Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN

Edit: LuBachPhong36
Tuy rằng Trường Anh
chưởng môn đã sớm thành người thiên cổ, nhưng rất nhiều bức hoạ được lưu truyền
trên thế gian đều có vẽ chân dung của hắn, trong linh đường của các bậc tiên hiền
Nho Phong Môn cũng thờ phụng bức tượng khảm ngọc uy nghiêm của vị chưởng môn đầu
tiên này. Do vậy cơ hồ là chỉ trong nháy mắt Diệp Vong Tích liền có phản ứng:
“A Tứ, mau mở kết giới ra! Ngươi đánh không lại y!”
Đương nhiên đánh
không lại……
Ai có thể đánh thắng
được? TruyenLau
Chỉ sợ là cho dù
bây giờ tông sư mạnh nhất Tu Chân giới Sở Vãn Ninh cùng ra ứng chiến, cũng khó
có phần thắng.
Nam Cung Tứ đang
phát run, nhưng không phải bởi vì sợ hãi, mà bởi vì một loại cảm giác bi thương Website TruyenLau.com
cực kỳ mãnh liệt cùng phẫn nộ —— thái chưởng môn…… Từ Sương Lâm thế mà lại đem
di hài của thái chưởng môn cũng làm thành quân cờ Trân Lung!
Điên rồi……
TruyenLau.com Thật sự điên rồi!
Đó là tổ tiên của bọn
họ, là linh hồn của Nho Phong Môn, là cội nguồn của Nho Phong Môn, là thần linh
mà các thế hệ đệ tử và hậu duệ của trăm năm sau tôn sùng.
Là Nam Cung Trường
Anh a!
Cổ Nam Cung Tứ đã nổi
đầy gân xanh, hắn phát ra một tiếng rít gào vặn vẹo đến cực điểm, giống như tiếng
hổ gầm giữa núi rừng: “Từ Sương Lâm!!…… Không, Nam Cung Nhứ!!! Ngươi ra đây cho
ta!! Ra đây!!!”
Dư âm vang vọng
quay vòng như chim ó bay lượn, thật lâu cũng chưa tiêu tan.
Không có người trả
lời hắn, Từ Sương Lâm đương nhiên sẽ không xuất hiện.
Thứ duy nhất phản ứng
lại hắn, chính là hai mắt đang bị dải lụa trắng che lại của Nam Cung Trường Anh, hắn hơi
nghiêng mặt qua, ngón tay tái nhợt trượt lên vỏ kiếm, bảo kiếm chôn cùng hắn xuất
ra khỏi vỏ, long quang chiếu sáng khắp nơi.
Hắn dẫn theo kiếm,
chậm rãi đi xuống một bước.
Mà cùng lúc đó, Nam
Cung Tứ thì lui về sau một bước, hắn lẩm bẩm nói: “Thái chưởng môn……”
Nam Cung Trường Anh
bước đi trầm ổn, mũi kiếm điểm trên thềm ngọc, phát ra âm thanh cọ xát chói.
Hai mắt hắn bị che, mà dải lụa trắng này là sau khi chết dùng pháp thuật buộc
lên, không có cách nào tháo xuống, bởi vậy hắn cũng không thể thấy rõ đường trước
mặt, chỉ có thể dựa vào âm thanh và khí vị để phán đoán vị trí Nam Cung Tứ.
“Ngươi đến là người nào?”
Đột nhiên, một giọng
nói trầm thấp huyền ảo vang lên.
Là Nam Cung Trường
Anh đang nói chuyện!
“Vì sao tự tiện
xông vào nơi đây?”
Nghe được tổ tiên mấy
trăm năm trước mở miệng nói chuyện, mặc dù chỉ là một quân cờ Trân Lung, nhưng
cũng cực kỳ chấn động.
Nam Cung Tứ nuốt nuốt
nước bọt, nói: “Thái chưởng môn, ta……”
“……”
Hắn đột nhiên buông
trường kiếm ra, quỳ xuống đất dập đầu: “Vãn bối bất tài, là con cháu đích truyền
đời thứ bảy của Nho Phong Môn, Nam Cung Tứ bái thượng.”
“Đời thứ bảy…… Tứ……”
Thi thể của Nam Cung Trường Anh chậm rãi lặp lại mấy chữ này, rồi sau đó lắc lắc
đầu, rút kiếm ra, chỉ nói một chữ, “Giết!.”
Binh khí giao nhau!
Nam Cung Tứ đỡ một
kiếm của hắn, chỉ cảm thấy cánh tay tê mỏi, lực đạo của bậc tiền bối lớn
kinh người, một gương mặt thi thể tái nhợt tiến đến gần, khí lạnh như băng.
“Người tự tiện xông
vào, giết!”
Kiếm khí hỗn loạn,
kiếm lực sắc bén kinh người, lưỡi kiếm cùng lưỡi kiếm leng keng leng keng va chạm,
tia lửa toé ra khắp nơi, ánh kiếm toả ra tứ phía.
Tiết Chính Ung một
quyền chống trên kết giới, dáng vẻ run sợ nói: “Điên rồi sao? Sao có thể đánh
thắng được?”
Ai không biết Nam
Cung Trường Anh kiêu dũng? Tương truyền hắn sức mạnh kinh người, cho dù không cần
vũ khí, một tay cũng có thể đem nham thạch đánh thành mảnh nhỏ.
Đối phó hắn?
Chỉ sợ mười tên Nam
Cung Tứ cũng không đủ cho tổ tiên của mình chơi đùa.
Nam Cung Tứ đầu óc
dường như là trống rỗng, hắn thế nào cũng không thể tưởng tượng được có một
ngày chính mình sẽ cùng so chiêu với chưởng môn đầu tiên của Nho Phong Môn trên
Giao Sơn này. Chiêu thứ nhất hai kiếm chạm nhau, hắn bị đánh lui đến hơn mười
thước, nếu không kịp thời trụ kiếm lại, chỉ sợ lúc này hắn đã hai gối ngã quỳ
trên đống cỏ dại.
Nam Cung Trường Anh
giơ bảo kiếm của mình lên, lần thứ hai chậm rãi tới gần.
Hắn trầm thấp mà lặp
lại mệnh lệnh: “Giết……”
Giờ phút này ở bên
ngoài kết giới, Tiết Chính Ung cáu giận mà không ngừng đấm mạnh vào kết giới,
Khương Hi thì ấn đường nhíu chặt, mấp máy môi không rên một tiếng, Mã trang chủ thì dứt khoát che
kín đôi mắt, “Ai u, a nha” mà không dám nhìn, Hoàng Khiếu Nguyệt thì âm thầm
kinh hãi cảm thấy may mắn —— may mắn vì lúc trước mình không có bắt Nam Cung Tứ
lại, nếu là thật sự trói Nam Cung Tứ rồi đơn độc tới Giao Sơn, lúc này người đối
mặt so chiêu với chưởng môn đầu tiên của Nho Phong Môn chỉ sợ là chính mình.
Chỉ có Sở Vãn Ninh
không chớp mắt mà nhìn chằm chằm động tác của Nam Cung Trường Anh, y cảm thấy có điều không đúng, thật sự rất không đúng.
Nam Cung Trường Anh
là người thế nào?
Chỉ cần xem hắn
hàng phục hai con ác thú, một con là ma long, con còn lại là Cổn, đều là thượng
cổ tà thú, linh lực của người này có bao nhiêu đáng sợ tất nhiên là không cần
nhiều lời. Cho dù lúc này hồn phách của hắn sớm đã rời khỏi thân thể, còn lưu lại
trên thế gian bất quá chỉ là cái xác, rất nhiều pháp thuật đều không thể thi
triển, nhưng cách chiến đấu hiển nhiên cũng sẽ không bị ảnh hưởng nhiều.
Nhưng cách chiến đấu
của Nam Cung Trường Anh hung hãn tới trình độ nào?
Phía đông của khu vực
gần đảo Phi Hoa có một di tích nổi tiếng của Nho Phong Môn —— đó là một cái hồ
nước giữa đảo.
Cái hồ này nói lớn
không lớn, nói nhỏ không nhỏ, là một hồ nước tù, cũng không phải là cảnh sắc mỹ
lệ gì, đi một vòng không nhanh không chậm xung quanh hồ ước chừng cũng mất gần
nửa canh giờ.
Nhưng mà ai ai cũng
biết, cái hồ này vốn dĩ trước đây không phải là hồ nước, mà là một ngọn đồi.
Năm xưa khi Nam Cung Trường Anh cùng Cổn ác chiến, vài lần Cổn đều nương thân
vào ngọn đồi này để tránh né, Nam Cung Trường Anh trong lúc chiến đấu kịch liệt,
liên tiếp tung ra mấy chục quyền mạnh mẽ đấm vào núi đá, kết quả một quyền cuối
cùng đã đánh nát núi đá cao trăm trượng. Núi đá sụp đổ tan tành, trời long đất
lở, từ đó ngọn đồi không còn nữa, nước mưa tích tụ thành đầm, mới có hồ nước
sau này.
Cho nên không phải
Sở Vãn Ninh đánh giá thấp Nam Cung Tứ, nhưng y cảm thấy, ở chiêu kiếm đầu tiên
khi Nam Cung Trường Anh đánh về phía Nam Cung Tứ, Nam Cung Tứ phải bay ra ngoài
trăm thước, tuyệt đối không thể có cơ hội mà bò dậy.
Cho nên thi thể này
có điểm kỳ quặc.
Ánh mắt Sở Vãn Ninh
giống như một lưỡi dao sáng như tuyết quét qua mỗi một tấc xương cốt của Nam
Cung Trường Anh.
Đột nhiên, ánh mắt sắc nhọn của y ngừng
lại, dừng trên cánh tay đang cầm kiếm của Nam Cung Trường Anh, y dừng một chút,
trong đầu y lóe lên một tia sáng, y đột nhiên ý thức được đến tột cùng là không
đúng chỗ nào ——
Phía trong kết giới, Nam Cung Tứ đang cố
sức mà chống kiếm, lảo đảo trụ vững thân mình, hắn cũng giống như Não bạch kim,
có thể bại, nhưng tuyệt đối sẽ không trốn. Hắn dùng ống tay áo hung hăng lau vết
máu trên khóe môi, đang muốn tái chiến, chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc
từ phía sau: “Đánh hướng bên trái của hắn, kinh mạch trên cánh tay trái của hắn
đều đã bị đánh đứt.”
“Sở tông sư?”
“Đừng thất thần.” Sở Vãn Ninh đứng ở ngoài
kết giới, đôi con ngươi màu nâu nhìn chằm chằm sát chiêu của hai người này, “Cho
dù có chặt đứt cánh tay trái của Nam Cung Trường Anh thì cũng không thể thiếu cảnh
giác.”
Nghe được Sở Vãn Ninh nói như vậy, tầm mắt
của các chưởng môn chung quanh đều dừng trên cánh tay trái của Nam Cung Trường
Anh, quả nhiên phát giác cánh tay trái của xác chết này mềm mại vô lực, Tiết
Chính Ung cả kinh nói: “Trường Anh chưởng môn sau khi chết lại bị đánh gãy kinh
mạch sao?! Ai làm?”
……
Không có người trả lời.
Nhưng Diệp Vong Tích hiểu rõ cuộc đời
Nam Cung Trường Anh như vậy, cho nên rất nhanh đã hiểu được.
Ai làm? Trên đời này có ai dám đánh gãy
kinh mạch hắn, lại có ai có khả năng để đánh gãy kinh mạch hắn?
Nam Cung Tứ vẫn đang cùng Nam Cung Trường
Anh giao thủ, hắn nhìn chằm chằm gương mặt của tổ tiên mình, gương mặt ấy cùng
với bức tượng chạm ngọc trong linh đường tiên hiền không khác chút nào, thật giống
như chính Nam Cung Trường Anh còn sống trên đời này, chưa từng rời đi.
Nếu hắn thật sự còn sống, nếu hắn thật sự
chưa chết, nếu thời gian mấy trăm năm qua đều xóa bỏ toàn bộ, như vậy giờ khắc
này chính mình có phải đang tiếp thu khảo nghiệm của chưởng môn đời thứ nhất
hay không, tiếp thu thí luyện của hắn, sự chỉ giáo của hắn?
“Não bạch kim! Lại đây!” Tri giác Nam
Cung Tứ dần dần trở về trong thân thể, hắn lạnh giọng gọi yêu lang tới, xoay
người sải bước đi lên, nhìn chằm chằm cánh tay trái của Trường Anh chưởng môn,
lấy tốc độ cực nhanh tiến hành công kích.
Trước mắt hiện lên một cảnh khi hắn còn
nhỏ tuổi.
Hắn đứng ở linh đường tiên hiền to lớn của
Nho Phong Môn, nghiêng đầu nhìn bức tượng chạm ngọc điêu khắc hình ảnh vị chưởng
môn đầu tiên.
Thị giác của trẻ con luôn là kỳ quái, hắn
bỗng nhiên quay đầu nói với Dung Yên: “Mẹ, cái pho tượng này, không có làm tốt
đâu.”
“Không làm tốt như thế nào?” Dung Yên
kéo nhẹ xiêm y đẹp đẽ quý giá, lấy khăn che miệng, nhẹ nhàng ho khan, rảo bước
đến bên cạnh con trai, ngửa đầu nhìn bức tượng chưởng môn, “Không phải rất đẹp sao?
Tiêm hào tất hiện, hử hử như sinh.”
“……
Nghe không hiểu.”
Dung Yên thở dài, nàng là người nôn nóng,
hận không thể đem học vấn phải tốn hai mươi năm học tập của người khác, đều
nhét vào trong óc con trai mình: “Chính là, điêu khắc rất giống người thật, mỗi
một chi tiết đều rất sinh động. Hai câu này lần trước không phải ta đã dạy con
rồi sao?”
Nam Cung Tứ bĩu môi, nói: “Nhưng mà điêu
khắc sai rồi nha.”
“Có gì sai?”
“Mẹ người xem.” Hắn chỉ vào cánh tay
trái của chưởng môn, lại chỉ chỉ cánh tay phải, “Cánh tay trái so với cánh tay
phải to hơn một vòng nha, ta nhìn chằm chằm nhìn đã lâu rồi, khẳng định đã khắc
to hơn một chút, có một chút không đối xứng, sai rồi sai rồi!”
Hắn nói, còn giơ lên hai cái cánh tay của
mình cho Dung Yên xem, nghiêm túc mà giảng đạo lý cho mẫu thân: “Cánh tay của
ta chính là hai bên to giống nhau, mẹ cũng thế, cha cũng thế …… Cho nên bức tượng
này khắc sai rồi, kêu thợ thủ công tới nắn lại một lần nữa đi!”
“Hóa ra là Tứ nhi có ý này.” Dung Yên lắc
lắc đầu, nói, “Cái này không phải do thợ thủ công làm sai, mà hai cánh tay của thái
chưởng môn vốn có chút khác nhau.”
“Tại sao? Là sinh ra đã vậy sao?”
“Dĩ nhiên không phải.” Dung Yên nói, “Thái
chưởng môn quen dùng tay trái, lực cánh tay trái của y so với cánh tay phải lớn
hơn nhiều, trải qua năm tháng, dần dần mà cánh tay trái sẽ trở nên thô tráng mạnh
mẽ hơn so với bên phải. Cho nên mới nói, thợ thủ công điêu khắc bức tượng này
không những không có làm sai, ngược lại đã để tâm mà làm, chú ý tới chi tiết rất
nhỏ này.”
—–
“Coong ——!”
Hai thanh trường kiếm giao nhau, gương mặt
của Nam Cung Tứ và Nam Cung Trường Anh đã rất gần, cách nhau hai mảnh trường kiếm
cùng tinh hỏa tóe ra bốn phía, cả hai đều cắn răng đối kháng đối phương.
Nam Cung Trường Anh mất đi cánh tay trái
quen dùng, đánh nhau với Nam Cung Tứ một thân thương thế chồng chất chỉ còn lại
tia thể lực cuối cùng. Đây là một trận chiến tay không, không có linh lực.
Tiết Chính Ung hít một ngụm khí lạnh: “Kinh
mạch trên cánh tay trái của hắn, chẳng lẽ là…… Chẳng lẽ là do chính hắn đoạn
đi?!”
Kỳ thật không chỉ Tiết Chính Ung, rất
nhiều người ở ngoài kết giới, trong lòng cũng dần dần có suy đoán như vậy: Nho
Phong Môn từ các thế hệ đệ tử đầu tiên đến nay, sau khi an táng, đều phải lấy dải
lụa trắng chứa linh lực che hai mắt lại, thật sự chỉ vì “Cưỡi hạc ngao du, mắt hướng
trời xanh” sao?
Có phải Nam Cung Trường Anh ít nhiều đã
đoán trước được nhân thế trăm năm sau tang thương biến ảo?
Cho nên, lúc hắn sáng lập ra Nho Phong
Môn, cũng đã nghĩ tới hoàng hôn tận thế lúc sau, hắn sở dĩ che lại đôi mắt của mỗi
một vị đệ tử nhập táng, chính là vì để thi cốt của họ không thể phát huy được
chiến lực cường hãn nhất, không thể làm hại nhân gian.
Cho nên, thần võ sát cánh bên hắn tung
hoành cả đời lại không có trong quan tài hạ táng cùng hắn, hắn lấy ra vũ khí
chiến đấu lúc này chỉ là một thanh trường kiếm.
Cho nên, trước khi hắn chết, đã tự mình đoạn
đi toàn bộ kinh mạch bên cánh tay trái, cho dù ngày sau thật sự có đồ đệ bất
nghĩa, sử dụng thi thể của hắn gây sóng gió, cũng không có cách nào sử dụng được
toàn bộ chiến lực của hắn.
Nhưng đáp án này, cuối cùng cũng không
ai biết rõ.
Giao chiến mười mấy hiệp, đang lúc đánh
tới kịch liệt, Nam Cung Tứ chợt thoáng nhìn thấy ấn đường thái chưởng môn nhíu
lại, lẩm bẩm: “Nam Cung…… Tứ…… đời thứ bảy ……”
Bên ngoài kết giới, Mặc Nhiên ngưng thần
nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Nam Cung Trường Anh. Làm Đạp Tiên Đế Quân,
sự quan sát của hắn so với nhân sĩ chính phái ở đây đều có điểm khác biệt, hắn
có thể nhận thấy những chi tiết rất nhỏ mà những người chưa bao giờ thi thuật
ván cờ Trân Lung khó có thể lập tức phát hiện.
Theo cách nhìn của Mặc Nhiên, khối thi
thể này rất khác so với những khối thi thể bị điều khiển bởi quân cờ Trân Lung.
Nó dường như vẫn luôn đấu tranh muốn thu hồi lại ý thức của chính mình khi còn
sống.
Đây cũng là lo lắng lúc trước của Mặc
Nhiên—— ván cờ Trân Lung tuy rằng là một trong tam đại cấm thuật, nhưng trên đời
tuyệt không có pháp thuật nào là thập toàn thập mỹ. Nếu một người có ý chí đặc
biệt cường hãn, thì khi bị thi triển pháp thuật lên người, hắn nhất định sẽ liên
tục gia tăng linh lưu để chống lại quân cờ, phản kháng lại sự áp chế của quân cờ.
Một khi người thi thuật linh lực không đủ
cung cấp, quân cờ Trân Lung liền sẽ bạo tẩu mất khống chế, có khi thậm chí sẽ
phản phệ lên người thi thuật, đây cũng là lý do những người khống chế ván cờ Trân
Lung trước đây, có không ít người bỗng nhiên mắc bệnh hiểm nghèo mà chết, hoặc
là kinh mạch trực tiếp đảo lộn, chết bất đắc kỳ tử.
Gương mặt Mặc Nhiên trầm xuống, ánh mắt
đuổi theo từng cử động của Nam Cung Trường Anh. Hắn cơ hồ có thể kết luận, Từ
Sương Lâm không hoàn toàn khống chế được Nam Cung Trường Anh.
“Phanh!”
Đột nhiên một tiếng trầm vang lên, bàn
tay Mặc Nhiên năm ngón tay nắm chặt đặt trên kết giới, gân mạch nổi lên.
Thực lực vẫn chênh lệch quá lớn.
Mỗi người ở đây đều thấy rõ, cho dù Nam
Cung Trường Anh tự đoạn đi cánh tay thuận, tước đi lực đạo của mình, nhưng tông
sư vẫn là tông sư, cho dù có nhổ đi nanh vuốt sắc nhọn nhất thì khối thi thể trống
rỗng này vẫn có thể bất phân thắng bại cùng đám tiểu bối có thực lực tương tự như
Mai Hàm Tuyết hay Tiết Mông.
Thật sự muốn áp chế hắn, chỉ sợ vẫn cần đến
chưởng môn, trưởng lão xuất chiêu.
Nhưng là, chưởng môn, trưởng lão đều không
thể nào vào được, kết giới đã phong, bên trong là lãnh địa của gia tộc Nam Cung,
bọn họ ai tùy tiện xông vào đều sẽ làm cho các linh hồn trên Giao Sơn bạo khởi,
đến lúc đó ngược lại sẽ làm trở ngại chứ không giúp được gì.
Đây là nội chiến của Nho Phong Môn,
không ai có thể nhúng tay.
Nếu Nam Cung Tứ còn đầy đủ nguyên khí, đại
khái thật sự có thể dựa vào thực lực bản thân mà đánh bại khối tàn thi trước mặt
này, nhưng trước đó hắn đã bị thương quá nhiều.
Lúc này, Trường Anh chưởng môn lại xuất
ra một chiêu, vốn dĩ Nam Cung Tứ có thể thuận lợi né tránh, nhưng khi xoay người
túm cổ Não bạch kim, miệng vết thương trên cánh tay bị nứt toạc, nhất thời mất
lực, không giữ chặt được.
“Ô ngao ——”
Não bạch kim phát ra một tiếng kêu khóc,
bội kiếm trong tay Nam Cung Tứ bị đánh bay ra ngoài, leng keng văng ra bên cạnh
kết giới.
Mặc Nhiên nhìn thấy trên chuôi kiếm kia đã
nhuộm đầy máu từ bàn tay của Nam Cung Tứ ……
“A Tứ! Đừng đánh! Ngươi ra đây đi! Chúng
ta nghĩ biện pháp khác!” Diệp Vong Tích lại hướng về phía Nam Cung Tứ mà gào
thét.
Con người luôn là như vậy, nếu là Diệp Vong
Tích tự mình chiến đấu sẽ không xin tha, nhưng Nam Cung Tứ là điểm yếu của nàng.
Nàng đang khóc, không nhịn nỗi mà khóc.
Kiếp trước Mặc Nhiên cũng không thấy qua
nàng khóc nức nở như vậy, nàng lúc này quả thật là có chút bóng dáng của một cô
nương, hai huynh đệ Nam Cung Liễu cùng Nam Cung Nhứ xuất phát từ tư tâm, đã gắt
gao khảm một lớp mặt nạ cương nghị lạnh băng trên mặt nàng.
Lớp mặt nạ này nàng vẫn luôn cảm thấy cả
đời mình cũng không tháo xuống được, nhưng khi nàng nhìn thấy bội kiếm nhuốm đầy
vết máu loang lổ của Nam Cung Tứ, trong phút chốc, lớp mặt nạ ấy tan thành mây
khói.
“A
Tứ……”
Trúng một chiêu quá nặng, Nam Cung Tứ cắn
răng, mồ hôi ròng ròng, không lên tiếng mà vẫn muốn chống chọi từ trên mặt đất
bò dậy. Nhưng đột nhiên một đạo ánh sáng lướt qua, lưỡi dao sắc bén sáng như
tuyết chiếu rọi ở một bên gương mặt hắn.
Nam Cung Tứ hơi thở hổn hển, nâng lên gương
mặt có vài nét tương tự Nam Cung Trường Anh, cách một đạo ánh kiếm chói lọi, ngửa
đầu trừng mắt nhìn tổ tiên của chính mình.
Kiếm của Nam Cung Trường Anh đã treo
phía trên đầu hắn.
Ở bên ngoài kết giới, trong chớp mắt, một
mảnh tĩnh mịch.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu