Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT

Edit: LuBachPhong36
Tay Mặc Nhiên ở nơi tăm tối lặng lẽ siết chặt, tim đập như trống trận, gân mạch ở huyệt thái dương thoáng trừu động, hắn nhìn chằm chằm tình cảnh giương cung bạt kiếm trước mắt,trong lòng có một ý niệm đang điên cuồng gào rống —— Nam Cung Trường Anh bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng Nam Cung Tứ. Mà hắn thật sự chỉ đứng nhìn như vậy sao? Hắn thật sự có thểyên tâm thoải mái mà đứngnhư vậy sao?!
Hắn
đang run, hắn đang chịu
dày vò, nhưng may mắn không ai nhìn
thấy sự khác thường của hắn, sinh tử chiếnbên trong kết giới đã như cát mịn hút
nước, thu hút tất cả mọi ánh nhìn của mọi người.
Lưỡi
kiếm lúc nào cũng có thể nhuốm máu.
Núi rừng vắng lặng, Mặc Nhiên cầm
ám tiễn trong tay áo, lòng
bàn tay vuốt nhẹ lên đầu tiễn sắc nhọn, hắn muốn làm một việc, nhưng việc này
cũng khiến hắn sợ hãi như cỏ dại mọc trước gió to…
Đột nhiên, thân hình Nam Cung Trường Anh run một cái.
Động tác run này quá rõ ràng, ai cũng đều nhìn thấy.
Tiết
Chính Ung cả kinh nói:
“Làm sao vậy?!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nam Cung Trường Anh không nhìn thấy chính xác
vị trí của Nam Cung Tứ,
mũi kiếm của hắn giơ lên kỳ thực có chút lệch. Nhưng Nam Cung Tứ không thể lên
tiếng, chỉ cần một chút thanh âm, một chút khí tức lưu động khác thường đều có thể dẫn đến phản ứng của
Nam Cung Trường Anh. TruyenLau.com
Hắn
tái nhợt
mà quật cường nhìn chằm chằmkhuôn mặt tổ tiên,
TruyenLau mím môi, khóe môi vẫn còn vương vết máu chưa khô.
“Ngươi
là…… Nam Cung……
Tứ?”
“!!!”
Lúc
này
đừng nói Tiết Chính Ung, đa
số những người đứng ở gần kết giới nghe được câu nói này đều rùng mình.
——
Nam Cung Trường Anh có ý thức?!?
Sắc mặtMặc Nhiên cũng đột nhiên
thay đổi, hàn quang chợt loé trong tay áo hắn, ám tiễn sắp sửa phóng ra bị hắn
thu trở về. Lưnghắn đã đổ
mồ hôi lạnh ướt
sũng, tim đập bang bang cuồng loạn.
Nguy
hiểm thật…… Thiếu chút
nữa chính mình đã bị bại lộ……
Hắn
đang thấy may mắn vì chính mình không cần ra tay, nhưng
ngay sau đó lại vì chính cái ý nghĩ thấy bản thân may mắn này mà cảm thấy bất an cùng
ghê tởm.
Tại toà
Giao Sơn này, hai phần hồn của hắn kiếp trước
cùng
kiếp này
đang long tranh hổ đấu, không ngừng mà cắn xé lẫn nhau, xé đến máu
tươi đầm đìa,
cắn đến huyết nhục
mơ hồ.
Hắn
không biết bản thân mình còn
có thể
chống đỡ bao lâu.
“Nam Cung…… Tứ…… Thứ bảy……”
Trong kết giới, thanh kiếm
đang giơ lên cao của Nam Cung Trường Anh đã chếch đi một chút.
Từng chút từng chút… từng tấc từng tấc…
Tiết
Chính Ung kinh ngạc
đến cực điểm: “Hắn thật sự có ý thức?”
Không,
không phải có
ý thức.
Là đang khôi phục dần dần
ý thức, khôi phục ý thức cuối cùng còn sót lại của khối thi thể này.
Mặc
Nhiên
biết, Từ Sương Lâm đang trốn ở một góc nào đó trong Giao Sơn, hắn như một nghệ
nhân múa rối vụng về, chưa
bao giờ điều khiển qua một con búp bê vảikhổng lồ phức tạp đến
vậy, hắn sắp chịu
đựng không nổi rồi.
Nam Cung Trường
Anh sắp thoát khỏi sự khống chế của
hắn ——
“Xoát!”
Mặc
Nhiên
còn chưa
kịp suy nghĩ xong, âm
thanhtrầm đục đâm xuyên
thấu da thịt này đã làm
da đầu hắn tê dại,
đồng tử co rút.
Trong
phút chốc.
Máu tươi điên cuồng
tuôn ra!
Mấy phần yên tĩnh, đột nhiên
một âm thanh vặn vẹo đến cực điểm vang lên như tiếng sấm nổ bên tai, như một lưỡi
kiếm lạnh lẽo đâm thẳng vào màn sương —— “A Tứ!!!”
“Diệp
cô nương!”
“Diệp Vong Tích!!”
Mọi người xung quanh ra sức giữ lấy Diệp Vong Tích đang gần
như điên cuồng, hai mắt đỏ ngầu, sợ nàng làm ra việc quá kích, nhưng mọi người cũng rất
nhanh phát hiện mình đã làm việc thừa, bởi nàng còn có thể làm ra việc gì đây? Nàng không phải người của
gia tộc Nam Cung,
dù là phụ tá đắc lực đến thế nào, thì trên Giao Sơn này nàng cũng là người
ngoài mà thôi.
Nàng căn bản không vào được.
Lưỡi kiếm vô tình của Nam Cung Trường Anh đã xuyên qua vai Nam Cung Tứ, nếu hai mắt hắn còn
có thể nhìn thấy, chỉ sợ lúc này sẽ thấy được trước ngực Nam Cung Tứ đã bị khoé một lỗ thủng.
Nam Cung Tứ cứng đờ một chút,
tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng
ngay sau đó Trường Anh rút kiếm ra, máu tươi phun lên tung toé, Nam Cung Tứ ngã trên mặt đất, hộc
ra đầy một miệng máu to, hắn đến chống đỡ thân thể cũng khó làm được, giãy giụa vài lần, cuối cùng
suy sụp ngã xuống
bùn đất.
Không
biết Từ Sương Lâm đã làm
gì,
có lẽ
là gia
tăng lực của linh hạch, cũng có lẽ đã dùng toàn bộ ý thức để liều chết khống chế
cho được Nam Cung Trường Anh.
Khối
thi thể này vốn dĩ sắp khôi phục thần thức, bỗng nhiên
lại biến thành người gỗ sát phạt quyết đoán, hắn cầm theo
kiếm, lưỡi kiếm tinh tế giờ dính đầy máu tươi,nhiễu trên mặt đất tí tách, ánh
trăng mênh mang tụ lại trên những vết máu loang lổ, tạo thành một mảng tối sáng
bất phân.
Nam Cung Tứ một lần nữa định từ trên mặt đất bò lên, nhưng thất bại, hắn nằm trong vũng lầy, chỉ miễn cưỡng nâng
lên được khuôn mặt.
Lông mi Mặc Nhiên run rẩy,
nhắm hai mắt lại.
Hắn
ước gì Nam Cung Tứ
đừng để người khác nhìn thấy gương mặt này. Vốn dĩ gương mặt kia
kiêu ngạo, phấn chấn, luôn luôn sạch sẽ anh tuấn, giờ phút này lại chỉ toàn máu
và bùn, dường như không còn thấy rõ ngũ quan, chật vật đến độ khiến bất cứ người
nào nhìn vào cũng cảm thấy bi thương.
Nhưng
là, trong mắt Nam Cung Tứ
lại không có bi thương!
Trong mắt hắn vẫn cólửa,
vẫn có ánh
sáng.
Nam Cung Trường Anh lại định chém xuống một
nhát kiếm nữa, nhưng bỗng một luồng ánh sáng trắng lao đến quấn lấy hắn, Não Bạch
Kim khàn giọng gào rống, đằng đằng sát khí, liều mạng xông lên.
“A
Tứ……”
Diệp Vong Tích đã sắpsụp đổ, mà Nam
Cung Tứ cũng không nhìn nàng, hắn chỉ nhìn
chằm
chằm Khương Hi không dời mắt, môi răng máu chảy đầm
đìa mà liên tục mấp máy.
Giờ
phút này
hắn cũng không thể phát ra âm thanh gì lớn, nhưng Khương Hi biết đọc khẩu hình,
hai con ngươi nâu đậm đang nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của Nam Cung Tứ.
Nam Cung Tứ nói xong.
Khương
Hi nói: “…… Được. Ta đã biết.”
“Ô
ô ô……”
“Rầm” một tiếng, một âm thanh ầm ĩ vang lên, Não Bạch Kim bị
Nam Cung Trường Anh một tay đánh văng ra, nó ngã xuống
tạo ra âm thanh còn lớn hơn chủ nhân, thân hình to lớn với bộ lông trắng muốt bị
quăng ngã trên đống lá cây, làm sụp hẳn một mảng cành lá to. Ngay sau đó, nó không duy trì được linh lực nữa, “phốc” một tiếng
mà biến thành một luồng khói trắng, sương khói còn chưa tan hết, bên trong liền
hiện ra một con chó nhỏ màu trắng lông xù, còn không to bằng bàn tay người,
đang điên cuồng dốc sức mà cắn chặt vạt áo Nam Cung Trường Anh.
Đó là nguyên hình khi bé của Não
Bạch Kim.
Nam Cung Tứ quay đầu, thấp giọng
khụ nói: “Đi, đi mau.”
“Ngao ngao ô ô ô!!” Não Bạch Kim không chịu
đi.
Nhưng
sức lực nhỏ bé này của nó cắn trên người Nam Cung Trường Anh, liền tựa  như
trâu đất xuống biển, một đi không trở lại, Nam Cung Trường Anh căn bản lười để ý đến
nó, hắn giật giật ngón tay, Giao Sơn đất rung núi chuyển, trăm ngàn khối thi thể trước
đó bị Nam Cung Tứ
trói lại, lúc này đều bị dây đằng trong nháy mắt kéo hếtlên khỏi mặt đất.
Lực
mạnh như dời núi.
Dễ như trở bàn tay.
Trong mắt Nam
Cung Tứ lóe ra ánh sángkịch liệt, nắm tay của
hắn hung hăng nện mạnh lên mặt đất,
chốc
lát
gian, ngực đau nhức, linh hạch dập nát!!
Hắn
dùng
linh hạch đã tu luyện hơn hai mươi năm của chính mình, dùng tâm huyết tu luyện
trong suốt những tháng ngàyđông lạnh hạ nóng của chính mình, liều lĩnh dốc toàn
lực, tuyệt không lùi bước, ngậm máu mà quát khẽ: “Dìm xuống!!”
Nổ tung!
Hắn
có thể
cảm nhận được rõ ràng trái tim của hắn, thứ đã ở bên trong lồng ngực hắn hơn
hai mươi năm, lúc này trong nháy mắt vỡ vụn.
Thực nhẹ nhàng, như là gió xuân thổi bên hồ,
lăng tăng gợn sóng.
Cũng
thực nặng nề, như
là núi
sông bị nghiền nát, đất rơi đá lở.
Cuối cùng đều hóa thành bột
mịn.
Trong nháy mắt, Nam Cung Tứ mơ hồ mà cảm thấy có chút an ủi,
hoá ra linh hạch
kiệt lực vỡ vụn là loại
mùi
vị này?
Tuy có đau, có khổ, nhưng
cũng không đến nỗi tê tâm
liệt phế.
Không dài như cái khổ lúc mẹ hắn qua đời.
Chỉ
trong chốc lát, tất cả đều không còn gì nữa.
Linh hồn ác long ở Giao Sơn thật
sự bởi vì sự
hiến tế của hắn mà run nhè nhẹ, những dây đằng đẫm
máu đột nhiên khép lại, gắt gao
trói chặt những cương thi đang sắp sửa thoát ra. Nam Cung Trường Anh hơi nâng cằm lên, trầm thấp mà “ân?” một tiếng, rồi sau đó từng bước
đi đến trước mặt Nam Cung Tứ,
đứng lại.
Lúc này Nam
Cung Tứ một bước cũng đi không nổi, mất đi linh hạch, hắn đã không khác
gì người bình thường.
Thậm chí đếnbội kiếm của mình hắn
cũng không thể triệu hồi.
Hắn
thở hổn hển, ngước mặt lên, trong mắt hắncó bóng ảnh của trăng sáng trên cao,
cũng có bóng ảnh gương mặt đang ngược sáng của Nam Cung Trường Anh.
“Thái chưởng môn……”
Dải lụa trắng che mắt của Nam Cung Trường Anh trong gió lạnh phần phật tung bay, hắn đứng yên
trong chốc lát,
đầu ngón tay lại giật
giật, nhưng
cáclinh hồn ở  Giao Sơn bởi vì Nam
Cung Tứ hiến tế linh hạch, nên trong nhất thời
không thể lập tức đáp ứng mệnh lệnh của chủ nhân Trường Anh này, do đó những
dây đằng nhuốm máu kia vẫn không hề có động tĩnh, thậm chí chậm rãi túm mạnh từng nhóm tử
thi, tiếp tục vùi xuống nền đất vững
vàng.
Nhưng Nam Cung Tứ biết, sẽ không chống đỡ được bao lâu.
Chỉ
cần Nam Cung Trường Anh có lòng tàn nhẫn mà cứng
rắn hạ xuống mệnh lệnh, thì cuối cùng Giao Sơn cũng sẽ tuyệt đối nghe theo chỉ
thị của chủ nhân đầu tiên này, Nam Cung Tứ cũng không thể thay đổi tất cả.
Nhưng
mà, tuy rằng
không thể thay đổi
kết cục, hắn cũng chấp nhận làm vậy bằng mọi giá, tận lực mà làm.
Không
thẹn với lòng.
Bên ngoài kết giới, Mặc Nhiên cắn chặt môi răng, ám tiễn lại
tụ ở đầu ngón tay, đường cong gương mặt hắn đã banh đến mức tận cùng, nắm tay dưới ống
tay áorun nhè nhẹ.
Bên trong kết giới, Nam Cung Tứ nói: “Thái chưởng môn…… Xin lỗi, ta
vẫn là…… cái gì…… cái

cũng không làm
được……”
Bội
kiếm của Nam Cung Trường Anh lại giơ lên, Nam Cung Tứ
chậm rãi nhắm
mắt lại.
Bỗng nhiên,
khi hắn đang ngẩng cổ nhắm mắt chờ kiếm chém xuống, trong nháy mắt hắn nhìn thấy
Nam Cung Trường Anh răng rắc mà chuyển động cổ, từ
trong khe hở giữa hai hàm răng mà gian nan mấp máy một câu, “Ngươi…… tên là…… Nam Cung…… Tứ?”
Nam Cung Tứ bỗng dưng rùng mình, khàn khàn nói: “Thái chưởng
môn?! Người, người có ý thức sao? Người…… Người có thể hiểu được ta nói gì sao?!”
Câu nói này Mặc Nhiên nghe không rõ, nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy động tác hạ thủ của Nam Cung Trường Anh bỗng nhiên hoãn xuống, hơn nữa môi hơi hơi mấp máy, hiển nhiên là đang cùng Nam Cung Tứ nói chuyện.
“Ta…… không nên…… cùng ngươi…… đấu……”
Kiếm của Nam Cung Trường Anh vẫn giơ cao, nhưng trong cổ họng hắn lại phát ra âm thanh rất nhỏ và đứt quãng.
“Trong
lòng
ta vẫn còn…… ký ức trước kia…… Ta trước khi chết, từng lo lắng đời sau sẽ có dị biến……” Hắn vừa mới
khôi phục thần thức, ngôn ngữ cũng không rõ ràng, khàn khàn nói, “Không ngờ…… quả
có hôm
nay.”
Nam Cung Trường
Anh dừng một chút, lại
tiếp tục nói: “Nam Cung…… Tứ. Trong chốc lát…… khi ta…… sau khi
ta niệm xong chú quyết……
Ngươi lập tức…… đem cung tiễn lấy đi…… Ta……”
Cung
tiễn?
Cung
tiễn gì?
Trong đầu Nam
Cung Tứ ong ong, nhất thời không kịp phản ứng, nhưng trường kiếm của Nam Cung Trường Anh đãxoay chuyển, chém một
đường thật dài trên mặt đất, phát ra âm thanh rít gào như tiếng rồng. Ngay sau
đó hắn lướt về sau vài
thước, vạt áo tung bay, nhìn như
tiên
giáng trần.
Nam Cung Trường
Anh đang run run,giờ phút này đang cố gắng
thoát khỏi khống chế của người thi thuật mà mấp máy môi, mỗi một chữ hắn nói ra
đều hao tổn sức lực cực lớn.
“Xuyên -Vân – triệu – tới.”
Cơ hồ là gằn từng chữ một mà nói xong câu đó, trong Giao Sơn
bỗng nhiên phát ra một tiếng
réo rắt ngân nga, mặt đất trước mắt Nam Cung Tứ ầm ầm vỡ ra, cuồn cuộn
rơi xuống bên trong hố sâu, một chiếc cung khảm sừng màu xanh thẫm không ngừng
ngân vang, bay vọt lên, ánh sáng chiếurọi đêm dài mênh mông.
Mọi người sợ hãi, đến cả người trước giờ lạnh lùng âm trầm như Sở Vãn Ninh
lúc nàycũng đã hơi hơi biến sắc.
Đây chính là thần võ được chôn theo chưởng môn đầu tiên của
Nho Phong Môn trong truyền thuyết ——
Xuyên Vân!
“Mau…cầm
đi….!”
Nam Cung Trường Anh khàn
khàn
nói, bàn tay hắn kịch liệt mà run
rẩy, giống như
đang nổ lực phản kháng ràng buộc vô hình nào đó, kiệt lực không cho chính mình
tiến lên
cầm lấyXuyên
Vân thần cung, “Xuyên
Vân tiễn có thểthiêu đốt thân thể huyết nhục…….Thiêu.”
Nam Cung Tứ kỳ thật đã hiểu
rõ ýcủa chưởng môn, nhưng kích độngnày thật sự là quá
lớn, hắn không cách nào tin nổi, cho nên hắn khô khốc mà mở miệng hỏi: “Thiêu cái gì?”
“Ta!” Nam Cung Trường Anh bỗng nhiên
giận mà hét
to.
“Thái chưởng môn!”
“Đừng để xác ta…… làm ra…… sự việc…….. mà khi còn sống ……..
ta thống hận nhất.” Nam
Cung Trường Anh toàn
thân như ngọc lẳng lặng mà đứng, tay áo dài rộng rũ xuống, hắn buông ra một từ
cuối cùng sau mấy trăm năm: “Thiêu!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu