(Vui lòng không mắng chửi nhân vật quá nặng lời.)
Suy nghĩ điên cuồng khiến mắt Mặc Nhiên đỏ như máu. Cả người hắn run rẩy, mất lý trí, siết chặt cổ Sở Vãn Ninh, gằn lên ép hỏi đối phương.
Chỉ cần y nói nốt nửa câu sau, chỉ cần y nói nốt nửa câu “Tử sinh không oán” kia. Vậy đương nhiên… Vậy đương nhiên là…
“Ưm!”
Một tiếng rên vang bên tai hắn, Sở Vãn Ninh không thở được, mặt nghẹn đỏ bừng, yếu ớt giãy dụa.
Mặc Nhiên có chớp mắt sửng sốt, đôi mắt đỏ đậm mở lớn, điên cuồng và thanh minh đều lập lòe bên trong, đột nhiên hắn phản ứng lại, vội buông lỏng tay, Sở Vãn Ninh ngã mạnh xuống giường, cổ hằn vết năm ngón tay dữ tợn, dần dần gọi hồn Mặc Nhiên về.
“…” Hắn há miệng thở dốc, muốn gọi một tiếng sư tôn, nhưng không ra khỏi miệng, muốn gọi Sở Vãn Ninh, cũng không thành tiếng, trong do dự, khàn khàn nói, “Ngươi…”
Cổ họng như bị lửa thiêu đốt, Mặc Nhiên khó khăn nuốt nước miếng, hơi hoãn suy nghĩ lại, đủ loại chuyện khi trước lướt qua trước mắt, kiếp này Sở Vãn Ninh chưa có gì lạ, tuyệt đối không thể là trọng sinh.
Vậy vì sao y vào giờ phút này, lại nói ra di ngôn trước khi chết trong kiếp trước, “Là ta bạc ngươi.”
Những lời này, chẳng lẽ không phải khi xưa Sở Vãn Ninh vì bảo vệ Tiết Mông, vì bảo vệ những tu sĩ giả nhân giả nghĩa kia, bất đắc dĩ mới nói một câu giả dối với hắn ư?
Hắn vẫn luôn không tin, vẫn luôn không muốn tin Sở Vãn Ninh sẽ thật sự nhận sai với hắn, sẽ nói một câu mềm mỏng với hắn. Dù sao Sở Vãn Ninh nhất định đang giả bộ lừa mình, nhất định không thích mình. Dù sao sư tôn xưa này đều khinh thường hắn, xưa nay đều chưa từng đối xử với hắn thật lòng.
Thí sư, hắn không hề hối hận chút nào.
Một chút cũng không…
Mặc Nhiên quay mặt đi chỗ khác, chậm rãi nhắm mắt lại.
Hắn không muốn ở đây thêm chút nào nữa, Sở Vãn Ninh sống hay chết, có liên quan gì tới hắn!
Hắn xoay người muốn rời đi.
Muốn đi.
Lại không thể nào rời bước chân.
Là ta bạc ngươi. TruyenLau.com
Gương mặt đầy máu tươi trong trí nhớ, cuối cùng xem ra, lại có chút ôn nhu. Bên Thiên Trì Côn Luân, người kia nằm trong vũng máu, chậm rãi nâng tay, đầu ngón tay ấn lên trán mình, ngón tay đã lạnh ngắt, mắt phượng lại có chút ấm áp. Nhưng Mặc Nhiên khi đó cảm thấy, hẳn là mình đã nhìn lầm rồi.
Tử sinh không oán.
TruyenLau.com
Sở Vãn Ninh nhẹ giọng, huyết lệ chậm rãi chảy xuống theo hốc mắt.
“Mặc Nhiên…”
Người nọ trên giường nỉn non, hai tiếng rất nhỏ, làm người bị gọi chấn động cả người. Chờ tới khi mình hoàn hồn, Mặc Nhiên đã đứng bên mép giường, một tay chống lên vách tường, cúi người nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt của Sở Vãn Ninh.
Môi nhàn nhạt mang ánh nước, hơi khép mở, lại một tiếng lọt vào tai. TruyenLau
“Mặc Nhiên…”
Nhắm mắt, Mặc Nhiên nhíu chặt mày, đầu ngón tay ấn chặt vào tường gỗ tới trắng bệch, tựa như cố kiềm chế gì đó. Cuối cùng vẫn không nhịn được, khàn khàn nói: “Sở Vãn Ninh, ngươi thật lòng ư?”
“Ngươi nói, đều là thật lòng ư…”
Ngực đau như muốn nổ tung, nếu Sở Vãn Ninh không phải trọng sinh, vậy giờ y nói ra như vậy, sẽ vì lúc này bắt đầu, đã cảm thấy mình đối xử với hắn không tốt, áy náy trong lòng.
Là thật lòng ư?
Sở Vãn Ninh vẫn đang nói mê, đương nhiên không đáp hắn, nhưng Mặc Nhiên vẫn si tâm vọng tưởng chờ đợi đáp án.
“…”
Nhắm mắt đợi một lúc lâu, không có động tĩnh, Mặc Nhiên thầm than một tiếng, có chút không cam lòng chậm rãi nâng làn mi lên.
Lại đột nhiên không kịp đề phòng, đối diện với đôi mắt phượng mông lung phủ mưa bụi.
Nửa nhắm nửa mở, nửa tỉnh nửa mê.
Sở Vãn Ninh không biết đã mở mắt từ bao giờ, nhưng từ vẻ mặt của y cho thấy ý thức vẫn còn chưa thanh tỉnh, chỉ là tạm thời tỉnh dậy từ trong dày vò, đôi mắt đen như màn đêm vẫn trống rỗng hoảng hốt, bên trong như chứa ngàn vạn ánh sao.
Vãn Dạ Ngọc Hành bình thường luôn sắc bén như sấm chớp, hiếm khi có lúc mờ mịt như vậy.
Mất đi sự sắc bén, người nằm nơi đó thế mà lại đẹp tới vậy, đuôi mắt như sao, nhiễm chút hồng nhạt mờ mịt, lại không mang chút phòng vệ mà nhìn hắn.
Tim run rẩy kịch liệt, Mặc Nhiên thấy cổ phát khô, thấp giọng nói: “Ngươi…”
Cảnh tượng như vậy, thật sự rất giống dáng vẻ khi hoan ái cùng mình kiếp trước, suy nghĩ Mặc Nhiên chấn động tới run rẩy, nhất thời tựa như cảm thấy mình vẫn còn đang ở Vu Sơn Điện, Sở Vãn Ninh vẫn là tù nhân của hắn, là nam sủng cấm luyến của hắn, chỉ nghĩ như vậy, đã không nhịn được miệng đắng lưỡi khô, hô hấp dần nặng nề hơn.
Ta không thể…
Ta không thích y.
Không thể chạm vào y nữa.
Oan nghiệt khi xưa, đều qua cả rồi. Một đời này chúng ta chỉ là sư đồ mà thôi.
Mặc Nhiên một tay chống lên tường, cúi đầu nhìn Sở Vãn Ninh, nhịn không vượt rào. Tóc dài hắn thúc cao thành đuôi ngựa rũ xuống vai, thiên ti vạn lũ, cuối cùng rơi trên gối đối phương.
Sở Vãn Ninh hợp y mà nằm, tóc dài trải rộng, vẻ mặt lúc đầu có chút chết lặng, một lát sau, đáy mắt y dần chiếu lên bóng dáng Mặc Nhiên, Sở Vãn Ninh hơi ngẩn ra, sau đó như ác mộng còn chưa tan, vẫn không biết hôm nay hôm nào. Y duỗi tay, ngừng giữa không trung một lát, cuối cùng chạm lên ấn đường Mặc Nhiên.
“Là ta bạc ngươi…”
Khi y nói những lời này, như kiếp trước, ôn nhu hiếm có.
Mặc Nhiên chỉ cảm thấy nổ uỳnh một tiếng, trong đầu như có gì đó, bỗng nhiên sụp đổ.
Cảm xúc cuồn cuộn, đầu nóng lên, thần thức hắn vất vả lắm mới gọi về được sụp đổ, không kịp nghĩ gì, dục vọng quen thuộc đã khiến hắn đè lên người Sở Vãn Ninh, hung hăng hôn lên đôi môi hơi hé, tay run rẩy không chịu không chế xé rách y phục y. Nháy mắt, chuyện cũ như biển rộng ùa về, sương tuyết quanh mình như tan sạch. Như đệm đỏ mềm mại trong Vu Sơn Điện, nến long phượng chiếu sáng, người này giãy giụa tức giận mắng chửi dưới thân hắn, thở dốc chịu nhục.
“Ưm…”
Trong ướt nóng giằng co, Sở Vãn Ninh phát ra một tiếng rên làm Mặc Nhiên càng thêm si cuồng. Cái gì mà không thích, cái gì mà hận, cái gì mà không thể chạm vào y nữa, hết thảy đều tan thành bọt nước.
Mặc Nhiên chỉ cảm thấy mình còn chưa từng chết, thân thể run nhè nhẹ dưới thân này, cũng vẫn là của hắn.
Muốn hôn y, muốn ôm y, muốn hung hăng xé rách xỏ xuyên qua y, khiến tiên nhân cao không thể với, thanh hàn nghẹn ngào xin tha dưới thân hắn, bị hắn làm cho đạt cao trào.
“Sở Vãn Ninh…” Hắn khàn khàn thì thào.
Khoái cảm ngập đầu rửa trôi linh hồn, đến ngón tay cũng nóng bừng.
Lại ngậm lấy cánh môi hơi lạnh kia lần nữa, giữa răng môi còn vương vị nước thuốc chua chát, lại khiến tim hắn như nổi trống, ý loạn tình mê. Đối với người này, hắn đã quá mức quen thuộc. Nhưng mà khi hôn y, chỉ có Mặc Nhiên mới biết đó là loại thoải mái tiêu hồn thực cốt thế nào, như lữ nhân sắp chết khát giữa sa mạc được uống nước trong hồ, như đêm rét buốt có chăn lông lò sưởi.
Vốn tưởng rằng sống lại một đời, đương nhiên sẽ đoạn tuyệt với y.
Lại không ngờ, chung quy vẫn khó kìm lòng, thế mà lại bị một câu nói của y làm cho không thể kìm nổi, tự tiện hôn y như vậy.
Nếu không phải xé nửa ngày, y phục trên người Sở Vãn Ninh cũng không mở ra, cùng có thứ bỗng nhiên rơi ra từ vạt áo đập vào Mặc Nhiên, có lẽ đầu óc hắn vẫn mơ màng, sẽ không màng hậu quả mà muốn sư tôn mình cũng không biết chừng.
“Leng keng!”
Va vào ngón tay Mặc Nhiên, lại lăn hai vòng lên giường, ngừng lại bất động.
Mặc Nhiên đang cao hứng, không thèm để ý mấy chuyện nhỏ này, chỉ nổi giận đùng đùng liếc thứ kia, tiếp tục phân cao thấp với y phục khó nhằn trên người Sở Vãn Ninh. Không hôn không ôm còn ổn, một khi đã đè lên người y, cảm giác kiếp trước lại ùa về, chỉ hồi tưởng lại vòng eo thon gọn săn chắc của Sở Vãn Ninh, đã khiến hắn không có cách nào kiềm chế kích động.
Nhưng bạch y trên người Sở Vãn Ninh như có pháp chú, cởi nửa ngày căn bản không cởi được!
Mặc Nhiên thầm mắng một tiếng, hung hăng đấm xuống giường, đứng dậy chuẩn bị lấy kéo cắt ba vòng đai lưng kia.
Lúc ngồi dậy, ánh mắt lướt qua thứ rơi bên cạnh kia. Mặc Nhiên lúc đầu không quan tâm, nhưng đột nhiên trong đầu hỗn loạn hiện lên một tia thanh minh.
Hắn sửng sốt, đột nhiên quay đầu nhìn thứ kia.
Đó là một phát khấu kim sắc lan điệp lung linh, là khi hắn ở chốn đào nguyên, tích lông vũ mua cho Hạ Tư Nghịch.
Khi ấy hắn còn tự tay cài phát khấu lên đuôi ngựa giúp Hạ Tư Nghịch, dỗ tiểu sư đệ vẻ mặt không vui, nói: “Trẻ con nên dùng màu vàng màu đỏ, đệ xem, nhìn rất hoạt bát.”
Mặc Nhiên cầm phát khấu kia lên, chỉ thấy đầu như bị dội nước lạnh. Sợ ngây cả người.
Không đúng… Tình huống gì đây?
Thứ hắn đưa cho Hạ Tư Nghịch, sao lại xuất hiện trong ngực Sở Vãn Ninh?!
Chẳng lẽ nói…
Một suy nghĩ đáng sợ vụt qua đầu Mặc Nhiên, hắn chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt còn mang theo tình dục ướt át dừng trên người Sở Vãn Ninh, sư tôn vẫn hôn mê, Mặc Nhiên nhìn chằm chằm mặt y, nhìn đôi môi bị mình hôn tới đỏ bừng, tim đập loạn chợt lạc mất mấy nhịp.
Không có khả năng, tuyệt đối không thể.
Hắn cảm thấy mình nhất định điên mất rồi…
Chẳng lẽ Sở Vãn Ninh không lừa hắn?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ… Hạ Tư Nghịch—— Thật sự là con trai Sở Vãn Ninh?
Suy nghĩ này làm Mặc Nhiên không rét mà run, chỉ cảm thấy da đầu mình muốn nổ tung!
- [HUSKY] CHƯƠNG 1: BỔN TOẠ ĐÃ CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 2: BỔN TOẠ SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 3: SƯ CA CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 4: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 5: BỔN TOẠ KHÔNG CÓ TRỘM
- [HUSKY] CHƯƠNG 6: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 7: BỔN TOẠ THÍCH ĂN HOÀNH THÁNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 8: BỔN TOẠ BỊ PHẠT
- [HUSKY] CHƯƠNG 9: BỔN TOẠ KHÔNG TÀI NĂNG DIỄN XUẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 10: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU LÀM NHIỆM VỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 11: BỔN TOẠ SẮP HÔN RỒI, VUI QUÁ!
- [HUSKY] CHƯƠNG 12: BỔN TOẠ HÔN NHẦM NGƯỜI… HOANG MANG QUÁ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 13: TÂN NƯƠNG CỦA BỔN TOẠ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 14: BỔN TOẠ THÀNH THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 15: BỔN TOẠ LẦN ĐẦU TIÊN BIẾT CÓ KIỂU ĐỘNG PHÒNG NÀY
- [HUSKY] CHƯƠNG 16: BỔN TOẠ SỢ NGÂY NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 17: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ BỊ THƯƠNG, BỔN TOẠ THẬT LÀ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 18: BỔN TOẠ ĐÃ TỪNG CẦU XIN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 19: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 20: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 21: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN XƯA CHO CÁC NGƯƠI (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 22: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ, MUỐN NỔI GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 23: BỔN TOẠ KHÔNG NGĂN ĐƯỢC Y
- [HUSKY] CHƯƠNG 24: BỔN TOẠ VÀ Y CHIẾN TRANH LẠNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 25: BỔN TOẠ GHÉT Y MUỐN CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 26: BỔN TOẠ VÀ QUÂN KHI MỚI GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 27: BỔN TOẠ NẤU CHO NGƯƠI MỘT BÁT MÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 28: LÒNG BỔN TOẠ HƠI LOẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 29: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI CHẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 30: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN ĂN ĐẬU PHỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 31: BÁ PHỤ CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 32: BỔN TOẠ DỖ NGƯƠI, ĐÃ ĐƯỢC CHƯA?!
- [HUSKY] CHƯƠNG 33: BỔN TOẠ PHẢI ĐI TÌM VŨ KHÍ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 34: BỔN TOẠ BỊ THẤT SỦNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 35: BỔN TOẠ TRƯỢT CHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 36: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ ĐIÊN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 37: BỔN TOẠ GẶP ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 38: BỔN TOẠ Ở DƯỚI ĐÁY BIỂN HAI VẠN TRƯỢNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 39: VŨ KHÍ MỚI CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 40: BỔN TOẠ ĐÚNG LÀ GẶP QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 41: BỔN TOẠ LẠI HÔN NHẦM NGƯỜI RỒI…
- [HUSKY] CHƯƠNG 42: BỔN TOẠ CŨNG HƠI THÔNG MINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 43: BỔN TOẠ LÀ TẾ PHẨM???
- [HUSKY] CHƯƠNG 44: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NỢ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 45: BỔN TOẠ BIẾT HUYNH SẼ ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 46: BỔN TOẠ TỈNH RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 47: BỔN TOẠ THẤY CÓ CHỖ KHÔNG ĐÚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 48: LÃO LONG CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 49: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ RẤT GIẬN
- [HUSKY] CHƯƠNG 50: BỔN TOẠ THÍCH HUYNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 51: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ… PHỤT HA HA HA
- [HUSKY] CHƯƠNG 52: HÌNH NHƯ BỔN TOẠ CÒN CHƯA ĐƯỢC LÊN SÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 53: ĐƯỜNG ĐỆ CỦA BỔN TOẠ NHƯ TÊN THIỂU NĂNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 54: BỔN TOẠ GIÀNH ĐIỂM TÂM NGỌT
- [HUSKY] CHƯƠNG 55: BỔN TOẠ BẤT AN
- [HUSKY] CHƯƠNG 56: BỔN TOẠ LÀM SỦI CẢO
- [HUSKY] CHƯƠNG 57: BỔN TOẠ GHÉT NGHE QUÂN ĐÁNH ĐÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 58: BỔN TOẠ HƠI HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 59: BỔN TOẠ CHỈ CÓ CHÚT TIỀN ĐỒ NHƯ VẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 60: BỔN TOẠ PHÁT HIỆN MỘT BÍ MẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 61: BỔN TOẠ TỐT SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 62: BỔN TOẠ ĐẾN LÂM AN CỔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 63: BỔN TOẠ GẶP ĐƯỢC AI NÀY!
- [HUSKY] CHƯƠNG 64: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ CHO SƯ ĐỆ
- [HUSKY] CHƯƠNG 65: BỔN TOẠ KỂ CHUYỆN CŨ RẤT KHÓ NGHE
- [HUSKY] CHƯƠNG 66: BỔN TOẠ GẶP THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 67: BỔN TOẠ ĐAU LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 68: BỔN TOẠ KHÔNG ĐÀNH LÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 69: BỔN TOẠ THEO NGƯƠI HỌC NHE~
- [HUSKY] CHƯƠNG 70: BỔN TOẠ TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 71: BỔN TOẠ BỊ OAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 72: BỔN TOẠ HẦM CANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 73: BỔN TOẠ HỒ ĐỒ RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 74: BỔN TOẠ KHÔNG TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 76: BỔN TOẠ GẶP LẠI KẺ KIA
- [HUSKY] CHƯƠNG 77: BỔN TOẠ RẤT KHÓ XỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 78: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ GẶP ÁC MỘNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 79: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ DIỄN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 80: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ… ĐẾN RỒI!
- [HUSKY] CHƯƠNG 81: BẤT QUY CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 82: BỔN TOẠ KHÔNG DÁM TIN
- [HUSKY] CHƯƠNG 83: BỔN TOẠ MUỐN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 84: BỔN TOẠ HÔN TRỘM NGƯƠI, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BIẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 85: CHỈ MỘT NGÀN NĂM TRĂM SAO CÓ THỂ ĐUỔI BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 86: VỢ CŨ CỦA BỔN TOẠ KHÔNG PHẢI ĐÈN CẠN DẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 87: BỔN TOẠ KHÔNG MUỐN NGƯƠI NHẬN ĐỒ ĐỆ NỮA
- [HUSKY] CHƯƠNG 88: BỔN TOẠ GẶP NGƯỜI THỨ HAI TRỌNG SINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 89: CHUYỆN NĂM ĐÓ CỦA BỔN TOẠ VÀ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 90: BỔN TOẠ GIẢI THÍCH THÀNH NGỮ KHÔNG SAI
- [HUSKY] CHƯƠNG 91: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ LÀ ĐẠI THẦN
- [HUSKY] CHƯƠNG 92: BỔN TOẠ LẠI TỚI TRẤN THẢI ĐIỆP
- [HUSKY] CHƯƠNG 93: SƯ TÔN CỦA BỔN TOẠ AI DÁM ĐỘNG ĐẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 94: BỔN TOẠ GẶP LẠI THIÊN LIỆT
- [HUSKY] CHƯƠNG 95: CHI KIẾP KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 96: NỖI HẬN KIẾP TRƯỚC CỦA BỔN TOẠ
- [HUSKY] CHƯƠNG 97: BỔN TOẠ…
- [HUSKY] CHƯƠNG 98: SƯ TÔN, XIN NGƯỜI, ĐỂ Ý TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 99: VŨ KHÍ THỨ BA CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 100: CÂU CUỐI CÙNG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 101: SƯ TÔN, NGỌN LỬA CUỐI CÙNG TRÊN THẾ GIAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 102: SƯ TÔN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 103: SƯ TÔN, TA TỚI TÌM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 104: HOÀNH THÁNH CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 105: NHÂN HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 106: BẮT ĐẦU TÌM SƯ TÔN Ở NƠI NÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 107: CHÂN DUNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 108: ĐỊA HỒN CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 109: ĐỊA HỒN THỨ HAI CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 110: SƯ TÔN KHÔNG BIẾT CHUYỆN CŨ CỦA CHÓ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 111: SƯ TÔN NHƯ ĐAO QUÂN NHƯ NƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 112: SƯ TÔN KHÔNG THỂ CHỊU NHỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 113: SƯ TÔN BỊ NHỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 114: SƯ TÔN, NGƯỜI ĐỒNG Ý VỚI TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 115: SƯ TÔN ĐÃ THÀNH HÔN RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 116: SƯ TÔN GẶP DUNG CỬU
- [HUSKY] CHƯƠNG 117: SƯ TÔN BẢO TA CÚT ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 118: SƯ TÔN THỈNH THOẢNG SẼ MẮC MƯU
- [HUSKY] CHƯƠNG 119: BỐN HỒN CỦA SƯ TÔN TỀ TỰU
- [HUSKY] CHƯƠNG 120: SƯ TÔN BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 121: SƯ TÔN MỚI LÀ TÔNG SƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 122: HÌNH BÓNG SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 123: SƯ TÔN ĐI VÀO MỘNG TA, BIẾT TA ĐÃ NHỚ NHUNG LÂU NAY*
- [HUSKY] CHƯƠNG 124: SƯ TÔN SỐNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 125: SƯ TÔN KHÔNG CẦN TÌM ĐẠO LỮ
- [HUSKY] CHƯƠNG 126: SƯ TÔN, CHỜ TA THÊM MỘT CHƯƠNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 127: SƯ TÔN, CẨN THẬN ĐẤT TRƠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 128: SƯ TÔN, Y PHỤC KHÔNG THỂ MẶC BỪA
- [HUSKY] CHƯƠNG 129: SƯ TÔN, NGƯỜI XEM CÓ HÀI LÒNG KHÔNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 130: SƯ TÔN, CHẠY QUA NĂM NĂM TỚI GẶP NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 131: SƯ TÔN ĐỌC SÁCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 132: SƯ TÔN VÀ SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 133: SƯ TÔN THANH TÂM QUẢ DỤC NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 134: SƯ TÔN CÓ THỂ ĂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 135: SƯ TÔN TÌM THẦY
- [HUSKY] CHƯƠNG 136: SƯ TÔN THẢ LỎNG CHÚT
- [HUSKY] CHƯƠNG 137: SƯ TÔN VÀ TA NGỦ Ở NGOÀI
- [HUSKY] CHƯƠNG 138: SƯ TÔN MUỐN ĐÙA CHẾT TA SAO
- [HUSKY] CHƯƠNG 139: SƯ TÔN MƠ ĐẸP
- [HUSKY] CHƯƠNG 140: SƯ TÔN, LẬT LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 141: SƯ TÔN, ĐỪNG CỞI!!!
- [HUSKY] CHƯƠNG 142: SƯ TÔN, ĐÂY LÀ KHỔ HÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 143: SƯ TÔN VỐN LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG, NỐT CHU SA, TÂM ĐẦU HUYẾT, MỆNH TRUNG KIẾP
- [HUSKY] CHƯƠNG 144: SƯ TÔN, TA THÍCH NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 145: SƯ TÔN CÓ NGƯỜI ĂN CƠM CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 146: SƯ TÔN, NÀNG MUỐN THÀNH THÂN THẬT SỰ KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TA ĐÂU
- [HUSKY] CHƯƠNG 147: SƯ TÔN, CHUYỆN GÌ CŨNG PHẢI TỪ TỪ
- [HUSKY] CHƯƠNG 148: SƯ TÔN, TỰ NHIÊN ĐÙA GIỠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 149: SƯ TÔN, TA KHÔNG DẬY NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 150: SƯ TÔN VÀ TA ĐỔI PHÒNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 151: SƯ TÔN, TA CHỈ MUỐN NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 152: SƯ TÔN, NHÌN KÌA! MAI HÀM TUYẾT!
- [HUSKY] CHƯƠNG 153: SƯ TÔN GHÉT TRƯỞNG MÔN NHẤT
- [HUSKY] CHƯƠNG 154: SƯ TÔN, TA ĐI TÌM DIỆP VONG TÍCH
- CHƯƠNG 155: SƯ TÔN, CHẤN KHÔNG KHIẾP SỢ.
- [HUSKY] CHƯƠNG 156: SƯ TÔN CƯỠI NGỰA THẬT GIỎI
- [HUSKY] CHƯƠNG 157: SƯ TÔN, ĐÊM TÂN HÔN NĂM ẤY, KÌ THỰC TA…
- [HUSKY] CHƯƠNG 158: SƯ TÔN, UỐNG RƯỢU MỪNG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 159: SƯ TÔN, TA SỢ NHẤT THIÊN VẤN
- [HUSKY] CHƯƠNG 160: SƯ TÔN, NGƯỜI CÒN NHỚ RÕ ĐỔI ÂM THUẬT Ở KHÁCH ĐIẾM NĂM ĐÓ KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 161: SƯ TÔN, ĐƯA NGƯỜI BAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 162: SƯ TÔN, CÙNG NGƯỜI CHIẾN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 163: SƯ TÔN VÀ BẤT QUY
- [HUSKY] CHƯƠNG 164: SƯ TÔN ĐỒ SÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 165: SƯ TÔN, LÀ HẮN!
- [HUSKY] CHƯƠNG 166: SƯ TÔN KÍNH TRỌNG DUNG PHU NHÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 167: SƯ TÔN, TA KHÔNG MUỐN NGƯỜI LẠI BỊ KẺ KHÁC MẮNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 168: SƯ TÔN, CÓ XÁC CHẾT VÙNG DẬY
- [HUSKY] CHƯƠNG 169: SƯ TÔN, ĐỆ NHẤT CẤM THUẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 170: SƯ TÔN, DƠ LẮM ĐỪNG NHÌN
- [HUSKY] CHƯƠNG 171: SƯ TÔN, NHO PHONG MÔN VONG.
- [HUSKY] CHƯƠNG 172: SƯ TÔN KHÔNG ĂN TRẺ CON
- [HUSKY] CHƯƠNG 173: SƯ TÔN, CÓ NGƯỜI MUỐN ĐUỔI CHÚNG TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 174: TÚI GẤM CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 175: SƯ TÔN, CÓ PHẢI NGƯỜI THÍCH TA KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 176: SƯ TÔN, NGƯỜI MUA TA ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 177: SƯ TÔN GIẢ VỜ NGỦ
- [HUSKY] CHƯƠNG 178: SƯ TÔN BÁN HOA
- [HUSKY] CHƯƠNG 179: VÃN NINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 180: SƯ TÔN, CÔ PHỤ ĐIỀU GÌ
- [HUSKY] CHƯƠNG 181: HỒI ỨC CỦA SƯ TÔN.
- [HUSKY] CHƯƠNG 182: TIỂU CHÚC LONG CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 183: SƯ TÔN, TA KIÊNG ĂN CAY
- [HUSKY] CHƯƠNG 184: SƯ TÔN, TA ĐỂ NGƯỜI ĐỢI LÂU RỒI
- [HUSKY] CHƯƠNG 185: SƯ TÔN LÉN HẸN HÒ BỊ BẮT GẶP
- [HUSKY] CHƯƠNG 186: SƯ TÔN, TIẾT MÔNG THẬT DỄ LỪA, HA HA HA.
- [HUSKY] CHƯƠNG 187: SƯ TÔN, NGƯỜI LÀ NGỌN ĐÈN CỦA TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 188: SƯ TÔN, TA THẬT SỰ RẤT YÊU NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 189: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT TỐT
- [HUSKY] CHƯƠNG 190: SƯ TÔN LẠI BẾ QUAN
- [HUSKY] CHƯƠNG 191: SƯ TÔN, TA VÀ TIẾT MÔNG…
- [HUSKY] CHƯƠNG 192: SƯ TÔN, CHO TA MẠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 193: SƯ TÔN, NGƯỜI CƯỚI TA SAO ?
- [HUSKY] CHƯƠNG 194: SƯ TÔN, TA KHÔNG PHẢI NHIÊN MUỘI CỦA NGƯỜI SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 195: SƯ TÔN LỢI HẠI NHẤT.
- [HUSKY] CHƯƠNG 196: SƯ TÔN, TẮM KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 197: SƯ TÔN KHÔNG PHẢI HỒ LY TINH
- [HUSKY] CHƯƠNG 198: SƯ TÔN ĐẾN HOÀNG SƠN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 199: ĐỒ ĐỆ THỨ NHẤT CỦA SƯ TÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 200: SƯ TÔN, HOÀNG SƠN MỞ
- [HUSKY] CHƯƠNG 201: SƯ TÔN, TA NÊN LÀM NHỤC NGƯƠI THẾ NÀO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 202: SƯ TÔN LẦN ĐẦU GẶP ÁC MA
- [HUSKY] CHƯƠNG 203: SƯ TÔN THẢ NHẦM LỆ QUỶ
- [HUSKY] CHƯƠNG 204: SƯ TÔN BẢO VỆ TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 205: SƯ TÔN, ĐẠI NẠN GIÁNG XUỐNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 206: SƯ TÔN, RỐT CUỘC TA LÀ AI?
- [HUSKY] CHƯƠNG 207: SƯ TÔN, TA MUỐN NÓI CHO NGƯỜI MỘT CHUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 208: SƯ TÔN, NGƯỜI THẬT SỰ MUỐN TA TRỐN DƯỚI GIƯỜNG SAO?
- [HUSKY] CHƯƠNG 209: SƯ TÔN, CÓ KÍCH THÍCH KHÔNG?
- [HUSKY] CHƯƠNG 210: KHĂN TAY CỦA SƯ TÔN CHỈ CÓ THỂ TẶNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 211: SƯ TÔN, VÀO GIAO SƠN THÔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 212: [GIAO SƠN] CHƯỞNG MÔN TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 213: [GIAO SƠN] SINH TỬ CHIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 214: [GIAO SƠN] LINH HẠCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 215: [GIAO SƠN] TÀN THÂN THIÊU
- [HUSKY] CHƯƠNG 216: [GIAO SƠN] ĐOẠ THÀNH NÔ
- [HUSKY] CHƯƠNG 217: [GIAO SƠN] ÁC MỘNG BẮT ĐẦU
- [HUSKY] CHƯƠNG 218: 【 GIAO SƠN 】 QUÂN LẠI VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 219: [GIAO SƠN] MẠC TƯƠNG LY
- [HUSKY] CHƯƠNG 220: [GIAO SƠN] SÓNG VAI ĐI
- [HUSKY] CHƯƠNG 222: [GIAO SƠN] KINH HỒN BIẾN
- [HUSKY] CHƯƠNG 223: [GIAO SƠN] TIÊU DAO DU*
- [HUSKY] CHƯƠNG 224: [GIAO SƠN] QUÂN TỬ NẶC
- [HUSKY] CHƯƠNG 225: [GIAO SƠN] CƯỜI TA ĐIÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 226: [GIAO SƠN] MÃI KHÔNG QUÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 227: [GIAO SƠN] LỜI NGÀY XƯA
- [HUSKY] CHƯƠNG 228:【 GIAO SƠN 】CÔNG DÃ TRÀNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 229: [GIAO SƠN] MẤT TỪ ĐÂY
- [HUSKY] CHƯƠNG 230: [GIAO SƠN] THIẾU NIÊN LANG
- [HUSKY] CHƯƠNG 231: [GIAO SƠN] DƯỢC TÔNG ĐẤU
- [HUSKY] CHƯƠNG 232: [GIAO SƠN] MÙ HAI MẮT
- [HUSKY] CHƯƠNG 233: BỔN TOẠ MUỐN ĐỔI TIÊU ĐỀ THÌ ĐỔI! TUỲ HỨNG!
- [HUSKY] CHƯƠNG 234: [GIAO SƠN] ĐẾ QUÂN VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 235: [GIAO SƠN] BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 236: [LONG HUYẾT SƠN] VIÊN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 237: [LONG HUYẾT SƠN] THẦN MỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 238: [LONG HUYẾT SƠN] VÔ HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 239: [LONG HUYẾT SƠN] CÓ TÂM
- [HUSKY] CHƯƠNG 240: [LONG HUYẾT SƠN] LÀM NGƯỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 241: [LONG HUYẾT SƠN] CHÂN TƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 242: [LONG HUYẾT SƠN] SỞ PHI
- [HUSKY] CHƯƠNG 243: [LONG HUYẾT SƠN] ĐỆ TAM
- [HUSKY] CHƯƠNG 244: [LONG HUYẾT SƠN] RẮN LỘT XÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 245: [LONG HUYẾT SƠN] TÌNH ĐỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 246: [LONG HUYẾT SƠN] TRÓI BUỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 247: [LONG HUYẾT SƠN] HỒNG NHẠN
- [HUSKY] CHƯƠNG 248: [LONG HUYẾT SƠN] QUÊN LÃNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 249: [LONG HUYẾT SƠN] NGUỒN GỐC
- [HUSKY] CHƯƠNG 250: [LONG HUYẾT SƠN] CHẤP NIỆM
- [HUSKY] CHƯƠNG 251: [LONG HUYẾT SƠN] TRỞ VỀ
- [HUSKY] CHƯƠNG 252: [LONG HUYẾT SƠN] LIỆT HỒN
- [HUSKY] CHƯƠNG 253:【 LONG HUYẾT SƠN 】HỖN TRƯỚNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 254: [LONG HUYẾT SƠN] NHỚ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 255: [LONG HUYẾT SƠN] LĨNH TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 256: [THIÊN ÂM CÁC] THÂN THẾ CHÌM NỔI
- [HUSKY] CHƯƠNG 257: [THIÊN ÂM CÁC] LÂM GIANG TIÊN TỬ
- [HUSKY] CHƯƠNG 258: [THIÊN ÂM CÁC] NHU CỐT TRANH TRANH
- [HUSKY] CHƯƠNG 259: [THIÊN ÂM CÁC] CÙNG TỬ CÙNG BÀO
- [HUSKY] CHƯƠNG 260: [THIÊN ÂM CÁC] ĐỜI NHƯ LÒ LUYỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 261: [THIÊN ÂM CÁC] TỘI DANH Ô THÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 262: [THIÊN ÂM CÁC] HẠ MÀN KỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 263: [THIÊN ÂM CÁC] MỘNG CŨ TÁI DIỄN
- [HUSKY] CHƯƠNG 264: [THIÊN ÂM CÁC] ĐẾ QUÂN NHƯ HẮN
- [HUSKY] CHƯƠNG 265: [THIÊN ÂM CÁC] HAI SƯ MUỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 266: [THIÊN ÂM CÁC] SƯỞI ẤM VÌ NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 267: KIM LONG BÀN TRỤ
- [HUSKY] CHƯƠNG 268: [THIÊN ÂM CÁC] NHƯ VỀ VU SƠN
- CHƯƠNG 269: [THIÊN ÂM CÁC] QUÂN ĐỪNG XA NHAU
- [HUSKY] CHƯƠNG 270: [THIÊN ÂM CÁC] PHÁN XỬ TỘI
- [HUSKY] CHƯƠNG 271: [THIÊN ÂM CÁC] THẨM VẤN CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 272: [THIÊN ÂM CÁC] MIỆNG ĐỜI ĐÁNG SỢ
- [HUSKY] CHƯƠNG 273: [THIÊN ÂM CÁC] KHÔNG GIỐNG BẠN ĐỒNG HÀNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 274: [THIÊN ÂM CÁC] NGHÌN CÂN TREO SỢI TÓC
- [HUSKY] CHƯƠNG 275: [THIÊN ÂM CÁC] LÒNG SON RÁCH NÁT
- [HUSKY] CHƯƠNG 276: [THIÊN ÂM CÁC] TA TỚI TUẪN NGƯƠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 277: [THIÊN ÂM CÁC] BỔN TỌA CÔ HÀN
- [HUSKY] CHƯƠNG 278: [TỬ SINH ĐỈNH] XƯA NAY CHƯA PHỤ QUÂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 279: [TỬ SINH ĐỈNH] QUÃNG ĐỜI CÒN LẠI GỬI VÀO ĐÊM TUYẾT
- [HUSKY] CHƯƠNG 280: [TỬ SINH ĐỈNH] GIỮA MIỆNG LƯỠI THIỆN ÁC
- [HUSKY] CHƯƠNG 281: [TỬ SINH ĐỈNH] TA MONG NHIỀU VÌ THIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 282: [TỬ SINH ĐỈNH] CÔ LANG NHẬP TUYỆT CẢNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 283: [TỬ SINH ĐỈNH] KHÓI LỬA CUỐI CÙNG ĐÃ CHÁY LÊN
- [HUSKY] CHƯƠNG 284: [TỬ SINH ĐỈNH] NGÔ NHI TRÂN TRỌNG NHIỀU
- [HUSKY] CHƯƠNG 285: [TỬ SINH ĐỈNH] PHƯỢNG HOÀNG LIỆU THIÊN NHẬT
- [HUSKY] CHƯƠNG 286: [TỬ SINH ĐỈNH] LANG BẠC THÂM TÌNH
- [HUSKY] CHƯƠNG 287: [TỬ SINH ĐỈNH] MỆNH KHÓ TÁCH RỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 289: [TỬ SINH ĐỈNH] THĂM VÙNG ĐẤT XƯA NỬA THÀNH QUỶ
- CHƯƠNG 291: [TỬ SINH ĐỈNH] HAI ĐỜI CUỐI CÙNG ĐAN XEN
- [HUSKY] CHƯƠNG 292: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN SÂU NHƯ BIỂN
- [HUSKY] CHƯƠNG 293: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐẾ QUÂN TRƯỜNG MÔN OÁN
- [HUSKY] CHƯƠNG 295: [TỬ SINH ĐỈNH] TUẪN ĐẠO KHÓ HỒI HƯƠNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 296: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐÚNG NHƯ MỘNG NĂM ĐÓ
- [HUSKY] CHƯƠNG 297: [TỬ SINH ĐỈNH] ĐIỆP CỐT MỸ NHÂN TỊCH
- [HUSKY] CHƯƠNG 298: [TỬ SINH ĐỈNH] NGƯỜI TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI
- [HUSKY] CHƯƠNG 299: [TỬ SINH ĐỈNH] CẢ ĐỜI KHÓ NGỪNG LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 300: [TỬ SINH ĐỈNH] LÒNG QUÂN NHƯ LÒNG TA
- [HUSKY] CHƯƠNG 301: [TỬ SINH ĐỈNH] CHUYỆN CŨ LẶP LẠI
- [HUSKY] CHƯƠNG 302: [TỬ SINH ĐỈNH] HỒN ĐOẠN VU SƠN ĐIỆN
- [HUSKY] CHƯƠNG 303: [TỬ SINH ĐỈNH] TIẾT MÔNG KIẾP TRƯỚC
- [HUSKY] CHƯƠNG 305: [TỬ SINH ĐỈNH] THÂN THẦN TUẪN MA ĐẠO
- [HUSKY] CHƯƠNG 306: [TỬ SINH ĐỈNH] XÓT THƯƠNG TA THÂN DỊ TỘC
- [HUSKY] CHƯƠNG 307: [TỬ SINH ĐỈNH] DƠI HOÀNG HÔN
- [HUSKY] CHƯƠNG 308: [TỬ SINH ĐỈNH] HỢP LỰC NGỰ NƯỚC LŨ
- [HUSKY] CHƯƠNG 309: [TỬ SINH ĐỈNH] MẶC NHIÊN CHƯA RỜI XA
- [HUSKY] CHƯƠNG 310: [TỬ SINH ĐỈNH] MỘT LÁ BÀI CUỐI CÙNG
- [HUSKY] CHƯƠNG 311: ĐẠI KẾT CỤC
- [HUSKY] CHƯƠNG 312: PHIÊN NGOẠI VỀ VƯỜN RAU ẨN CƯ
- [HUSKY] CHƯƠNG 313: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (1)
- [HUSKY] CHƯƠNG 314: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 315: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (3)
- [HUSKY] CHƯƠNG 316: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (4)
- [HUSKY] CHƯƠNG 317: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (5)
- [HUSKY] CHƯƠNG 318: PHIÊN NGOẠI KHẢ NĂNG DUY NHẤT (CHUYỂN SANG LÀM ÁC) (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 320: AI ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (2)
- [HUSKY] CHƯƠNG 321: AI ĐÃ ĐỘNG VÀO ĐIỂM TÂM CỦA MANH MANH (KẾT)
- [HUSKY] CHƯƠNG 343 : PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 1
- CHƯƠNG 345: CHƯƠNG 345
- CHƯƠNG 346: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 4
- CHƯƠNG 347: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 5
- CHƯƠNG 348: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 6
- CHƯƠNG 349: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG 7
- CHƯƠNG 350: PHIÊN NGOẠI TRANH SỦNG (HOÀN)
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Husky và sư tôn mèo trắng của hắn
Tác giả :
Nhục Bao Bất Cật Nhục