Edit: Chu
Beta: LuBachPhong36
Có người hỏi: “Sao ngươi nhớ rõ tới vậy? Chuyện đã xảy ra bao lâu rồi chứ.”
Sao hắn
lại không nhớ rõ được? Trong trí nhớ của Khương Hi ở Thượng Tu Giới, là nửa năm bình đạm chẳng
có gì lạ. Trong trí nhớ của Tiết Chính Ung ở Hạ Tu Giới, lại cảm khái một năm rất dài.
Mà
trong trí nhớ Mặc Nhiên, đó là ba mươi lăm ngày sống trong tuyệt vọng, một ngày
dài như một năm. Từng ngày từng ngày đều sống không bằng chết, từng ngày từng
ngày đều như sống trong địa ngục.
TruyenLau.com
Năm
đó, lệnh chỉnh giá vừa ban
hành, lòng người hoảng sợ, Đoạn
Y Hàn và con trai nếu không có cơm ăn, cũng chỉ có thể nhặt
Website TruyenLau.com
lá cải mốc,
gạo mốc meo hư thối, mì hỏng lót dạ. Về sau, người ăn không đủ no ngày càng nhiều,
họ ngay cả lá cải cũng không nhặt nổi nữa.
Trong khó khăn dồn dập, Mặc Nhiên không nhịn được nói với Đoạn Y Hàn: “Mẹ, chúng ta tới Nho Phong Môn Đọc truyện tại TruyenLau.com
tìm ông ấy đi, xin chút đồ ăn.”
Đoạn Y Hàn lại thì thào bảo: “Xin
ai thì xin chứ không thể xin ông ấy đâu.”
Bán
nghệ ăn xin duyên phố, khom lưng cúi đầu, cười duyên hét lớn, đều là nghề bất đắc
dĩ, nhưng nếu phải cầu
xin Nam Cung Nghiêm, ý nghĩa không hề giống nhau.
Đoạn Y Hàn tuy khốn cùng tuyệt vọng, lại không
muốn phá vỡ điểm
mấu chốt cuối cùng
này.
Nàng
không chịu, Mặc Nhiên liền không nhắc lại nữa.
Đứa
trẻ không đáng chú ý, thân thủ lại cực kỳ
nhanh nhẹn, ngày thứ chín lệnh chỉnh giá được ban ra, hắn rốt cuộc đi trộm một
củ cải trắng.
Đoạn Y Hàn cẩn thận chia củ cải
ra, mỗi ngày chỉ nấu phần lớn bằng nắm tay, chia ra cho hai người ăn. Ăn tới
ngày thứ tám, củ cải đã bị thối, nhưng vì đã lâu không thấy có gì ăn cho no được,
Đoạn Y Hàn
đành cắt phần củ cải bị thối đi, miễn cưỡng chịu được thêm mấy ngày.
Sau
khi ban hành lệnh chỉnh giá tới
ngày thứ hai mươi mốt, bọn họ đã ăn sạch chút củ cải cuối cùng, rốt cuộc không còn tìm
thấy bất cứ thứ gì ăn cho đỡ đói nữa.
Ngày
thứ hai mươi lăm.
Trời
mưa to, có giun bò ra từ
đất, Mặc Nhiên tóm chúng lại, thêm chút nước mưa, nấu ăn luôn.
Cảm
giác giun trong miệng trơn trượt làm người buồn nôn, Mặc Nhiên lầu bầu thực xin
lỗi với mấy con vật nhỏ
này hồi lâu, thật sự không có gì có thể lấp bụng nữa, nếu chịu qua được trận này, giun chính là ân công của hắn. Trời
thấy đáng thương, hắn lại không muốn ăn ân công, ác mộng này tới khi nào mới có thể trôi qua…
Ngày
thứ hai mươi tám.
Mặc
Nhiên sốt cao.
Cho dù tên
nhóc này thiên phú dị bẩm, linh khí cực cao, nhưng cũng không chịu nổi đói khát
chật vật như vậy.
Đoạn Y Hàn đã hết khí lực từ lâu,
ánh mắt trống rỗng.
Hôm ấy,
thừa dịp Mặc Nhiên ngủ nàng cũng hạ quyết tâm, đứng dậy rời khỏi phòng chứa củi, chậm rãi tới tiên thành Nho Phong
Môn nguy nga cao ngất—— nàng có nguyên tắc của mình, thà chết cũng không khất
thực với Nam Cung Nghiêm.
Nhưng
con trẻ vô tội, nó còn nhỏ như vậy, sao có thể bồi nàng rời nhân gian được.
Người
trong đại điện đều lộ ra vẻ mặt trắc ẩn, tạm thời không nói Mặc Vi Vũ có tội
hay vô tội, nhưng chuyện xưa năm đo thực sự cũng quá mức thê thảm rồi.
Có
người thả chậm ngữ điệu, thở dài hỏi: “Lấy
được không?”
“Không
được.” Mặc Nhiên nói, “Vận
khí không tốt, lúc tới,
Nam Cung Nghiêm vừa cãi
nhau với thê tử.”
Hắn dừng
một chút, tiếp tục nói: “Thành
chủ phu nhân kia vừa thấy mẹ ta, tính bà ta nóng nảy liền nổi trận lôi đình,
không những không cho mẹ ta chút đồ
ăn nào, còn
đánh nàng trục xuất khỏi Nho Phong Môn.”
“Thế
Nam Cung Nghiêm đâu?”
“Không
biết.” Mặc Nhiên nói, “Mẹ ta
không nhắc tới gã.”
Có thể
là ngăn cản, cũng có thể chỉ đứng bên cạnh, dáng vẻ thương mà không giúp được
gì.
Mặc
Nhiên không biết ngày đó cụ thể đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết khi mẹ về, cả người
đầy vết thương. Nàng cuộn lại trong phòng chứa củi ôm hắn không nói lời nào,
sau đó bắt đầu ho ra máu, trong có trộn lẫn máu và dịch bao tử, cả phòng ngập mùi tanh tưởi hôi thối.
Ngày
thứ ba mươi tư.
Đoạn Y Hàn đã không trụ nổi nữa,
cơ hồ nói không ra lời, cũng
chẳng rơi lệ.
Tối
đó, nàng tỉnh lại từ cơn hôn mê, thế mà khôi phục được chút khí lực. Thấy Mặc
Nhiên co bên cạnh nàng, muốn dùng
thân thể nhỏ gầy sưởi ấm cho nàng. Nàng rất nhẹ rất nhẹ, rất ôn nhu mà nói với
hắn: “Tiểu
Nhiên nhi, phải tìm cách
quay về Tương Đàm thôi.”
“Mẹ…”
“Về
Tương Đàm, tìm Tuân tỷ tỷ, để báo ân.” Đoạn Y Hàn xoa đầu Mặc Nhiên, “Phải
về Tương Đàm báo ân, đừng ở lại Lâm Nghi trả thù… Nghe mẹ nói, ngoan ngoãn…Lúc trước khi mẹ tới Lâm
Nghi, nợ Tuân tỷ tỷ rất nhiều tiền, còn chưa trả, con về… Ở cạnh muội ấy, giúp muội
ấy làm ít
việc, giúp muội ấy vui vẻ. Ngày tháng sau này, nếu người khác cho con ân tình,
con đều phải nhớ cho kỹ.”
Mặc
Nhiên ngậm nước mắt ngửa đầu nhìn quanh phòng chứa củi, sau đó nhìn gương mặt gầy
gò của
nàng.
Đôi mắt
Đoạn Y Hàn
đen tới toả sáng, thậm chí còn ánh lên màu tím như quả nho.
“Sau
đó báo đáp.”
Đó là
điều cuối cùng Đoạn Y Hàn trước khi chết thay Mặc
Nhiên suy tính.
Nàng
sợ mình đi rồi, con trai sẽ bước lên ngã rẽ, nên ngàn dặn vạn dặn, bảo nó nhất
định, nhất định phải rời khỏi vùng đất
thương tâm này.
Cuộc
đời nếu như có lối ra, sẽ không nghĩ ngợi lung tung, sẽ không hãm sâu vào nhà tù của cừu hận.
Nàng
cho hắn “lối
ra”—— phải báo ân.
Đừng
báo thù.
Ngày
thứ ba mươi lăm.
Đợt
chỉnh giá hoang
đường này rốt cuộc bị bãi bỏ
nhờ cuộc bạo động, thời gian duy trì chỉ ngắn ngủi có một tháng lẻ năm ngày.
Đối với
những người giàu có mà nói, thật giống một trò cười được hạ màn. Khắp
thành Lâm Nghi chướng khí mù mịt, còn
bọn họ ở trong chăn êm màn ấm duỗi lưng tỉnh dậy, nhận bát bảo hương lộ thị nữ
dâng lên để súc miệng, nghe tin lệnh chỉnh giá bị bãi bỏ, cùng lắm chỉ cáu gắt mấy
câu, ngáp một cái.
Tất cả
đều không liên quan tới đau khổ.
Nhưng
đối với Mặc Nhiên mà nói, đó lại là chuyện kích động không thôi.
Mình
không cần lo về đồ
ăn nữa, nên người tốt trên đường sẽ lại nhiều lên, Mặc Nhiên xin được một cái
bánh, thậm chí còn có một bát cháo thịt ít đến đáng thương.
Hắn một
ngụm cũng
tiếc không dám uống, cẩn thận giữ chặt trong tay, hắn muốn về nhanh chút, để
đưa cho mẫu thân bệnh nặng.
Thứ tốt
như cháo thịt, mẹ uống rồi, nhất định có thể hồi phục nhỉ?
Hắn vội
không nhịn nổi muốn dùng chén cháo này cứu mạng mẫu
thân, nhưng hắn không dám chạy vội về nhà. Chén cháo này bị mẻ, cạnh chén mất một mảng to, nếu chạy
vội, đổ ra ngoài thì phí mất.
Hắn vừa
nhảy nhót lại vừa dày vò chạy
tới nhà chứa củi.
“Mẹ——!”
Hắn
ôm chén mẻ trong
tay, dùng
cái đầu bẩn hề hề, như chó con
mà đẩy mở cánh cửa rách nát, trên mặt mang theo ý
cười, tràn đầy mong mỏi với tương lai.
Quá tốt rồi, có cháo thịt để uống, mẹ sẽ
khoẻ lại nhanh thôi, cuối cùng
cũng xuân về hoa nở, họ sẽ cùng
nhau lên đường, quay về Lâm Nghi. Nơi đó ca vũ thăng bình, không lo đói nữa, có
một tỷ tỷ họ Tuân, họ sẽ không cần lang thang khắp nơi ăn xin để sống nữa.
Quá tốt rồi, bọn họ cùng nhau về nhà.
Một tiếng “kẽo kẹt”.
Cửa mở.
“Nàng
nằm ở bên trong.” Trong Đan Tâm Điện, Mặc Nhiên an tĩnh nhàn nhạt nói.
Người
khác hoặc kinh ngạc với sự lãnh đạm của hắn, hoặc run rẩy vì hắn
máu lạnh.
Người
này, kể về mẫu thân chết, thế mà có thể tâm bình khí hoà như thế, không có chút
ấm áp nào, không có gợn sóng, thậm chí không có cả nước mắt.
Nhưng
không ai nghĩ tới, cần bao nhiêu năm thương nhớ ngày đêm, đứt từng khúc gan
khúc ruột, mới có thể
mài bằng vết sẹo, mới có được gương mặt như giếng cổ không gợn sóng thế này.
“Ta gọi
nàng, nàng không tỉnh.” Mặc Nhiên nói, “Nàng
sẽ không bao giờ mở mắt nữa, cũng không uống được một ngụm cháo kia.”
Yên
tĩnh thật lâu.
Vương
phu nhân run giọng nói: “Chuyện
kia… Về sau… Con, con một
mình, quay về Lâm Nghi?”
Mặc
Nhiên lắc đầu: “Ta tới
Nho Phong Môn.”
Có
người “A!” Lên, nói: “Ngươi,
ngươi đi trả thù?”
“Mẹ ta
nói, phải báo ân, đừng trả thù.” Mặc
Nhiên nhàn nhạt nói, “Ta
không định đi trả thù, ta
chỉ muốn an táng cho mẫu thân. Nhưng ta không có tiền, cũng không kiếm kịp, nên
ta tới phủ của gã, xin
gã chút tiền.”
“Gã
cho không?”
Mặc
Nhiên dường như khẽ cười nói: “Không
cho.”
“Không,
không cho? Nhưng lúc trước ngươi có
nói, trong lòng Nam Cung Nghiêm, nhiều ít vẫn có hình bóng mẫu thân ngươi, sao
cả tiền phát tang cũng…”
Mặc
Nhiên nói: “Vì vợ
hắn cũng mới chết
không lâu, qua đời.”
“Cái
gì?!”
Khương
Hi nheo mắt lại: “… Thê tử của Nam Cung Nghiêm quả thực ra đi rất sớm, hơn
nữa còn là tự sát …”
“Phụ
nhân kia lúc mang thai, chồng còn dây dưa với người khác bên ngoài, sau khi
sinh con, không ngừng cãi
nhau, ngày nào cũng
không như ý. Ngày đó mẹ ta tới phủ tìm họ, bị bà ta bắt gặp, bà ta càng thêm cuồng nộ, nghe nói khi ấy bà
ta cầm đao đâm Nam Cung
Nghiêm, Nam Cung Nghiêm bị chọc giận, nói là muốn hưu thê*
(li d
ị).”
Mặc
Nhiên tạm ngừng, sau đó nói: “Bà ta chịu không nổi, khuya hôm
đó, đã treo cổ tự vẫn. Kỳ thật bà ta còn đi
sớm hơn mẹ ta mấy ngày.”
Nghe
tới đây, mọi người không biết nên nói gì cho tốt, một quãng
tình duyên của công tử phong lưu phóng khoáng khi xưa, cuối cùng làm loạn tới giai nhân
hương tiêu ngọc vẫn, mình thì tan cửa nát nhà, tuần hoàn nhân quả trên đời, căn bản đều thế.
“Lúc
ta xuất hiện, Nam Cung Nghiêm đang bị chưởng môn răn dạy, người nhà thê tử hắn
cũng tới, là
thương nhân cự phú tiếng tăm lừng lẫy ở Lâm Nghi.” Mặc Nhiên nói, “Nam
Cung Nghiêm đã sớm bị mắng tới cẩu huyết lâm đầu*, trong lòng không ngừng cáu
giận. Đột nhiên thấy ta, làm sao còn tốt tính nổi nữa.”
(*mắng
xối xả, mắng té tát)
Vương
phu nhân dễ mềm lòng nhất, tuy đã biết Mặc Nhiên không có quan hệ huyết thống,
nhưng lòng vẫn thương tiếc, rơi lệ nói: “Nhiên
nhi…”
Câu
chuyện cũ này, Mặc Nhiên thật sự không muốn nhắc đến.
Sắc mặt
Nam Cung Nghiêm ngày đó, sắc mặt của những người đang ở trong linh đường ngày
đó.
Ở
linh đường Nam Cung phu nhân—— giấy vàng hoa bạc, giấy trát tiểu đồng, xếp thành núi
cao, cắm cờ
chiêu hồn cẩm tú, quan tài đen nhánh viền vàng sáng rực rỡ, quá nhiều
đồ vật.
Mấy
trăm người quỳ túc
trực bên linh cữu nữ nhân tự sát, than khóc.
Trường
minh đăng được thắp sáng bằng dầu mạc hương kình*, chín mươi chín khoanh nhang
vòng trầm hương lặng lẽ cháy, gió thổi khói bay, tàn nhang phiêu tán.
(* dầu
cá nhà
táng)
Khung
cảnh quá náo nhiệt.
Còn mẫu
thân hắn thì sao?
Nhạc
tiên Đoạn Y Hàn của
Tương Đàm chỉ có một bộ y phục rách nát tới
không thể mặc, một đứa con thơ gầy trơ xương.
Ngay
cả cái chiếu để
bọc thi thể nàng cũng chẳng có.
“Mệnh
trung ba thước, ngươi khó cầu một trượng.”
—— đó
là lời Nam Cung Nghiêm trong phẫn nộ cực điểm, tuyệt vọng tới cực điểm, nói với Mặc
Nhiên.
Sau
đó người nam nhân này dưới ánh nhìn chằm chằm của chưởng môn, ánh nhìn chằm chằm của nhạc phụ nhạc mẫu, đẩy
thẳng đứa con riêng của mình ra khỏi cửa, từ
chối không nhận.
Nam
Cung phu nhân chết rồi, có
quan tài sơn đỏ mạ vàng, mã não
hương châu, áo liệm
tuyết hàn bọc xác không thối, tơ lụa phủ mặt, lụa mỏng che mắt, cưỡi hạc
về trời.
Đoạn Y Hàn chết rồi, chỉ có một cái xác, một người
đầy nước mắt, âm dương cách biệt, không còn gì khác. Theo ý của Nam Cung
Nghiêm, nàng ngay cả một chiếc quan tài gỗ mỏng cũng xa không cầu nổi.
Nên, còn
ai dám nói, con người đứng trước
cái chết đều bình đẳng đây?
Vận mệnh
đã bất công ngay từ khi bắt đầu rồi.
Đến cuối cùng.
Nàng
da thịt như ngọc.
Nàng
mục nát thành bùn.
“Ta kéo nàng tới bãi tha ma, an táng.” Mặc
Nhiên nói mấy chữ ít ỏi, nhẹ nhàng bâng quơ.
Hắn
không kể tỉ mỉ mình đã cầu xin quân tử qua đường chở họ một đoạn, hay làm sao kéo xác chết đã bốc mùi hư thối suốt mười bốn
ngày, kéo tới
tận vùng
ngoại ô.
Hắn
cũng không kể mình làm sao lật đá, đào đất, mai táng mẫu thân nhỏ bé gầy gò.
Mặc
Nhiên không quen kể khổ trước mặt người khác.
Hắn vẫn
luôn là người chôn thật sâu quá khứ của mình, nếu không đến mức bất đắc dĩ sẽ
không hé miệng.
Mười
mấy năm đầu đời, hắn đã sớm nhận hết khuất nhục, ác ý, khinh thường, phỉ báng. Trái
tim hắn cứng rắn như sắt, kẻ khác nhìn hắn thế nào, hắn cũng chẳng quan tâm. Hắn
căn bản không cần người khác thương hại hắn.
“Sau
đó ta tới Tương Đàm.”
Hắn rốt
cuộc không chịu nổi chốn
Lâm Nghi này, có một ngày, hắn trốn trong một chiếc sọt ở phía sau xe đẩy tay của
một đạo sĩ, lén lút trà trộn ra khỏi thành.
Hắn bắt
đầu làm theo lời dặn dò của mẫu
thân, đến Tương Đàm, đi suốt nửa năm, từ giữa hạ, tới đầu đông. Giày rách, thì
đi chân trần,
sau đó lòng bàn tay bàn chân đều sinh ra vết chai thật dày.
Cứ đi
một đường như vậy, hỏi, khi hắn đi tới ngoài Vô Bi Tự, rốt cuộc hắn vì vừa lạnh
vừa đói, bộp một tiếng
ngã vào đống cỏ.
“Mẹ…”
Hài tử nho nhỏ nằm giữa đám cỏ, dưới
mái tóc đen bù xù là ánh mắt tan rã. Hắn
nhìn trời đất mênh mông kia.
Tuyết
rơi rồi, tuyết lạnh đầu đông.
“Con phải gặp người rồi… xin lỗi…
Con không chịu nổi nữa…”
Bông tuyết
mềm mại rơi xuống, như tiếng than thở nhẹ nhàng, phủ đầy mặt hắn.
Giữa
hoảng hốt có tiếng bước chân đến gần, sột sà sột soạt, sau đó có một đôi tay vén bụi cỏ ra, hắn nghe thấy
một tiếng
nói non nớt
trong trẻo: “Sư
tôn, người mau tới
đây đi! Người mau nhìn nó, nó bị sao vậy?”
Một
lát sau, có một đôi giày vải tới gần, có một nam nhân nói chuyện: “Ngươi
đừng động vào, về trước đi. Ta tới xem nó.”
Tiếng
nói người nam nhân kia quá trầm lại lạnh lẽo, không có nhiều tình cảm.
Mặc
Nhiên theo bản năng cảm thấy sợ hãi, hắn
theo bản năng cảm thấy thiếu niên kia dễ gần, mà nam nhân kia lạnh như băng. Hắn
không biết lấy sức từ đâu ra, khát vọng muốn sống sót khiến hắn nâng tay lên, suy yếu túm chặt góc áo người
trẻ tuổi trước mắt.
Lời còn chưa nói, nước mắt đã
chảy xuống.
“Cơm…”
Đói quá, cầu xin ngươi, ta muốn
ăn cơm.
Thiếu
niên bị túm chặt ngày đó đúng là Sở Vãn
Ninh xuống núi cùng
Hoài Tội, Sở Vãn
Ninh ngơ ngẩn: “Gì cơ?”
Mặc
Nhiên miễn cưỡng ngẩng gương mặt nhỏ bẩn thỉu lên, run rẩy làm động tác lùa cơm, cổ họng đau rát nuốt xuống. Trước mắt hết thảy
đều mơ hồ, quay cuồng, lỗ tai
ong ong vang lên.
Hắn
rơi nước mắt, rên rỉ cầu xin người trước mắt. Hắn biết nếu tiểu ca ca này cũng
giống nhiều lão gia
thiếu gia hắn gặp, bỏ mặc hắn không màng, vậy hắn nhất định không sống nổi, nhất
định sẽ tắt thở. Hắn rốt cuộc không chịu nổi nữa.
“Ăn…”
Sau
đó, Sở Vãn
Ninh cho hắn uống ít cháo.
Một ấm
cháo, cứu kẻ sắp chết đói.
Uống cháo
xong, Mặc Nhiên liền rời khỏi Vô Bi Tự, khi đó đầu óc hắn mê man không tỉnh
táo, tướng mạo của “Ân công
ca ca”, hắn chỉ có một đôi mắt phượng hơi hơi chếch lên, lông mi vừa dày vừa
dài, còn lại chẳng
còn ấn tượng gì.
Có điều,
ngày ngày đêm đêm từ Vô Bi Tự tới Tương Đàm, hắn đều khoác chiếc áo choàng ân
công ca ca cởi ra cho hắn kia. Khi đó cơ thể hắn nhỏ, khoác chiếc áo choàng của
thiếu niên có vẻ phá lệ vụng
về buồn cười, đặc biệt là lúc trùm mũ
lên, vành mũ cơ hồ có thể che hết mặt
hắn.
Trên
đường đi luôn có những đứa trẻ không cần lo về cơm áo, rúc vào trong
lòng cha mẹ, reo lên: “Cha,
mẹ, nhìn tiểu ăn mày kia kìa, nó mặc cái gì thế, thật buồn cười!”
Mặc
Nhiên cũng hoàn toàn không giận.
Kẻ
khác châm chọc mỉa mai với hắn có là cái gì? Hắn chỉ cảm kích chiếc áo choàng không vừa người này
giúp hắn che mưa chắn gió, có thể cho hắn lòng người ôn nhu.
Hắn
khoác nó, khi tuyết rơi, bông tuyết không chạm đến người hắn. Tới đêm dài, bóng
tối không len vào lòng hắn.
Mà mỗi
khi đêm đến, hắn liền nhóm một đống lửa, ôm gối ngồi bên sưởi ấm, hắn trùm áo choàng lên cả đỉnh đầu,
co người lại, từ bên trong lớp vải nhung mềm mại hướng mắt nhìn ra ngọn lửa cam
ấm áp.
Áo
choàng rất ấm, như được mẹ ôm, cũng như cặp mắt phượng ôn nhu của ân công ca
ca… Đứa trẻ nho nhỏ cứ như thế cuộn tròn ngủ thiếp đi, thậm chí ngay cả trong
mơ cũng ngửi thấy mùi
hương nhàn nhạt trên áo choàng, như đang dựa vào một gốc hải đường hoa nở rộ.
Giờ
quay đầu nhìn lại, chẳng
trách mình thấy mùi
hương trên cơ thể Sở Vãn
Ninh rất dễ ngửi, chỉ cần
trên giường gối có hơi
thở của y, mình
đã có thể ngủ tới vô cùng an
tâm.
Cũng
không lạ khi lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt Ngọc Hành trưởng lão dưới
Thông Thiên Tháp, đã cảm thấy cặp mắt phượng rủ xuống cực ôn nhu. Tựa như đã từng
thấy ở đâu.
Hoá ra hết thảy đều có nhân quả.
Hắn
và Sở Vãn
Ninh… Hoá ra đã
nói chuyện từ lâu, từng có tiếp xúc về nhiệt độ cơ thể, thậm chí hắn còn từng
liếm lên lòng bàn tay Sở Vãn
Ninh. Hoá ra từ
lâu như vậy, hắn đã ngửi mùi hoa
trên y phục Sở
Vãn
Ninh, hoá ra ân
công ca ca hắn luôn tìm kiếm ở ngay bên cạnh, sống chết cũng chưa từng rời xa.
Mặc
Nhiên buông mắt xuống, trong Đan Tâm Điện lạnh lẽo, thế mà vì vậy lại sinh ra một tia ấm áp.
Có điều
đây là bí
mật giữa hai người họ, Mặc Nhiên nghĩ trong lòng, vừa chua xót vừa ngọt ngào, hắn
giấu kín bí mật này vào trong lòng, không nói cho ai, cũng sẽ không nói cho mọi
người nghe.
Hắn
hít một hơi thật sâu, dừng một chút, tiếp tục nói: “Sau
khi tới Tương Đàm, ta theo di ngôn của mẹ tìm được Tuân Phong Nhược.”
Khi
đó tiểu Nhiên nhi chỉ mới năm tuổi, trên người hắn được bọc thật dày, bởi chiếc
áo choàng của thiếu niên Sở Vãn
Ninh.
Vạt
áo choàng kéo
trên đất, đã bẩn từ lâu, đứa trẻ nhỏ từ lông tơ của áo choàng ló ra cái đầu như
tổ chim dơ hề hề, khuôn mặt nhỏ xanh xao vàng vọt, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi… Tuân Phong Nhược tỷ tỷ,
ở đây ạ?”
“Tuân
Phong Nhược?” Ca cơ bị hắn giữ lại cười thành tiếng, tò mò đánh giá qua hắn, “Hoa
khôi nhạc phường? Tuy nói chỗ
chúng ta bán nghệ không bán thân, nhưng đối với Tuân cô nương nổi bật nhất, có bao người thích giọng ca
hơn tướng mạo nàng ta chứ? Tiểu
đệ đệ ngươi mới lớn nhường này, thế mà đã biết tìm nàng?”
Mặc
Nhiên mở tròn mắt, mặt mày ngây ngô, căn bản không hiểu ả nói gì.
Nhưng
ý cười nhạo trong mắt cô nương kia lại trần trụi, Mặc Nhiên bởi vậy rất xấu hổ,
hắn siết chặt hai bên cổ áo choàng của mình, mặt đỏ lên: “Tỷ
làm ơn, ta muốn gặp Tuân tỷ tỷ. Ta, mẹ ta bảo ta tới tìm tỷ ấy…”
“Hả? Mẹ ngươi là ai cơ?”
“Mẹ ta
họ Đoạn, gọi là Đoạn
Y Hàn…”
“A!” Ca nữ biến sắc, lui về
sau một bước, dùng
khăn che miệng,
đôi mắt đào hoa lười biếng bỗng mở to, “Ngươi,
ngươi là con của Đoạn nhạc tiên?”
Năm
đó khi Đoạn Y Hàn nổi
danh bốn phương, cũng không tác oai tác quái, còn thường xuyên chia trang
sức tiền bạc cho những tỷ muội tuổi già mất sắc, giọng hát không còn như xưa.
Nên ca cơ này nghe nói hắn là con của
Đoạn cô nương, liền thay đổi thái độ, vội đưa hắn vào phòng ấm hoa các, gặp
Tuân Phong Nhược đang kê cao gối ngủ trong phòng.
Đóng
cửa lại, Mặc Nhiên liền bái hạ Tuân Phong Nhược, kể lại ngọn ngành mọi chuyện từ
đầu tới cuối
cho nàng. Tuân Phong Nhược trong lòng đau xót, nước mắt rơi ướt xiêm y.
Nàng
lập tức tìm ma ma, có ý
muốn giữ Mặc Nhiên lại bên cạnh mình, ma ma vốn không chịu, nhưng không chịu nổi
mấy lần
năn nỉ của hoa khôi, hơn nữa bà ta đánh giá Mặc Nhiên mấy lần, cảm thấy đứa nhỏ này
ít nhất cũng làm được mấy chuyện trong lâu, vì thế miễn miễn cưỡng cưỡng đồng
ý. Ăn mày vào lâu sợ
ám quẻ đen
đủi, theo quy tắc từng bộ y phục đều phải đốt sạch, lại tắm rửa kỹ càng sạch sẽ
một lần.
Tắm
thì không thành vấn đề, nhưng lúc nói phải đốt y phục, Mặc Nhiên lại khóc.
“Khóc
cái gì! Cũng
chẳng phải sau này không mua đồ mới cho mày!” Ma ma không kiên nhẫn dùng cái tẩu hút thuốc gõ
lên đầu Mặc Nhiên, “Biết
điều chút, lão nương còn cho ăn cho ở,
người khác cười còn
không kịp, nhìn cái dáng nghèo kiết
xác của mày kìa!”
Mặc
Nhiên sợ liên lụy tới Tuân tỷ tỷ, nàng đã vì hắn mà nói hết lời tốt rồi.
Nên hắn
cắn môi liều mạng chịu đựng, tới tận khi mặt đỏ bừng, đứng trước lửa sụt sịt
không lên tiếng.
Khi
đó hắn thật sự không biết, hết thảy chuyện này tột cùng là vì sao. Vì sao hắn
chỉ muốn giữ lại một chiếc áo cũ mà
thôi, nhưng vì hắn yếu đuối vì hắn ti
tiện, vì hắn là tên ăn xin hôi hám, vì để không khiến kẻ khác đen đủi và phiền phức,
hắn cũng chỉ có thể để người ta cởi nó từ người hắn xuống. Hắn không thể giãy giụa, không thể nói “Không”,
thậm chí ngay cả quyền rơi nước mắt cũng chẳng có.
Nó đã
từng cho hắn nhiều ấm áp, ký thác, chỗ dựa. Nó vì hắn che mưa chắn gió, đã dơ đến
độ nhìn không ra màu sắc ban đầu.
Hiện
giờ hắn đã có nơi dừng chân, có lẽ rốt cuộc không dùng đến nó nữa. Hắn chỉ muốn
giặt sạch nó cẩn
thận, xếp chỉnh tề, cho dù từ giờ
không mặc tới nữa, cất dưới đáy rương nhỏ cũng được. Nó là bạn của hắn mà,
không chỉ là một chiếc áo cũ.
Nhưng
vạn sự đều không như hắn muốn.
Bùng một tiếng, chiếc áo choàng bẩn
thỉu bị ném vào lửa, người ném nó chỉ như tiện tay ném đồ, cuối cùng còn sợ bẩn. Nhưng đối với
Mặc Nhiên mà nói, đó là một lần hoả táng, một hồi tang lễ.
Hắn
trơ mắt nhìn.
Ngọn
lửa bập bùng
cháy cao, trần thế tráng lệ mơ hồ.
——
“Uống
chậm chút… Không đủ vẫn còn mà…”
“Ngươi
là người ở đâu tới thế…”
Bên
tai hắn vẫn còn quanh quẩn giọng nói ôn hoà của thiếu niên. Đó là thiện ý hiếm
thấy hắn được nếm qua trong cuộc đời hèn mọn của hắn.
Đều
thành tro.
Cứ
như vậy, Mặc Nhiên nhận ma ma của
Túy Ngọc Lâu làm mẹ nuôi, hắn còn được mẹ nuôi tùy tiện cho một cái họ, họ
Mặc. Từ đó thành kẻ sai vặt trong lâu,
cuối cùng sống
những ngày tháng yên ổn.
Có điều,
ngày vui ngắn ngủi chẳng kéo dài
bao lâu. Khi ấy, Tuân Phong Nhược đã không còn trẻ, theo quy củ trong lâu, tuy
nhạc phường không thể so sánh với
thanh lâu, nhưng đã tới tuổi, nếu không kiếm đủ “Phí tự thương”, thì đêm đầu của
các cô nương, sẽ bị ma ma bán
cho các công tử phú thương.
Tuân
Phong Nhược không lo, nàng đã kiếm cho Túy Ngọc Lâu đầy bồn đầy bát.
“Còn
thiếu mười lăm vạn kim.” Khi ấy Tuân Phong Nhược cười ngâm ngâm nói với Mặc
Nhiên, “Tiểu
Nhiên nhi, chờ đệ và tỷ tỷ ta đây kiếm đủ tiền rồi, là có thể chuộc thân đó. Tỷ
tỷ sẽ cùng đệ trải qua những ngày tháng tốt đẹp.”
Mặc
Nhiên bị đẩy xuống bếp làm, ngày thường rất ít khi gặp được nàng, ma ma sợ người trong lâu ôm tâm
tình chia bè kéo cánh,
nên Tuân Phong Nhược gặp Mặc Nhiên, luôn phải lặng lẽ.
Nàng
vươn tay, nhéo mặt
hắn, sau đó cho hắn một viên kẹo: “Suỵt, cầm ăn đi. Tiếc là tỷ không
cho đệ tiền được, sẽ bị phát hiện mất. Đôi mắt mẹ nuôi nhiều độc lắm, hì hì.”
Mặc
Nhiên liền nhếch miệng cười, lộ khuôn miệng còn thiếu
răng sữa: “Vâng,
cảm ơn Tuân tỷ tỷ.”
Nhưng
mà, Tuân Phong Nhược chỉ còn thiếu mười lăm vạn kim là có thể chuộc thân, chuyện
này ma ma sao có thể không rõ trong lòng?
Trên
mặt bà ta tuy bát phong bất động*, nhưng trong lòng lại thập phương hoả cấp.
Mất
Tuân Phong Nhược, Túy Ngọc Lâu liền mất hơn nửa tiền tài kiếm được, ma ma kia
liền tính toán, trước khi Tuân Phong Nhược đi, nhất định phải vơ vét cạn máu một phen .
Khi ấy
không ít nhà giàu thèm nhỏ
dãi sắc
đẹp của Tuân Phong Nhược, đều đưa ra giá trên
trời, đủ để ma ma ăn
không ngồi rồi cả đời.
Cuối cùng ma
ma kia động tâm tư xấu, thế mà đem Tuân Phong Nhược bán cho một phú thương lắm
tiền. Hai người thừa dịp tết Thượng Nguyên*, Tuân Phong Nhược ngồi ở lâu đánh
đàn, cho nàng một chén trà
pha thuốc mê, sau đó đưa vào trong phòng…
Mặc
Nhiên hôm đó nấu bánh trôi trong bếp, nặn thật cẩn thận chỉnh tề, mang cho Tuân
tỷ tỷ ăn.
Hắn
còn chưa vào, đã nghe thấy trong phòng có tiếng thở dốc nặng nề, Mặc Nhiên ngạc
nhiên sợ hãi, đẩy
cửa ra, mùi
huân hương long não nồng
đậm ập vào mặt,
hun cho hắn nôn khan mấy
lần.
Trong
ánh sáng mờ mờ ảo ảo, hắn nhìn thấy tên phú thương béo ú như thịt ba chỉ, khoé miệng chảy dãi, vạt áo mở rộng, đang đưa
đẩy trên người Tuân Phong Nhược bủn rủn không có sức giãy giụa.
“Leng keng!”
Chén bánh trôi sứ rơi trên đất,
Mặc Nhiên vọt vào trong phòng, cũng không biết lấy sức từ đâu ra——- thiên chất
hắn từ nhỏ đã rất kinh người—— hắn đánh lộn với tên phú thương kia, sau đó ấn
chặt tên mập ú đó xuống, hô to với Tuân Phong Nhược đã khóc như mưa, hoảng sợ
không biết nên làm gì:
“Tỷ tỷ,
mau chạy đi!”
“Nhưng
mà đệ…”
“Tỷ đi
nhanh đi, đệ không thể đi được, đệ phải giữ gã! Nếu tỷ không đi, chờ ma ma tới, chúng ta đều bị tóm ở đây, tỷ đi nhanh lên! Đi nhanh, tỷ đi rồi, đệ lập tức chạy liền!”
Tuân Phong Nhược là ân nhân của hắn.
Mặc Nhiên để nàng cao chạy xa bay, trốn khỏi Việt Châu, từ đó không quay lại nữa.
Hôm đó, rốt cuộc hắn làm được anh hùng.
Tuân Phong Nhược nghẹn ngào chắp tay thi lễ với hắn, chạy ra khỏi lâu. Nhưng Mặc Nhiên lại không trốn kịp. Ma ma nghe thấy động tĩnh, đưa người lên rất nhanh, mà vừa lên tới, đã thấy Mặc Nhiên ra tay đánh khách quý, thả hoa khôi chạy, khuôn mặt vặn vẹo, nôn ra máu.
Con trai ma ma, tuổi tác gần bằng Mặc Nhiên, đứa con này tâm địa độc ác, một bụng toàn ý xấu, thấy mẫu thân đang cực kỳ tức giận liền có một chủ ý trong lòng—— đứa trẻ ác độc có đôi khi ngây thơ đáng sợ như vậy. Thằng bé kia
dùng cách trừng phạt súc vật để trừng phạt bạn cùng lứa với mình.
Nó tìm một cái lồng sắt nhốt chó, để người nhét Mặc Nhiên vào trong. Lồng sắt nhỏ hẹp chật chội, Mặc Nhiên chỉ có thể ngồi xổm, không thể nằm, không thể đứng, bọn chúng cho Mặc Nhiên ăn cơm thừa canh cặn như cho chó ăn, cứ như vậy suốt bảy ngày.
Bảy ngày, Mặc Nhiên bị nhốt trong căn phòng cũ của Tuân Phong Nhược, trong mùi huân hương trộn lẫn với hơi thở và dịch thể tanh hôi của nam nhân.
Hắn
ngồi xổm, cong lưng lại.
Ngửi
mùi hôn
hôn trầm trầm, ngọt ngọt ngấy ngấy này.
Buồn
nôn.
Bảy
ngày.
Từ đó
hắn ngửi thấy mùi
huân hương đã ghê tởm, từ xương cốt tràn ra sự lo lắng và hoảng sợ.
—————–
*Bát
phong xuy bất động: tám ngọn gió thổi không lay động. Theo Phật học, tám ngọn
gió ấy là chỉ tám pháp ở thế gian hay làm loạn động tâm người, bao gồm: lợi,
suy, huỷ, dự, xưng, cơ, khổ, lạc. Câu này ý chỉ: tâm lý vững vàng bất động khi
đối diện với tám ngọn gió này.
Thập
phương hoả cấp: ý chỉ gấp như lửa cháy mười phương.
Tết
Thượng Nguyên: là Tết Nguyên Tiêu.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.