Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?

Edit: LuBachPhong36
Mặc Nhiên
lướt qua làn sóng thi thể cuồn cuộn, chạy
thẳng đến dưới chân núi, tạo ra kết giới, ánh mắt hắn lập
tức dừng trên người Nam Cung Tứ.
Lúc này
trói buộc trên người Nam Cung Tứ đã được cởi bỏ, Diệp Vong Tích quỳ một gối ở bên cạnh,
băng bó
miệng vết thương cho hắn. Mà Mai Hàm
Tuyết thì mặt mày lạnh lẽo,  lẳng lặng ngồi
trên mặt đất, ngồi giữa Giang Đông Đường
và Nam Cung Tứ, trước mặt là một chiếc đàn Không*, đầu ngón tay nhẹ động, âm
thanh như nước chảy.
(*箜篌: đàn Không, một loại đàn cổ, có ít nhất năm dây, nhiều nhất hai
Nguồn copy từ TruyenLau.com mươi lăm dây).
Phải biết rằng Mai Hàm
Tuyết là chưởng giáo đại sư huynh của Côn Luân Đạp Tuyết cung, hơn nữa
nghe nói người này xuất quỷ nhập
TruyenLau.com thần, thân pháp cực kỳ quỷ quyệt, hành động cũng thường xuyên
biến hóa, lúc thì đứng đắn đến không thể đứng đắn hơn, lúc thì công phu tà môn
đến không thể hình dung được.
Nhờ phúc của hắn, đám
người Giang Đông đường kia tuy rằng hận không thể đem Nam Cung Tứ xẻo sống, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn TruyenLau
mà ngồi trên tảng đá bên cạnh giương mắt nhìn.
Thấy Mặc Nhiên
lao xuống, tiếng đàn của Mai Hàm Tuyết đột nhiên ngừng lại,
hắn thu đàn, đứng dậy, khẽ gật đầu. Mỗi động tác đều cực kỳ đoan trang đoan chính.
“Trên núi thế nào?”
Mặc
Nhiên nói: “Đều là giả.”
“Giả?”
Mai Hàm Tuyết hơi hơi nhíu mày,
người phía Giang
Đông đường nghe được, cũng sôi nổi vây
lại đây, Hoàng Khiếu Nguyệt còn đang nằm
ở đình bên cạnh
hóng gió, bắt mấy tên đệ tử đấm chân xoa vai cho hắn, làm ra vẻ hấp hối suy yếu, nhưng nghe vậy cũng nhịn không
được nheo cặp mắt lại thành khe, vểnh tai nghe.
Mặc Nhiên
nói: “Từ Sương Lâm không ở trên núi này, chỉ sợ là ở Giao Sơn. Ta ——”
Hắn còn chưa nói xong, sắc mặt Nam Cung Tứ
đã tái nhợt, đột nhiên nhìn thẳng Mặc
Nhiên: “Từ Sương Lâm ở Giao Sơn?”
“Có lẽ, nhưng không hoàn toàn chắc chắn.”
Nam
Cung Tứ sửng sốt trong chốc lát, lẩm bẩm nói: “…… Không có khả năng, Giao Sơn chỉ nghe theo mệnh lệnh gia tộc Nam Cung, Từ Sương Lâm hắn……”
Hắn nhớ tới cái gì,
bỗng nhiên
nghẹn lời, rồi sau đó chút huyết sắc cuối cùng trên
mặt cũng phai hết, đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chú Mặc Nhiên. Hắn nhất thời đã quên, Từ Sương Lâm, vốn dĩ cũng họ Nam Cung.
Nam
Cung thế gia,
một Liễu một Nhứ, đã từng được người người ca ngợi là thiếu niên anh kiệt, mọi người đều cảm thấy Nho Phong Môn có được hai
huynh đệ này tương lai sẽ huy hoàng, sáng rọi như mặt trời ban trưa. Không ai ngờ được kết cục của hai huynh đệ này cùng Nho Phong
Môn sẽ là cục diện như ngày hôm nay.
Nam
Cung Tứ im lặng rũ mắt, không nói gì nữa.
Lúc này những người khác cũng lục tục chạy dưới chân núi tới, mấy ngàn người như bầy cá di trú, chen chúc đổ về trước núi.
Sở Vãn Ninh đã đi tới, Tiết Mông cùng Sư Muội đi theo phía sau, y nhìn về phía Nam Cung Tứ: “Tay tại sao lại bị thương?”
“Không
đáng ngại, là tự ta quẹt trúng.” Nam Cung Tứ nói, “Cảm tạ đại ân của tông sư.”
Tiết Mông thở dài
nói: “Gọi là sư tôn, gọi tông sư cái gì, thật là,
sư tôn cho ngươi mặt mũi, ngươi còn không cần,
ngươi……”
“Ta không có lạy qua sư phụ.” Đôi môi da khô nứt nẻ của Nam Cung Tứ hơi hơi khép mở: “Những điều đã được học, trước giờ không đến
từ tông sư. Mong muốn của gia mẫu khi ta còn nhỏ, tông sư không cần để ở trong
lòng.”
Sở Vãn Ninh: “……”
“Xin lỗi. Nhưng lễ
tam bái năm đó, ta đều không nhớ rõ.”
Sở Vãn Ninh còn chưa nói chuyện, đã nhìn thấy Khương Hi cùng chưởng môn các phái
khác đã đi đến, phía sau còn cả đám đệ tử thất thất bác bác theo sau. Y không
quen ở trước mặt nhiều người nói chuyện riêng tư, nên liền mím môi, không nói
tiếp nữa, chỉ lấy một lọ thuốc nhỏ từ túi càn khôn đưa cho hắn.
“Mỗi ngày
thoa ngoài da, ba ngày sẽ khỏi.”
Y đơn giản mà nói
xong câu này, những người khác cũng đã đuổi tới.
Hoàng
Khiếu Nguyệt cũng được dìu từ đình hóng gió run rẩy mà đi tới, chuyện đến bước
này, Giang Đông đường chắc chắn cũng không muốn bỏ qua.
Hiện giờ Cô Nguyệt Dạ
là môn phái đứng đầu, đại sự trước mặt, lý ra mọi điều đều sẽ đợi Khương
Hi nói trước. Nhưng Khương Hi nhìn thấy Nam Cung Tứ, nhất thời cũng không biết nên lấy
thái độ gì đối với người này mới thích hợp. Nho Phong Môn ương ngạnh hoành hành nhiều năm như vậy, đã tích luỹ thù oán cùng
rất nhiều môn phái khác, những thù oán đó
không chỗ phát tiết, cuối cùng đều đổ hết lên một mình
Nam Cung Tứ.
Nhưng Nam Cung Tứ có gì sai
đâu? Kiếm phổ của Bích Đàm sơn trang không phải do
hắn lấy đi, chào giá trên trời cũng không phải việc hắn làm, hắn thậm chí còn
không kịp biết kiếm phổ đó đang ở chỗ nào… Phụ thân hắn Nam Cung Liễu tội ác chồng chất,
bây giờ chết là xong việc, nghĩ cũng thoải mái. Hiện giờ ai ai cũng nói cha thiếu
nợ thì con phải trả, nhưng thực sự nếu ai cũng là cha nợ con trả, thì những người đang ngồi đây có mấy ai thực sự sạch sẽ, thực
sự thanh thanh bạch bạch?
Huống chi người thanh niên này,
trước mắt vẫn là huyết mạch duy nhất của gia tộc Nam Cung, là chìa
khóa mở ra cửa lớn của Giao Sơn.
“Ngươi……” Khương Hi châm chước mở miệng.
Mới chỉ nói một chữ “ngươi”, liền nghe được bên
cạnh bỗng
nhiên có người run rẩy mà nói:
“Nam Cung thí chủ, ngươi theo chúng ta đi một chuyến, cái gọi là muốn
tháo chuông phải tìm người buộc chuông, Nho Phong Môn rơi vào cục diện rối rắm,
ngươi vạn lần không thể mặc kệ mà khoanh tay đứng nhìn.”
Người vừa nói chính là Huyền
Kính đại sư, phương trượng của Vô Bi Tự. Khương Hi không khỏi cười lạnh
trong lòng, thầm nghĩ lão lừa trọc này lục căn không tịnh, thực ra cũng chỉ muốn tìm đường sống thoát khỏi sườn núi này. Nhưng
mà cũng đúng lúc, dù sao hắn cũng không giỏi
nói mấy lời dư thừa xã giao, liền lười biếng mà ngậm
miệng, đứng ở bên cạnh, xem Huyền Kính đại sư
tay chống pháp trượng, A di đà phật mà cùng Nam Cung Tứ
giảng đạo lý lớn.
Nam
Cung Tứ nghe xong không vài câu liền nói: “Có thể, ta cùng với các ngươi đi đến Giao Sơn.”
Huyền Kính đại sư không nghĩ tới hắn sẽ thoải mái mà đồng ý trợ giúp mở ra
kết giới Giao Sơn như vậy, sửng sốt trong chốc lát, mới tạo thành chữ thập nói: “A di đà phật, thí chủ có thể hiểu
lý lẽ, thần phật có biết, tội nghiệt sẽ giảm.”
Trong nháy mắt Nam Cung Tứ dường như muốn nói cái gì, nhưng cuối
cùng cũng không nói, não bạch kim ở trong túi đựng
tên kêu ô ô, muốn bò ra ngoài, lại bị hắn lặng
lẽ ấn trở về.
“Ta đi Giao Sơn là không hy vọng anh kiệt mấy
trăm năm của Nho Phong Môn trở thành con rối, tiếp tay cho giặc.” Nam Cung Tứ ẩn nhẫn nói, “Nhưng đa tạ đại
sư có ý tốt, vì ta
chỉ điểm đường sáng.”
Vậy là, chìa
khóa mở ra
Giao Sơn đã có.
Nhưng mà tứ đại tà sơn
này, đặc điểm của mỗi một ngọn núi đều rất khác nhau. Giao Sơn không giống
Hoàng Sơn, nếu muốn tiến vào Giao Sơn, bất kể là người của gia tộc Nam Cung hay
là người nào khác, đều nhất định phải làm hai việc ——
Thứ nhất, trai giới
mười ngày.
Thứ hai, khi đến dãy
núi bàn long ở Giao Sơn phải đi bộ mà lên núi, không thể ngự kiếm, không thể cưỡi
ngựa, bằng chính đôi chân mình vượt qua ba dãy núi, lấy lòng thành mà đi.
Tiết Chính Ung tính
toán thời gian, nói: “Từ nơi này đến trước dãy núi bàn long, nếu cưỡi ngựa ước
chừng phải mất mười ngày, vừa vặn trai giới hoàn thành. Ta nghĩ các vị nếu
không có việc gì quan trọng, cũng không cần chạy về từng môn phái mà trai giới
tích cốc, chúng ta cùng nhau đi thôi.”
Cung chủ Đạp Tuyết
cung nói: “Cũng tốt, cùng nhau đi còn có thể thương nghị đối sách kế tiếp.”
Tiết Chính Ung nói:
“Chỉ là chúng ta ở đây có ít nhất ba ngàn người, cũng khó tìm ngựa……”
Lúc này, từ trong đám
người bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói nhỏ, một bàn tay giơ lên, đó là một
người đầu hoẵng mắt chuột, hình dáng thô tục, mặc áo gấm đỏ thẫm, hai bên áo gấm
còn thêu hoa văn hình mèo đen: “Trong sơn trang ta có, hẳn là đủ dùng.”
“Mã trang chủ?”
Khương Hi nhướn mày lên.
Người này chính Mã
Vân, chưởng môn của Đào Bao sơn trang, một trong chín đại môn phái của Thượng
Tu Giới. Lúc trước Tiết Mông đọc được trong cuốn sách bảng xếp hạng linh tinh,
Mã Vân là người giàu có xếp hạng thứ ba, hiện nay Nam Cung Liễu đã đi đời, luận
tài phú, hắn hẳn là có thể leo lên hạng nhì rồi.
So với Khương Hi, Mã
Vân có vẻ bình dị hơn nhiều, có chút dáng vẻ của người làm ăn. Nhưng phương thức
kiếm tiền của hai người này cũng rất khác nhau, Khương Hi hung ác, hành động
ngang tàng, trân bảo thu thập nhiều, việc làm ăn chính là chợ đen.
Mã trang chủ thì thiết lập
trạm dịch lớn bé tại Tu Chân giới, nhận vận chuyển đủ loại hàng hoá, cho thuê
ngựa thuê thuyền thuê xe, sơn trang bọn họ chuyên chế tạo các loại thuyền xe
linh hoạt, chăn nuôi rất nhiều ngựa tốt, bởi vậy Mã trang chủ mới có biệt hiệu,
gọi là “Mã tiếp khách”.
Đối mặt với người mặt sắt
lạnh lùng như Khương Hi, “Mã tiếp khách” có chút lúng túng, rụt rụt cổ, nói: “Vậy
nếu không…… thì vẫn đi đảo Lâm Linh? Trong phủ Khương chưởng môn khẳng định có
nhiều ngựa hơn so với tại hạ, hắc hắc hắc.”
Mọi người: “……”
Khương Hi nhìn gương mặt tươi
cười đầy nếp nhăn của hắn, im lặng một lát, lại nói: “Ta chỉ là xúc động khi thấy
Mã trang chủ khẳng khái tương trợ, cũng không có ý khác. Nơi đây cách Đào Bao
sơn trang khá gần, Mã trang chủ đã nguyện ý cho mọi người mượn vật cưỡi, dĩ
nhiên là không gì có thể tốt hơn.”
Mã trang chủ vừa nghe, nhẹ
nhàng thở ra, cười nói: “Vậy mời chư vị dời bước đến tệ trang, sắc trời đã tối,
không bằng ở lại sơn trang ngủ một đêm, ngày thứ hai lại cùng xuất phát.”
Đào Bao sơn trang tọa lạc bên
hồ Tây Tử, nhìn ra đỉnh Cô Sơn. Cô Sơn này tuy gọi là núi nhưng bất quá chỉ là
một gò đồi, khi lên đến đỉnh cũng chỉ mất gần nửa canh giờ.
“Đến rồi!” Mã trang chủ hứng
thú bừng bừng mà đứng ở trước cửa thành rộng lớn màu đỏ tươi, đưa tay tháo bỏ kết
giới, “Chư vị mời vào, mời vào mời vào.”
Trước sự việc diễn ra ở
Hoàng Sơn, trong lòng chư vị chưởng môn có nôn nóng có lo lắng, duy chỉ có Mã
trang chủ là như không có việc gì, mà còn có thể nở nụ cười tươi rói. Mọi người
hai mặt nhìn nhau, từng người cười khổ nhưng cũng không nói gì. Chưởng môn đi
trước, trưởng lão đi kế tiếp, đệ tử thân truyền theo sau, nối đuôi là mênh mông
cuồn cuộn đệ tử các môn các phái, theo thứ tự đi vào đại môn của Đào Bao sơn
trang.
Tiết Mông cùng Mặc Nhiên
nói thầm nói: “Cái tên Mã tiếp khách này làm cái quỷ gì? Cười đến ta nổi hết da
gà, hắn không phải là cùng một phe với Từ Sương Lâm chứ, đây là muốn gậy ông đập
lưng ông sao?”
“…… Không phải.”
“Sao ngươi chắc chắn như vậy?”
Mặc Nhiên nói: “Tôn chủ của
chín đại môn phái cùng nhân tài kiệt xuất đều ở chỗ này, hiện giờ mọi người
trông gà hoá cuốc, nếu hắn là đồng lõa của Từ Sương Lâm, cái gì cũng không làm được,
ngược lại sẽ bại lộ chính mình.”
“Vậy sao hắn lại vui như vậy?”
Mặc Nhiên thở dài, nói: “Hắn
vui là do hắn sắp phát tài.”
“Phát cái gì tài? Hắn rõ
ràng là đang làm ăn lỗ vốn a.” Tiết Mông ngốc ngốc. Hắn cùng cha hắn giống
nhau, không có đầu óc làm ăn, nghe nói khi hắn còn nhỏ, Vương phu nhân cho hắn
một mảnh bạc Diệp Tử, bảo hắn qua bên chỗ người bán rong kia đổi tiền, kết quả
hắn đổi trở về một con diều nhỏ và ba đồng tiền đầy dầu mỡ, bị hố cực thảm, còn
cố tình cảm thấy chiếc diều kia đẹp, bản thân mình đã mua được vui vẻ, như vậy
thực đáng giá.
Người như hắn, sao có thể
hiểu được suy nghĩ của Mã tiếp khách.
Cho nên qua nửa ngày hắn vẫn
ngơ ngác mà nói: “Ngươi có nghe lầm hay không. Vừa rồi hắn nói muốn cho chúng
ta mượn ngựa, không phải cho chúng ta thuê ngựa. Hắn không lấy một xu, hắn ——”
Lúc này, đệ tử cấp thấp phụ
trách tiếp khách và phân phòng trong sơn trang đi tới, Mặc Nhiên xua xua tay, ý
bảo Tiết Mông đừng nói nữa, cả hai bước theo sau thị nữ đi đến biệt viện tạm ở
trong đêm nay.
Một loạt biệt viện phía
sau xây dựa vào sườn núi, mỗi viện ở được sáu người. Đúng lúc hoàng hôn, Mặc
Nhiên đứng phía trước cửa sổ sương phòng của mình, nhìn ra dãy núi xa xa, mặt hồ
Tây gợn sóng.
Từ lúc xuống núi cho đến
giờ, Mặc Nhiên vẫn luôn bồn chồn và cực kỳ bất an, lúc này cửa phòng đã đóng lại,
hắn mới đem hết tất cả những cảm xúc bực bội lo lắng bộc lộ ra ngoài. Một bàn
tay hắn vuốt nhẹ song cửa sổ, tay khác thì vô thức vân vê đồ vật nằm trong lòng
bàn tay.
Cảnh sắc vùng Giang Nam vẫn
luôn xinh đẹp, nhưng giờ phút này hắn lại không có tâm trạng thưởng thức. Trong
ánh hoàng hôn ảm đạm, nếu giờ phút này có người nhìn thấy nét mặt hắn, bất luận
thế nào cũng sẽ không thể tin được đây là Mặc tông sư chín chắn cương trực.
Mà đây là một gương mặt
thuộc về Đạp Tiên Đế Quân của kiếp trước.
Hung ác, nham hiểm.
Ánh tà dương đâm vào đôi mắt
nâu nhạt của hắn.
Trong sắc trời chạng vạng,
bộ mặt của Mặc Vi Vũ hóa sói.
Cái người trọng sinh phía
sau lưng Từ Sương Lâm khiến hắn không rét mà run, hắn cảm thấy như có một cây
đao đặt trên cổ mình, lưỡi đao đã dán vào da hắn, đâm thủng thịt hắn, máu hắn
đã chảy ra.
Nhưng người kia cũng không
cần dùng lực chặt đầu hắn đi, bởi chính hắn đã không thể quay đầu lại. Hắn căn
bản không biết rõ là ai đứng sau lưng mình, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng
mình.
Trong lòng hắn hỗn loạn, hắn
bắt đầu cảm thấy việc mình trọng sinh sẽ giấu không được lâu nữa.
Nếu đến cái ngày phải quyết
chiến đó, cái ngày mà chân tướng bị vạch trần đó, hắn nên làm cái gì bây giờ?
Bá phụ bá mẫu sẽ cảm thấy hắn
thế nào? Sư Muội sẽ thấy hắn thế nào? Tiết Mông sẽ thấy hắn thế nào?
Và còn Sở Vãn Ninh.
Sở Vãn Ninh……
Nếu việc kiếp trước bị bại
lộ, Sở Vãn Ninh sẽ hận hắn đến thế nào? Có phải từ đây về sau sẽ không thèm liếc
nhìn hắn một cái?
Mặc Nhiên tâm loạn như ma,
càng nghĩ càng cảm thấy lạnh, lạnh đến thấu xương ——
“…… Lạch cạch.”
Bỗng nhiên đồ vật hắn vẫn
vân vê trong tay rơi xuống sàn nhà. Âm thanh vang lên lạch cạch. Hắn ngơ ngẩn
hoảng hốt mà nhặt lên, nhàn nhạt liếc mắt nhìn xuống.
Vật nhỏ đó rơi xuống đất
dính ít bụi, xem ra gian biệt việt ở Đào Bao sơn trang này đã thật lâu không có
người ở qua, dọn dẹp cũng không thường xuyên, trên mặt đất đều có chút bụi……
Khoan đã…
Sắc mặt Mặc Nhiên đột
nhiên trắng bệch.
Hắn bỗng nhiên ý thức được,
nãy giờ mình đang vân vê cái gì ——
Nằm ở trong lòng bàn tay hắn,
là một quân cờ đen nhánh trơn bóng.
Là Trân Lung cờ!!
Mặc Nhiên sợ hãi biến sắc!
Kiếp trước, hai năm cuối
cùng trước khi chết hắn đã hình thành một thói quen. Mỗi lần tâm trạng cực kỳ
phức tạp, cực kỳ bực bội, đều sẽ vô thức mà đem linh lực tụ trong lòng bàn tay,
ngưng tụ thành một quân cờ nhỏ màu đen, vân vê ở trong tay mà chơi đùa.
Lúc ấy, thói quen này của
hắn khiến hạ nhân trong cung đều kinh hồn bạt vía, Mặc Nhiên trong lúc vô ý thường
nghe được đám hạ nhân nói chuyện, bọn họ đều cảm thấy hắn nhất định là đang phẫn
nộ, phẫn nộ thì liền tạo ra một quân cờ, muốn giết người, muốn đem người luyện
thành xác sống.
“Thật đáng sợ, bệ hạ lúc
nào cũng có thể ném quân cờ đang cầm trong tay kia ra!”
“Nói thật, ta thà rằng nhìn
thấy hắn chơi đùa với sọ người còn hơn.”
“Các ngươi thì có cái gì phải
sợ, chính ta là người hầu hạ gần bệ hạ nhất, trời biết ta có bao nhiêu sợ hãi.
Bệ hạ tạo ra quân cờ, phải hao phí bao nhiêu linh lực, cho nên hắn không thể chỉ
là làm chơi đi? Khẳng định là hắn có mục đích, hoặc là muốn phát tiết a…… Lỡ
như phát tiết trên người ta, ta nên làm cái gì bây giờ……”
Mặc Nhiên đối với những lời
nói vô nghĩa này lại cảm thấy có chút buồn cười.
Hắn cũng không hiểu nỗi đám hạ nhân đó lải nha lải nhải nghĩ cái gì, dựa vào
cái gì mà đoán được nội tâm của hắn một cách chắc chắn như vậy.
Kỳ thật hắn tạo ra đám
quân cờ đó, cũng không có bất luận ý nghĩa gì, mà chỉ là đam mê cá nhân của Đạp
Tiên Đế Quân, chỉ đơn giản như vậy thôi. Nhưng từ khi nghe được đám hạ nhân bàn
tán, có lúc hắn thấy trong lòng đột nhiên nổi lên hứng thú, sẽ ra vẻ như muốn
đánh quân cờ Trân Lung trong tay vào người đám nô tỳ, làm đám người đó sợ tới mức
tay chân run rẩy, liên tục xin tha mạng. Lúc đó trên mặt hắn vẫn lạnh băng như
cũ, nhưng trong lòng lại âm thầm cảm thấy buồn cười.
Đó là lạc thú duy nhất
trong hai năm cuối cùng của sinh mệnh hắn.
Đã thật lâu hắn không có
ngưng tụ ra Trân Lung cờ.
Tựa hồ là theo bản năng, hắn
muốn tách rời với chính mình kiếp trước, tự trọng nổi lên, Mặc Nhiên không còn
thi triển lại loại pháp thuật này nữa.
Đảo mắt đã qua bảy tám
năm, hắn cho rằng chính mình cũng đã quên bộ tâm pháp kia, bộ khẩu quyết kia.
Nhưng hóa ra hắn căn bản
trốn không thoát ——
Tội ác vẫn tồn tại ở sâu
trong linh hồn hắn.
Mặc Nhiên nhìn chằm chằm quân
cờ đen nhánh kia, bàn tay bất giác run rẩy……
Hắn bỗng nhiên cực kỳ tuyệt vọng——
Hắn bỗng nhiên không biết
chính mình là ai. Là Đạp Tiên Quân? Hay là Mặc tông sư?
Hắn bỗng nhiên không biết
chính mình đang ở nơi nào…… Là ở bên hồ Tây Tử?  Hay là trước Vu Sơn điện?
Hắn bỗng nhiên lại không phân
biệt được đâu là mộng cảnh, đâu là hiện thực.
Hắn đang phát run, không nhịn
được mà phát run, quân cờ đen nhánh kia chiếu vào đôi mắt hắn, như một cơn ác mộng
nặng nề, như một vết máu đen như mực, trong đầu hắn chợt nghe được một âm thanh
đang điên cuồng gào rống: “Mặc Vi Vũ! Mặc Vi Vũ! Ngươi trốn không thoát! Ngươi
trốn không thoát! Ngươi vĩnh viễn chỉ có thể làm người ác, ngươi chỉ có thể là
lệ quỷ! Ngươi là tai họa! Là tai họa!!!”
Âm thanh ấy tràn ngập khắp
nơi, cuộn xoáy trong đầu hắn…
….
“Cốc cốc cốc.” Cửa bỗng bị
gõ vang.
Mặc Nhiên đột nhiên bừng tỉnh,
mồ hôi lạnh ròng ròng. Hắn nắm chặt quân cờ trong tay, quay đầu lại lạnh lùng
nói: “Ai?”
“Là ta.” Người bên ngoài
trả lời, “Tiết Mông.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu