Edit: LuBachPhong36
Mặc Nhiên cắn chặt răng, khóe mắt tẫn
nứt: “Sư Minh Tịnh!!!”
Sư Muội phất ống tay áo một cái, dưới
ánh trăng, vạt áo hắn tung bay.
Hắn đứng trên ngọn cây, mặt khẽ
nghiêng, ánh trăng sáng chiếu lên gương mặt tuấn tú: “Đi đi, nếu còn không
đi sư tôn sẽ tỉnh. Nếu người tỉnh lại nhìn thấy chúng ta đứng đây cãi nhau, sợ
là lại không vui.”
Dừng một chút, hắn mỉm cười bổ sung thêm một câu: “Đúng rồi
A Nhiên, lần sau gặp mặt, nhớ rõ phải gọi ta là Hoa Bích Nam, hoặc là gọi ta sư
công cũng được—— nếu như, còn có lần sau.”
Lúc hắn nói xong, bay lên trời, mũi chân uyển chuyển nhẹ nhàng, chỉ một
thoáng đã biến mất trong rừng cây Long Huyết Sơn rậm rạp, cuối cùng không còn
nhìn thấy bóng dáng. Chỉ còn sót lại tiếng cười vừa êm tai vừa u tối lạnh lùng,
giống như một tấm mạng nhện giăng xuống, lơ lửng trong bóng đêm lạnh lẽo, mãi
không tiêu tan.
“Sư Muội! —— Sư Minh Tịnh!!”
Trong sương mù dày
TruyenLau
đặc giữa núi rừng, Sư Muội không bao giờ quay đầu lại nhìn Mặc Nhiên nữa, hắn
ôm chặt người trong lồng ngực, hăng hái lướt qua vách đá sườn núi nhấp nhô cao
thấp, áo choàng tung bay, y phục phần phật.
Trong lòng hắn có nỗi
vui sướng không nói nên lời, trong mắt hắn phiếm lên ánh sáng lấp lánh. Giống một Nguồn copy từ TruyenLau.com
gã thợ săn thắng lợi trở về, đang chờ được ăn no nê thành quả. Chính trong lúc
hắn đang bay thấp, lại bỗng nghe được người hắn đang ôm trong lòng khàn khàn giọng
mà gọi một tiếng: “Mặc Nhiên….”
Nét mặt vui sướng của
Website TruyenLau.com
Sư Muội cứng
lại, ngay sau đó nheo mắt, ánh mắt ba phần lạnh lẽo bảy phần khô nóng.
“…… Hắn có cái gì tốt, đáng để ngươi
vì hắn đi đến bước này.”
Nhưng Sở Vãn Ninh không nghe thấy, y đang phát sốt
cao, một gương mặt thanh tuấn anh khí giờ đây trắng bệch như băng trên mặt hồ,
thậm chí còn có thể khiến người nhìn rõ mạch máu xanh nhạt bên dưới lớp da mỏng.
Sở Vãn Ninh nhẹ giọng mà gọi: “Mặc Nhiên……”
Sư Muội bỗng chốc dừng lại bước chân,
dường như đã nhẫn nhịn lâu lắm, vừa có vẻ gấp đến khó dằn nổi vừa bực bội ấm ức,
nhưng hắn do dự một lát, vẫn khắc chế chính mình.
Hắn đứng trước một
Sở Vãn Ninh đang hôn mê, không còn giữ được sự bình tĩnh thành thạo như đứng
trước mặt Mặc Nhiên, hắn nhìn chằm chằm gương mặt Sở Vãn Ninh trong chốc lát, nói: “Đừng nghĩ
đến hắn nữa, rất nhanh sẽ không còn Mặc Nhiên đâu. Sau này người phải theo ta
thôi.”
Dừng một chút, hắn lại nói: “Nhưng mà ta biết ngươi là người thâm
tình, nếu nhất thời chưa quên được hắn, thực ra cũng không sao. Chờ sau khi ta
đạt thành đại sự, sẽ có đủ tinh lực từ từ thuyết phục ngươi.”
Nói xong câu đó, hắn lại một lần nữa
lướt đất mà lên, triệu ra bội kiếm giữa không trung, lập tức bay về hướng Giao
sơn anh hùng trủng.
Đêm đã khuya, nơi chôn cất ở Nho Phong Môn yên tĩnh, ánh
trăng chiếu trên từng ngôi từng ngôi mộ. Những khối thi thể trước đó bị Từ
Sương Lâm biến thành quân cơ Trân lung vì mất đi linh lực lưu chuyển nên sẽ không
bao giờ nhúc nhích nữa, chỉ đứng cứng đờ trên vị trí của mình, không còn động đậy.
Sư Muội lấy máu tươi của gia tộc Nam
Cung mà hắn cất giữ để mở ra cửa điện, hắn đảo tròng mắt, nhìn thấy Nam Cung Liễu
đang đứng ngốc ở phía chân núi.
Nam Cung Liễu không thể tính một quân
cờ hoàn chỉnh, chỉ là một thứ bán thành phẩm, ít nhiều cũng còn lưu lại chút
nguyên khí. Nhưng hiện giờ người này đã hoàn toàn mất trí, đầu óc quá lắm cũng
chỉ là đứa trẻ lên năm, Sư Muội cũng không rảnh để giết hắn, huống chi ít nhiều
hắn cũng còn chút công dụng.
“Bạn thân ca ca, ngươi đã về rồi.” Nam
Cung Liễu nhìn lên thấy hắn, liền giãn mặt ra cười, trên gương mặt hơi béo có chút
nhiệt tình cởi mở.
Từ Sương Lâm từng nhận Sự Minh Tịnh là
bạn thân của mình, cho nên Nam Cung Liễu cũng theo hắn gọi người này là bạn
thân ca ca.
Cái này xưng hô làm Sư Muội hơi khựng một chút, sau đó nheo
lại đôi mắt: “Đừng gọi bậy.”
“A……” Nam Cung Liễu liền có chút mờ mịt
mà nhìn hắn, “Ngươi không thích ta xưng hô với ngươi
như vậy sao?”
“Không thích, gọi ta Hoa Bích Nam là được.”
Mặt Sư Muội âm trầm, “Đi, đi lên phía trước mở đường cho ta.”
“Bạn thân ca ca muốn đi đâu?”
“……” Cũng không có đáng gì phải so đo
với một tên đầu óc chỉ mới năm tuổi, Sư Muội mất kiên nhẫn nói: “Đưa ta đến
mật thất trước kia Từ Sương Lâm từng ở.”
Nam Cung Liễu liền dẫn hắn đi.
Thực ra gian mật thất kia đối Sư Muội mà nói cũng không phải bí mật, chỉ là dọc theo
đường đi có quá nhiều chỗ cần phải tưới máu tươi của gia tộc Nam Cung, tuy hắn
có trữ, nhưng trong lồng ngực đang ôm Sở Vãn Ninh, một mình ra tay cũng thật
phiền toái, chi bằng dùng của Nam Cung Liễu tốt hơn.
Một trước một sau đi một đoạn đường,
Nam Cung Liễu bỗng nhiên quay đầu lại, dường như nhịn không được tò mò, hỏi hắn: “Bạn thân ca ca hôm nay mang bằng hữu
trở về qua đêm sao?”
“Qua đêm?”
Sư Muội hình như là bị hai chữ này làm hài lòng, ánh mắt hơi hơi thả lỏng, hắn
mỉm cười
nói, “Không khác lắm, chính là qua đêm, nhưng mà sau này hắn
phải ở chỗ này qua rất nhiều rất nhiều đêm, phải nói là thường trú.”
Nam Cung Liễu liền càng thêm tò mò: “Hắn là ai vậy?”
Sư Muội suy nghĩ một lát, bỗng nhiên
cười cười:
“Ngươi thật muốn biết? Chuyện này chỉ sợ không thích hợp cho con nít
nghe.”
Nam Cung Liễu liền trợn tròn đôi mắt,
thật giống như trên một gương mặt nam tử trung niên lại biểu lộ vẻ kinh ngạc của
trẻ con, thực làm cho người ta có chút ghê tởm, cũng có chút buồn cười.
Bọn họ một đường đi đến trước cửa mật
thất, cửa lớn mở ra, bên trong đốt đèn trường minh. Trong gian mật thất bày biện
đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, trải bộ lông hổ răng kiếm thật dày, treo màn lụa
mỏng. Cạnh giường còn một chiếc bàn nhỏ, một chiếc đàn Không, trừ những thứ này
ra, bốn vách tường trống trơn, không còn gì khác.
Sư Muội đỡ Sở Vãn Ninh nằm xuống giường, rồi chính
mình phất ống tay áo ngồi bên cạnh giường, rũ mắt chăm chú nhìn khuôn mặt Sở Vãn Ninh. Ánh nến rất sáng, chiếu khắp gương mặt quen thuộc này.
Lúc tỉnh, mày kiếm dài đến tóc mai, mắt
phượng sinh uy.
Mà giờ phút này gương mặt tiều tụy, một đường cong chạy từ sườn mặt
đến dưới cằm rồi mất hút như khói tàn…..
Sư Muội cũng không để tâm những chuyện
này, hắn chỉ cảm thấy tranh giành qua hai đời, Sở Vãn Ninh cùng Mặc Nhiên rốt cuộc đều thua trong
tay hắn. Giờ này khắc này, Sở Vãn Ninh đang nằm bên người hắn, Mặc
Nhiên tạm mất linh lực, rất nhanh cũng sẽ ngoan ngoãn bước vào cục diện do chính mình bày
sẵn, mưu đồ của hắn rốt cuộc sắp thành hiện thực.
Đang nhìn đến thất thần, chợt nghe thấy
Nam Cung Liễu thò đầu qua hỏi: “Ơ? Người này trông rất quen nha.”
Sư Muội liếc mắt nhìn qua hắn:
“Ngươi nhớ ra hắn là ai sao?”
“Không nhớ ra.”
Sư Muội nhắc một chút:
“Trước kia vị
ca ca này đã quở mắng ngươi, làm cho ngươi khó xử.”
“Hả? Ở
chỗ nào?”
“Ở ngay trên đại điện Nho Phong Môn.”
Nam Cung Liễu mờ mịt nói: “A, thật vậy sao?……
Nhưng sao ta một chút cũng không nhớ được?”
Sư Muội trầm mặc trong chốc lát, ôn
nhu mà cười cười: “Không nhớ được mới tốt đó.”
Nam Cung Liễu không biết trong lời nói
hắn có thâm ý, lại nghiêng đầu nhìn Sở Vãn Ninh trong chốc lát, mới bỗng nhiên
nói: “Nhưng mà hắn thật là đẹp. Dáng vẻ nhắm mắt
không cười cũng thật đẹp.”
Sư Muội cười tủm tỉm nói: “Hắn chính là sủng phi của Đạp Tiên Đế
Quân, ngươi nói có thể xấu xí sao?”
“Sủng phi…… Là có ý gì?”
Trên mặt Sư Muội ý cười càng sâu: “Sau này ngươi lớn lên sẽ biết. Bây giờ
ngươi giúp ta đi hái một ít quýt tới đây, đun thêm một chút nước ấm….. Tính
tình hắn kém như vậy, nếu lúc tỉnh lại không được hầu hạ tốt, sợ là sẽ càng
thêm tức giận.”
Nam Cung Liễu lập tức đi chuẩn bị.
Ngay lúc đi đến gần
cửa, lại có chút do dự. Sư Muội thấy thế, liền hỏi
hắn: “Làm sao vậy?”
“Quả quýt……” Nam Cung Liễu do dự cắn ngón tay nói, “Bạn thân ca ca biết khi nào bệ hạ trở
về không?”
Bệ hạ trong miệng hắn, chính là chỉ Từ Sương Lâm.
Sư Muội tự nhiên sẽ không nói cho Nam
Cung Liễu biết Từ Sương Lâm đã chết, hắn mỉm cười nói: “Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, làm việc cho tốt, không
bao lâu nữa bệ hạ sẽ trở về.”
Mắt Nam Cung Liễu sáng rực lên, lập tức
đeo lên giỏ tre đặt bên cạnh cửa mật thất, ra ngoài hái quýt.
Sư Muội nhìn hắn rời đi, sau một lúc
lâu mới cười
nói: “Thật thú vị. Lúc có thần trí thì huynh đệ bất hoà, không có
thần trí, ngược lại có huynh có đệ như vậy…. Quả nhiên trên đời này có rất
nhiều thứ chỉ khi còn nhỏ mới thuần khiết nhất, một khi trưởng thành, tranh quyền
đoạt lợi, liền ô uế.”
Hắn nói, quay đầu lại, vuốt ve gương mặt Sở Vãn Ninh.
“Ngươi xem, đại đa số Tu Chân giới đều
là người như hắn, không đáng cho ngươi bảo hộ.” Đầu ngón tay lướt qua từng đường
nét trên gương mặt kiệt xuất, Sư Muội thở dài nói, “Tại sao ngươi phải khổ vì những người
này, dốc hết sức lực, cắt đứt hồn phách, xé rách thời không, nhẫn nhục phụ trọng……
Cùng
ta đấu hai đời?”
Sở Vãn Ninh vẫn
trong cơn hôn mê dĩ nhiên sẽ không trả lời hắn.
Đau khổ của kiếp
trước và cơn ác mộng lúc này đang dày vò y, làm gương mặt y càng thêm nóng, ấn
đường nhíu chặt. Sư
Muội chống
cằm nhìn trong chốc lát, sau đó lấy từ trong túi càn khôn ra một lọ màu bạc
chuyên đựng mạc hương lộ.
“Cho ngươi uống một chút này đi.”
Sư Muội mở hương lộ ra, “Ta biết ngươi nhất định sẽ mơ thấy
chuyện của kiếp trước. Trước đây lúc ở Hiên Viên các, vì biết ngươi sẽ đến nên
mới làm riêng mạc hương lộ cho họ đem đi bán….. Ta muốn để ngươi dễ chịu một
chút, nhưng cũng không muốn khiến ngươi sinh ra nghi ngờ. Cho nên ngươi xem, đi
theo ta vẫn tốt hơn là đi theo Mặc Nhiên đúng không? Chuyện này chỉ là chuyện
nhỏ, chỉ cần ngươi làm ta vui, mỗi ngày ta đều có thể cho ngươi nếm thử cái mới.
Còn hắn có thể cho ngươi cái gì, hắn chỉ biết đánh nhau.”
Mùi thơm ngào ngạt
như sương sớm rót đầy một chiếc chung sứ trắng tinh, đưa đến bên môi Sở Vãn
Ninh.
Đút thuốc… Sư Muội
nhìn thành quả không dễ mà giành được của mình đang nằm trên giường, hắn ngẩn
người trong chốc lát, rồi bỗng nhiên nghĩ ra gì đó, ánh mắt sáng ngời. Hắn tìm kiếm
trong túi càn khôn, cuối cùng tìm được một dải lụa đen nhánh. Hắn buộc dải lụa
đen trên mắt Sở Vãn Ninh, hạ một chú pháp khiến đôi mắt y hoàn toàn bị che lại.
Làm xong tất cả, hắn từ từ đứng dậy, nắm
cằm Sở Vãn Ninh xoay trái xoay phải đánh giá một phen, rất là hài lòng.
“Ừm, thật sự rất đẹp. Khó trách kiếp
trước Mặc Nhiên thích cột lại như vậy rồi làm ngươi. Ngẫu nhiên học hắn một
chút cũng không tệ, ít nhất trên phương diện này hắn thực sự có chút tình
thú.”
Nụ cười Sư Muội vẫn luôn rất dịu dàng,
chưa từng thay đổi. Đầu ngón tay hắn chậm rãi lướt qua cằm, môi, sóng mũi Sở
Vãn Ninh, cuối cùng dừng lại trên dải lụa đen bịt mắt.
Hắn lại dùng giọng điệu mềm mại ôn nhu khiến người
không rét mà run, nói: “Sư tôn, nhanh chút tỉnh lại đi. Ta nha…. mới vừa
nghĩ ra một trò rất thú vị, chờ ngươi tỉnh, chi bằng chúng ta cùng nhau chơi,
được không?”
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.