Vốn dĩ Sở Tiểu Điềm thấy ông quay người rời đi rồi, không ngờ lại xoay người hét một câu như thế, cô dở khóc dở cười, nhưng nhiều hơn là sự cảm động.
Người bố dịu dàng nho nhã của cô, từ khi nào đã trở thành người bố hung hãn, bá đạo, tràn đầy sức chiến đấu như vậy?
Xem ra trong tám năm này, ông thật sự thay đổi rất lớn, nhưng hiển nhiên thứ duy nhất không thay đổi chính là sự yêu thương bảo vệ con gái của ông.
Sở Tiểu Điềm vào trong boong thuyền vẫn chưa ổn định lại.
Đoàn Tiêu đi tới, đưa cái ly trong tay tới bên miệng cô: “Uống đi.”
Sở Tiểu Điềm ghé tới ngửi, phát hiện vẫn là thuốc trị mất ngủ kia, không ngờ anh vẫn mang theo bên người.
Cô một hơi uống sạch.
“Lên giường ngủ một lúc đi.”
Sở Tiểu Điềm dụi mắt: “Em không ngủ được.”
Đoàn Tiêu để ly lên bàn: “Em cần phải nghỉ ngơi.”
Cô còn chưa phản ứng lại, Đoàn Tiêu đã ẵm cô đặt lên giường.
Mặt Sở Tiểu Điềm đỏ bừng.
Cô biết Đoàn Tiêu chỉ muốn cô đi ngủ, nhưng tư thế này thực sự quá thân mật. Khoảnh khắc anh đặt cô lên giường, cả cơ thể anh đều áp sát lên nửa thân trên của cô, hai người mặt đối mặt nhìn nhau. Nếu như đến gần thêm chút nữa, ngay cả hơi thở cũng quyện vào nhau.
Cô căng thẳng đến nỗi không dám cử động, trong nháy mắt, cô nhớ đến nụ hôn kia.
Đó là nụ hôn đầu của cô, cũng là nụ hôn đầu tiên của cô và anh.
Bởi vì khi đó chỉ cảm nhận được một mình anh, những người khác đều bị gạt qua một bên. Bây giờ nghĩ lại, đó thật sự là khung cảnh khiến cô xấu hổ đến bùng nổ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không ngờ anh lại… hôn cô trước mặt nhiều người như vậy, trong những người đó còn có bố cô!
Sở Tiểu Điềm hô hấp rối loạn dưới ánh nhìn của anh.
TruyenLau
Sau đó, cô để ý thấy một hành động rất nhỏ của Đoàn Tiêu, chính xác mà nói là ánh mắt.
Cô bỗng nín thở.
Ánh mắt đang nhìn cô chăm chú của anh hơi hướng xuống, dừng lại ở đôi môi của cô.
Website TruyenLau.com
Con ngươi của cô lập tức co lại, màu đỏ ửng trên mặt lan đến tận tai.
Ánh mắt của Đoàn Tiêu dừng lại.
Trái cổ của anh chuyển động, anh vừa định nói gì đó thì đột nhiên Sở Tiểu Điềm đưa tay che mắt anh lại, trở người dưới thân anh, quay gáy lại với anh.
Đoàn Tiêu ngẩn người.
Cô vùi mặt vào trong chăn, không lâu sau truyền tới tiếng “ư ư”, giống như hơi phiền muộn lại xấu hổ, không thể nói được gì cả.
Á á á, sao lại thế này!
Tại sao cô lại tránh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rõ ràng rất mong chờ mà!
Cho nên hiện giờ cơ thể của cô giả vờ không muốn, nhưng thực tế lại rất muốn ư?
Nếu xấu hổ có giới hạn, có lẽ cô sắp bốc khói rồi!
Cũng không biết biểu cảm hiện giờ của Đoàn Tiêu như thế nào, cô không dám nhìn.
Cho đến khi cô cảm nhận được hơi thở của anh phả bên tai mình.
“Ngoan ngoãn ngủ đi, hửm?”
Tay đang che mặt của Sở Tiểu Điềm chuyển sang nắm chặt lấy chăn, gật đầu: “Ừm.”
Cô cảm thấy Đoàn Tiêu đứng dậy, rời khỏi mình, nhưng sau đó tay của anh đặt lên gáy cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Anh vừa rời đi, Sở Tiểu Điềm đột nhiên hoảng loạn, ngẩng đầu ra khỏi chăn: “... Anh muốn đi đâu?”
Đoàn Tiêu đứng bên giường, quay lưng lại với cô, khi nghe thấy giọng nói của cô, anh quay đầu lại: “Em cho rằng anh muốn đi đâu?”
Anh kéo ghế bên giường, ngồi xuống: “Anh không đi đâu hết, ở đây nhìn em ngủ.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên lại nhớ đến một chuyện, một chuyện rất dễ bị bỏ qua.
Người đàn ông này hình như từ lúc đến nước K thì chưa từng có một đêm ngủ ngon giấc.
Lúc ở nhà nghỉ, anh luôn canh giữ đến rất muộn, nửa đêm đều không nhắm mắt.
Mà hai tối nay, cô biết anh vẫn luôn canh giữ ngoài cửa phòng của cô, đến trời tờ mờ sáng mời trở về phòng mình, cũng không biết tổng cộng ngủ được mấy tiếng.
Tối qua anh và Z đi giải quyết công việc, cũng đến rạng sáng mới quay về, nghỉ chưa được bao lâu lại phải đi.
Nhưng trên mặt anh không hề nhìn thấy vẻ mệt mỏi, đáy mắt ngay cả tơ m.á.u cũng không có, chỉ có râu ria dưới cằm đã mấy ngày chưa cạo, trông rậm rạp hơn trước rất nhiều.
Anh không biểu hiện gì cả, không ai biết anh có mệt, có buồn ngủ hay không. Cho dù anh không mệt thì dưới cường độ “làm việc” cao như vậy, cũng cần phải nghỉ ngơi.
“Anh không ngủ sao?”
“Anh ngủ rồi, ai bảo vệ cho em?”
Sở Tiểu Điềm cúi đầu, im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Em quyết định rồi.”
Đoàn Tiêu nhướng mày: “Quyết định cái gì?”
Sở Tiểu Điềm nói một cách trịnh trọng: “Em quyết định tạm thời xóa bỏ thân phận vệ sĩ của anh, để anh ngủ một giấc ngon lành.”
Đoàn Tiêu: “...”
“Bắt đầu từ bây giờ đến khi kết thúc giấc ngủ, anh không phải vệ sĩ của em, cũng không cần bảo vệ cho em đâu.”
Sở Tiểu Điềm thấy anh không nhúc nhích thì đứng dậy kéo cánh tay anh, để anh ngồi lên giường, sau đó đẩy mạnh anh nằm xuống.
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.