Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Husky và sư tôn mèo trắng của hắn

[HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1

Edit: LuBachPhong36
Đây là sinh nhật lần thứ hai sau khi Sở Vãn Ninh quy ẩn.
Sinh nhật lần thứ nhất của y, cũng là năm ngoái, đã trôi qua rất hoang đường và cực kỳ đáng tiếc.
Bởi vì ngày đó năm ngoái, thân thể Mặc Nhiên vừa vặn đến phiên nhân cách Đạp Tiên Quân nắm giữ. Tuy rằng hắn dưới trạng thái của Mặc tông sư cũng không thể hoàn toàn nhớ được hết những gì bản thân đã làm dưới trạng thái của Đạp Tiên Quân, nhưng hắn vẫn có thể nhớ ra một vài chuyện lẻ tẻ.
Kẻ xuất thân bình thường dân gian như Đạp Tiên Quân là một nam nhân thẳng thắn, chỉ một mực nghĩ rằng “vàng bạc nói hộ tấm lòng ta”, mấy thứ phong hoa tuyết nguyệt kia hoàn toàn chẳng cần thiết, hắn đơn giản cho rằng, phương pháp tốt nhất để biểu đạt sự yêu thương chỉ có hai con đường:
Một là, ngủ với người ta nhiều lần.
Hai là, cho người ta tiêu tiền.
Vốn dĩ cũng chẳng có gì xấu cả, ngủ với y nhiều lần đại diện cho việc trên đời này duy nhất chỉ có mình Sở Vãn Ninh mới có thể đốt lên ái dục trong người hắn. Cho y tiêu tiền thì đại diện cho việc đời này duy nhất chỉ có mình Sở Vãn Ninh mới có thể động vào hầu bao của hắn. Tuy rằng có hơi thô một chút, nhưng đế quân cũng chẳng nghĩ ra được cái nào tao nhã hơn một chút, nên miễn cưỡng cũng có thể cho qua.
Nhưng vấn đề phát sinh ở lúc mà Đạp Tiên Quân đưa vàng, trong ngày sinh nhật mà hắn giày vò người ta cả một đêm, đến hôm sau, hắn loảng xoảng khệ nệ khiêng chín cái sọt lớn đầy vàng thỏi đặt ở trước cửa nhà, khí thế hùng hồn mà vung tay đắc ý nói: “Sở Vãn Ninh! Đây đều là bản tọa thưởng cho ngươi! Tất cả những thứ này có khiến ngươi hài lòng không? Nếu như hài lòng thì liền — —”
Cái vế phía sau “hài lòng” kia như thế nào thì không biết, chỉ biết Đạp Tiên Quân cùng với đống vàng thỏi của hắn đều bị Thiên Vấn của Sở Vãn Ninh triệu đến quất cho sấp mặt trên đất.
Đạp Tiên Quân đáng thương nghĩ mãi cũng không hiểu, tại sao sau khi ngủ xong thưởng vàng cho người ta lại bị đánh đập đến thế này. Thật sự hắn không có ý gì khác, chỉ muốn biểu đạt chút tâm ý của mình, ngủ xong thưởng vàng có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ phải cho trước khi ngủ sao? Chẳng lẽ phải vừa ngủ vừa cho sao???
Chẳng lẽ phải đụng một cái thì tính tiền một lần, đụng ít năm mươi đụng nhiều tám mươi?
Tám mươi tám mươi tám mươi…….
Hắn lặng lẽ ngồi ngẩn người bên gốc cây, trong lòng suy nghĩ nếu như dưới nhân cách khác của mình thì sẽ làm như thế nào. Nghĩ nửa ngày, cảm thấy dưới tình huống đó, mình không nên trực tiếp đưa vàng cho y, mà dùng vàng đó mua nhiều y phục mềm mại thoải mái dễ chịu,  mua nhiều thức ăn cầu kỳ ngon miệng, mua nhiều đồ chơi mới mẻ thú vị … … hoặc là bố thí người nghèo ngay ngày sinh nhật của Sở Vãn Ninh, chắc chắn sẽ khiến Sở Vãn Ninh vui vẻ và tán thưởng.
Loạn quá rồi!
Đạp Tiên Quân uất ức mà nghĩ, tức giận đến nỗi giậm giậm chân: Quá là gian xảo! Quá là hèn hạ! Quá là nịnh bợ! Sở Vãn Ninh còn thấy tên Mặc tông sư kia trung thực nữa chứ!
— — Ta phi!!!
Trên đời này chỉ có hắn mới biết chính mình là loại mặt hàng gì!
Tên Mặc tông sư kia nhìn thì tưởng quân tử như phong, nhưng thực ra trong lòng toàn là hành vi gian xảo, quả thực không biết xấu hổ!! Đưa vàng thì làm sao? Đưa vàng không tốt sao? Quá thực tế! Quá chất phác mà!
Những người này tại sao lại không thấy tấm lòng sáng chói như vàng của hắn chứ! TruyenLau
Hắn quay lưng về phía căn phòng nhỏ của hắn và Sở Vãn Ninh, ngồi chống cằm vểnh chân trên gốc cây, lặng lẽ mà tức giận hết nửa ngày, thật không dễ Sở Vãn Ninh mới định ra nói chuyện với hắn, có dấu hiệu hòa hảo, nhưng không ngờ đúng lúc này, Mã trang chủ của Đào Bao sơn trang lại khóc lóc kêu cha gọi mẹ mà xông lên núi, xuyên qua kết giới, ôm chân Sở Vãn Ninh rồi bắt đầu kể tội: “Sở tông sư ớii, thật là không còn đạo lý mà!! Mặc Tiên Quân không hiểu tại sao lại xuống núi vác sạch tiền vàng trong hai cái thương khố của Đào Bao sơn trang ta, nói cái gì mà một nụ cười Bao Tự* đáng giá ngàn kim… …”
Khuôn mặt vừa mới hòa hoãn của Sở Vãn Ninh lập tức tái mét.
Đêm hôm đó, mãi cho đến khi Mặc Nhiên hoán đổi về nhân cách Mặc tông sư, Sở Vãn Ninh cũng không cho hắn bước vào phòng. Sau đó Mặc Nhiên phải viết ba ngàn lần “Từ nay về sau ta không xuống núi trộm gà lấy tiền làm xằng làm bậy nữa, mua chịu cũng không dám”, chuyện này mới được cho qua.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Có bài học thê thảm đau đớn thế này từ năm ngoái, cho nên năm nay Mặc Nhiên cũng không dám lơ là xem nhẹ.
May mà, tính ra thời gian năm nay, đúng ngày sinh nhật sư tôn thì ý thức của hắn tương đối làm chủ được thân thể hắn, chắc là sẽ không xảy ra sự cố nào đâu.
Tuy trong ký ức của Đạp Tiên Quân mà hắn thuận theo số mệnh cùng chia sẻ kia, hắn nhìn thấy năm nay Đạp Tiên Quân vẫn như năm trước đã sớm chuẩn bị chút hạ lễ cho sư tôn, nhưng nhân cách Đạp Tiên Quân không có cách nào hiện ra trong ngày đó, đoán chừng cũng không thể tạo nổi sóng gió gì. Này đại khái cũng là vì năm ngoái hắn đã từng bị lạnh nhạt, sợ năm nay biểu hiện của Mặc tông sư sẽ chèn ép mình mất, cho nên muốn tranh thủ tình cảm mà thôi.
Tranh thì tranh đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặc tông sư bình chân như vại mà nghĩ, đối thủ khó thắng nhất của mỗi người chính là bản thân mình, hắn không sợ hãi.
Vả lại nói thật, quả thực hắn cũng muốn xem xem, đến tột cùng là lễ vật mà nhân cách kia của mình chuẩn bị có thể chiếm được sự hài lòng và vui vẻ của sư tôn hay không.
—————–
“Lễ vật sinh nhật?”
Trong tẩm thất của chưởng môn Tử Sinh Đỉnh, Tiết Mông ngạc nhiên mà trừng mắt nhìn Mặc Nhiên vừa mới ghé thăm. Hắn ngồi bên chiếc bàn vuông bằng gỗ sưa khắc hoa mai, tay vân vê chung trà trước mặt, cười nói: “Đúng vậy, ngươi thấy nên tặng món gì, đặc biệt có thể khiến người cảm thấy hài lòng?”
“Ngươi muốn tặng ai?”
“Một người thân thiết.”
Bởi vì Sở Vãn Ninh là người thanh lãnh, từ trước đến nay đều không làm sinh nhật ở Tử Sinh Đỉnh, y cũng không nói với đệ tử sinh nhật của mình là ngày mấy tháng mấy. Sau này khi Sở Vãn Ninh và Mặc Nhiên quy ẩn rồi, Mặc Nhiên đã biết bao lần quấn lấy y không buông, cuối cùng y mới toại nguyện cho tâm ý của Mặc Nhiên mà hé miệng, có điều cũng buộc Mặc Nhiên tuyệt đối không được nói với người nào khác, nhất là những vãn bối như Tiết Mông.
Cho nên dĩ nhiên Tiết Mông không biết là sinh nhật y.
Nhưng suy nghĩ một hồi, hiện tại quả là tìm không ra đối tượng thứ hai có thể khiến Mặc Nhiên phí công tốn sức suy nghĩ lễ vật như vậy. Tiết Mông nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên nghĩ đến sinh nhật của mình cũng sắp đến, …….í, chẳng lẽ — —
Tiết Mông khẽ giật mình, lập tức một dòng ấm áp xông thẳng lên đầu. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn Mặc Nhiên liền trở nên ôn hoà.
Mặc Nhiên: “? ? ? “
Tiết Mông ho nhẹ hai tiếng, mặc dù vui sướng trong lòng, nhưng vẫn cố gắng duy trì phong thái cao lãnh chín chắn của một chưởng môn, hờ hững nói: “Chuyện sinh nhật đó, có lòng là được rồi, lễ vật không phải là quan trọng nhất.”
Mặc Nhiên nói: “Vẫn muốn tặng một chút, quan hệ của người đó và ta không phải bình thường. Chẳng những muốn tặng, còn phải tặng thứ tốt nhất.”
“Sao lại có lòng đến vậy. Ta cũng không thiếu thứ gì — —”
Mặc Nhiên liền giật mình: “Cái gì?”
“Khụ! Ý ta nói, người ta cũng không nhất định là thiếu cái gì.”
“Người ta thiếu hay không là một chuyện, ta tặng hay không lại là chuyện khác.”
Trong lòng Tiết Mông càng là chim bay hoa nở*, Mặc Nhiên chắc là hiểu được ý hắn ám chỉ, nhưng lại quan tâm theo kiểu có huynh có đệ như thế, thực sự là khiến người ta cảm động quá mà. Hắn dùng định lực thật lớn để cố gắng banh căng mặt, ra vẻ trấn định, trầm ngâm nói: “… … Nếu đã như thế, vậy… … để ta suy nghĩ một chút.”
(*nguyên văn là “oanh phi thảo trưởng”, là một cụm từ để chỉ cảnh sắc m
ù
a xuân tươi đẹp ở Giang Nam)
“Được.”
“Bộ giáp nhẹ thêu sợi vàng chỉ bạc làm từ lông chim phỉ thúy của Giang Đông Đường mới ra mắt thì thế nào?”
“……”
Bộ y phục kia kim quang lấp lánh tràn ngập lưu quang, quý khí bức người tựa như Khổng Tước xoè đuôi, nếu mặc lên người Sở Vãn Ninh thì hiệu ứng thật không dám tưởng tượng. Mặc Nhiên trầm mặc một lát, cân nhắc một phen, uyển chuyển nói với Tiết Mông: “Ngược lại là thích hợp với ngươi hơn.”  Cũng không thích hợp với y.
Tiết Mông vui vẻ nói: “Quyết định vậy đi, lấy cái đó đi.”
“……… Nghĩ thêm chút nữa đi.” Mặc Nhiên không nỡ đả kích phẩm vị của hắn, hàm súc nói: “Y phục của Giang Đông Đường tuy tốt, nhưng không phải vật quý giá, giúp ta nghĩ thêm một thứ quý giá hơn đi.”
Tiết Mông ngạc nhiên trợn tròn mắt, lắp bắp nói: “Sao….. sao lại có lòng đến vậy?”
“?”
“Khụ….. ý ta là, cỡ cỡ vậy là được rồi, không cần phải tiêu tốn quá nhiều đâu.”
“Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, không cần phải tiết kiệm.”
Tiết Mông quả thực là xúc động dâng trào, hắn cúi đầu xuống nhịn một chút, sau đó dùng sức vỗ vỗ bả vai Mặc Nhiên: “Không cần nói gì nữa, ca, ta sẽ ghi nhớ những lời hôm nay ca nói.”
Mặc Nhiên: “……… ???”
Lúc Mặc Nhiên phất áo choàng từ Tử Sinh Đỉnh đi ra, vẫn không có được thêm linh cảm gì từ phía Tiết Mông. Trái lại, hắn còn cảm thấy Tiết Mông hôm nay rất kỳ lạ, thậm chí có chút khác thường, động chút là toát ra đủ loại tâm trạng vui vẻ cảm khái và kích động, mặc dù đã cố gắng kiềm chế nhưng vẫn để lộ ra ngoài.
Có phải làm chưởng môn đã quá mệt mỏi rồi không….
Có cần phải viết một phong thư nhắc nhở Tham Lang trưởng lão một chút không nhỉ, kịp thời bắt mạch cho Tiết Mông, tránh để bệnh trì hoãn không chữa, Tiết Mông đúng là khổ quá mà, ai da!
Vài ngày tiếp theo, Mặc Nhiên lại ngầm thăm viếng khắp chốn Tu Chân giới, đủ mọi tiệm trà và cửa hiệu có tiếng, duyệt hết kỳ trân dị bảo. Không phải là những bảo vật kia không tốt, chỉ là hắn cảm thấy chúng quá tầm thường, hoặc là quá màu mè, quá phổ thông, không thể hiện được trái tim yêu thương to lớn của hắn.  Hắn muốn đem tất cả những tình cảm của mình đều hóa thành hữu hình, dâng lên trước mặt Sở Vãn Ninh, nhưng hắn không biết phải dùng thứ gì mới truyền tải được thâm tình của mình. Trong lòng hắn là một mảnh biển cả, nhưng hồng trần chỉ có một thìa muối mà thôi.
Trên đời này tại sao không có vật nào, có thể chứa cả nhân gian mà hắn muốn dâng tặng cho Sở Vãn Ninh?
Hắn gấp đến độ có chút thất thần.
Thậm chí nghĩ cách từ chợ đen mua về một quyển < Danh mục quà biếu của danh sĩ tu chân>, người bán nói với hắn đây là danh mục các lễ vật đã được ghi chép tỉ mỉ chính xác các loại quà tặng giữa các nhân vật có mặt mũi trong Tu chân giới hơn ba mươi năm qua. Mặc kệ con buôn đó có chém gió hay không, Mặc Nhiên vẫn tin, hắn ôm lấy quyển sách đó nghiên cứu thật lâu.
“Nam Cung Tứ từng tặng Diệp Vong Tích một chiếc khăn tay, bên góc khăn có thêu một chữ “Tứ”.
“Dung Yên từng tặng Nam Cung Tứ một chiếc túi đựng tên, do chính tay Dung phu nhân tự làm.”
” … …”
Đột nhiên nhìn thấy những ghi chép có liên quan đến cố nhân này, Mặc Nhiên không khỏi thở dài, ánh mắt hơi tối lại.
Những năm tháng Diệp Vong Tích lưu lạc chân trời kia, một thân một mình xông vào một phen thiên hạ, nàng dự định sau khi ngao du tứ hải, tích lũy đủ chút ngân lượng, sẽ trở về chốn cũ Lâm Nghi Nho Phong môn mở một học quán nho nhỏ.
Nghe nói rất nhiều năm trước kia khi Nam Cung Trường Anh sáng lập môn phái, Lâm Nghi từng có một quý tộc mở học phủ, nhận nhóm đồ đệ vì lục đức lục hành lục nghệ, Thái trưởng môn Trường Anh chính là đệ tử cuối cùng của học phủ đó. Về sau vì học cung suy yếu, Nam Cung Trường Anh thông hiểu đạo lý, lấy đạo do sư trưởng truyền thụ làm căn cơ, sáng tạo ra lý niệm “Nho phong thất giới” của riêng mình, lúc đó mới lập phái Nho Phong Môn, mở ra mấy trăm năm vinh quang cường thịnh, tiếu ngạo chốn Tu Chân Giới ở vùng Lâm Nghi.
Giờ đây quanh đi quẩn lại một vòng, Nho Phong Môn bị diệt, huy hoàng chẳng còn, nhưng ít ra Diệp Vong Tích vẫn còn giữ lại được ngọn lửa của Nho phong quân tử, lấy hình thức của học cung ngày xưa mà tiếp tục kế thừa.
Có lẽ trăm ngàn năm sau, sẽ lại có một vòng luân hồi đi.
Mặc Nhiên lắc lắc đầu, tiếp tục đọc — —
“Nam Cung Liễu từng tặng Thích Lương Cơ bảy cái yếm làm từ lụa thiên tằm có thêu hoa văn Phượng hoàng giữa những đóa mẫu đơn, bên góc yếm còn dùng chỉ vàng trừ tà thêu thêm mấy câu ô ngôn uế ngữ như: “Nàng thật lẳng lơ nha”, “Sao nàng lại mặc y phục của Dung Yên”….
” … …”
Đọc hết đoạn đó, Mặc Nhiên đứng hình, lập tức cảm thấy một trận buồn nôn mãnh liệt, hắn ghê tởm mà “ôi” một tiếng, ào ào lật nhanh qua mấy trang danh mục quà biếu của Nho Phong Môn.
“Chương lễ vật Cô Nguyệt Dạ.”
“Nữ đệ tử Triệu Điềm Điềm tặng Khương Dạ Trầm một cặp ngọc khấu phỉ thúy.”
“Nữ đệ tử Chu Diễm Diễm tặng Khương Dạ Trầm một chiếc quạt lông phượng.”
“Nữ đệ tử Trương Thuần Thuần tặng Khương Dạ Trầm một cái hương đỉnh bằng vàng.”
Tổng cộng những thứ như vậy viết chừng khoảng bốn mươi trang. Tất cả những ghi chép về lễ vật nữ đệ tử tặng cho Khương Dạ Trầm là khi hắn còn chưa làm chưởng môn, trong đó thậm chí còn có xen kẽ những ghi chép về vài vị sư huynh sư đệ rất biết suy nghĩ nữa.
Mặc Nhiên không khỏi rơi vào trầm tư … … Khương Dạ Trầm không phải là dựa vào nhan sắc mà làm giàu chứ?
Lại tiếp tục lật vài trang sau.
“Những lễ vật trong bốn mươi trang trên đều bị Khương Dạ Trầm vứt hết.”
Được.
….. Là hắn hiểu lầm y rồi.
Khương Dạ Trầm thật đúng là một người vi diệu.
Lật cả buổi, Mặc Nhiên cũng chẳng tìm được linh cảm gì từ đống ghi chép này, ngược lại là cảm thấy kỳ lạ khó hiểu khi đọc được đoạn Mai Hàm Tuyết tặng Tiết Mông một nhánh Thiên Sơn tuyết liên thượng phẩm có công dụng bổ não.
Tuyết liên là vật tốt, sư tôn thông minh như vậy, mặc dù không cần bổ não nhưng cũng có thể hái về cho người trồng đầy hồ, thế cũng cực kỳ hợp lý.
Đáng tiếc ở chỗ sau khi Sở Vãn Ninh quy ẩn thì chỉ thích ngồi bờ tre nghe chó sủa, trải qua tháng ngày của những người quy ẩn sau đêm gió tuyết, không thích phô trương, bằng không dựa vào sở thích làm càng của Đạp Tiên Quân, toàn bộ Nam Bình Sơn giờ chắc đã phòng ốc mọc lên san sát, làm gì có chuyện chỉ có hai gian phòng nhỏ với một khoảnh sân khoan thai thanh nhàn.
Mặc Nhiên thở dài, khép sách lại.
Đúng lúc này tịch dương cũng đã lặn về Tây, bên ngoài cửa sổ giấy lụa ánh lên một màu cam ấm áp dịu dàng. Hôm nay sư tôn nhất thời nổi hứng, gói chút hoành thánh, lúc này chắc đã nấu xong. Âm thanh chén sứ muỗng ngọc chạm vào nhau lanh canh từ gian bếp nhỏ truyền đến: “Mặc Nhiên, qua đây giúp một tay.”
“Đến ngay đây.”
Mặc Nhiên đáp lời, sâu trong rừng trúc Nam Bình giờ đây ngào ngạt hương vị món ăn hắn yêu thích nhất. Không nồng đậm như vị một nồi lẩu cay nóng hổi, nhưng lúc nào cũng có thể vỗ về khiến lòng người yên bình ôn nhu, như một dòng nước mát.
Trong gian bếp, con cún nhỏ lông trắng vàng mà họ nuôi từ năm ngoái hớn hở chạy đến, giúp Sở Vãn Ninh hối thúc Mặc Nhiên, nó chạy vòng quanh hắn hai ba vòng, đứng một bên vừa nhe lưỡi vừa lởn vởn, một mạch lôi Mặc Nhiên đi qua.
“Bê bàn ăn vào trong sân đi, lau qua một chút, rồi đi ôm một vò rượu nhỏ vào.”
Sở Vãn Ninh đứng trước bếp lò, nắp nồi bằng gỗ để mở, mấy viên hoành thánh tròn trịa viên mãn đảo đảo bên trong, nhân thịt được bọc dưới lớp vỏ bánh mềm mỏng vàng óng tinh tế, đang đợi được vớt vào chén, rưới lên nước sốt đỏ tươi. Sở Vãn Ninh đứng giữa làn khói bốc ra từ bếp, hỏi một câu: “Ngươi ở bên ngoài đọc sách gì mà nhập tâm vậy?”
“Sách linh tinh thôi.” Mặc Nhiên cười nói, xăn tay áo lên bê bàn gỗ. Cánh tay vừa dùng sức, cơ bắp và kinh lạc đã nổi lên dáng vẻ tươi sáng.
Sở Vãn Ninh cau mày nói: “Đọc nhiều sách có ích một chút, nghe nói gần đây bên ngoài ra rất nhiều thoại bản* hoàng đường không có căn cứ, đừng mang về Nam Bình Sơn. Nơi này nhiều mộc linh yêu tinh hay chạy đến đây, có nhiều mộc yêu hãy còn nhỏ, đọc cũng vô bổ, kẻo lại dạy hư bọn chúng.”
(*Thoại bản là một hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường d
ù
ng là
m c
ốt truyện cho các nghệ nhân sau này.)
Mặc Nhiên cười nói: “Vâng.”
Đang bê cái bàn, con cún nhỏ bên cạnh hớn hở sủa to “gâu gâu gâu” mà chạy theo ra ngoài.
Lúc ăn cơm, Mặc Nhiên cắn đũa thất thần.
Con cún nhỏ ngồi ở bên cạnh bàn hai người đang gặm một khúc xương khi nấu không nêm muối, gặm cùm cụp rất ư là vui vẻ.
Sở Vãn Ninh nhìn hắn, lại nhìn con cún, cảm thấy một người một chó lại rất là giống nhau, có điều một con cắn xương một tên cắn đũa. Y hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Mặc Nhiên hồi thần: “À… … sư tôn. Ta đang nghĩ … …”
“Hửm?”
Mặc Nhiên muốn nói lại thôi.
Hắn đương nhiên không thể hỏi Sở Vãn Ninh muốn thứ gì, một là sư tôn nhất định sẽ không nói, hai là, cho dù sư tôn nói, thì yếu tố bất ngờ sẽ không còn, chỉ sợ hiệu quả còn không bằng chín sọt vàng của Đạp Tiên Quân.
Thế là Mặc Nhiên lại đổi thành phương thức khéo léo hơn, cẩn thận mà hỏi dò: “Không biết trong nhà chúng ta … … còn thiếu thứ gì không? Sư tôn có cảm thấy muốn thêm thứ gì không?”
“Không cần. Đã rất đầy đủ rồi.” Sở Vãn Ninh nói, “Từ khi nuôi chú chó này, ta cảm thấy nơi này có chút ồn ào chật chội, không cần lại thêm vật nào nữa.” Chú chó chính là con chó vàng kia, nó đã hăng hái gặm xong khúc xương, bây giờ tiếp tục hớn hở chạy sang gặm vạt áo Sở Vãn Ninh. Bản tính nó tinh nghịch, lúc mang về nuôi nó đang thoi thóp, Sở Vãn Ninh cứu sống nó, từ đó nó ở chung với họ. Thời gian qua lâu, liền thích nhảy lên nóc phòng lật ngói, nhảy nhảy nhót nhót rất là thiếu đòn, Sở Vãn Ninh hay xem thường nó ghét bỏ nó, có điều thật ra là luôn sủng nó, đến góc áo bị nó gặm hỏng rồi vẫn chỉ mắng nó ồn ào, ngay cả đánh cũng chưa từng đánh một cái.
Con chó vui vẻ vẫy đuôi.
Mặc Nhiên hỏi: “Vậy nới rộng căn phòng ra một chút nha?”
“Phải tốn nhiều công lắm, ngại phiền.”
” … …”
“Một mình ta làm hết thì sao?”
“Nó nhao nhao đã đủ phiền rồi, ngươi cũng đừng theo nó làm loạn nữa.” Mắt phượng Sở Vãn Ninh khẽ nâng, nhìn chằm chằm hắn nói, “Có tiền dư giả thì xuống núi bố thí đi, xây phòng làm gì. Chó một phòng, ngươi một phòng, ta một phòng sao?”
“Cũng có thể là sư tôn và ta một phòng, chó ở một mình.”
“Vậy không chừng nó sẽ phiêu tới nỗi không biết mình là ai.”
“Phụt!” Mặc Nhiên cúi đầu cười hỏi, “Ê chó, ngươi xem ta có tốt với ngươi không? Ta và sư tôn chen chúc trong một phòng, còn ngươi độc chiếm một phòng, ngươi đi đâu tìm được chủ nhân cưng ngươi như vầy?”
Con chó lông vàng liếc mắt qua, nó dùng một thần sắc cực kỳ giống người mà liếc xéo hắn. Giống như đang nói, tại sao ngươi phải cùng Sở Vãn Ninh chen chúc một phòng, trong lòng ngươi không phải đã tính toán hết rồi sao? Ngài chừa lại chút mặt mũi đi.
” … …”
Không có kết quả gì.
Tính qua tính lại sinh nhật ngày càng đến gần, không còn bao nhiêu ngày nữa, tối nay Mặc Nhiên không khỏi tỉnh cả ngủ, đợi sau khi Sở Vãn Ninh ngủ, hắn thì hai tay gối ở sau ót, nhìn chằm chằm xà ngang phát ngốc nửa ngày.
Nhân dịp sinh nhật sư tôn, tu sửa gian phòng nhỏ ở Nam Bình Sơn lại cho sáng sủa thoái mái dễ chịu cũng là ý không tồi. Có điều cần phải có thêm nhiều đất đai phòng ốc, tốt nhất là lại đi thu thập kỳ trân dị bảo, binh giáp bản đồ ở khắp nơi, xây thành một Tàng Thư Các, hoặc xây thành một phòng cơ giáp, một Tàng Bảo Các … …
Ây, tính đi tính lại, nghĩ rằng sư tôn cũng sẽ không vui, y sẽ cảm thấy hắn dùng tiền không đúng chỗ, lại sẽ chê hắn gây thêm phiền phức.
Đang lúc phiền muộn, chợt nghe thấy bên ngoài truyền vào một tiếng động kỳ lạ.
Mặc Nhiên lập tức bật dậy.
Chó con?
Không đúng. Hắn đảo mắt, nhìn thấy con chó vàng đang cuộn tròn ngủ say trong góc nhà, lập tức loại bỏ ý nghĩ này.
. … … chẳng lẽ là trộm vặt?
Nhưng chỗ họ quy ẩn đã có bố trí kết giới, trừ vài người có tín vật như Tiết Mông, Mã Vân mới có thể tùy ý ra vào, những phàm nhân khác đều không thể tùy tiện đi vào.
Trừ phi khách ghé thăm này cũng chẳng phải là người.
Thứ đó gây ra tiếng động rất nhẹ, nhưng không lọt khỏi tai mắt của hắn, tựa hồ như có vật gì đó đang lặng lẽ không tiếng động mà tiếp cận nơi ở của họ. Mặc Nhiên nín hơi ngưng thần, đang định lặng lẽ ngồi dậy bước đến khe cửa sổ nhìn ra ngoài, liền nghe được thứ đang tiếp cận kia nhè nhẹ gõ vài tiếng “cốc cốc cốc” , ba tiếng gõ khẽ vang lên bên cánh cửa.
Đêm hôm khuya khoắt , đến cùng là ai lại mò lên Nam Bình Sơn vào lúc này, đến gõ cửa nhà họ đây?
CHƯƠNG 344 PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 2: CHƯƠNG 344 PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 2
Edit: LuBachPhong36
Mặc Nhiên lặng lẽ xuống giường, cọt kẹt một tiếng đẩy cửa ra, vừa khéo trông thấy cửa gỗ rào sân hơi mở, cửa khẽ động, một con mập mập trắng trắng mềm mềm có cái đuôi vểnh lên, trên chóp đuôi còn đang đốt ngọn đèn nhỏ màu lam tối sáng lập lòe chạy xẹt qua.
Trong nháy mắt hắn cho là mình hoa mắt nhìn nhầm, dù sao ở Nam Bình Sơn lâu như vậy cũng chưa từng gặp qua con gì như thế.
Yêu vật gì đây?
Hắn muốn đuổi theo đi xem, nhưng chân còn chưa bước ra, liền chú ý tới cái lá sen xanh nhạt đang đặt cạnh cửa phòng ngủ, chính giữa lá sen còn đang đỡ một cái hộp gỗ nhỏ lớn bằng lòng bàn tay.
“Đây là….”
Tim hắn đập loạn mà cầm lá sen lên, chẳng biết tại sao, phiến lá sen kia tỏa ra mùi hoa quế nhàn nhạt, bên trên còn viết mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo bằng loại bút pháp cực kỳ tròn trịa non nớt:
“Lễ vật sinh nhật tặng cho Thần Mộc tiên quân.
Cố lên lão đại, tôi chỉ có thể giúp người đến đây thôi.
Ký tên: Một con bánh mật tinh chứa trong lòng hi vọng của toàn thôn!”
Mặc Nhiên lập tức mở to hai mắt, xém chút nữa ngã nhào xuống đất: “Cái gì?? Trên đời này thực sự có loại yêu quái tên là bánh mật tinh sao???”
Đây…. Đây chẳng phải là thứ mà hắn bịa ra nhiều năm trước để gạt Tiết Mông sao?! Thế mà lại có thật?! !
Hắn không khỏi sờ sờ bờ môi mình — — có phải Ma Tôn đã quên nói với hắn, đặc thù mỹ nhân tịch như bọn hắn còn có một loại thiên phú ẩn giấu, tỉ như miệng từng khai quang hay gì gì đó? Chứ không sao lại thực sự có một loại yêu quái trắng trắng béo béo có đuôi, trên cái đuôi còn đốt một ngọn đèn nhỏ màu lam chứ!
Mặc Nhiên đứng hình tại chỗ phát ngốc một hồi, mặc dù bánh mật tinh chạy rất nhanh, Mặc Nhiên không nhìn thấy toàn bộ hình dáng của nó, nhưng hắn có trực giác, toàn thân của nó hẳn cũng y như năm đó hắn bịa ra, cũng béo tròn ú nụ, mềm mềm mại mại, trên đầu còn đội một phiến lá sen thật lớn… …
Qua một hồi, hắn mới cầm hộp trở lại trong phòng.
(Quăng cái ảnh cho cả nhà dễ hình dung. Credit: 葵呆呆.)
Trong phòng rất yên tĩnh, Sở Vãn Ninh và chó con kia vẫn ngủ, không bị khách ghé thăm bất ngờ trong đêm này đánh thức. Mặc Nhiên bước đến kéo chiếc chăn đang cuộn tròn trên người Sở Vãn Ninh, đắp ngay ngắn lại, lại bước qua cái ổ của chó con, vỗ vỗ đầu nó hai cái như trấn an, sau đó mới qua ngồi trước bàn, bắt đầu nghiêm túc tường tận xem xét chiếc hộp gỗ nhỏ.
Không có sát khí, cũng không có tà khí.
Ngược lại yêu khí rất nặng, có điều là loại yêu khí có phần thân thiện.
Hắn thử mở ra nó, đáng tiếc tìm không ra bất cứ miệng ổ khóa nào, bánh mật kia cũng không để lại gợi ý gì nói cho hắn biết hắn nên làm thế nào.
Mặc Nhiên không khỏi nhíu mày suy nghĩ: rốt cuộc là cái hộp này dùng để làm gì? Chẳng lẽ chỉ là vật trang trí?
Vấn đề là nó rách rách rưới rưới, để trang trí cũng không đẹp nha.
Tựa như đáp lại nghi vấn trong lòng hắn, hắn vừa hiện lên ý nghĩ này, đỉnh hộp gỗ liền xuất hiện hai hàng chữ Triện nhỏ vàng lấp lánh, tỏa ra ánh sáng:
“Tông sư, hân hạnh, ta là một pháp bảo Yêu giới, tên là Hộp Muốn gì được nấy*”
(*Nguyên Hán văn là hộp Tâm tưởng sự thành)
Mặc Nhiên hết hồn, xém chút ngã ngửa khỏi ghế.
Đây là đồ quỷ gì vậy!! Sao lại có năng lực nhìn thấu tâm tư người ta?!!
“Ta không phải đồ quỷ, ta là đồ tốt!” Chiếc hộp tiếp tục hiện lên dòng chữ mới, những chữ viết lấp lánh ánh kim từ từ bao trùm dòng chữ cũ trước đó, “Vả lại, ta cũng chỉ có năng lực nhìn thấy nội tâm của chủ nhân, những người khác ta nhìn không thấy.”
Quá…. Quá kinh dị đi!!!
Mặc Nhiên phồng má thở hổn hển mấy hơi, cố gắng trấn định bản thân, quay đầu sang nhìn Sở Vãn Ninh đang vùi mặt ngủ trong chăn, cũng quay đầu sang nhìn chó con đang vùi đầu ngủ dưới móng, cân nhắc mấy phen, mới nhỏ giọng cẩn thận hỏi thăm: “Nói như vậy , ta … … ta là chủ nhân của ngươi?”
“Đúng vậy chủ nhân, ta được tặng cho ngài.”
Mặc Nhiên ngập ngừng trong chốc lát, vẫn còn chút mù mờ: “Ngươi không phải là lễ vật tiểu yêu quái tặng cho sư tôn sao?”
“Cái này còn cần ngài đến cải tạo.” Chữ viết cũ của hộp nhỏ liên tiếp biến mất rồi lại hiện lên chữ viết mới, “Chúng ta cảm nhận được nguyện vọng mãnh liệt của ngài khi muốn tạo một sinh nhật kinh hỉ cho Thần Mộc tiên quân, cũng nhìn thấy được ngài vướng rất nhiều hạn chế không cách nào thể hiện hết mình được. Nhưng bây giờ ngài đừng lo, chỉ cần có ta ở đây, giúp ngài giải mộng, muốn gì được nấy.”
Mặc Nhiên cố gắng tiêu hóa ngụ ý của nó, từ từ lĩnh ngộ ra — —
Là… … là tấm lòng thành của hắn đã cảm động thần linh, phái bọn chúng đến đây để giúp hắn thực hiện tâm nguyện phải không?!!
“Đúng đó, chính là như vậy.” Hộp gỗ nhỏ không bỏ qua cơ hội lại hiện ra hai hàng chữ sáng lóe mắt, “Yên tâm đi tông sư, có ta rồi, sinh nhật năm nay nhất định ngài sẽ ngon lành hơn so với năm ngoái, cố lên!”
Mặc Nhiên nhớ tới chín sọt vàng năm ngoái, có chút dở khóc dở cười. ” … … Có chút triển vọng đó, đừng làm như năm ngoái là được.”
Sau khi gạt bỏ lo ngại, Mặc nhiên liền bắt đầu sử dụng ‘Hộp Muốn gì được nấy’ này. Dựa theo yêu cầu của cái hộp, vì phòng ngừa trước ngày sinh nhật nó bị Sở Vãn Ninh hoặc người nào khác vô tình mở ra, Mặc Nhiên cần thiết lập một mật khẩu riêng cho nó, niệm đúng mật khẩu thì nó mới có phản ứng, những lúc bình thường thì nó sẽ như cái hộp bình thường, sẽ không khiến người chú ý.
“Vậy đặt là “sư tôn” đi.”
“Không được, quá đơn giản, sẽ bị gọi nhầm.”
Hộp gỗ nhỏ dừng một chút: “Bên ta đề nghị ngài phải đặt từ năm đến mười chữ nha.”
“Kiểu này…..” Mặc Nhiên nghĩ một hồi, nói: “Vậy thì đặt là
“đưa vàng kim quả thực quá ngu xuẩn
” đi.”
“Được đó.” Hộp gỗ nhỏ nói, “Đã lưu
“đưa vàng kim quả thực quá ngu xuẩn
” làm mật khẩu mở Hộp Muốn gì được nấy. Mặc tông sư có muốn dùng thử liền không?”
Mặc Nhiên dĩ nhiên là gật đầu lia lịa còn không kịp. Trong nháy mắt khi hắn vừa đồng ý, trước mắt bỗng hiện lên một tia bạch quang loá mắt, chiếu thẳng vào con ngươi hắn. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã đi vào một thế giới rộng lớn hoàn toàn mới.
Chỗ này giống như một nơi thế ngoại tiên cảnh.
Ở trong núi có suối chảy hang sâu. Chỗ hắn đang đứng là một khoảnh đất trống rộng lớn, vài thân cây gỗ đang chất đống. Trừ những thứ này ra, thì là ráng chiều nhập nhoà, khói hồng nhẹ bay, hải đường sum suê lay động lúc ẩn lúc hiện, hoa rơi sắc hồng theo dòng nước chảy, núi cao dốc đứng đẹp đẽ kỳ diễm.
Một con bánh mật tinh béo ú ngồi trên gốc cây, cái đuôi lập loè đốm lửa màu lam đang quét qua quét lại, đang tự lấy mấy ngón tay mềm mềm dính dính của mình mà tay trái chơi với tay phải. Ai ngờ nó chơi nhiệt tình quá, không cẩn thận làm hai tay của mình dính lại với nhau không gỡ ra được. Nó rất chi là hoảng sợ, hai bàn tay mập ú dùng sức kéo tách ra hai bên, nhưng chỉ kéo ra một mớ sợi chỉ bánh mật dẻo dẻo, vẫn không đứt hẳn ra được.
Mặc Nhiên bước qua, niệm một loại chú tách rời, “pa” một tiếng mấy ngón tay bánh mật tinh lại được tự do. Nó mừng rỡ vỗ cái bụng nhỏ tròn vo, thở phào nhẹ nhõm, sau đó ngước lên đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh từ dưới cái nón lá sen: “Ôi…. được cứu rồi! Cám… cám ơn nha!”
“Không cần cám ơn.  Đây chính là bên trong chiếc Hộp Muốn gì được nấy sao? Ngươi là … canh giữ hộp… ừm à……” Lúc đầu hắn định nói “yêu quái canh giữ hộp”, nhưng lại cảm thấy không được lịch sự lắm, cho nên cười nói: “Quản gia?”
“Ta
hông phã
* quản gia.” Giọng nói của bánh mật tinh non nớt mềm mại, cực kỳ bất đồng với từ ngữ bá đạo mà nó dùng, “Ta
nhà
chủ đất, ngươi… cái đồ
nhu nhốc*
nhà ngươi!”
(*hời ơi, bé bánh mật này nói ngọng =)))). Ý của ẻm là: “Ta là chủ đất.  Cái đồ ngu ngốc nhà ngươi.”)
Mặc Nhiên ngạc nhiên: “Sao ngươi lại mắng người vậy?”
“Ta…. ta
nhà
bánh mật bảnh ….. bảnh…. bảnh…. nhứt thôn. Ta muốn mắng thì mắng, ai cần … cần…. cần…. cần…. cần ngươi lo!”
(Vừa nói ngọng vừa cà lăm lun T____T)
Bánh mật bảnh nhất thôn này, chẳng những mắng người, mà còn thêm cái tật nói ngọng nữa.
Con này với con bánh mật tinh đáng yêu hay mắc cỡ trước kia len lén đến đưa chiếc hộp gỗ chẳng giống nhau xíu nào, xem ra đúng là con bánh mật bá đạo nhất thôn, khó tránh nó bị đồng loại phong ấn bên trong chiếc hộp này, mấy con bánh mật khác đều không thèm chơi chung với nó. Bánh bá đạo cô độc kiên cường ngửa người nghiêng eo, trừng mắt nhìn Mặc Nhiên, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể đỡ đòn phản kích của hắn. Tư thế vốn là doạ người như vậy, nhưng Mặc Nhiên nhìn thấy tay nhỏ chân nhỏ của nó, nhìn thấy dáng vẻ trắng tròn béo ú lại mềm mại của nó, bỗng nhịn không được mà “phụt” một phát cười thành tiếng.
“Ha ha ha ha ha!! Mặc Nhiên vươn tay xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, “Ngươi dễ thương quá … ha ha ha ha ha ha!!”
Bánh bá đạo chỉnh chỉnh lại cái lá sen bị hắn vò lệch trên đầu, càng tức giận la: “Không cho cười! Nghiêm túc chút! Ngươi ….
chon cheo chúi
* này !! “
(*nguyên văn ẻm nói “
滋凑租
” cụm từ này vô nghĩa, có phiên âm là [
zī còu zū]
, nhưng ẻm ngọng, không phát âm cong lưỡi được, cho nên nuốt hết các âm “h” đi.  Do vậy mạnh dạn đoán ẻm đang mắng Mặc Nhiên là
只臭猪
[zhī chòu zhū – con heo thúi] hoặc là
只丑猪
[zhī chǒu zhū – con heo xấu xí
]
“Ngươi nói cái gì? Xin lỗi chớ…… ha ha ha ha — —”
“Không … … không cho cười… cười nữa! Ta cảnh cáo ngươi! Vận mệnh của ngươi giờ phút này đang nằm trong tay ta!”
Mặc Nhiên: “… …”
Hắn thật không biết vận mệnh mình vậy mà lại nằm trong tay một con bánh mật. Hắn thực sự đã phải dốc hết tự chủ mới kiềm chế bản thân không cười ra tiếng nữa.
“Được được được……. khụ…… phụt!!!”
“Không cho cười !”
Qua một hồi thương lượng vất vả, Bánh bá đạo và Mặc Nhiên cuối cùng đạt được một thoả thuận chung. Mặc Nhiên không cười nó, còn nó thì phải giải thích tình huống hiện tại rõ ràng cho Mặc Nhiên.
Bánh bá đạo bắt đầu cường điệu lời nói, thôn bánh mật bọn chúng có rất nhiều bánh mật tinh, có nhiều tính cách khác nhau, nhưng nó tuyệt đối không phải là vì tính tình quá hung hăng mà bị nhốt trong hộp này, mà bởi vì — —
“Ta… ta
nhà
bánh mật tinh nói tiếng nhân tộc giỏi nhất trong thôn, đọc rõ từng chữ, hết… hết
xức tiêu chửng
! Cho nên, ta được mọi người trong thôn
tuyển chọng
để làm
xứ…. xứ giả đối thọi
với nhân tộc!
“……… Là sứ giả hả?”
(*nguyên văn: bánh mật nói là 死者 [sǐ zhě – người chết], nên Mặc Nhiên phải hỏi lại là 使者 [shǐ zhě – sứ giả] phải không.)
“Đúng! Ngươi
nhói*
không sai! Chính là
xứ giả
.”
(*Ngươi nói không sai)
Mặc Nhiên nhìn chằm chằm dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn ngực vô cùng tự hào của nó, nghẹn trong giây lát, nhịn không nỗi nữa lại cười ha ha ha ha ha.
“AAA!!!!!” Bánh bá đạo tức giận mà giậm mạnh hai cái chân nhỏ của nó, “Tại sao ngươi lại cười!!!  Không cho cười ta!!! Ta học tiếng
nhói
của nhân tộc đã được một…. một trăm năm! Không cho cười!Cười…. cười nữa ta liền
diếc chết
ngươi!”
Vì không để bánh bá đạo giết chết mình, Mặc Nhiên phải dùng đến nghị lực mà năm xưa hắn dùng để chống cự thẩm vấn của Thiên Vấn, một lần nữa gồng mình nuốt ngược tiếng cười vào bụng.
“Được được được, ta không cười nữa, vậy làm phiền sứ giả nói cho ta biết, cái hộp Muốn gì được nấy này xài thế nào đây?”
Bánh bá đạo chẹp chẹp miệng hai tiếng, hai bàn tay ôm lấy cánh tay, đôi mắt đậu xanh liếc xéo Mặc Nhiên một hồi, xác nhận hắn không còn cười nữa, lúc này mới lên tiếng nói: “Đơn giản mà
nhói
thì
nhà
không gian bên trong chiếc hộp này không giống với bên ngoài,
hông phã
ngươi muốn xây cái phòng lớn hơn,
chồng
vài loại hoa hoa cỏ cỏ xinh đẹp gì đó cho Thần Mộc tiên quân sao?”
Mặc Nhiên gật đầu nói: “Đúng vậy, nhưng sư tôn ta cảm thấy như vậy phô trương quá, mà còn nhao nhao ồn ào nữa, cho nên cũng không hài lòng.”
“Không sao.” Bánh bá đạo vung cái tay trắng nhỏ của nó lên, “Trong chiếc hộp này, ngươi… ngươi sẽ không chiếm đất đai phía bên ngoài, cũng sẽ không
thao…. thao*
đến sư tôn ngươi….”
Mặc Nhiên lập tức cắt ngang nó, nghiêm túc nói: “Mấy từ khác ngươi phát âm không chuẩn cũng không sao, chữ “nhao*” này ngươi nhất định phải đọc đúng.”
(*đáng lý bánh mật phải nói là “不会吵到你师尊”, chữ 吵 [chǎo] nghĩa là làm ồn ào, mà nó lại phát âm thành 操 [cāo] – thao, nghĩa là chi*ch =))))
Đôi mắt hạt đậu của bánh bá đạo đảo quanh, ra sức thì thầm: “
Thao
— —”
” Nhao.”

Thao
… …”
” Ngươi uốn đầu lưỡi lại — — nhao.”
Bánh bá đạo nhịn đến khuôn mặt nhỏ càng thêm trắng mét, ngửa đầu, cố gắng phát ra một âm thanh biến đổi bất ngờ: “
Thảo
— —”
Mặc Nhiên đỡ trán: “Thôi bỏ đi. Ngài nói tiếp đi.”
Bánh bá đạo: “Ta
nhói
đến đâu
dồi
?”
“Nói đến đoạn bên trong chiếc hộp này thì ta sẽ không chiếm đất đai ở bên ngoài, cũng sẽ không nhao nhao đến sư tôn.” Mặc Nhiên nói, “Có điều nếu như ta muốn ở chỗ này âm thầm chuẩn bị tiệc sinh nhật, tu sửa phòng ốc ruộng vườn, thì ta cũng phải cần đến mấy loại hạt giống, hoa cỏ, nguyên liệu nấu ăn, dụng cụ… quý giá.” Hắn cười khổ nói: “Nếu để sư tôn biết, chỉ sợ còn nói ta lãng phí.”
“Đừng lo.” Bánh bá đạo nói, “Những thứ đó không giống bên ngoài, ngươi xây nhà cũng được, xây hồ cũng được,
chồng
hoa
chồng
cỏ,
chửng bị
nguyên liệu nấu ăn…. thì không cần dùng tiền để mua chút nào, đều…. đều chỉ cần đổi với ta là được!”
Mặc Nhiên kinh ngạc mở to hai mắt: “Đổi?”
“Đúng
dồi
.” Bánh bá đạo chỉ chỉ bụng của mình, Mặc Nhiên lúc này mới phát hiện trên lớp da trắng của chiếc bụng múp míp có một miệng túi tự nhiên, chỉ là cái túi ấy và cái bụng đều quá trắng, cho nên không để ý thấy.
“Mấy kiểu phòng ốc hoa cỏ của nhân tộc các ngươi đều
hông… hông
đẹp! Thần Mộc tiên quân tiên khí phơi phới, càng
nhà
hợp với đồ của yêu tộc chúng ta! Ngươi mang đồ vật phía ngoài vào giao cho ta, tỉ như vải vóc, hoa nho nhỏ, tượng nho nhỏ… … ta liền sẽ đổi… đổi cho ngươi đồ vật tương ứng.”
“Nhưng làm sao ta biết sẽ đổi được cái gì?”
“Vậy, vậy phải xem vận may của ngươi.” Bánh bá đạo nói, “Có điều ta
rứt… rứt
hào phóng, thông thường đều sẽ không bạc đãi ngươi. Không tin ngươi có thể nhập tức
nhàm tử
xem.”
Làm thử thì làm thử.
Có điều khi Mặc Nhiên tiến vào chiếc hộp này thì chẳng có chuẩn bị trước thứ gì, còn đang mặc nội sam*, cũng không đem vật gì bên người. Nghĩ nghĩ một chút liền dứt khoác cởi nội sam đưa cho nó.
(*áo mặc phía trong)
“Trên người ta chỉ còn cái áo này, ngươi có thể đổi cho ta thứ gì?”
Bánh bá đạo cầm lấy nội sam của Mặc Nhiên, mấy ngon tay nhỏ nhỏ lật qua lật lại đánh giá một phen: “Đây
nhà
một bộ áo mang theo một
câu chiện
, chắc nó đã kinh qua
rứt
nhiều
chiện
.”
Nói xong lại không chút hảo ý nào mà ngắm nghía nửa thân trên trần trụi của Mặc Nhiên, ngó tới ngó lui mấy lần. Khỏi phải nói, dáng người tự nhiên của Mặc Nhiên đẹp cực kỳ, bờ lưng thẳng tắp, vòng eo săn gầy, lồng ngực rắn chắc, mặc dù có vài vết sẹo ngang dọc từ vết thương cũ vĩnh viễn không thể biến mất, nhưng đường cong bắp thịt ẩn chứa sự dẻo dai cực kỳ hoang dã, lồng ngực phập phồng nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở, giống như đang đè nén dung nham mạnh mẽ trong cơ thể đang chờ được bùng phát.
Bánh bá đạo nói: “
Thưng thể
ngươi
hông
tệ.”
Nói xong lại giơ nội sam lên nhìn: “Y phục từ Mặc tông sư với
thưng thể hông
tệ, ta cảm thấy có thể đổi … …” Nó lẩm bà lẩm bẩm, giọng nói dần dần nhỏ xuống, nó sột soạt nhét y phục vào trong cái túi trước bụng, sau đó móc ra một thứ từ trong cái túi trắng ấy, “A ! Có
dồi
! Chính
nhà
cái
nhày
!”
Mặc Nhiên bước tới nhìn, nhìn thấy trong bàn tay mềm mềm nhỏ nhỏ của nó có vài hạt tròn tròn ánh lên hào quang vàng kim nhàn nhạt.
“Đây là cái gì?”
“Hoa chúc thọ của yêu tộc.” Bánh bá đạo nói, “Ta cảm thấy lấy y phục của ngươi có thể đổi được mấy hạt giống hoa yêu này. Đưa cho ngươi

, ngươi cầm đi
nhàm tử
* xem!”
(*đáng lý bánh mật phải nói là
试试
[shìshì – nghĩa là thử xem], nó lại phát âm thành
死死
[sǐsǐ – nghĩa là tử/chết]
.
“… …”
Mặc dù Bánh bá đạo động một chút là kêu mình đi chết, nhưng Mặc Nhiên cũng không có ý định cười nó nữa. Hắn hết sức tò mò, cầm lấy mớ hạt giống liền đi về phía bãi đất trống phía trước, Bánh bá đạo cũng nhóp nha nhóp nhép mà đi theo sau hắn.
“Làm sao trồng?”

Chồng
đại thôi, tuỳ tiện ném một mớ xuống đất đi!”
Mặc Nhiên làm theo lời nó, yêu hoa ở trong yêu cảnh quả nhiên không bình thường, hắn vừa ném một phát, còn chưa kịp chớp mắt, trên mảnh đất trống liền mọc lên một biển hoa màu vàng nhạt hoà lẫn màu bạc rộng lớn. Những đoá hoa màu vàng kim kia cực kỳ giống mẫu đơn, đoá màu bạc thì giống đinh hương, hai màu sắc lộng lẫy thịnh vượng và thanh nhã ôn nhu giao thoa thành sóng, chúng toả ra ngàn điểm sáng tinh tinh lấp lánh ánh lên trong bóng đêm.
Mà càng làm cho người ta kinh ngạc chính là, chính giữa mỗi một đóa mẫu đơn đều có một con nữ hoa yêu ôm đàn tì bà vàng kim ngồi trong đó, chính giữa mỗi một đóa đinh hương đều có một con nam hoa yêu đang thổi sáo ánh bạc bên trong. Những con tiểu yêu tinh to không bằng đầu ngón tay này trên thân đều mọc lên đôi cánh sáng óng ánh, đang đàn tấu giữa những phiến cánh mỏng manh, khiến cho biển hoa tràn ngập giai điệu thơ ca du dương êm ái này nhuốm đầy sắc màu lấp lánh mỹ diệu như mộng.
“Một….. một bộ y phục liền có thể đổi những này?”Mặc Nhiên kinh ngạc.
“Đúng
dậy
. Đã … đã
nhói
là ta
rứt
hào phóng mà.” Bánh bá đạo đắc ý mà chỉnh chỉnh phiến lá sen như cái nón lớn trên đầu mình, “Ta
nhà
thằng nhóc đỉnh.. đỉnh… đỉnh
nhứt
thôn!”
Mặc Nhiên chỉ cảm thấy mặt trời hi vọng chói qua tim, hắn lập tức kích động nói: “Vậy ngươi chờ ta! Mấy ngày sau ta sẽ thường xuyên đến, ta ra ngoài suy nghĩ thật kỹ xem có gì có thể đổi với ngươi.”
Nói xong lập tức định gấp rút chẳng kịp đợi mà quay người đi.
Nhưng lúc này mới phát hiện mình cũng không biết lối ra ở đâu.
Bánh bá đạo liếc xéo hắn, mấy ngón tay nho nhỏ chỉ chỉ con đường mòn lúc hắn đi đến: “Chạy
dề
hướng đó, chạy một
nhèo
, đừng dừng
nhại
, ngươi sẽ… sẽ sẽ đi
nha
khỏi đây,
nhưng nhà
….”
Mặc Nhiên đâu có nghe hết.
Hắn thực ra đang cực kỳ vui mừng, vội vàng muốn ra khỏi đây quay về nhà xem có gì có thể mang đến đổi với Bánh bá đạo không. Mà con Bánh bá đạo kia lại là cái dạng càng gấp thì càng cà lăm, nó “
nhưng nhà… nhưng nhà
….” nửa ngày, vậy mà vẫn mắc cái chữ trong cổ họng mãi chẳng khạc ra nổi. Nghẹn hơn nửa ngày, nó mới nén giọng ra sức mà nói hết nửa đoạn sau:

Nhưng nhà
! Không phải mỗi lần hoán đổi đều
nhời
như
dậy
…… ngươi… ngươi phải chọn đồ tốt một chút đưa vào! Thôn bánh mật ta thích nhất là đồ dùng của Thần Mộc tiên quân, hồi nãy ta đổi cho ngươi là lỗ vốn
dồi
. Lần sau sẽ
hông… hông

nhời dậy
đâu, ta
hông… hông

nhu
*!”
(*Ta không có ngu!)
Sau khi cố gắng hết sức, nói một lèo nhiều lời như vậy, thở hồng hộc, vừa ngẩng đầu. Mặc Nhiên đã sớm chạy mất tiêu.
“… …” Bánh bá đạo đứng giữa biển hoa, phát ngốc một lát, gãi đầu một cái, “Chạy kiểu … kiểu gì nhanh
dậy
! Cũng
hông biếc
lần sau hắn sẽ mang… mang
chái
gì đến! Tên… tên
nhu nhốc
!”
Khi Mặc Nhiên mở mắt ra, phát hiện mình bị ném về phía trước bàn. Nhưng hắn nhất thời không ngồi vững, lại thêm tâm ý xao động, nên bị ném bịch một tiếng xuống đất.
” A — —!”
Động tĩnh này lập tức đánh thức chú chó đang nằm ngủ bên cạnh lò than. Nó bỗng dưng đứng người lên, không phân hoàn cảnh liền bắt đầu ngửa đầu sủa loạn: ” Gâu gâu gâu !!”
” Xuỵt ! Chó con đừng làm ồn!”Mặc Nhiên vội vàng bò qua ấn đầu con chó xuống, sờ sờ đầu nó, “Đừng làm ồn, ồn nữa sẽ đánh thức Sở Vãn Ninh.”
“Ẳng… … gâu gâu gâu!! “
“… …” Mặc Nhiên đang định bịt miệng con chó, liền nghe được sau lưng truyền đến một tiếng sột soạt nhẹ nhàng, sau đó một âm thanh pha chút mệt mỏi và không kiên nhẫn uể oải vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch.
Sở Vãn Ninh nằm giữa chăn đệm, mắt phượng khép hờ, nhíu mày lại mà nhìn hắn, trong giọng nói còn mang theo chút khàn khàn đặc trưng khi vừa bị đánh thức: “… … Hơn nửa đêm mà không ngủ, ngươi đang hồ nháo cái gì?”
Mặc Nhiên vội vàng quay đầu lại: “Vãn Ninh……..”
Sở Vãn Ninh mệt mỏi mà nghiêng người qua, nhìn hắn qua vài sợi tóc rối vương trên trán, cũng không lên tiếng, giống như chưa tỉnh ngủ hẳn.
Nhưng… nhìn nhìn nhìn lại nhìn, trong đôi mắt vốn phủ đầy sương mù mờ mịt bỗng xẹt qua một tia sáng rực. Sở Vãn Ninh run lên, đột nhiên mở to hai mắt: “Ngươi tại sao lại không mặc quần áo?”
————————
(Tất cả những chỗ in nghiêng trong lời thoại đều là trong nguyên văn bánh mật phát âm sai, thường

thiếu âm
“h”, nó
không uốn lưỡi được. Do Việt hoá không thể giữ nguyên âm Hán, nên đành chuyển thành như vậy. Hic, edit xong loạn phát âm lun T____T!!)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu