Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC

Edit: Tiêu + Shizu
Beta: Chu + LuBachPhong36
Ngày
thứ hai Mặc Nhiên tỉnh lại,
đối với chuyện xảy ra sau khi say rượu, không thể nhớ rõ ràng như vậy.
Nhưng hắn không nhớ rõ, Sở Vãn Ninh sẽ không quên.
Sau ngày hôm đó,
y nói bóng nói gió, xác nhận
Mặc Nhiên thật sự mất kí ức, không nhớ rất nhiều chuyện cũ,
bởi vậy càng thêm bất
an. Y tốn rất lâu, sau cùng tìm được một loại dược
tông kinh thư ghi về trận pháp này ở Tàng Thư Các của Tử Sinh Đỉnh.
Ánh sáng từ ngoài cửa số chiều vào: “Bát Khổ Trường Hận……”
Đầu ngón tay vuốt ve qua
hoa văn màu đen trên sách miêu tả, Sở Vãn Ninh lại lấy phù chú tiểu long vẽ ra,
so sánh với nhau, giống nhau
như đúc.
Website TruyenLau.com Đó là một trái tim màu đen,
rất dễ nhầm lẫn
thành chung tình quyết, nhưng
chung tình quyết  thì bên trái trái tim có Nguồn copy từ TruyenLau.com
một chấm trắng nhỏ như hạt mè, còn cái này, lại ở bên phải.
Dấu vết phù chú mà tiểu
long phát hiện có hiệu quả tương ứng với pháp thuật đã thi triển, xem ra, đây có Nguồn copy từ TruyenLau.com
lẽ là một hoa cổ tương tự chung tình quyết nhưng hiệu lực lại tương phản?
Trong tàng kinh các trống
rỗng không người, cổ ma văn hỗn tạp trên sách cổ kia, chẳng hề dễ hiểu chút nào. Tuy rằng Sở Vãn Ninh ít nhiều cũng từng đọc qua cổ văn
văn, nhưng nhìn những thứ này
vẫn thập phần tối nghĩa khó hiểu.
Y đọc thật chậm từng câu
từng chữ, nhưng, mỗi khi y đọc hiểu được một câu, hoảng sợ trong lòng càng sâu
thêm một bậc.
“Bát Khổ Trường Hận
Hoa, ma chủng.”
Môi mỏng nhạt màu khẽ mở, Sở Vãn Ninh thấp giọng nói, “Tương truyền ngàn vạn năm trước, do Câu Trần thượng cung từ Ma vực mà du nhập
vào nhân gian.’
Trên sách vẽ một hạt giống
hình thù cổ quái, bên cạnh vẽ một giọt máu
loãng, một làn khói mỏng.
“Loại này nuôi rất khó, cần
dùng huyết ma tưới mười năm, lại hoà tan một sợi hồn phách của
chủ nhân, mới có thể nở hoa.”
Sở Vãn Ninh lẩm bẩm nói: “Cần huyết ma và hồn phách chủ nhân mới có thể nở? Nhưng thế gian này…
Ở đâu còn ma thuần.”
Nhưng mà, những điều thuật
lại trên sách chưa
chắc đã đúng hoàn toàn, cũng
không cần nghiên
cứu chi tiết.
Y
tiếp tục đọc xuống, chỉ thấy trên tranh lụa vẽ một
hình trái tim, gần trái tim có vẽ một đoá hoa cánh dày đang nở rộ sáng
chói. Ở cạnh có chú thích, lại viết một đoạn
ma văn phức tạp: “Hoa ma này, không sống trên đất, không sống bằng nước,
không sống theo ngày, không sống bình thường, chỉ có tim người mới có thể nuôi dưỡng.”
Sở Vãn Ninh cả kinh, loại hoa
này chỉ có thể nở trong tim?
Xuống chút nữa, càng thấy
ghê người.
Ý viết trên tranh lụa, đại
khái chính là nói, một người nào đó đã bị gieo
Bát Khổ Trường Hận vào lòng, sẽ trải qua ba giai
đoạn.
Giai đoạn đầu, ký chủ sẽ
không khác ngày xưa nhiều, chỉ là dần dần trở nên âm
trầm, dễ dùng ác ý phỏng đoán người khác, hơn nữa bắt đầu
có một số hồi ức đẹp phai nhạt. Ở giai đoạn này, tuy Bát Khổ Trường Hận Hoa tuy
rằng khó nhổ, nhưng chỉ cần kịp thời phát
hiện, hiệu lực vẫn có thể bị ức chế chậm rãi, nếu tình huống tốt,
cuối cùng Trường Hận Hoa sẽ rơi vào ngủ đông, khó có hiệu
quả lại.
Nhưng nếu lúc này không
kịp phát hiện, vậy dựa vào
thân ký chủ,
chậm
thì mười năm tám năm,
nhanh thì chỉ cần một chuyện lớn sẽ làm cảm xúc trở nên gay gắt,
Bát Khổ Trường Hận Hoa sẽ sinh trưởng tới giai đoạn
thứ hai.
Trong giai đoạn này, ký chủ
sẽ bắt đầu nhanh chóng quên đi tất cả những ký ức có liên quan đến “thuần triệt”, “ôn nhu”, “hy vọng”, mà sẽ nhớ tới
những điều gian nan suy sụp, ác ý và khi dễ mà mình đã trải qua trong đời.
Người sống có bát khổ,
sinh lão bệnh tử oán tăng hội ái biệt ly ngũ âm sí*, đều sẽ được ký chủ
khắc ghi.
Thâm nhập cốt tuỷ.
Sở Vãn Ninh đọc tới đây, mặt đã
trắng như tuyết.
Mặc Nhiên… Là bị như vậy
ư?
Hắn
quên mất tâm nguyện khi mình
còn thiếu niên, quên mất những phong thư hắn từng nét bút
viết qua, thậm chí đến ấn tượng về mẫu thân mình cũng không
rõ.
Y
tiếp tục đọc xuống, tới
giai đoạn thứ ba, ký chủ sẽ trở nên hung bạo khát máu, mất
lý tính…
Sẽ trả thù lại những khó khăn gian
khổ khi xưa gấp ngàn vạn lần.
Sở Vãn Ninh tựa hồ thấy
thoáng qua hình ảnh Mặc Nhiên
cười dữ tợn giữa biển máu Nho Phong Môn, một tay đầy linh lực, đột nhiên đâm vào cơ thể tu sĩ.
Máu tươi
chảy đầy tay, sống sờ sờ moi
tim ra, bóp nát.
Bao nhiêu người than khóc
xin tha, khắp nơi toàn thi thể, nhưng Mặc Nhiên chỉ cười lớn, trong mắt loé ánh
sáng điên cuồng, trong miệng không ngừng nhắc lại câu:
“Mệnh trung ba thước, ngươi
khó cầu một trượng… Ngươi khó cầu một trượng!”
Hung
ác, điên
cuồng, tà tính, dữ tợn.
Vì sao Mặc Nhiên biến
thành như vậy?
Mình lúc trước không phải
chưa từng nghi ngờ, nhưng
mà hiệu dục của Bát Khổ Trường Hận Hoa nâng cao lên dần dần,
dần dần gia tăng, hơn nữa
mấu chốt chính là—– trên tranh lụa cũng viết——
loại ma hoa này sẽ không
vô duyên cô cớ nảy sinh bạo ngược, mà sẽ khuếch đại thâm cừu đại hận cùng dục vọng của ký chủ.
Nói cách khác, những cừu hận
và dục vọng, xác xác thật thật thuộc về Mặc Nhiên,
không ai đổ oan cho hắn.
Mặc Nhiên
quả thật muốn tàn sát hàng loạt
dân trong thành Nho Phong Môn, quả thật muốn độc bộ
thiên hạ,
quả thật từng oán từng hận Sở Vãn Ninh, nhưng loại cảm xúc này
lẽ ra
chỉ trong nháy mắt,
có lẽ bị chôn sâu trong đấy
lòng, ngày
cả mình cũng đã quên mất suy nghĩ điên
cuồng này
từ lâu.
Chỉ là Bát Khổ Trường Hận
Hoa, sẽ đào hết tất cả những hận
ý trong góc nhỏ ở lòng hắn lên, biến thành sự thật.
Cứ như vậy, trong mắt người
ngoài, tuy rằng ký chủ của Trường Hận Hoa điên điên
cuồng cuồng, nhưng hận nói có sách mách có chứng, mà
không phải bỗng nhiên đổi tính, thành một người hoàn toàn khác. Mọi người sẽ cảm
thấy “Hắn vì cừu hận mà chậm rãi biến
thành như vậy”, mà không
nghĩ tới “Hắn vì cổ chú mà chậm rãi biến
thành như vậy”.
Sở Vãn Ninh đọc xong đoạn ghi
chép này, rất lâu vẫn chưa bình tĩnh lại.
Trong lòng là cảm nhận
thế nào?
Kinh ngạc? Hối hận? Phẫn nộ? Sợ hãi? Hay là thương tiếc…
Y không biết.
Y ngồi một mình trên sàn
nhà Tàng Thư Các đã lâu năm không tu sửa mà có vết nứt,
lúc này vừa sau giờ ngọ, ánh
mặt trời ấm áp, nhưng chiếu lên người y, lại không gọi về được chút
nhiệt khí ít ỏi nào.
Sở Vãn Ninh ngồi trước cuốn
thư tịch trong một lúc lâu,
y cảm
thấy
tựa hồ có một kẻ không nhìn
thấy không chạm tới được đứng
sau lưng, người kia cười sâu kín, như lệ quỷ vong linh chiếm cứ, từ sau màn nhìn nhất
cử nhất động của bọn họ, từng lời từng chữ.
Y
lại cúi đầu, nhìn một câu viết
trên lụa——
“Giai đoạn đầu, nếu phát
hiện kịp
thời, Trường Hận Hoa tuy
khó nhổ, nhưng ngăn chặn, ký chủ sẽ không tới mức mất bản tâm.”
Một câu này, Sở Vãn Ninh tới tới lui lui, đọc
đi đọc lại vô số lần.
Đến
cuối cùng,
y phát ngốc phát
hiện có một giọt nước nhỏ,
chậm rãi lan ra trên tranh lụa.
Y vươn tay lạnh băng, muốn
lau giọt nữa đó đi.
Nhưng tay còn chưa
chạm tới mặt lụa, đã theo
bản năng chuyển lên mặt, che khuất lông mi ướt át, che khuất mí mắt run rẩy.
Là y không tốt,
là y thất bại. Là y trước nay ngạo mạn,
tự coi mặt mũi mình quan trọng hơn bất cứ thứ gì, là y
có gì muốn nói cũng không chịu thẳng thắn nói ra.
Nếu kịp
thời nhận ra…
Không đến mức, mất đi bản tâm.
Nhưng nhiều năm như vậy,
y lại
chẳng nhận ra cái gì, cái
gọi là Vãn Dạ Ngọc Hành Bắc Đẩu Tiên Tôn, ngay cả đồ đệ
thành ký chủ ma hoa cũng không cảm
thấy, là những ngôn từ quái gở
và vụng về của y, cuối cùng khiến cho Mặc Nhiên cô độc trên đường, bước vào đêm dài mênh
mang, rơi vào huyết hải thâm thù.
Y sao còn mặt mũi xứng đáng đứng ở tôn vị của
mình, sao còn mặt mũi nhận một
tiếng “Sư tôn” của Mặc Nhiên?
Nếu kịp nhận ra.
Một câu này như ác mộng
như nguyền rủa nấn ná bên tai, y lưng như kim chích, y họng như mắc xương, y
kinh ngạc cực độ —— y uổng người làm sư!
Lúc này quay đầu nhìn lại,
dị trạng của Mặc Nhiên đã có bao lâu rồi? Không
phải một năm hai năm, mà là sớm chiều nhiều năm như vậy, Mặc Nhiên từ ban đầu
mang dáng vẻ thiếu niên
thẹn
thùng lại có chút sáng lạn, từng chút từng chút bị bóng đêm
nuốt gọn, từng chút từng chút bị huyết vũ tinh phong nhiễm ướt.
Mà chính y làm sư phụ, lại
cho tận đến hôm nay—— cho tới tận khi không thể vãn hồi,
lại khó quay đầu, cho tới
tận lúc này, mình mới hậu tri hậu giác mà biết… y ngũ tạng hỗn loạn, y thân trôi như thuyền,
y thống hận cực độ
Ngũ tạng
y hỗn đãng y như con thuyền,
y đau đớn cực kỳ hận cực kỳ—— y
uổng người làm sư!!
Ngày hôm đó, Sở Vãn Ninh không biết mình
đã bình ổn cảm xúc thế nào, chậm rãi rời khỏi Tàng Thư Các
thế nào, đi trong rừng trúc vắng vẻ của Tử Sinh Đỉnh.
Cũng không biết mình trở
về Hồng Liên Thuỷ Tạ thế nào,
dưới giàn hoa tử đằng*, hết
thảy đều hỗn
loạn.
Y một mình ngồi ở đó, từ ánh
mặt trời sáng lạn, tới hoàng hôn buông xuống.
Sau đó, có một người đi
vào tầm nhìn y.
Người nọ vai
rộng eo thon, dáng vẻ đường
đường. Hắn dẫm trên ánh nắng chiều đầy đất, trong tay cầm theo một chiếc chung uống rượu,
chậm rãi từ từ tới nhà thuỷ tạ.
Sở Vãn Ninh đang xuất
thần, nhất
thời không kịp phản ứng người
nọ là ai, năm nay là năm nào. Nam nhân cao lớn anh tuấn kia, ở trong mắt
y chồng lên
thiếu niên trong trí nhớ——
Y nhớ rõ, đó là lúc sau một
tháng bái sư, Mặc Nhiên cầm
theo một bầu đỏ quấn tua, hưng phấn chạy
tới Hồng Liên Thuỷ Tạ tìm
mình.
Thiếu niên chạy
quá nhanh, gương mặt ửng đỏ, thở phì phò, mắt sáng kinh
người.
“Sư tôn, ta xuống chân núi
nếm được một loại rượu đặc biệt ngon, mua một chút, ta mời người uống.”
Sở Vãn Ninh hỏi: “Ngươi còn chưa nhận nhiệm vụ, lấy
tiền ở đâu ra?”
Mặc Nhiên cười nham nhở:
“Hỏi mượn bá phụ.”
“… Sao phải tốn kém.”
“Bởi vì sư tôn
thích
ta.” Mặc Nhiên cười nói, đôi
tay nâng bầu rượu, đưa tới trước mặt Sở Vãn Ninh, “Ta cũng thích sư tôn đó.”
Sở Vãn Ninh nhớ rõ khi đó mình
xấu hổ lại ngượng ngùng.
Ý tốt của người thiếu niên
quá mãnh liệt,
y cảm
thấy như tay cầm khoai
lang bỏng, không cầm được.
Y phất tay áo trách mắng:
“Hồ ngôn
loạn ngữ,
thích không thích cái gì.
Sau này không được nói thế nữa.”
“Dạ… Vậy
cũng được.” Thiếu niên gãi gãi đầu, “Có điều ta ăn thấy món ngon, uống được thứ tốt, nhất định sẽ nhớ tới sư
tôn, ta muốn cùng sư tôn nếm
thử.”
“… Ta
chưa từng
uống rượu.”
Mặc Nhiên cười: “Vậy thử một chút đi? Không chừng sư tôn tửu lượng cao.”
Sở Vãn Ninh mím môi, nhận bầu
rượu, mở ra, thử ngửi qua, hơi mở to hai mắt.
“Thơm không ạ?”
“Ừ.”
“Ha ha, vậy nhanh uống thử
chút đi.”
Sở Vãn Ninh liền uống một ngụm,
tuy mạnh, nhưng vị thanh ngọt, giữa môi răng có mùi hương ngọt ngào, Sở Vãn Ninh lại khong nhịn được
uống thêm một ngụm: “Không tệ, tên rượu là gì?”
Mặc Nhiên nhếch
miệng cười tươi sáng: “Rượu này tên là Lê Hoa Bạch.”
Đây
là lần đầu tiên trong đời
y uống rượu,
y lẩm bẩm lặp lại: “Lê Hoa Bạch… Một cái tên hay.”
Mặc Nhiên
thật cao hứng: “Nếu sư tôn thích, chờ ta sau này
có thể nhận nhiệm vụ, kiếm được
tiền, ta sẽ mua cho sư tôn uống mỗi ngày.”
Sở Vãn Ninh lại uống một ngụm,
nghiêng mắt phượng nhìn hắn, biểu tình trên mặt vẫn nhàn nhạt:
“Vậy sợ là tiền ngươi không giữ nổi rồi.”
Mặc Nhiên liền cười tủm
tỉm: “Không cần giữ nữa, ta kiếm được đề mua đồ cho
sư tôn và bá phụ bá mẫu.”
Sở Vãn Ninh không hé răng, nhưng trong lòng ẩn
ẩn cảm thấy có vết cắt nứt ra, rồi từng dòng từng dòng ngọt
ngào chậm rãi nhẹ nhàng chảy
ra từ đó. Y vì không muốn để Mặc Nhiên nhận ra mình vui vẻ,
tránh để người ta cảm thấy “Ngọc Hành trưởng lão hoá ra
chỉ cần một chén rượu đã có thể mua được”, liền tiếp tục
bất động thanh sắc mà nắm bầu rượu, lãnh lãnh đạm đạm uống.
Tiểu đồ đệ mới nhận lải
nhải bên cạnh, Sở Vãn Ninh có khi cảm
thấy
thực kinh ngạc, sự lãnh đạm của mình đối
với bất cứ ai mà nói, đều như một bức tường.
Chỉ có gia hoả này vui
vui vẻ vẻ trèo qua tường, còn như kẻ rảnh rỗi xoa ót ngó
đông ngó tây.
Có lẽ là tên ngốc.
Bên này, Mặc Nhiên đang
tính xem nên mua gì hiếu kính sư phụ, liền hỏi: “Sư tôn
thích ăn bánh hoa quế ạ?”
“Ừ.”
“Bánh xốp hoa sen
thì sao?”
“Ừ.”
“Hoa
quế đường ngó sen
thì thế nào?”
“Ừ.”
Má lúm đồng tiền của Mặc
Nhiên càng thêm ngọt ngào, hắn cười nói: “Sư tôn
thật sự rất
thích đồ ngọt.”
Sở Vãn Ninh lần này không ừ nữa,
y đại khái hậu tri hậu giác
nhận ra đồ ngọt quá không hợp với dáng vẻ băng băng lãnh lãnh của mình.
Y
lại uống thêm một ngụm rượu,
vì ảo não, nên uống một ngụm rất hào hùng. Rượu này tuy ngọt
thanh, nhưng vẫn có chút nồng, y bị sặc.
Bất đắc dĩ vớt vát mặt mũi,
Sở Vãn Ninh cảm thấy chuyện bị sặc rất mất
mặt, nên cứng đờ nhịn ho khan, nhịn nhịn, cảm giác cay nơi cổ họng càng mạnh, kích
tới
chóp mũi đuôi mắt y không
khỏi ửng hồng.
Thiếu niên bên cạnh còn đang
hoành đồ đại chí, nói tương lai của hắn không hẳn là rộng lớn mạnh mẽ, lại có chút
anh hùng khí đoản*: “Ta đây sẽ mua hết về cho
sư tôn, ta sau này sẽ sưu tập món ngon ngũ hồ tứ hải, soạn
thành sách, sau đó đưa sư tôn
ăn hết trời nam biển bắc, rồi sau đó…”
(*ý chỉ người có tài có chí
nhưng gặp thất bại vấp ngã mà mất đi chí tiến thủ)
Hắn cười quay đầu lại, đột
nhiên hoảng sợ.
“Sư tôn, người, người làm
sao thế?”
Sở Vãn Ninh: “…”
Thân là thầy người ta, nếu bị rượu
của đồ đệ đưa đến làm sặc, há chẳng phải chuyện cười lớn nhất thiên hạ sao?
Kiên trì nhịn, không thể
ho.
Vì thế đuôi mắt càng đỏ,
trong mắt thậm chí nổi lên một tầng nước mê mang.
Mặc Nhiên có chút luống
cuống tay chân: “Là ta nói gì sai ạ? Sư tôn, sao người lại khóc rồi?”
“…”
Sở Vãn Ninh lườm hắn, hàng mi
dài hơi hơi rung động, có chút tức giận.
Mặc Nhiên chẳng nhận ra
y tức giận chút nào, sửng sốt một hồi, mới tựa hồ hiểu ra chút ít,
ngữ khí hắn nháy mắt trở nên thật ôn nhu: “Là khi xưa chưa từng có ai mua đồ cho
sư tôn ăn sao?”
Sở Vãn Ninh càng giận.
Mặc Nhiên tự nghĩ tự nói: “Kỳ thật ta
có lúc cũng không có đồ ăn, sắp
chết đói luôn. Sau đó trên đường gặp một tiểu ca ca, cho ta uống cháo
ngọt… Ta cũng rất thích ngọt, nhưng trước kia chẳng ai mua cho ta
ăn cả.”
Thiếu niên này
có thiên phú suy bụng ta ra bụng
người, cuối cùng hết lòng tin cho rằng Sở Vãn Ninh bị cảm động tới đỏ
mắt.
Hắn kéo tay Sở Vãn Ninh lại.
Chuyện này
thật bất ngờ, Sở Vãn Ninh lớn như vậy, ngoại
trừ cầm tay dạy người khác pháp thuật, cũng chỉ có Hoài Tội dắt
tay y. Cứ như vậy thình lình bị một đệ tử mới lỗ mãng hấp tấp không tuân
theo quy củ giữ chặt, y cảm rất bất ngờ.
Y
đang muốn giận, giương mắt
nhìn người khiến y bất ngờ này,
một gương mặt anh tuấn mà
vẫn còn nét trẻ con, đang nghiêm túc nói:
“Sư tôn, chờ ta
có tiền đồ, ta mua kẹo
cho người ăn nhé.”
Đuôi lông mày khoé mắt
thiếu niên đều là nhu hoà.
“Ta mua cho mọi người kẹo
ngon nhất, đủ cả. Mẹ ta đã dạy ta, cần phải báo ân đó.”
Không được học hành cẩn
thận, lại sống trong nhạc quán
quá lâu, lời nói giọng điệu luôn có quái lạ như vậy, luôn có chút nực cười
khó nói.
Nhưng mà, Sở Vãn Ninh biết khi ấy mình
bị phỏng rồi, y nhìn chằm chằm Mặc Nhiên giây
lát, đột nhiên rủ mi, không
hé răng.
Qua
hồi lâu, cơn sặc rượu đã dịu
bớt, Sở Vãn Ninh mới có chút mất tự nhiên ho
nhẹ, nhàn nhạt nói: “Về sau đừng nói lời hồ đồ.
Còn có…” Cũng bỗng nhiên nổi lòng hiếu kỳ,
y hỏi, “Còn chuyện này, ta muốn hỏi ngươi.”
“Sư tôn cứ việc nói.”
Sở Vãn Ninh do dự,
cuối cùng vẫn hơi xấu hổ hỏi: “Khi đó, nhiều người trước Thông Thiên Tháp như vậy, sao lại bái ta?”
Thiếu niên Mặc Nhiên mở miệng
nói chuyện——
Nhưng vào lúc này, hồi ức bỗng bị cắt
ngang.
Đạp Tiên Quân cầm bầu rượu,
đứng trước mặt Sở Vãn Ninh vẫn luôn ngây người, nâng một ngón
tay, chọc chọc trán y.
“Sao thế?”
Con ngươi Sở Vãn Ninh lúc này mới
chậm rãi có tiêu điểm, y nhìn Mặc
Nhiên trước mắt.
Sắc mặt tái nhợt, biểu tình
hung ác nham hiểm, tuy vẫn anh tuấn, lại khó nén bạo ngược trong xương
cốt. Một cặp mắt ưng như dã thú.
Không bao giờ quay lại là
thiếu niên nhiệt huyết khi xưa.
Đều đã qua.
Y
bỗng cảm
thấy rất mệt mỏi, cực kỳ cực kỳ mệt mỏi. Bị giam
lỏng lâu như vậy cho tới
nay, cũng chưa từng thấy mờ mịt và đau đớn cực độ như thế.
Y
mâu thuẫn cực kỳ,
thậm chí căn bản không biết
nên đối mặt với nam nhân này thế nào.
Sở Vãn Ninh quay mặt đi.
Một bàn tay rộng bóp cằm
y, quay mặt
y qua. Mắt phượng có ánh sáng lưu
động, phản chiếu rặng mây đỏ cuối cùng phía
chân trời,
cũng phản chiếu tăm tối nồng
đậm, mặt Đạp Tiên Quân hiện một tia âm trầm: “Ngươi vẫn còn giận?”
Sở Vãn Ninh nhắm mắt,
thật lâu sau, trong cổ khàn
khàn: “Không có.”
“Đỡ sốt chưa?” Sở Vãn Ninh chưa kịp trả lời, Mặc Nhiên đã buông cằm
y ra, sờ trán y, sau đó sờ lại mình, “Ừm, đỡ rồi.”
Hắn ngồi xuống, vừa xé giấy dán bình rượu, vừa
nói: “Nếu hết bệnh rồi,
cũng hết giận. Hôm nay phải
bồi bổn toạ uống rượu cho tốt.”
“…”
Biết rõ sau lưng Đạp Tiên
Quân vẫn còn một độc thủ không nhìn thấy, biết rõ giờ phút này
Tử Sinh Đỉnh nhìn như bình tĩnh kỳ thật có nguy cơ tứ phía,
biết rõ không nên rút dây động rừng, không nên có điểm lạ.
Nhưng khi rót rượu ra, Mặc
Nhiên nói: “Lê Hoa Bạch, ngươi thích
nhất.”, y vẫn hoảng hốt.
Hương rượu nhè nhẹ toả ra, như cách trần
thế, như giả như thật.
Kia
cũng là loại rượu đầu tiên
y uống đời này.
Cả đời cũng sẽ không quên.
Sở Vãn Ninh nâng mắt lên, nhìn
người rót rượu, y biết Mặc Nhiên nhất định không thể nhớ nổi chuyện
xưa. Y bỗng đau đớn trong lòng, trong cổ
họng chua xót không thôi, vì thế nâng chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Rượu
quá mạnh, uống vội như vậy,
sẽ sặc.
Nhưng lúc này đây, Sở Vãn Ninh rốt cuộc không còn
cố kỵ nơi nào nữa, thậm chí như bắt được ngọn cỏ trong dòng nước
chảy xiết, ho kịch liệt, hốc mắt đỏ bừng, lông mi ướt át,
thậm chí còn có nước mắt
chảy ra——
Mặc Nhiên hơi ngẩn ra một
chút, trong mắt hình như có hoảng hốt trong chớp mắt.
Có điều, hắn rất nhanh đã
nheo mắt lại, không nhanh không chậm nhếch miệng nở nụ cười: “Sư tôn làm sao vậy? Sao lại
khóc?”
Sở Vãn Nịnh nhịn lại, cho dù
đã biết chân tướng, cho dù tê tâm liệt phế, cho dù dày vò cực điểm, cũng chẳng thể
làm gì.
Hoặc nhổ Trường Hận Hoa.
Hoặc tìm ra độc thủ sau
màn.
Hoặc là mình chết.
Trước khi làm những điều
đó, y biết mình cần nhịn xuống.
Làm bộ chẳng biết gì, làm
bộ cực hận cực giận, vì thế Sở Vãn Ninh nhắm mắt,
cố hết sức dựng thẳng sống lưng, khản giọng nói: “Rượu.”
Mặc Nhiên chậm rì rì nói:
“Rượu quá nồng?”
Sở Vãn Ninh không đáp, lại rót
một ly, uống nhập phế phủ, một đường bỏng rát.
“Vì sao lại bái ta?”
Y
mờ mịt mở đôi mắt, nhìn về
phía xa, giữa sương chiều,
Thông Thiên Tháp vẫn đứng trang nghiêm sừng
sững. Chỉ là thiếu niên năm đó cười ngâm ngâm nói: “Bởi vì ta thích người, cảm
thấy người dễ gần.”, rốt
cuộc không thể quay về.
Nhân sinh có bát khổ.
Sinh lão bệnh tử. Ái biệt ly. Cầu
không được. Oán tăng hội. Ngũ âm sí.
Gọi là trường hận.
Từng có nhiều lần cảm
thấy
có cơ hội tìm ra chân tướng,
nhưng y đều bỏ lỡ, mà khi y biết được nguyên nhân thực sự khiến Mặc Nhiên tâm lý vặn
vẹo, lại đã thành phế nhân, chẳng làm được
gì.
Ban đêm, Sở Vãn Ninh nhìn Mặc Nhiên ngủ
say bên gối mình, gương mặt từng thuần triệt kia bao trùm một tầng âm lãnh, sắc mặt trắng như giấy.
Y
từng hận, từng
oán.
Lúc Mặc Nhiên vung đao đoạn
nghĩa với mình, trái tim y cũng từng lạnh lẽo,
lúc Mặc Nhiên cưỡng bách
mình nằm dưới hầu hạ, y cũng từng chết tâm.
Nhưng đêm dài chậm rãi, trong rèm lạnh lẽo.
Y
nằm bên cạnh Đạp Tiên Đế Quân,
Sở Vãn Ninh rốt cuộc biết chân tướng chỉ cảm
thấy
từng hận cũng được, oán cũng
thế, trái tim đóng băng cũng thôi, chết tâm cũng chẳng sao, đều là hoang đường như vậy.
Mặc Nhiên đã trúng cổ độc từ lâu, tất cả những
hành động này, căn bản không phải ước nguyện ban đầu của hắn.
Đạp Tiên Quân oai phong
một cõi, từ lâu đã bị vây trong khoá sắt, xích sắt trói
chặt. Mình thân là sư tôn,
lại chẳng làm được gì.
Bởi vì không biết sau lưng
đến tột cùng là có bao nhiêu tai mắt, cho nên y không thể nói rõ chân tướng với
bất cứ ai.
Y
thậm chí, không thể biểu
hiện ra một chút thương hại và ôn hoà với Mặc Nhiên.
Y chỉ có thể hận, oán, lạnh lòng chết
tâm.
Chỉ có lúc màn đêm buông
xuống yên tĩnh không người, trong Vu Sơn Điện, sâu trong rèm,
chờ Mặc Nhiên ngủ say,
Sở Vãn Ninh mới có thể đứng dậy, vuốt ve gương
mặt tái nhợt của Mặc Nhiên.
Mới có thể nhẹ nhàng nói một câu:
“Thực xin lỗi,
là sư phụ bảo vệ ngươi không
tốt.”
———————–
(*Theo đạo phật, sống có
bốn khổ:
Sanh khổ: Từ hồi trong bụng
mẹ và đến lúc sanh ra trong thời gian ấu trĩ, mình khổ và làm cha mẹ đều khổ.
ã
o khổ: Già cả, lụ
m c
ụm, mắt mờ, tai điếc,
tay chân nhức mỏi, toà
n th
ân rã rời nên khổ.
Bệnh khổ: Đau yếu, tàn tật…
là rất khổ.
Tử khổ: Lúc sắp đ
i
ch
ết
vô c
ù
ng khốn khổ, toà
n
th
ân
như kim châm, ngột ngạt khó
th
ở, khi chết rồi lại làm
cho người quyến thuộc khổ ai.
Ngoài ra còn có bốn khổ khác:
Cầu bất đắc khổ: Lòng
tham muốn hằng ướ
c ao, m
à chẳng được toại ý là khổ,
như đói lạnh cầu cho có ăn, có mặc, ngh
è
o h
è
n cầu già
u
sang

mà không được toại nguyện nên khổ.
Ái biệt ly khổ: Kẻ mình
thươ
ng y
êu lại chia ly xa cách,
luôn đem lòng nhớ
th
ương là khổ.
Oán tắng hội khổ: Gh
é
t nhau mà phải ở
chung
v
ới nhau, mặt lại đối mặt
hoặc ở gần kẻ nghị
ch th
ù
là khổ.
Ngũ ấm xí
th
ạnh khổ: Năm món hợp lại
thành người (Sắ
c, th
ọ, tưởng, hành, thức) nếu
không điều hòa với nhau, có món nào hưng thịnh là khổ.
*
Hoa tử đằng:
*
Liên hoa tô:
*Bánh hoa quế:
*Bánh ngó sen:

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu