Edit: Thiên Di
Beta: Shira
Trong
lao ngục Tương Đàm khi xưa đơn sơ, sáng sớm hôm sau, Mặc Nhiên thừa dịp khi thẩm
vấn phạm nhân, trốn ra ngoài. Sau khi có được tự do, việc đầu tiên hắn làm,
chính là trở lại Tuý Ngọc Lâu.
Vào hậu
viện, đã thấy A Niệm mặc đạo bào màu đên, đắc ý dào dạt đứng phơi nắng giữa sân.
Nó đứng
dưới tai hoạ, giống như bất cứ lần nào xảy ra chuyện, đã có cô nhi Mặc Nhiên
gánh cho nó, nó hết lòng tin rằng mình đã qua tai kiếp.
――
“Dù
sao mày là đứa không cha không mẹ, chết cũng chẳng ai đau lòng.”
“Tao
nuôi mày nhiều năm như vậy, tới lúc mày trả ân rồi.”
Đó là
lý do bọn họ đưa một kẻ vô tội lên đài treo cổ.
Đường
hoàng, thập phần trung khí. Website TruyenLau.com
Mặc Nhiên
đứng trong chỗ khuất, đứng chỗ tối, nhìn Niệm công tử tiêu sái tự nhiên, một
Đọc truyện tại TruyenLau.com
thân nhẹ nhàng.
Ồ, hoá
ra có người đau, có người yêu, có mẫu thân che chở, là dáng vẻ thế này à?
Trời sập
xuống, vẫn có người chống đỡ. TruyenLau
Chỉ có
mình là chết không đáng quan tâm.
Mặc Nhiên
nhìn nó, nhìn thật lâu.
Niệm
công tử đã mua đạo bào, để tu sĩ trang điểm, chờ mẫu thân bán Tuý Ngọc Lâu xong,
tới Hạ Tu Giới để làm tiểu thiếu gia phần mình. Lúc này, nó đang làm bộ làm tịch
múa kiếm trong viện, bên cạnh có đám thiếu niên vây quanh, đúng là nhóm cùng vu
oan cho Mặc Nhiên kia.
“Kiếm
pháp a Niệm giỏi quá!”
“Thật
có khí khái, huynh tới hạ tu giới, về sau nhất định là kiếm tiên ghê gớm!”
“Bá
phụ huynh của Tử Sinh Đỉnh kia, hình như mấy năm nay rất lợi hại, huynh tới đó
đúng là hưởng phúc rồi! Đừng quên giúp đỡ huynh đệ bọn ta đấy!”
“Đúng
vậy đúng vậy.” Có người nói phụ họa, “A Niệm, huynh ngàn vạn đừng
quên bọn ta, chúng ta mặc chung quần cùng lớn lên từ nhỏ, chuyện tốt chuyện xấu
đều cùng giúp huynh chịu trách nhiệm, ngay cả tiểu kỹ nữ bán đậu hủ kia chết,
cũng ――”
A Niệm
giờ đã coi địa vị mình rất lớn, không cho phép người khác nhắc lại vết nhơ nó
cường nhục thiếu nữ, vừa nghe người nọ nói như vậy, lập tức lật tay cầm kiếm, chỉ
vào yết hầu người nọ, cả giận nói: “Cô nương bán đậu hủ chết là do Mặc
Nhiên làm, ngày đó chúng ta tận mắt nhìn thấy, hắn cầm thú đội lốt người, táng
tận thiên lương, phi lễ với nàng ―― những lời này, phải nhắc bao nhiêu lần các
ngươi mới nhớ!”
Người nọ
bị kiếm chỉ vào, run bần bật, vội vàng nói: “Đúng, đúng…… Là trí nhớ
ta kém! Ta nói sai rồi!”
Những
người khác vội vội vàng dỗ A Niệm nguôi giận: “Đều là do Mặc Nhiên kia, mặt
người dạ thú, không bằng heo chó!”
“Đúng
đúng đúng, cường nhục dân nữ, hiếp xong thì giết, bọn ta đều thấy, đời này
không thể quên được sắc mặt yêu ma của nó.”
Mấy kẻ
mồm năm miệng mười tăng thêm lời nói dối của mình, ai cũng như vậy, có thể nói
dối trăm ngàn lần, đến mình cũng tin là thật, bọn họ càng nói càng cảm thấy
chính khí lẫm nhiên, càng nói càng biến mình thành sạch sẽ. A Niệm cười to hai
tiếng, loát xoát quét kiếm, chém lên người rơm luyện kiếm mấy đường, chém rơi
bù nhìn xuống đất, chỉ kiếm vào người rơm, khí phách hăng hái nói:
“Xem
ta tu thành kiếm tiên, trừ ma vì dân, trừng ác…… Trừng ác gì……”
Nó
không thích đọc sách, khi xưa luôn trốn học, bởi vậy nói đến một nửa, đã ngừng
lại.
Bên cạnh
lập tức có thiếu niên tiếp lời: “Trừng ác dương thiện! Giúp đỡ chính
nghĩa! Kiêm tế thiên hạ! Quét sạch tám phương!”
A Niệm
hừ một tiếng, khinh thường nói: “Ngươi mà cũng dám nói à.”
Người nọ
không nghĩ tới vỗ mông ngựa lại vỗ lên đùi, không khỏi xấu hổ:
“……”
A Niệm
lại quét đường kiếm qua mấy lần, nói: “Quét sạch tám phương dựa vào sức mạnh,
cũng không phải nhờ miệng lưỡi kém cỏi của người ta. Từ nay về sau, gặp lại loại
dâm ma như Mặc Nhiên, ta một kiếm đã có thể chém rớt đầu hắn, ngươi còn làm gì
với hắn được, đối thơ à? Ha ha ha ha ――”
Hắn
“Ha” còn không có “ha” xong, bỗng nhiên nơi của hậu viện, truyền đến giọng
nói chậm rãi, có người dùng hai tay chống cằm, sau đó nói:
“Niệm
công tử, ngươi thật không hổ là thiếu chủ Tử Sinh Đỉnh…… Thật uy
phong.”
“!!”A
Niệm bỗng nhiên dùng kiếm chắn trước người mình, nháy mắt thay đổi sắc mặt, lạnh
lùng nói, “Mặc Nhiên??!!”
Đám mây
to lớn không gì sánh được trên bầu trời thong thả trôi đi, dần dần che khuất nắng
nơi này, tạo thành bóng râm thật lớn trên đầu.
Thiếu niên quần áo tả tơi kia không biết vì sao, xuất hiện
như chim ưng tại nơi chất đầy người gỗ, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Tuy khuôn mặt hắn gầy ốm, nhưng nhìn kỹ, ngũ quan cực kỳ
thanh tuấn đoan chính. Ánh mắt hắn giờ sáng quắc, trên mi vẫn còn vết roi dữ tợn,
hắn mới lao từ trong ngục ra ngoài, máu bẩn cũng không lau. A Niệm nhìn khuôn mặt này, chỉ cảm
thấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ.
Người
trước mắt quả thật là Mặc Nhiên, nhưng hình như có chỗ nào nó không đúng rồi.
Mặc Nhiên cong đôi mắt lên, cười ngâm ngâm vuốt ve trong thanh đao khảo trong tay. Hai má lúm đồng tiền sâu như sóng to gió lớn, hồ nước lạnh lẽo, thân mật dịu ngoan nói không nên lời, sởn tóc gáy nói không nên lời.
“……
Giúp đỡ chính nghĩa, quét sạch tám phương? Mặc Niệm công tử, đại kiếm tiên
tương lai, thiếu chủ Tử Sinh Đỉnh. Ngươi có khát vọng này khi nào thế? Thật
đúng là làm ta cười muốn chết, ha ha ha ha ――”
Hắn
càng nói tới cuối, tươi cười càng sáng lạn, ngũ quan càng vặn vẹo.
Từ nhỏ
đến lớn, đứa trẻ nhóm lửa ở trong phòng chứa củi vẫn luôn an tĩnh thuận theo,
nhẫn nhục chịu đựng, đến nói cũng không nhiều lắm. Nhưng không gặp một đêm, hắn
lại như vừa phá kén ra, mang theo ngọn lửa cuồng nhiệt, cười đến tùy tiện mà đường
hoàng.
Hắn vốn
đến cười cũng ít, thỉnh thoảng rộ lên cười cũng chỉ là mím môi, dáng vẻ nhút
nhát sợ sệt.
Giờ
phút này lại bị ép đến điên cuồng.
Đám kia thiếu niên sợ hãi lui hết về sau, tay a
Niệm cầm kiếm hơi hơi phát run, nhưng hầu kết nhấp nhô một lượt, vẫn căng da đầu
quát: “Mặc Nhiên, ngươi ăn gan hùm mật gấu? Dám vượt ngục, ta đây vì dân
trừ hại, thay quan phủ xử lý mạng chó của ngươi!”
“Được nha.” Mặc Nhiên tuỳ tiện cười, ánh đao chợt loé trong mắt, đã vọt lên, “Ta không muốn sống như vậy nữa, ngươi có bản lĩnh muốn mạng chó này của ta, thì cứ việc lấy đi đi, có điều nếu ngươi không có bản lĩnh, vậy ――――”
Hắn thậm chí còn chưa nói hết lời, người đã vọt đến nơi. Nhưng thấy ánh sáng chợt tắt, khảm đao rơi xuống, trường kiếm trong tay a Niệm leng keng rơi xuống đất, đầu nó trợn trắng hai mắt, lăn trên đất.
Máu
tươi tung toé, phun ra mấy trượng!!
Thân
hình không đầu lung lay đứng thẳng một lát, ngã rầm xuống đất.
Trong
lúc nhất thời, lặng ngắt như tờ.
Máu
tươi bắn đầy mặt Mặc Nhiên, từng miếng vải rách nát trên người, trong gió tanh
tưởi nhè nhẹ phất động, tựa như lá tảo đong đưa trong biển.
Lúc hắn
ngẩng đầu lên lần nữa, ý cười trên mặt càng thịnh, tơ máu trong mắt dữ tợn, hắn
liếm máu bắn lên khoé môi, giọng ôn hoà nói hết nửa câu vẫn chưa nói xong:
“Vậy để ta lấy cái đầu trên cổ ngươi nhé.”
Những
thiếu niên kia sợ tới mức cốt nhục lạnh lẽo, không nói ra nổi một câu.
Mặc
Nhiên nâng lên mắt, ánh mắt u hàn: “Các ngươi không phải rất lợi hại à?
Không phải sẽ trả đũa à? Không phải sẽ đánh à!!! Trừ ma vệ đạo, trừng ác dương
thiện…… Được đấy! Cùng lên hết luôn đi!”
Những kẻ
đó nào dám lên, hết thảy chân như run rẩy, tè ra quần, một đám đều không thể
tin nổi, đây là Mặc Nhiên? Là Mặc Nhiên vâng vâng dạ dạ, chịu ấm ức gì lớn, đều
ẩn nhẫn không rên một tiếng?
Mặc
Nhiên ngẩng đầu lên, thở dài, sau đó kéo khảm đao, từng bước một đi lên trước.
Mũi đao loẹt xoẹt vẽ ra một đường máu trên mặt đất.
“Sao
đột nhiên lại khiêm nhường thế.” Hắn khẽ cười, lạch cạch dựng thẳng lưỡi
đao, khóe miệng cong lên, “Nếu các vị không muốn động thủ, như vậy, ta
đành ra tay trước thôi.”
Trong
phút chốc huyết vũ tinh phong.
Tu La
tàn sát.
Khi ấy
đã đến đúng giờ đóng cửa, phần lớn người của Tuý Ngọc Lâu đều đã nghỉ ngơi, Mặc
Nhiên giết người trong hậu viện, liền vào trong sương phòng, từng bước từng bước
giết sạch những người còn lại, có người trong lúc đang mơ bị cắt cổ, có người khi
chợt tỉnh chỉ nhìn thấy ánh đao loé lên, trời đất điên đảo.
Chờ đến khi mọi người phản ứng lại, đã quá muộn, Mặc Nhiên
phóng hoả khắp nơi, biến Tuý Ngọc Lâu thành biển lửa mênh mông, ca linh phó tư khản
giọng kêu thảm thiết, khóc thiên thưởng địa, nhưng không ai dám vọt vào biển lửa
cứu bọn họ.
Giết tới
mấy người cuối cùng, Mặc Nhiên đã không thoả mãn với việc cướp mạng người nữa, giữa
lửa lớn ngút trời, hắn thong thả ung dung ngồi giữa đại sảnh, mỉm cười, nhìn những
kẻ bị hắn chém đứt chân, không cách nào nhúc nhích nổi, trong đó có cả mẹ nuôi
Mặc nương tử. Mặc Nhiên nhìn họ vặn vẹo như mấy con giòi, run rẩy, nước mắt nước
mũi giàn giụa, gương mặt hắn trong khói trở nên mơ hồ không rõ.
Khảm
đao gác bên đầu gối hắn, hắn cầm lấy chuôi đao, lại không chém giết bọn họ, mà dùng
mũi đao gạt nho tươi trên bàn, cầm trong tay, chậm rãi lột vỏ, bỏ cuống, sau đó
từng quả từng quả, chậm rì rì bỏ vào trong miệng, phồng má nhấm nháp.
Bỗng
nhiên, giãn mặt cười nói: “Ồ? Quả này ăn thật ngon, lớn từng này rồi, còn
chưa bao giờ được ăn nho Tây Vực. Hoá ra các ngươi ăn mỗi ngày, toàn là thứ tốt
thế này.”
Hắn cúi
đầu, phát ngốc một lát, sau đó cười hì hì, nói: “Ta thật ngưỡng mộ.”
Xà nhà
bị đốt gãy, ầm ầm rơi xuống, tinh hỏa văng khắp nơi, cháy hừng hực rơi bên cạnh
họ. Tất cả mọi người càng nức nở thê lương hơn, chỉ có Mặc Nhiên, còn một mình
nâng má, gác chân, ôm đao, nghiêm túc ăn hết chùm nho kia phần hắn, tựa như trời
có sập xuống cũng chẳng liên quan gì tới hắn.
“Lửa
đốt lớn vậy, chúng ta chẳng ai thoát được đâu.” Ăn nho xong, Mặc Nhiên lại
chọn một quả đào, vừa ăn, vừa cười, “Không bằng an vị ở đây, nói chuyện
phiếm đi?”
Mặc
nương tử quát: “Ai muốn nói chuyện phiếm với mày! Mày đồ súc sinh! Không bằng
heo chó! Không bằng cầm thú!”
“Không
nói chuyện phiếm?” Mặc Nhiên nhổ hạt nho, cười cười, “Không nói chuyện
phiếm cũng được thôi. Vậy làm chính sự. Tối hôm qua mẹ nuôi cũng nói, ta mười
năm qua, được các vị không rời không bỏ, mẹ nuôi dốc lòng chiếu cố. Giờ theo lý
nên báo hiếu. Nên ta tới đưa các vị lên đường.”
Hắn đứng
lên, đi quanh những người đó một vòng, như con chó trung thành, sáng sủa nói:
“Có điều trên đường Hoàng Tuyền, các ngươi đừng đi xa quá, đợi ta nữa nhé.”
Những
người khác đều khóc lóc om sòm, Mặc nương tử khản giọng nói: “Mặc Nhiên!!!
Mày đồ chó chết! Khi xưa Tuân nha đầu thấy mày đáng thương, có lòng tốt giữ mày
lại, tao cũng nhất thời mang lòng tốt, đồng ý với nàng! Mày là thứ tai hoạ, mày
là thứ sát tinh! Mày cái đồ ―― Mày cái đồ súc sinh biến thái!”
“Bà
cũng xứng nhắc tới Tuân tỷ tỷ à?”
Mặc Nhiên
nhàn nhạt, “Lúc trước ta từ Vô Bi Tự tới, vì làm theo di nguyện của mẹ ta,
trả ân tình cho tỷ ấy. Tỷ ấy biết ta không có mẹ, liền giao hết tiền mình kiếm
được trong năm giao cho bà, mong bà có thể giữ ta lại, có chỗ dung thân. Tỷ ấy
là ân nhân của ta, bà thì sao? Bà là cái thá gì.”
“Tao
không nên đồng ý với nàng ta! Tao không nên ―― tiền một năm có là gì? Sau đó
mày còn dám trộm để nàng ta chạy trốn! Nàng ta chính là khôi thủ của Tuý Ngọc
Lâu! Một khúc của nàng ta có thể kiếm được bao nhiêu tiền, mày có thể biết được
à?! Nhưng mày thế mà…… Mày……”
Mặc Nhiên
cắt ngang bà ta: “Tỷ ấy là ân nhân của mẹ ta, cũng là ân nhân của ta, tỷ ấy
trong Tuý Ngọc Lâu bán nghệ không bán thân, nhưng bà nhận tiền phú thương, bà
bán đứng luôn tỷ ấy, bà cưỡng ép tỷ ấy phải tiếp khách ―― bà nói xem. Vì sao ta
không nên để tỷ ấy trốn đi?!”
“Mấy
năm nay bà hận ta, bà tra tấn ta, nhưng ta không lên tiếng, ta không phản
kháng, bởi vì mẹ ta đã nói với ta rồi, người có thể cho ta một miếng cơm, đều sẽ
chưa tệ hết chỗ nói.” Mặc Nhiên nhắm mắt lại, “Ta vẫn luôn nhịn, vẫn
luôn chịu đựng……”
“Phi!
Mày còn mặt mũi để nói?! Mày là thứ vong ân phụ nghĩa, là tao! Là
tao cho mày chỗ ở, để tên tiểu ăn mày như mày có cơm ăn, có giường ngủ! Mày là
đồ cầm thú, mày là thứ tạp chủng chó đẻ!”
“…… Ờ, cũng hay đấy. Tạ pchủng chó đẻ?” Mặc Nhiên cười trong ánh lửa, “Bà mắng ta như vậy, con trai bà dưới suối vàng nghe được, có thể sẽ tưởng là bà gọi nó không nhỉ?”
Mặc Nhiên nói, đi tới, giữ lấy gương mặt trát đầy phấn
dày cộp của ma ma.
“Có điều, mẹ nuôi, bà cũng nhắc nhở ta, mấy năm nay bà
cho ta cơm ăn, cho ta giường ngủ, ta thật cảm ơn bà. Một khi đã như vậy, ta liền
đưa bà đi trước nhé.”
“Mày ――!”
“Có điều, vì để tăng hứng thú, không bằng chúng ta
chơi một trò chơi trước đi?” Mặc Nhiên hứng thú bừng bừng mà nói, “Bà
thấy kẻ mù đoán tranh, thế nào?”
Hắn nói, nhặt một đoạn gỗ nhỏ trên đất lên, dùng đầu có
than đỏ. Sau đó đặt lên trên đôi mắt ma ma, chậm rãi, chậm rãi, vẽ một hình
thái dương, than đỏ lướt qua, da cháy thịt rữa, ma ma khản giọng kêu thảm thiết,
Mặc Nhiên lại cười nói với bà ta:
“Mẹ nuôi, bà đoán thử, ta vẽ gì thế? Đoán không ra, thì
là bà thua, ta có thể vẽ hình tiếp theo rồi.’’
Một ngày kia, mấy người đó, đều bị hắn chậm rãi tra tấn, từng
chút từng chút giết chết.
Hắn dùng ác độc và khốn đốn mười năm đọng lại, dùng để cắn
ngược lại một lần, Tuý Ngọc Lâu, xác chết ngổn ngang, một mảnh đất khô cằn.
Hắn cuối cùng nằm giữa lửa lớn, nằm cùng những xác chết vặn
vẹo, nhìn trần lâu lung lay sắp đổ, cười tủm tỉm, từng miếng từng miếng, chậm
rãi đút điểm tâm vào miệng, hoa quả.
“Ngon.”
Hắn dừng
một chút, bỗng nhiên cười khổ, lông mi run lên, nước mắt lăn xuống, theo gương
mặt tươi cười sáng lạn của hắn, chảy đầy mặt. Hắn duỗi tay, che hai mắt mình, vừa
khóc vừa cười:
“Đáng
tiếc về sau, không còn được ăn nữa rồi…”
Biển gỗ
mun đỏ của Tuý Ngọc Lâu rơi xuống, nện lên sàn, chia năm xẻ bảy. Khói bốc cuồn
cuộn, cột trậm trổ trong lâu ầm ầm sụp đổ.
Toà lâu
này, quán ngắm tỳ bà ca vũ, váy lụa rượu ô. Đã từng đẹp đẽ vô hạn, ca vũ thăng
bình.
Cho tới
giờ, phù hoa ngày trước đã qua, chuyện cũ xa hoa lãng phí thành tro bụi. Những nam
nữ hoan ái đó, tình thù gút mắt, liền đều sa đoạ trong đoạn gỗ bị thiêu đốt đổ xuống.
Trong biển lửa hừng hực, tiếng đàn thi của hai vị hoa khôi năm đó tựa hồ truyền
ra từ kẽ hở, từ trong mái ngói hợp phùng ngâm nga nhẹ bay ra.
Đoàn Y Hàn xướng: “Tựa như hoa mỹ quyến vậy ――”
Tuân Phong Nhược ngâm: “Đều giao cho đoạn bích tàn viên ấy……”
Danh
lâu Tương Đàm này, mù mịt hư ảo trong tiếng nhạc đưa ma, màn che rủ xuống, một
bài cổ nhạc yên nghỉ. Những màn kịch kia hoặc bi thương, hoặc sáng lạn, trong
đám cháy này, sáng lạn lại trang nghiêm kết thúc.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.