Edit: Chu
Beta:
Ác mộng Tu Chân giới mấy ngày này càng bề bộn hơn. Trân Lung Kỳ Cục như ác mộng lan tràn ở trần gian, kẻ sau màn như tên điên, căn bản không bắt bẻ thân phận ký chủ, cho dù là lão già sắp chết hay là trẻ con, đều có thể dùng.
Lưới giăng ra rộng lớn mềm như lụa thế kia, không ai hiểu nổi đến tột cùng hắn muốn làm gì.
Có người khóc lóc cầu xin Thiên Âm Các giúp đỡ, nhưng chủ Thiên Âm Các bỗng cáo bệnh không ra, cho dù có kẻ chạy nạn chết đói tới trước các, đại môn cũng không mở. Dần dần, những kẻ ấy cực kỳ không cam lòng mà hiểu ra—— có lẽ từ khi bắt đầu, họ đã sai rồi.
Nhưng hết thảy cũng đã muộn. Mặc tông sư chết rồi, Sở Vãn Ninh cũng không rõ tin tức, Tử Sinh Đỉnh sụp đổ, các môn phái khác ốc không mang nổi mình ốc, càng lúc càng nhiều quân cờ Trân Lung du tẩu nhân gian, giết người phóng hoả, chiến thế như cỏ khô bị đốt, tốc độ kinh người lan tràn khắp Tu Chân giới.
Giang Đông, Dương Châu, Thục Trung, Lôi Châu… Rường cột trạm trổ, lâu thuyền đêm tuyết, đều than thở trong ngọn lửa khô khiến héo nóng cháy, bờ tường sụp đổ, bao người trong gió trăng, đều trong ngọn lửa này bay tán loạn giữa trang nghiêm một đi không trở lại.
Trên đài ngắm sao Thiên Âm Các, Sư Muội nhìn núi xa nước gần hỗn loạn, y đứng một mình chốc lát, phía sau truyền tới tiếng bước chân nho nhỏ.
Nữ nhân dẫm lên lớp tuyết đọng li ti, một đôi tay phủ lên, Mộc Yên Ly giúp y khoác áo choàng.
“Đạp Tiên Quân đâu?”
Website TruyenLau.com
“Sáng nay hắn xuất phát rồi.”
“… Đệ phái hắn đi làm chuyện kia?” Mộc Yên Ly hơi kinh ngạc, “Sao nhanh vậy?”
“Không cần đợi nữa, cần chuẩn bị cũng làm rồi, giờ vạn sự đã sẵn sàng chỉ còn thiếu gió đông. Xem hắn thôi.”
Sư Muội nói xong câu đó, lại qua hồi lâu, mới mở miệng nói tiếp, giọng nói xưa nay bình tĩnh có một tia run rẩy. Website TruyenLau.com
“Tỷ tỷ.” Hắn thì thào với Mộc Yên Ly, “Nhiều năm như vậy, hai đời, rốt cuộc đệ đã làm được gì…”
Mộc Yên Ly nghiêng mặt qua, thấy đôi mắt đào hoa của y ươn ướt ánh nước, tựa như cực kỳ kích động, lại tựa như ấm ức cực kỳ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sư Muội nhắm mắt lại, không nhịn được mà hơi hơi phát run: “Đi thôi.”
Y trầm thấp nói: “Thời không sinh tử môn sẽ sớm mở. Chúng ta mang tất cả các quân cờ có được, tới bò bên kia.”
“Tất cả quân cờ có được?”
“Tất cả có được.”
“Nhưng mà nhiều người như vậy…” Sắc mặt Mộc Yên Ly tái nhợt, nhưng nàng thấy biểu tình kích động lại thống khổ của Sư Muội, nàng vẫn kiên định nói, “… Được, tỷ hiểu rồi.”
Nàng xoay người rời đi, lúc sắp bước xuống đài ngắm sao, Sư Muội bỗng gọi nàng lại.
“Đợi đã!”
Nàng quay đầu, thấy dưới màn trời nhàn nhạt, Sư Muội quay đầu, gió to phần phật thổi tung áo choàng y, y nhìn Mộc Yên Ly, tựa hồ muốn nói gì, nhưng hốc mắt hồng hồng, lại trước sau không nói ra.
Mộc Yên Ly cứ nhìn thẳng y như vậy một lát, sau đó Mộc Yên Ly nói: “Đệ yên tâm, cho dù tàn nhẫn, tỷ cũng sẽ không phản bội đệ.”
Sư Muội bỗng nhắm hai mắt lại, người ở trước thời điểm mấu chốt tựa hồ vẫn luôn mẫn cảm và yếu ớt như vậy.
Giọng y có hơi phát run: “Cả một đời này chỉ có ta tự phản bội mình…”
“Đệ ấy không phản bội đệ.” Mộc Yên Ly nói, “Đệ ấy là phản bội toàn bộ tộc Điệp Cốt, phản bội tất cả chúng ta. Trên tay đệ ấy không nhiễm máu tu sĩ—— Nhưng đệ ấy từ nay lại đẩy chúng ta vào Địa Ngục.”
“…”
“Tỷ hiểu rằng đệ bất đắc dĩ.” Mộc Yên Ly nói với Sư Minh Tịnh, “A Nam, cho dù trên đời này này người ta có nói đệ như thế nào. Trong tộc Điệp Cốt Mỹ Nhân Tịch, đệ cũng hoàn toàn xứng đáng làm anh hùng.”
Nàng rời đi.
Sư Muội nhìn bóng nàng xa dần, sau đó xoay người, khớp xương rõ ràng trên tay đặt lên lan can ngọc, cảm giác lạnh như băng, vẫn luôn lan tràn vào tận trong lòng.
“Anh hùng?” Sư Muội ngửa đầu, nhìn không trùng u ám xám xịt nặng nề, sau một lúc lâu thở dài, “Không làm anh hùng được đâu, không có một anh hùng nào trên lưng mang nợ nhiều mạng người vậy cả.”
Đôi mắt y hình như có một tia chớp mắt buồn bã, ngay sau đó ngưng tụ thành hàn băng.
“Hoa Bích Nam ta tốn hết tâm cơ cả một đời, tranh trời đấu đất, ta không tin Thiên Đạo không thể sửa——- Giờ thời không sinh tử môn, Trân Lung Kỳ Cục, những cấm thuật này đã nằm trong tay ta, ta lại muốn xem thử, trên đời này còn ai có thể ngăn cản được ta.”
Đốt ngón tay trắng như ngọc.
“Anh hùng cũng được. Ta chỉ muốn tìm một lối thoát mà thôi.”
Ba chữ, bay vào trong gió.
“Cho chúng ta.”
Vực tuyết Côn Luân mênh mông cao vút, có một bóng người màu đen đứng ngược.
Gió mạnh tuyết như dao nhỏ đập lên gò má hắn, nhưng hắn híp tròng mắt đen tới phát tím lại, tựa hồ cũng không thể cảm nhận được loại giá lạnh ăn vào xương tuỷ này.
Hắn như chim ưng đột ngột bay vút lên từ vách đá. Nhảy lên ngói nhà xanh, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, thân thủ linh hoạt. Côn Luân Đạp Tuyết Cung nhiều cao thủ tuần tra như vậy, không một ai chú ý tới hắn. Hắn đi trên mặt tuyết, thậm chí không có chút dấu vết.
Rất nhanh người nam nhân này đã tới đỉnh cao nhất của Đạp Tuyết Cung, từ nơi này có thể thấy gió tuyết trong Thiên Trì xa xa, mông lung sầm tĩnh, hơi nước ngập tràn.
Thân ảnh như tia chớp màu đen ngừng lại.
Nam nhân đứng trên đỉnh Côn Luân, thẳng tắp như một thanh đao sắc, mắt đen nhìn mặt hồ Thiên Trì. Gió nổi lên, thực nhanh, thổi rơi áo choàng của hắn, lộ ra gương mặt tái nhợt tuấn tú không có chút huyết sắc.
Là Đạp Tiên Đế Quân.
Sư Muội trải qua nhiều chuyện luyện lại hắn lần hai, có được linh hạch Mặc tông sư, khôi phục lại linh lực cường đại như khi xưa. Hơn nữa không còn ngỗ nghịch cãi lại mệnh lệnh “Chủ nhân”.
Hắn rốt cuộc thành thanh hung nhận sát phạt vừa lòng Sư Minh Tịnh, cùng với suối nguồn linh lực.
Nhưng mà, sau khi tỉnh dậy từ Thiên Âm Các, trong đầu Đạp Tiên Quân chợt hiện lên chút mảnh nhỏ tán loạn—— khi xưa hắn vẫn luôn cho rằng hắn hận Sở Vãn Ninh, hắn yêu Sư Minh Tịnh, vui buồn yêu ghét của hắn đều liên quan tới hai người kia.
Nhưng mà hắn lại mơ hồ cảm thấy không đúng.
Gần đây nhất hắn thường xuyên nghe được một thanh âm mơ hồ, thấy ít cảnh tượng mờ nhạt.
Hắn thấy Sở Vãn Ninh ở Mạnh Bà Đường cẩn thận bọc hoành thánh, nghe thấy mình nói với Sở Vãn Ninh: “Sư tôn, chúng ta làm lại từ đầu, được không? Người để ý ta đi… Được không…”
Hắn thấy trăng tròn trên mặt biển, chiếu sáng tâm hai người, mình nắm chặt tay Sở Vãn Ninh, mà Sở Vãn Ninh vẫn luôn cúi đầu, đuôi mắt phượng xưa nay sắc bén dường như ướt hồng. Hắn nghe thấy Sở Vãn Ninh nói với mình: “Ta không tốt. Không có ai thích ta…”
Hắn thấy hắn cùng Sở Vãn Ninh liều chết triền miên trong giường khách điếm, bên ngoài mưa sa gió giật, hoàn toàn không liên quan tới họ.
Hắn thấy Sở Vãn Ninh ở Hồng Liên Tạ Thuỷ nâng mi lên, nhìn về phía mình——
Bỗng nhiên tim đập nhanh.
Đạp Tiên Quân đột nhiên mở mắt.
Những thứ đó là gì?
Hắn thấy Sở Vãn Ninh ôn nhu như vậy mà nhìn mình chăm chú, là loại ánh mắt dù dùng tình dược tra tấn cầm tù lăng nhục năn nỉ ỉ ôi cũng không đổi được.
Đạp Tiên Quân cảm thấy đầu mình rất đau, hắn nâng tay lên, vầng sáng như ban ngày chiếu sáng gai nhọn lạnh lẽo trên bao cổ tay của hắn, hắn xoa xoa thái dương mình, thấp giọng mắng: “Chuyện gì vớ vẩn thế chứ?”
Hắn đứng trên nóc nhà phát ngốc hồi lâu. Côn Luân tuyết rất lớn, chỉ chốc lát đã phủ một tầng dày. Hắn mơ hồ có hơi giật mình, vì sâu trong nội tâm hắn, thế mà cảm thấy như vậy cũng thực tốt, giống như một giấc mộng đẹp, mà mình trong mộng sẽ vì ánh mắt ôn nhu kia của Sở Vãn Ninh mà cảm thấy an bình.
“… Bổn toạ đúng là điên rồi.”
Hắn chớp chớp mắt, sau đó vứt ý niệm vớ vẩn này ra sau đầu, tiếp tục lên phía trước.
Mệnh lệnh của chủ nhân khiến hắn tới nơi có linh lực mạnh nhất ở Côn Luân, hoàn toàn mở ra Thời Không Sinh Tử Môn thông với kiếp trước. Nên theo lý thì hắn nên đi về phía Bắc. Nhưng hắn trông thấy Thiên Trì, vẫn không tự chủ được mà vòng qua.
Đó là nơi hắn vĩnh viễn mất đi Sở Vãn Ninh.
Đạp Tiên Quân khắc chế mà đứng yên chốc lát, cuối cùng vẫn không nhịn được bị ma quỷ ám ảnh mà đi tới nơi đó, lúc có thể đi lướt qua hành lang cung đình Đạp Tuyết Cung, hắn bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm quen thuộc.
“Cha… Mẹ…”
Thanh âm kia rất quen tai, hắn bỗng dưng dừng bước lại, ẩn thân vào chỗ tối, lộ ra đôi mắt đen như mực, xuống quan sát.
Sau đó hắn thấy rõ, hắn không nhịn được cười nhạo: “Ta còn bảo là ai, hoá ra là ngươi.”
Trong sân, chỉ có một mình Tiết Mông. Tiết Mông ôm bầu rượu, nằm trên bàn, đã say mèm.
“Lần này cha mẹ ngươi cũng không phải bổn toạ giết.” Đạp Tiên Quân rất có hứng thú mà thưởng thức dáng vẻ say rượu của Tiết Mông, xoa xoa cằm mình, “Nhưng ngươi khổ sở, bổn toạ liền cao hứng. Bổn toạ vẫn còn chưa quên trước kia là bị ai đâm xuyên ngực đâu.”
“Thế nào, cảm giác đau lòng có phải rất tốt không?”
Trong viện yên tĩnh, cũng không có ai khác.
Đạp Tiên Quân nhìn chằm chằm phía dưới một lát, bỗng nảy lòng tham, bóng đen phất động, hắn đi tới trước mặt Tiết Mông.
Phượng hoàng nhi say thành bùn cũng không cảm thấy hắn tới, vẫn vươn tay vuốt ve bầu rượu, muốn rót quỳnh tương ngọc lộ vào miệng tiếp.
Nhưng bỗng có một bàn tay lạnh lẽo vươn tới, nắm bầu rượu đỏ, ngừng động tác của cậu lại.
“Ngươi… Ai…?”
“Ngươi đoán đi.”
Tiết Mông miễn cưỡng nâng đôi mắt khóc tới sưng lớn lên, khốn đốn dọc theo cái tay kia, nhìn lên trên. Đối diện với khuôn mặt anh tuấn lại tràn ngập chê cười của Đạp Tiên Quân.
Đạp Tiên Quân chưa từng gặp Tiết Mông nản lòng thoái chí như vậy, tuy rằng hắn tin chắc Tiết Mông rất nhiều lần trộm sau lưng người ta mà hỏng mất, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy, hắn liếm liếm môi, cảm thấy thực hưng phấn cũng thực kích thích.
Hắn cúi người, như nhìn chằm chằm cổ con mồi, nhìn vào Tiết Mông chằm chằm: “Thú vị, hoá ra đồ đệ Sở Vãn Ninh tự hào nhất, cũng sẽ lấy rượu mua say, uống tới hoá thành bùn nhão.”
Hắn nói, nghiêng người ngồi bên bàn đá, sau đó duỗi tay nâng cằm Tiết Mông.
“Lâu rồi không thấy dáng vẻ lúc trẻ của ngươi.” Đạp Tiên Quân có hơi cảm khái, “Đợi ở hồng trần kia rất lâu rồi, bổn toạ cũng đã quên mất khi ngươi thiếu niên cũng có một gương mặt bạo ngược thế này.”
Đầu ngón tay vuốt ve lên từng chút.
Xẹt qua gò má, mũi, ánh mắt, sau đó không nặng không nhẹ dùng đầu ngón tay chọc chọc trên trán.
“Tiết Mông, ngươi biết không? Có một chuyện, bổn toạ kỳ thực rất hối hận.” Hắn nhìn đôi mắt ngơ ngẩn của Tiết Mông, dần dần lộ ra một tia cười khiến người ta không rét mà run, “Đời trước, bổn toạ có một ý tốt trong chớp mắt, tha mạng cho ngươi, mà ngươi ngược lại còn muốn giết bổn toạ. Có đôi khi bổn toạ cũng nghĩ… Có phải nên giết ngươi từ đầu hay không?”
“Ngươi ấy, sống không khỏi thoải mái, chết chưa chắc đã thống khổ.” Giọng Đạp Tiên Quân trầm thấp mà tối tăm, “Tiết Mông, ngươi muốn đi bồi cha mẹ ngươi à?”
Hắn vừa nói, vừa cúi người xuống.
Hơi thở lạnh băng lướt qua gương mặt Tiết Mông, hai ngón tay lạnh lẽo chạm lên động mạch trên gáy Tiết Mông—— trong quá trình này hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt Tiết Mông.
Hắn nhìn hai mắt đẫm lệ mông lung phản chiếu bóng dáng của mình, như quỷ đáp xuống nhân thế.
“Kỳ thật người trên trần thế này, cuối cùng cũng sẽ chết.” Răng trắng Đạp Tiên Quân lành lạnh, “Ngươi với ta dù sao cũng là huynh đệ nửa đời. Nếu đã gặp ngươi ở đây, không bằng bổn toạ tiễn ngươi trước một đoạn đường, giúp ngươi giải thoát.”
Đầu ngón tay phát lực, đang định xuống tay.
“Ca…”
Bỗng nhiên, một tiếng nỉ non, như mầm xuân chui từ đất lên, long trời lở đất.
Đạp Tiên Quân ngẩn ra.
Tiết Mông nhìn hắn, trong cơn say tựa hồ không còn phân biệt được rõ dáng vẻ người trước mắt, nước mắt cậu ướt trọng sam, nghẹn ngào lảo đảo bò dậy, túm chặt cánh tay lạnh băng của Đạp Tiên Quân, như túm chặt khúc gỗ mục nhấp nhô giữa biển.
“Ca…”
Cậu gọi hắn.
Cậu làm sao có thể nhận ra khác biệt rất nhỏ giữa hai đời của Mặc Nhiên, cậu chỉ nói người trước mắt là Mặc Nhiên, là huynh trưởng của cậu, người nhà của cậu, là tháng năm vô ưu vô lự nhất của cậu đã trở về.
Đạp Tiên Quân lần này nghe rõ, xác định mình không nghe nhầm. Nên hắn có hơi kinh ngạc, trên mặt cũng không biết nên bày ra biểu tình như thế nào.
Trong đầu hỗn loạn.
Giữa mơ hồ, trước mắt Đạp Tiên Quân hiện lên hư ảnh, hắn thấy mình ngồi cùng Tiết Mông ở Hồng Liên Thủy Tạ, pha trà nấu rượu, chạm cốc dưới ánh trăng.
… Đó là chuyện Mặc tông sư trải qua?
“Ca.” Ánh mắt Tiết Mông mông lung say lờ đờ, cậu chôn đầu trong lòng Đạp Tiên Quân, lúc đầu còn nhịn khóc, nhưng đến cuối cùng, lắp bắp, cứng đờ nghẹn ngào nuốt xuống, bỗng oà khóc, “Đừng đi… Các ngươi đừng bỏ ta lại một mình…”
Một lúc sau, tựa như nhớ ra cái gì, cả người cậu bỗng run lên, môi tái xanh, “Đừng giết cha ta, đừng ép bọn họ… Những kẻ đó là do ta giết, đừng làm cha mẹ ta bị thương, tới chỗ ta này…” Nước mắt lăn xuống từng giọt lớn, thấm ướt ngực Đạp Tiên Quân, “Đừng… Đừng moi tim ca ta mà…”
Trong nghẹn ngào quanh đi quẩn lại, bàn tay Đạp Tiên Quân vốn muốn giết chóc lại chậm rãi buông xuống, muốn đẩy Tiết Mông ra. Nhưng Tiết Mông ôm hắn chặt như vậy, dán sát thân thể.
Dần dần, nơi gần tim nhất, cũng bị nước mắt thấm ướt.
Đạp Tiên Quân cuối cùng như trốn tránh nhảy lên mái nhà chạy mất, thân hình hạ thấp ẩn giấu trên hành lang, nhìn Tiết Mông ôm gối khóc lớn trên nền tuyết.
Tiết Mông trong trí nhớ hắn luôn là hung thần, ngạo mạn, hùng hổ doạ người bén nhọn lại khắc nghiệt. Mà giờ phút này giữa trời đầy gió tuyết, rốt cuộc như đứa trẻ không tìm thấy ca ca.
Hắn nhìn Tiết Mông khóc tại chỗ lâu thật lâu, sau đó Tiết Mông đứng dậy, không biết là tỉnh rượu, hay là khóc mệt rồi, đứng thẳng giữa sân mênh mang như vậy, cuối cùng ôm vò rượu, đến nơi hoa mai trong sân. Thanh niên kia đi lang thang không mục tiêu, biểu tình hoảng hốt, chậm rãi đi xa—— đi xa——
Đạp Tiên Quân nhìn trên đất tuyết, hai hàng dấu chân oai bảy vặn tám không quay đầu lại, vẫn luôn vào sâu trong gió tuyết, cho đến khi không còn thấy bóng dáng Tiết Mông.
Trong gió lớn, bỗng dưng truyền tới tiếng ca lẫm lẫm, đó là khúc ngắn của Thục Trung Tiết Chính Ung khi còn sống hay hát, giờ vang ra từ cổ Tiết Mông, tiếng vọng xoay quanh Côn Luân Đạp Tuyết Cung.
“Ta bái cố nhân nửa thành quỷ, chỉ có nay say lại cùng vui.” Một tiếng vang lên, giọng cao của thiếu niên, trở thành tang thương, “Tóc để thành chỏm cài nhành hoa quế, đối diện gương mặt rữa lốm đốm.”
Tuyết lớn phủ trắng tóc đen của thiếu niên.
Giọng khàn khàn hỗn loạn trong gió tuyết, mọi thanh âm hiu quạnh.
“Ánh mặt trời mộng toái càng đi xa…” Càng ngày càng xa, từ gần thành xa vời. Cũng có lẽ không phải Tiết Mông đi xa, mà chỉ là người thiếu niên đó đã cuộn lại khóc không thành tiếng, câu chữ nghẹn ngào, “Bỏ lại thân già ta ngậm nước mắt đục.”
Bỏ lại thân già ta.
Cậu mới hai mươi hai tuổi, lại chỉ say trong mộng, mới có thể gặp lại nụ cười vui vẻ của cố nhân, lại được đoàn viên. Cậu mới đang ở độ tuổi phong hoa, lại chỉ uống một vì Đỗ Khang, mới có thể thấy cao đường từ ái, một vài bạn cũ.
Tiết Mông ngẩng đầu, tựa hồ muốn nhịn nước mắt từ khoé mắt lại, nhưng cậu không biết mình có nhìn được không, phong tuyết đã làm mờ mắt cậu.
Cậu nhắm mắt, gần như thét dài, tiếng vang tận mây xanh, tựa hồ hỏi trời, biết rõ về đất.
“Nguyện tăng thêm tuổi thọ cùng Chu Công, phóng quân ôm rượu, quay lại vẫn còn!”
Mây trời tụ hợp, cậu ôm vò rượu trong tay.
Đôi tay dang ra, Tiết Mông thẳng tắp ngã vào nền tuyết, cậu không muốn lên phía trước, phía trước là đâu? Nơi nơi đều là trời băng đất tuyết, không còn hình bóng quen thuộc, không còn nhà.
Cho dù vừa rồi mơ thấy Mặc Nhiên, đều là giả, đều là một hồi hoa trong gương, trăng trong nước, giây lát lướt qua.
Tiết Mông nằm trên nền tuyết, một lát sau, nâng tay lên, che khuất mắt mình.
Môi nhạt màu huyết sắc hơi hé mở, lệ nóng lã chã rơi xuống.
“Vì sao các người đều đi hết, chỉ để lại một mình ta.”
Tiết Mông bỗng dưng cứng họng, mất âm điệu.
“Vì sao chứ… Vì sao phải để lại mình ta…”
Kỳ thật hai đời, tới cuối cùng, chỉ còn lại mỗi mình cậu.
Đạp Tiên Quân nghe tiếng gào khóc bị gió thét nuốt trọn kia, nhìn nơi Tiết Mông đi xa, hắn vẫn không nhúc nhích mà đứng trên nóc nhà, gió to thổi tung áo choàng hắn bay phần phật. Hắn giơ tay, chạm lên ngực, cũng không biết đó là cảm giác như thế nào.
Ta bái cố nhân nửa thành quỷ.
Đối với Tiết Mông mà nói là thế, với Đạp Tiên Quân, sao lại không phải như thế?
Kiếp trước Vu Sơn Điện, trống không, cuối cùng chỉ còn lại mình hắn cô đơn, không có ai cả. Hắn không biết lư hương trong phòng mình đã từng được bày ở đâu, cũng không còn mặc vừa y phục lúc thiếu niên, có đôi khi hắn thốt ra một câu cầu học đáng chê cười, nhưng chung quanh lại là từng gương mặt cứng đờ căng thẳng cung cung kính kính.
Không ai biết hắn đang nói gì, không một ai hiểu hắn.
Người hiểu được hắn hoặc ở suối vàng, một ở Thiên Nhai.
Đạp Tiên Quân từ từ tới bên Thiên Trì, thời tiết không đẹp, nơi xa kết thành sương, tuyết chảy xiết trên hồ. Hắn bất động thanh sắc đứng ở đó, như pho tượng gỗ vô tâm vô phế, không biết ấm lạnh.
Sương tuyết tùy ý bao trùm hắn.
“Sở Vãn Ninh…” Nhẹ thở dài, “Nếu năm đó…”
Nếu năm đó, thế nào?
Hắn không nói thêm gì, lông mi giao nhau, nhắm chặt mắt lại.
Xưa nay không có gì là nếu năm đó, hắn là Đạp Tiên Đế Quân, là tôn thượng của Tu Chân giới không ai có thể với tới. Hắn không biết hối hận là gì, quay đầu lại là gì.
Xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi.
Hắn không nói hối, cũng chẳng nói bừa.
Cho dù huyết nhục mơ hồ, thân rời bằng hữu, đây chính là đường hắn chọn, bụi gai rậm rạp, nơi chẳng ai biết được. Đạp Tiên Quân khoanh tay đứng thật lâu, cuối cùng, vẫn làm một chuyện khiến người ta không tưởng tượng nổi—— hắn quỳ xuống.
Ở nơi năm đó Sở Vãn Ninh tử trận, dập đầu.
Một bái.
Hai bái.
Tới bái thứ ba.
Đạp Tiên Quân ngẩng mặt lên, dưới mũ trùm, lông mi đọng tuyết, biểu tình trang nghiêm, không một ai biết hắn nghĩ gì. Sau đó hắn đứng dậy, tựa hồ làm xong tâm nguyện nhiều năm, không rên một tiếng phất áo choàng đen, lao tới nơi nhiều linh khí nhất núi Côn Luân.
Đế quân đã ra, thiên hạ không một ai có thể kháng cự. Sư Minh Tịnh không chọn sai, hắn có linh lực lớn mạnh nhanh nhẹn dũng mãnh nhất nhân gian, cũng có tu vi hùng hồn khiến người ta theo không kịp.
Thời Không Sinh Tử Môn, mở ra.
[HUSKY] CHƯƠNG 290 【TỬ SINH ĐỈNH】 HÀN MAI TỊNH ĐẾ SINH: [HUSKY] CHƯƠNG 290 【TỬ SINH ĐỈNH】 HÀN MAI TỊNH ĐẾ SINH
Edit : LuBachPhong36
Tiết Mông nằm trên mặt đất, một khi say hắn liền mơ hồ, căn bản không biết chính mình vừa mới đối mặt với ma đầu mạnh nhất trong thiên địa này. Hắn vẫn nằm đó, ngửa mặt ngã trên nền tuyến trắng, tuyết trắng trên đỉnh Côn Luân lả tả bay xuống, giống như tơ liễu ngày xuân, như cỏ lau ngày thu, bao trùm lấy hắn.
Không biết qua bao lâu, có người giương dù đỏ tươi, từ trong tuyết trắng tiến đến gần. Tiết Mông hé mắt, rồi sau đó hắn nhìn thấy một khuôn mặt thanh thanh lãnh lãnh.
“Mai……”
Tiết Mông lẩm bẩm một tiếng, hai chữ Hàm Tuyết cũng không nói ra, hắn quá mỏi mệt.
“Ừ, là ta.” Lời nói Mai Hàm Tuyết không nhiều lắm, nâng hắn từ trên mặt đất ngồi dậy.
Tiết Mông tựa vào đầu vai Mai Hàm Tuyết, lại không đi, ngược lại hỏi: “Có rượu không?”
Mai Hàm Tuyết nói: “Không có.”
Tiết Mông mơ hồ như không nghe thấy: “Được được được, vậy ngươi bồi ta uống một chén?”
“…… Không uống.”
Tiết Mông yên lặng trong chốc lát, xuy cười mà nói: “Ngươi xem đồ chó ngươi, trước đây ta không uống, ngươi túm lấy ta rót rượu, bây giờ ta uống rồi, ngươi lại nói không có với ta. Ngươi chơi ta sao?”
“Ta kiêng rượu.”
Tiết Mông lại lẩm bẩm vài câu, nghe qua hình như là đang mắng người. Sau đó hắn đẩy Mai Hàm Tuyết ra, chân cao chân thấp mà đi vào trong mênh mông tuyết lớn. Mai Hàm Tuyết che dù, nhìn bóng dáng có chút khom khom của hắn, cũng không đuổi theo, chỉ hỏi: “Ngươi đi đâu?”
Hắn cũng không biết mình đang đi nơi nào, hắn chỉ hận rượu còn chưa đủ nhiều, không thể say chết chính mình.
Mai Hàm Tuyết nói: “Trở lại đi, đằng trước không có đường.”
Tiết Mông bỗng dưng dừng lại bước chân, hắn ngơ ngác mà đứng ở nơi đó, một lát sau, hắn bỗng nhiên khóc lớn lên: “Ta mẹ nó chỉ là muốn uống chút rượu! Ngươi cũng không cho ta uống! Không uống thì không uống, ngươi còn gạt ta nói ngươi kiêng rượu! Ngươi có phải người hay không a?!”
“…… Ta không gạt ngươi.”
Tiết Mông căn bản nghe không vô, gào khóc nói: “Các ngươi có phải người hay không a?”
“……”
“Trong lòng lão tử không thoải mái, ngươi nhìn không ra sao?!”
Mai Hàm Tuyết nói: “Nhìn ra rồi.”
Tiết Mông sửng sốt, ngay sau đó càng ủy khuất, đến chóp mũi cũng đỏ bừng: “Được…… Được được được, đã nhìn ra mà cũng không bồi ta uống. Có phải ngươi sợ ta uống chùa không trả tiền ngươi hay không? Ta nói cho ngươi nghe, thực ra ta cũng không nghèo như vậy……”
Hắn nói thế rồi thực sự lẩm bẩm mà móc móc vào túi, móc ra được một đống tiền đồng lẻ tẻ rồi lại đếm qua đếm lại mấy lần, càng đếm càng càng khổ sở: “A, sao lại ít như vậy?”
Mai Hàm Tuyết đỡ đỡ trán, hiển nhiên có chút đau đầu: “Tiết Mông, ngươi say rồi. Ngươi nên đi nghỉ trước đi.”
Tiết Mông còn chưa đáp, phía sau lại truyền đến tiếng bước chân sàn sạt.
Một giông nói ôn nhã khác vang lên: “Đại ca, ngươi lại nói đạo lý gì với một tên say rượu?”
Giọng nói tan, một bàn tay mang bao tay lụa mỏng duỗi ra tới, xách theo túi da dê, chuông bạc lanh canh trên cổ tay. Mai Hàm Tuyết liếc xéo mắt, quay đầu lại ——
Phía sau hắn, một nam tử giống hắn như đúc đang đứng, mặt mày cực kỳ ôn nhu, nhưng ý cười trên mặt lại nồng đậm.
“Thực ra nếu gặp phải một con ma men, chỉ có hai biện pháp.” Nam tử cười mỉm mỉm, “Chuốc say hắn, hoặc là đánh hắn bất tỉnh.”
Mai Hàm Tuyết: “………………”
Nam tử kia tiếp tục nói, chớp chớp mắt nhìn Mai Hàm Tuyết: “Biết đại ca kiêng rượu. Ngươi về đi, ta bồi hắn uống.”
—-
Làn khói mỏng xanh nhạt lượn lờ bay lên, không gian ôn nhu mềm mại, thâm tình chân thành, nhưng lại khó bề phân biệt.
Tẩm phòng đại sư huynh Đạp Tuyết cung tràn ngập hương vị Long Diên hương* sang trọng cao quý, nơi nơi đều được phủ bởi thảm lông tơ trắng tinh, dẫm chân lên, lông tơ bao phủ không thấy mắt cá chân, màn lụa mỏng càng làm lẫn lộn nhật nguyệt sớm chiều, gió thổi mành bay, gió lay Tô Mạc Già*.
(* Long Diên hương là một chất sáp màu xám được tạo ra trong hệ tiêu hóa của cá nhà táng, trước đây được sử dụng trong ngành công nghiệp sản xuất nước hoa, nhưng ngày nay nó đã được thay thế phần lớn bằng vật liệu tổng hợp và chỉ còn được sử dụng trong một số loại nước hoa đắt tiền.
*Tô Mạc Già là tên bài thơ miêu tả sắc thu của Phạm Trọng Yêm thời Bắc Tống.)
Mai Hàm Tuyết để chân trần, chống gò má nghiêng đầu, nằm trên thảm nhung trắng, ngón chân trắng nõn như ngọc tùy ý cọ cọ, đôi mắt màu ngọc bích nhìn về phía Tiết Mông trước mắt đang ngồi xếp bằng ngoác mồm to uống rượu.
Qua ba tuần rượu, Mai Hàm Tuyết cười hỏi: “Ai, Tử Minh, ngươi không ngạc nhiên?”
“Ngạc nhiên cái gì?”
“Chúng ta có hai người.”
Tiết Mông: “…… Ồ.”
Tiết Mông: “Hừ.”
“Không biết ngươi có phát hiện được không, ngày đó ở Tử Sinh Đỉnh, người thay ngươi chắn kiếm chính là đại ca ta.”
“Nghĩ không ra.”
Mai Hàm Tuyết nói: “Ngươi đã gặp qua vũ khí của hắn, Sóc Phong. Một thanh kiếm bạc đúc bằng sắt đen.”
Tiết Mông cau mày ra sức nghĩ nghĩ: “…… Nhưng ngày đó trên đại diện, người thay ta chắn kiếm rất xấu xí. Vũ khí cũng không phải bạc, là…… là……”
“Là lam.” Mai Hàm Tuyết khéo hiểu ý người mà gật gật đầu, “Bởi vì hôm đó hắn tức giận, hắn rất sốt ruột, cho nên hắn trút linh lưu vào. Ngày thường hắn không trút nhiều linh lưu như thế, kỳ thực ca ta không thích ra tay quá tàn nhẫn.”
“……”
“Thanh kiếm kia kỳ thật hai chúng ta sẽ đổi dùng, ta là mộc thủy linh hạch, hắn là thuỷ hoả linh hạch. Có cơ hội ngươi sẽ nhìn thấy ba loại linh lưu lục hồng lam, nhưng là……”
Hắn không nói tiếp, bởi vì Tiết Mông xem ra không có quá nhiều hứng thú, Tiết Mông nghe được một nửa thì bắt đầu uống rượu một mình, vẻ mặt lạnh nhạt.
Mai Hàm Tuyết nheo mắt lại.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy bộ dạng này của Tiết Mông cũng không ương ngạnh phi dương như ngày thường, ngược lại lộ ra chút lạnh lùng. Loại lạnh lùng này khiến Tiết Mông trở nên không giống chính mình, mà giống một người khác.
Nhưng giống ai đây?
Trong nhất thời Mai Hàm Tuyết không thể nghĩ ra, nhưng hắn cũng lười nghĩ.
Tiết Mông lại uống cạn một túi da dê, sau đó hỏi Mai Hàm Tuyết: “Rượu này còn không?”
“Còn, nhưng ngươi đã uống quá nhiều, không thể uống nữa.”
Tiết Mông nói: “Ta ngàn ly không say.”
Mai Hàm Tuyết liền cười: “Ngươi có bệnh sao?” Nhưng vẫn đưa rượu cho hắn, trước khi đưa lại nhẹ nhàng nói: “Đây là bình cuối cùng, nếu ta lại đưa cho ngươi, để ca ta biết, nhất định xẻo sống ta.”
Tiết Mông liền chậm rãi uống rượu, vẻ mặt rất lạnh lẽo.
Hắn không giống Tiết Mông.
Đang uống, Tiết Mông bỗng nhiên lẩm bẩm: “Ngươi có ca ca.”
“A.” Mai Hàm Tuyết cười nói, “Không thì sao, đã nói nửa ngày, hơn nữa vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy.”
Ánh mắt Tiết Mông có chút mơ hồ, lông mi thật dài, giống như cánh bướm đang đậu, hắn lại lẩm bẩm nói: “Ta cũng có ca ca.”
“Ừ, ta biết.”
Tiết Mông dựa vào xà nhà, ngồi xếp bằng lâu rồi, có chút tê, hắn duỗi thẳng một chân, nhìn chằm chằm Mai Hàm Tuyết trong chốc lát.
Bỗng nhiên, vẻ lạnh băng trên mặt hắn biến mất, ngược lại trên mặt lại phủ một tầng hào quang sáng sủa, nhưng Tiết Mông vẫn không giống Tiết Mông.
Hắn mỉm cười hỏi: “Ai, ca ngươi đối đãi với ngươi thế nào?”
Mai Hàm Tuyết có chút kinh ngạc với thay đổi của hắn, chẳng lẽ người này uống say sẽ có biểu hiện này? Nhưng vẫn như cũ mà nói: “…… Khá tốt.”
“Ha ha ha, ngươi thật đúng là tiếc chữ như vàng, khá tốt là tốt như thế nào? Hắn sẽ thay người đúc vũ khí, hay là sẽ nấu cho người một bát mì khi ngươi sinh bệnh?”
Mai Hàm Tuyết mỉm cười nói: “Đều sẽ không, nhưng hắn sẽ thay ta chắn nữ nhân.”
Tiết Mông: “……”
“Ta không thích nhìn nữ nhân khóc nháo.” Mai Hàm Tuyết nói, “Những người ứng phó không xong đó, đều là hắn thay ta chắn. Hắn làm việc dứt khoát hơn ta nhiều, không có tình cảm gì, cũng không có dài dòng dây dưa. Nhưng hắn lại không có tình thú gì, cho nên đã lớn tuổi rồi mà đến nắm tay một cô nương cũng chưa nắm qua.”
Tiết Mông nhăn mũi lại: “Ca ngươi tên là gì?”
“Mai Hàn Tuyết.”
“Giống như ngươi*?”
“Chữ không giống nhau.” Hắn cười cười, “Hắn là Hàn trong hàn lãnh, danh xứng với thật.”
(*Chữ Hàm và Hàn đều có phiên âm là “hán”, đọc giống nhau, nên tên của hai anh em nhà này đọc y chang nhau là Méi Hán Xuě)
Tiết Mông lải nhải nói: “Tại sao các ngươi phải diễn một màn này……”
Mai Hàm Tuyết nói: “Để thuận tiện làm việc, có nhiều chuyện, hai người làm thì không có gì kỳ lạ, nhưng nếu người khác đều nghĩ xuất phát từ tay một người, liền sẽ cảm thấy rất cao thâm khó đoán. Cung chủ cố ý để chúng ta làm như vậy, cho nên từ nhỏ đã mang ta và ca ca ta theo như thế này.”
Hắn vừa nói vừa mở nắp lư hương, cầm muỗng bạc gảy gảy tro tàn bên trong, sau đó cho thêm chút hương liệu ninh thần xua hàn, giọng nói vẫn rất nhu hoà.
“Ta cùng hắn vẫn luôn mang theo mặt nạ da người bên mình. Lúc hắn mang, ta liền lấy chân dung gặp người, lúc ta mang, hắn liền lấy chân thân hành sự. Thoáng một cái đã hơn hai mươi năm.”
“Các ngươi không mệt à?”
“Không mệt nha, chơi rất vui.” Mai Hàm Tuyết cười cười, “Có điều ca ta có lẽ đã cảm thấy mệt rồi, hắn nói ta ở bên ngoài trước nay thiếu nợ phong lưu quá nhiều, làm hắn đến ra khỏi cửa cùng phải vòng đường tránh đám nữ tu mà đi.”
Tiết Mông không biết đến tư vị bị nữ tu vờn quanh là như thế nào, trên thực tế hắn cảm thấy mình và vị huynh đài Mai Hàn Tuyết kia tình trạng khá là giống nhau, một đống tuổi rồi mà đến tay nữ nhân cũng chưa sờ qua.
Nhưng loại chuyện này, cũng không có gì tốt để khoe. Vì thế hắn chán ngắt mà uống rượu, trầm mặc, không hé răng.
Mai Hàm Tuyết cho rằng hắn say, đầu óc cũng không bình thường, lại không ngờ ngay lúc này, Tiết Mông đột nhiên hỏi hắn một câu: “Vì sao cứu ta?”
Ngữ điệu lại thay đổi, lúc này vậy mà trở nên thật ôn nhu.
Loại ôn nhu này xuất hiện trên mặt Tiết Mông thật sự là rất không hài hòa, so với sự sáng sủa trước đây, sự lạnh lùng mới vừa nãy, lại càng chói mắt.
Mai Hàm Tuyết rốt cuộc không chịu nổi, hắn ngồi dậy, nâng bàn tay đang đeo chuông bạc lên, nắm lấy cằm Tiết Mông mà bẻ trái bẻ phải xem xét, vừa nhìn vừa nói: “Kỳ quái, vẫn chính là ngươi, chuyện gì xảy ra vậy?”
Tiết Mông cũng không giãy giụa, từ lúc hắn bẻ cằm mình, một đôi mắt đen như mực vẫn lẳng lặng mà nhìn Mai Hàm Tuyết, một lát sau, lại hỏi: “Vì sao giúp Tử Sinh Đỉnh? Ta với ngươi rất quen sao?”
“Không tính là quá quen.” Mai Hàm Tuyết nói, “Khi còn nhỏ cùng ngươi chơi đùa, nhưng người cùng chơi với ngươi, một ngày là ta, một ngày là ca ta. Thực ra ta cũng chỉ ở cùng ngươi có mười ngày trở lại đây.”
“Vậy tại sao lại nguyện ý thu nhận ta?”
Mai Hàm Tuyết thở dài, hắn vươn một ngón tay nhỏ dài, chọc vào ấn đường Tiết Mông: “Cha mẹ ngươi, đã cứu mạng mẫu thân ta.……Bà là người của thành Toái Diệp, ngươi cũng biết thành Toái Diệp rồi, lệ quỷ rất nhiều. Sau khi bà sinh ra huynh đệ ta, liền đưa ngay đến Côn Luân Đạp Tuyết cung, sau đó trong thành gặp trận tai họa, tử thương nghiêm trọng, bà rất vất vả mới chạy thoát ra, còn bị chặt đứt một chân.”
Hương liệu được cho thêm vào có một loại hương thơm như tuyết tùng mát lạnh.
Mai Hàm Tuyết cười cười: “Một đường lưu lạc khốn khó, không có ngân lượng, lúc đi đến chân núi Côn Luân đã sắp tắt thở.”
Mặt mày hắn vẫn rất nhu hòa, giọt nước đỏ trên dây buộc giữa trán rực rỡ lấp lánh.
“Khi đó, Tiết bá phụ cùng Vương bá mẫu lần đầu tiên tới Côn Luân Đạp Tuyết cung bái phỏng. Họ gặp được mẫu thân ta hơi thở thoi thóp, không hỏi thân thế bà, không lấy tiền bà còn dùng dược liệu tốt nhất để trị thương cho bà, sau này khi biết được bà đến tìm con, còn cõng bà lên núi Côn Luân.”
Tiết Mông nhất thời không nói gì, ngơ ngác mà nghe.
Qua một hồi lâu, hắn mới hỏi: “Vậy, mẹ ngươi sau này thế nào?”
“Bệnh quá nặng.” Mai Hàm Tuyết lắc đầu nói, “Xoay sở mọi cách, nhưng vẫn đi rồi…. Có điều nhờ phúc bá phụ bá mẫu, hai huynh đệ ta mới được gặp mặt bà lần cuối cùng.”
Một chút gió bên ngoài thổi vào, hương khói trong phòng tán ra, chuông gió trên góc mái kêu vang.
Gió mát như nước trong.
“Mấy năm nay, bá phụ bá mẫu vẫn luôn nói không cần kể ân, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì. Mãi về sau này thậm chí chính họ cũng quên mất chuyện này, nhưng ta và đại ca vẫn luôn nhớ rõ.” Mai Hàm Tuyết ngước đôi mắt xanh bích lên, yên bình mà nhìn hắn.
Thời gian đã trôi qua rất nhiều năm rồi, khi hắn kể về chuyện xưa, không nhìn thấy đau thương, chỉ có ôn hòa.
“Ngày đó, là Tiết bá phụ cõng mẹ ta, mà Vương bá mẫu ở bên cạnh che dù, bọn họ sợ mẹ ta lại nhiễm phong hàn. Bá phụ bá mẫu vào điện, chuyện thứ nhất nói, không phải công sự của Tử Sinh Đỉnh, cũng không phải muốn kết minh hoặc giao hảo cùng Đạp Tuyết cung. Họ hỏi, nơi này có phải có một cặp song sinh đến từ Toái Diệp thành không.”
Lông mi kim sắc nhàn nhạt rũ xuống, che khuất một đôi hồ xanh nước biếc.
“Nói thật, họ là chưởng môn và chưởng môn phu nhân xuất sắc nhất mà đời này ta từng gặp qua.”
Tiết Mông nghẹn ngào: “Cha mẹ ta……”
Mai Hàm Tuyết “Ừ” một tiếng, nói: “Cha mẹ ngươi.”
Tiết Mông vùi mặt vào hai lòng bàn tay, bả vai run nhè nhẹ, hắn lại khóc, nước mắt cả đời này dường như đều chảy hết trong mấy tháng sụp đổ này.
Hắn khóc, rốt cuộc hắn lại biến trở về bộ dáng Tiết Mông.
Mà lúc này, Mai Hàm Tuyết mới bừng tỉnh nhớ ra ——
Mới vừa rồi, hắn lãnh đạm mà nói “Ta ngàn ly không say.”, đó là Sở Vãn Ninh.
Hắn sáng sủa hỏi “Ngươi cũng có ca ca sao?”, đó là Mặc Vi Vũ.
Hắn nhu hòa mà nói “Vì sao cứu ta.”, đó là Sư Minh Tịnh.
Hắn đang nỗ lực mà vụng về hồi ức lại bộ dáng của họ, hồi ức lại từng chút từng giọt, từng cái nhìn từng nụ cười, lúc đứng lúc ngồi, lúc giận lúc bực.
Ngày xưa hắn quen nếp Sở Vãn Ninh lạnh lùng ngang tàng, Mặc Vi Vũ nóng nảy, Sư Minh Tịnh ôn nhu, ngày xưa hắn có sư tôn, có đường ca, còn có bạn thân.
Bỗng nhiên một đêm mưa đánh vào đám bèo, sơn hà vỡ vụn gió phiêu tán.
Mưa dừng rồi, chỉ còn lại mình hắn vẫn ở chỗ cũ.
Họ đều biến mất.
Một mình Tiết Mông, cầm theo bình rượu đục, uống vào, một người thành ba người.
Hắn đang khóc, đang cười, lãnh đạm, nóng nảy, ôn nhu…
Hắn thích bọn họ, cung kính biểu đạt sự yêu thích, kiệt ngạo biểu đạt sự yêu thích, biệt nữu biểu đạt sự yêu thích đó.
Hắn nghĩ có lẽ hắn chưa thể hiện tốt, sự yêu thích của hắn đối với sư tôn, luôn có vẻ rất ngu ngốc. Sự yêu thích của hắn đối với đường ca, luôn có vẻ rất sắc bén. Sự yêu thích của hắn đối với Sư Muội, luôn có vẻ rất hững hờ.
Uống rượu xong, Tiết Mông chậm rãi cuộn tròn thân mình, hắn co thân lại đến nhỏ như thế, hốc mắt đỏ bừng.
Hắn nói: “Là ta không tốt…… Ta làm không đúng……”
Các người trở lại đi.
Ta sẽ không bao giờ ngạo mạn nữa, không bao giờ tùy tiện nữa, không bao giờ do dự nữa, không bao giờ coi thường nữa.
Tiết Mông nức nở, trán dán vào đầu gối, cả người đều run lên nhè nhẹ, hắn khóc, hắn nói: “Trở lại đi……….. Đừng bỏ ta lại một mình!”
Nếu cố nhân có thể trở lại, nếu tất cả có thể quay lại từ đầu, hắn không cần cái thanh danh thiên chi kiêu tử gì nữa, không cần cái uy nghiêm của thiếu chủ Tử Sinh Đỉnh gì nữa.
Hắn chỉ muốn nhiệt tình mà nói thẳng ra với họ ——
Ta là thực sự, thực sự thực sự yêu các người, không thể không có các người, cả đời đều muốn liên quan đến các người.
Nguyện dùng linh hạch, nguyện trả vạn kim.
Nguyện dốc tất cả sở hữu này, đổi lấy cố nhân đông đủ dưới một mái nhà, một buổi tham hoan.
Mai Hàm Tuyết thấy hắn thương đau, thở dài một hơi, giơ tay vén lên tóc mai bên tai hắn, đang định nói gì đó, chợt nghe phía ngoài cung một tiếng ầm vang trầm đục, tựa như lôi sét đánh qua mây dày, mặt đất chấn động.
Chấn động đó rung chuyển hồi lâu, giống như sâu trong cánh đồng tuyết có một con thú khổng lồ nào đó đang thức tỉnh, lúc nào cũng có thể phun trào giận dữ, một phát nuốt trọn nhật nguyệt.
Mai Hàm Tuyết thầm nghĩ không ổn, bố trí ổn thỏa Tiết Mông, đang định ra cửa, liền thấy được huynh trưởng tay cầm bội kiếm, vén lên màn lụa, bước đến tiến vào.
Sắc mặt đại ca đang nặng nề, cực kỳ tối tăm: “Lập tức đến đại điện đi.”
Mai Hàm Tuyết ngạc nhiên nói: “Làm sao vậy? Vừa nãy là động tĩnh gì?”
Huynh trưởng xưa nay lạnh lùng của hắn mím chặt môi, nói: “Phía đông bắc xuất hiện một pháp trận thần bí, chỉ sợ những gì Mặc tông sư nói trước đây không sai, thời không sinh tử môn sắp mở.”
——————————————-
* Long Diên hương là một chất sáp màu xám được tạo ra trong hệ tiêu hóa của cá nhà táng, trước đây được sử dụng trong ngành công nghiệp sản xuất nước hoa, nhưng ngày nay nó đã được thay thế phần lớn bằng vật liệu tổng hợp và chỉ còn được sử dụng trong một số loại nước hoa đắt tiền.
*Tô Mạc Già là tên bài thơ miêu tả sắc thu của Phạm Trọng Yêm thời Bắc Tống.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.