không có một người nào giúp hắn, hắn đi suốt mười bốn ngày, một đứa bé kéo theo một khối thi thể nữ nhân, suốt mười bốn ngày.
Suốt mười bốn ngày đó, một người nguyện ý giúp hắn cũng không có.
Hắn lúc đầu còn
quỳ gối ven đường khẩn cầu, khẩn cầu quân tử qua đường, mã phu, nông dân, có thể dùng vài tấm ván gỗ xe đưa hắn cùng mẹ hắn đi một đoạn đường không…
Nhưng mà,
ai sẽ nguyện ý đem một khối xác chết và một đứa trẻ không quen biết lên xe của mình đâu?
Sau
đó hắn cũng không khẩn cầu nữa, chỉ là cắn răng, kéo mẫu thân, từng bước từng bước một mà đi tiếp.
Xác chết cứng đờ, sau lại mềm đi, rồi bắt đầu thối rữa, thi dịch tanh tưởi chảy ra, người qua đường đều tránh hắn ba thước, bịt mũi mà rảo bước nhanh.
Đến ngày thứ mười bốn, hắn rốt cuộc đi tới bãi tha ma.
Trên người hắn đã không còn chút khí vị của người sống, mùi hôi thối của thi thể xâm nhập vào cốt tuỷ hắn.
Hắn không có cuốc, liền dùng tay đào một cái hố nông ở bãi tha ma —— hắn thật sự không còn sức lực để đào một cái hố sâu hơn, hắn kéo thi thể mẫu thân đã thối rửa đến không còn ra hình người đến bên cái hố, sau đó hắn liền ngơ ngác ngồi ở bên cạnh.
Qua thật lâu, hắn như khúc gỗ mà nói: “Mẹ, ta nên chôn người xuống rồi.”
Hắn liền bắt đầu nắm đất, mới nắm một nắm ném vào trên ngực mẫu thân, hắn đã nhịn không nỗi, hắn khóc rống lên.
Cũng thật kỳ quái, hắn những tưởng rằng nước mắt của hắn đã sớm chảy khô.
“Không không không, chôn rồi sẽ không thấy được, chôn rồi sẽ không thấy được nữa.” Hắn lại bò đến hố, nằm trên khối thi thể mùi hôi nồng nặc mà gào khóc, nước mắt ào ạt rơi xuống. Chờ đến khi cảm xúc hơi lặng, hắn lại đi nắm đất, nhưng bùn đất kia giống như là có thể kích thích đến tuyến lệ, hắn lại rơi nước mắt, hắn lại lần nữa cảm thấy rã rời.
“Tại sao lại rách nát đến như vậy…… rách nát đến như vậy ……”
“Vì sao đến cái chiếu cũng không có……”
“Mẹ…… Mẹ……”
Hắn lấy mặt cọ lên thân nàng, hắn không ghê sợ nàng dơ, nàng hôi, nàng là người chết, toàn thân nàng không có đến một miếng da còn lành lặn, trên người nàng chảy mủ chảy máu, trên người nàng toàn là giòi bọ.
Hắn nằm trong lồng ngực nàng khóc lóc thảm thiết, tê tâm liệt phế, mỗi một tiếng nức nở nghẹn ngào đều như những khối máu chảy ra từ yết hầu.
Cuối cùng trong bãi tha ma vang vọng lên tiếng gào thét, âm thanh đó vặn vẹo nghẹn ngào, mơ hồ không rõ, có đôi
khi như là tiếng người khóc, có đôi khi nghe như tiếng một con thú nhỏ tru lên khi mất mẹ.
“Mẹ…… Mẹ!!”
“Có ai tới không…… Có người nào không…… có ai tới đem ta cũng chôn đi….. Đem ta cũng chôn đi……!”
….
Chớp mắt, đã qua hai mươi năm.
Mặc Nhiên một lần nữa trở lại Lâm Nghi, đứng ở đình lầu ngói xanh xinh đẹp trên đỉnh Nho Phong Môn, đứng trước thây sơn biển máu.
Thằng nhóc con ấu trĩ toàn thân đầy mùi tử thi năm đó đã trở nên toàn thân sạch sẽ tươi sáng, răng nanh sắc nhọn. Hắn lại mở đôi mắt, trong con ngươi đen nháy chớp động ánh sáng rực rỡ điên cuồng mà mãnh liệt.
Hôm nay hắn đứng ở chỗ này, còn ai dám nói với hắn: mệnh trung ba thước, ngươi khó cầu một trượng?
Hoang đường! Hắn muốn mười trượng, trăm trượng, muốn ngàn trượng vạn trượng!
Hắn muốn bọn họ, muốn mỗi một người trên trần thế này, đều phải quỳ xuống, đầu gối chấm đất, đem ngàn trượng, vạn trượng, trăm vạn trượng mà quỳ gối dâng lên cho hắn ——
Đạp tẫn chư tiên, vi tôn thiên hạ!!!
Hắn từng vào linh đường, gặp qua Nam Cung Trường Anh, hắn càng thêm xác định dục vọng cùng dã tâm của chính mình, đúng
vậy,
đạp tẫn chư tiên, vi tôn thiên hạ, cái gì cũng có thể nắm trong lòng bàn tay, cái gì cũng có thể không đắn đo mà nắm chắc.
Hắn không bao giờ còn là đứa trẻ ôm khối thi thể khóc rống năm xưa, hắn không bao giờ để người hắn yêu quý chết trước mặt hắn, thối rữa trước mặt hắn, da thịt biến mất chỉ còn xương trắng, gương mặt thối nát thành một vũng bùn.
Sẽ không như vậy nữa.
Trăm năm sau, hắn cũng sẽ thành thần thành tiên giống như Nam
Cung Trường Anh, được người người cung phụng, ngưỡng mộ như núi cao, một thân bạch ngọc, kim phấn rực rỡ.
Không! Hắn sẽ so với Nam Cung Trường Anh càng tốt hơn, Tử Sinh Đỉnh của hắn sẽ vinh quang hơn Nho Phong Môn, còn hắn, đệ nhất quân vương trong Tu Chân giới, so với tên nguỵ quân tử Nam Cung Trường Anh, sẽ càng khiến người thán phục, càng khiến người ca tụng hơn.
Tội nghiệt?
Hắn không tin Nam Cung Trường Anh không có tội nghiệt, có
thể sinh ra loại quái vật như Nho Phong Môn, sao có thể sẽ là người hy sinh vì nghĩa, một thân quân tử chính khí cương trực?
Chẳng phải là “Tham oán cuồng sát dâm trộm lược, là bảy điều không thể của quân tử Nho Phong” sao? Lời hay ý
đẹp ai chẳng biết nói? Mặc Vi Vũ hắn trước khi chết, đại khái cũng có thể tìm người thay hắn nghĩ ra vài câu Tỉnh thế hằng ngôn* xuất sắc vượt trội, khiến người đời sau đồng thanh tán thưởng. Hoặc cũng có thể tìm một tên đồ đệ giỏi nịnh hót, thay hắn biên soạn sử sách, lược bỏ toàn bộ những quá khứ đen tối, để từ đây Đạp Tiên Đế Quân hắn cũng là thánh nhân minh chủ, “cũng bởi lòng vì vạn dân mới nên một trận bá nghiệp hồng đồ”.
Thật sự tốt… tốt cực kỳ!
Không có kết cục nào sẽ tốt hơn thế này.
“Tham oán cuồng sát dâm trộm lược…… Là bảy điều…… không thể….. của quân tử Nho Phong ta……”
Một tiếng nỉ non yếu ớt lại như sấm sét nổ rền bên tai.
…….
Mặc Nhiên bỗng từ trong vũng lầy hồi ức tỉnh lại, trước mắt hắn vẫn là một mảnh tinh hỏa hỗn độn, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bên trong kết giới, Nam
Cung Tứ đã dùng Xuyên Vân tiễn xuyên thủng ngực Nam Cung Trường Anh.
Gương mặt đó giống như đúc bức tượng khảm ngọc năm xưa.
Có người kinh hô: “Nam
Cung Tứ đã bị thương thành như vậy, sao vẫn có thể kéo được Xuyên Vân cung?!”
“Chiếc cung kia là đã sớm chuẩn bị sao?!”
“Nhìn kìa, trên cung có linh
lực……
Không phải linh lực của Nam Cung Tứ! Là, là……”
Không có người nói tiếp.
Nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.
Là linh lực của Nam Cung Trường Anh.
Người điều khiển được Xuyên Vân thần cung, chỉ có thể là Nam Cung Trường Anh.
Trên cung tiễn kia có một đạo linh lực cuối cùng do Nam Cung Trường Anh trước khi chết lưu lại.
Ngọn lửa nhanh chóng từ
ngực Nam Cung Trường Anh lan rộng ra, Xuyên Vân tiễn cắm tại trái tim hắn, trong nháy mắt lửa nóng đã khuếch
tán tới toàn
thân ——
Nhưng thi thể thì không có cảm giác đau, thân thể Nam Cung Trường Anh ở trong ngọn lửa
có vẻ như
thật kiên cường, khuôn mặt
có vẻ
như khoan thai, thậm chí là bình thản.
Mặc Nhiên nghe được Tiết Chính Ung bên cạnh đang lẩm bẩm: “Hắn đã sớm đoán trước rồi?…… Hắn…… Hắn đã sớm đoán trước sẽ có một ngày như vậy sao?”
Không……
Không phải là đã sớm đoán trước, chuyện này bất quá chỉ là trùng hợp mà thôi.
Mặc Nhiên run sợ, đồng tử của hắn
nheo lại thành một đường——
Đây chỉ là trùng hợp mà thôi!
Nhưng mà, hắn sao có
thể thuyết phục được chính mình? Thi thể Nam Cung Trường Anh có thể
thoát khỏi khống chế của quân cờ Trân
Lung, kinh mạch sớm đã bị đứt đoạn,
thậm chí chôn giấu ở bên trong Giao Sơn, thần võ Xuyên Vân chưa từng
chôn theo, còn có…
còn có trên Xuyên Vân cung tiễn
lại được rót đầy linh lực.
……
Nếu không được an bài tỉ mỉ, sao lại có
thể đi được đến bước này.
Hắn
lảo đảo lui về phía sau một bước.
Hắn
từng cho rằng bọn họ là giống
nhau, hắn từng cho rằng tất
cả truyền kỳ anh hào trên đời này đều chẳng qua là có một đôi tay có
thể che
trời, có thể
đem vết bẩn cả đời mình
lau đi sạch sẽ, sau đó mặc vào áo liệm mới
tinh, lưu lại một mảnh quá khứ trắng thuần. Hắn cho rằng Nam Cung Trường
Anh cũng giống như Nho Phong Môn mà hắn đã chứng kiến, đều chỉ là hào nhoáng
bên ngoài, thực ra đều mang một bộ mặt ác thú!
Hắn
sai rồi sao?
Hắn
nhìn thi thể Nam
Cung Trường Anh đang bị lửa
nóng dần dần nuốt chửng, mấy trăm năm trước, người ấy cũng giống như hắn, linh
lực kinh người, là một tiên trưởng
có khả năng thông
thiên triệt địa.
Hắn sai rồi sao??!
Không
gì có thể che giấu tội nghiệt, dù chính sử có viết hoang đường đến thế nào thì
tì vết cũng sẽ bị lưu lại không cách nào xóa được, miệng lưỡi thế gian trước
nay đều không thể lắp kín.
Nam
Cung Trường Anh là người chí thiện, tuyệt không xưng bá, cũng không phi thăng —— hắn từng cho rằng
những điều đó chỉ là người ở đỉnh cao quyền lực đang tô vẽ để che giấu chính
mình.
Hắn
sai rồi sao……
Không
gì có thể che giấu chân tướng, chúng tựa như băng tuyết tan rã sau một mùa
đông, mênh mông trắng xóa qua đi, mặt đất lộ ra nứt nẻ ngang dọc như một gương
mặt trần trụi, tất cả những vết ô dơ ẩn giấu dưới nếp nhăn ấy đều không còn chỗ
trốn, dưới ánh nắng mặt trời
chiếu rọi, chúng nó giữa bạch nhật
mà khàn giọng gào thét.
Hắn……
thực sự sai rồi sao……
Mặc
Nhiên chậm
rãi lắc đầu, hắn nhìn chằm chằm
Nam Cung Trường Anh, gương mặt hắn khẽ nâng, trên
mặt vẫn còn một dải lụa đen thêu hoa văn rồng bay đang che đi đôi mắt, không ai
có thể nhìn thấy đôi mắt hắn, Mặc Nhiên cũng không nhìn thấy.
Nhưng
mà, không biết có
phải
do ảo giác
của mình hay không, Mặc Nhiên cảm thấy Nam Cung Trường
Anh tựa hồ như đang cười, bên dưới dải lụa đen, gương mặt ấy khẽ giãn ra. Liệt
hỏa bất tận, ánh lửa rực trời cũng không che được nụ cười trên gương mặt tái nhợt
của hắn. Thân thể hắn chìm trong biển lửa, cũng trong ánh lửa rực rỡ chói lọi
đó, hắn an tĩnh mà đứng.
Nếu
có thể, hắn cũng muốn ích kỷ một lần, lưu
lại một khối tàn thân này, làm bạn cùng núi xanh sông dài, làm bạn với
hào kiệt đời sau.
Nhân gian quá đẹp, ai cũng không nỡ rời đi.
Nhưng
là, hắn cũng biết rõ, có đôi khi không
đi không được, cho nên sớm đã có dự tính cẩn thận. Hắn đoạn kinh mạch, giấu thần võ, để tránh thi thể
hài cốt bị người đời sau lợi dụng, tiếp
tay cho giặc.
Nhân gian quá đẹp,
có hoa là đủ rồi, không nên nhuốm máu.
“Thái
chưởng môn……” Nam Cung Tứ nắm Xuyên Vân thần cung, quỳ trên mặt đất, ánh
lửa chiếu lên gương mặt trẻ tuổi của hắn, cũng chiếu lên nước mắt lăn dài trên
mặt hắn, “Vãn bối bất tài……”
Lửa
từ Xuyên Vân thần cung đốt đi quân cờ Trân Lung trong
cơ thể Nam Cung Trường Anh, hắn sắp bị đốt thành tro tàn, toàn bộ thân thể trong ánh lửa càng lúc càng mờ nhạt.
Trước
lúc hoàn toàn trở về với tự do, Nam Cung Trường Anh hỏi Nam Cung Tứ
một câu: “Nho Phong Môn lập phái đến nay đã qua bao nhiêu năm?”
Hắn
bất quá chỉ là một xác
chết, hồn phách đã không còn nữa.
Ký
ức cùng ý thức có thể tồn lưu trong thân
thể cũng không nhiều, cho nên chuyện muốn hỏi, cũng chỉ có thể
là những chuyện đơn giản thế này.
Nam
Cung Tứ không dám
chậm trễ, nghẹn ngào đáp: “Nho Phong Môn lập phái đến nay đã qua bốn trăm
hai mươi mốt năm.”
Nam
Cung Trường Anh nghiêng nghiêng đầu, lần này trên khóe môi hắn ý cười đã rõ.
Hắn
nói: “Cũng lâu.”
Âm
thanh đó mênh mang nhỏ bé, như cơn gió mát xuyên qua núi rừng, tản mác vào hư
không.
“Ta vốn tưởng rằng, hai trăm
năm sẽ kết thúc.” Tiếng nói Nam
Cung Trường Anh như dòng
suối ôn hòa hồn hậu,
chảy qua hoa cỏ trên Giao Sơn, “Thế gian
vạn vật đều có tuổi
thọ, tuổi thọ tới rồi, không ai có thể tiếp tục. Huống chi già yếu chung
quy sẽ có một ngày bị tuổi trẻ thay thế, cái cũ chung quy sẽ có một ngày bị cái mới thay
thế. Thứ gì dùng lâu rồi, đều sẽ biến dơ, biến cũ, có người
sẽ vứt bỏ, có người sẽ lật đổ, đây là chuyện
tốt. Tứ nhi không cần tự trách.”
Nam
Cung Tứ bỗng dưng
ngẩng đầu, hắn vì mất máu
quá nhiều,
sắc mặt đã như giấy trắng, tiếng nói hắn khẽ run: “Thái chưởng môn!”
“Kỳ
thật Nho Phong Môn tồn tại bao lâu, không phải ở chỗ môn phái đứng vững mấy
năm, thu nhận bao nhiêu môn đồ.” Thân ảnh Nam Cung Trường Anh cơ hồ đã nhạt nhòa đến không còn nhìn thấy được, âm thanh
cũng càng ngày càng xa xăm, “Mà ở
chỗ, trên đời này vẫn còn có người ghi nhớ lời dạy,
”.
Hắn
nói, ống tay áo phẩy nhẹ,
trong phút chốc cỏ cây Giao Sơn chấn động, dây
đằng nổi lên tứ phía, đem
những thi hài sắp thoát khỏi
kiềm chế kia, tất cả dìm sâu xuống mặt đất.
“Nhớ lấy mà làm, kế thừa tinh hoa.”
Nói
xong câu đó, thân thể Nam Cung Trường
Anh trong liệt hỏa
bỗng nhiên tan rã, hóa thành điểm điểm bột mịn, kim hồng tinh quang, phiêu tán trong mênh mông núi rừng.
Thi
hài đã tiêu tán, mà, dư âm
chưa tán.
Trong
kết giới, Nam Cung Tứ đã
khóc không thành tiếng, ngoài kết giới, Diệp Vong Tích quỳ
xuống, nàng quỳ, theo sau lần lượt cũng có người quỳ
xuống…
Một
đời Trường Anh, Nam Cung tiên trưởng ——
Lúc
sinh thời và sau khi chết, luôn là hào kiệt.
—————————–
(*醒世恒言: Tỉnh thế hằng ngôn, đây là tên một trong ba tiểu thuyết của
nhà văn Phùng Mộng Long thời Minh, gồm “Dụ thế minh ngôn”, “Cảnh thế thông
ngôn” và “Tỉnh thế hằng ngôn”, được gọi là Tam ngôn tiểu thuyết. Ý của ba bộ
sách này là khuyên nhủ, nhắc nhở và thức tỉnh mọi người về những điều cần chú ý
khi sống trên đời.)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.